View Full Version: Phân tích nhân vật Viên quan ngục

Conglapbl > Tài liệu tham khảo > Phân tích nhân vật Viên quan ngục


Title: Phân tích nhân vật Viên quan ngục
Description: Viên quan ngục


beheo - December 27, 2007 02:49 AM (GMT)
Nếu Huấn Cao như một giả định về cái Đẹp và sức mạnh hướng thiện của nó, th́ quản ngục mới là nhân vật được xây dựng để hiện thực hoá sức mạn giả định ấy. Nói cách khác , có viên quản ngục, ư đồ nghệ thuật của nhà văn ( chủ đề tư tưởng của tác phẩm) mới được thực hiện. Có điều vai tṛ ấy của nhân vật quản ngục không dễ nhận ra, bởi nhân vật này dường như được Nguyễn Tuân giấu kín, ẩn xuống hàng hai, sau nhân vật Huấn Cao. Song chính v́ vậy, khi được “phát hiện”, nhân vật sẽ mang lại nhiều khoái cảm thẩm mĩ hơn. Trái lại, ở viên quản ngục có sự vận động của tính cách ông: ông ta từng là người tử tế, biết yêu cái đẹp, nhưng ra vào chỗ tối tăm, đă bị hoen ố đi nhiều. Giờ đây gặp được ông Huấn người mà viên quản ngục khát khao được gặp, ḷng yêu cái đẹp sống dậy, mănh liệt đến bất chấp cả tính mạng. Và ta tin, sau khi trang sách gấp lại, viên quản ngục sẽ quay về con đường của “thiên lương”. Tác phẩm có sức ngân, chủ yếu là ở đấy. Nói khác đi, vận mệnh nghệ thuật của tính cách Huấn Cao đă hoàn kết cùng với sự kết thúc của truyện trong khi vận mệnh đó vẫn tiếp tục ở nhân vật viên quản ngục. Viên quản ngục đời hơn, thực hơn và khó xây dựng hơn.
- Chọn nhầm nghề. Giữa bọn người tàn nhẫn, lừa lọc th́ viên quản ngục lại có "tính cách dịu dàng và ḷng biết giá người, biết trọng người ngay", chẵng khác nào một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bàn đàn mà nhăc luật đều hỗn loạn xô bồ.
- Lần đầu gặp Huấn Cao trong cảnh nhận tù, ngục quan có "ḷng kiêng nể", lại có "biệt nhỡn" đối với rêing Huấn Cao. Suốt nửa tháng trời, ngục qun bí mật sai viên thơ lại dâng rượu và đố nhắm cho tử tù - Huấn Cao và các đồng chí của ông.
- Lần thứ hai, y gặp mặt Huấn Cao, nhẹ nhàng va khiên tốn bày tỏ " muốn châm chước ít nhiều" đối với tử tù, nhưng đă bị ông Huấn miệt thị nặng lời gần như xua đuổi, nhưgn ngục quan vẫn ôntồn nhă nhặn "xin lĩnh ư" rồi lui ra.
- Ngục quan là một nhà nho "biết đọc vỡ nghĩa sách thánh hiền" suốt đời chỉ ao ước có một điều là " có một ngày kia treo ở nhà riêng ḿnh một câu đối do tay ông Huấn Cao viết". Ngục quan đang sống trong bi kịch: y tâm phục Huấn Cao là một ngừơi chọc trời khuấy nước nhưng lại tự ti "cái thứ ḿnh chỉ là một kẻ tiêu lại giữ tù". Viên quản ngục khổ tâm nhất là "có một ôn gHuấn Cao trong tay ḿnh, không biết làm thế nào mà xin đựơc chữ". Là quản ngục nhưgn lại không can đảm giáp mặt với tử tù v́ y cảm thấy Huần Cao "cách xao ḿnh nhiều quá". Tửtù th́ ung dung, trái lại, ngục quan lại lo “mai mốt đây, ông Huấn bị hành h́nh mà chưa xin được mấy chữ th́ ân hận suốt đời”. Bi kịch ấy cho thấy tính cách quản ngục là một con người biết phục khí tiết, biết quư trọng người tài và rất yêu cái đẹp. Y yêu chữ Huấn Cao, chứng tỏ y có một sở thích cao quư. V́ thế khi nghe viên thơ lại nói lên ước nguyện của ngục quan, Huấn Cao cảm động nói: “Ta cảm cái tấm ḷng biệt nhỡn liên tài của các người. Nào ta biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích cao quư như vậy. Thiếu chút nữa, ta phụ mất một tấm ḷng trong thiên hạ”. Như vậy, trong vị thế xă hội, ngục quan và tử tù là đối địch, c̣n trên lĩnh vực nghệ thuật, họ là tri âm. Huấn Cao đă tri ngộ một kẻ biệt nhỡn liên tài là ngục quan.
- Trong cảnh cho chữ có một h́nh ảnh kỳ diệu: “ánh sáng đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu rọi lên ba đầu người đang chăm chú trên một tấm lục bạch c̣n nguyên vẹn lần hồ”. Ánh sáng bó đuốc ấy chính là ánh sáng của thiên lương mà tử tù đang chiếu lên và lay tỉnh ngục quan. Chi tiết ngục quan “khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu cô chữ đặt trên phiến lục óng”, chi tiết ngục quan vái tử tù một vái, nước mắt rỉ vào kẽ miệng nghẹn ngào nói: “kẻ mê muội này xin bái lĩnh” là những chi tiết thú vị. Lúc sở thích nghệ thuật đă măn nguyện cũng là lúc ánh sáng thiên lương soi tỏ, chiếu rọi tâm hồn. Một cái vái lạy đầy nhân cách, hiếm có.
- Có thể, sau khi Huấn Cao bị giải vào Kinh thụ h́nh th́ cũng là lúc ngục quan trả áo mũ, “t́m về nhà quê mà ở” để giữ lấy thiên lương cho lành vững và thực hiện cái sở thích chơi chữ bấy nay? Nguyễn Tuân đă xây dựng ngục quan bằng nhiều nét vẽ có thần. Ngoại h́nh th́ “đầu đă điểm hoa râm, râu đă ngả màu”. Một con người ưa sống bằng nội tâm; cái đêm hôm trước đón nhận tử tù, ông sống trong trạng thái thanh thản, gương mặt ông ta “là mặt nước ao xuân, bằng lặng, kín đáo và êm nhẹ”. Trong một xă hội phong kiến suy tàn, chốn quan trường đầy rẫy kẻ bất lương vô đạo, nhân vật ngục quan đúng là một con người vang bóng. Nhân vật này đă thể hiện sâu sắc chủ đề tác phẩm.

bum_bum - December 27, 2007 04:03 AM (GMT)
Cai nay la dan bai goi y ha Heo!!!!




* Hosted for free by zIFBoards