InvisionFree - Free Forum Hosting
Fully Featured & Customizable Free Forums

Learn More · Sign-up for Free
Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:


 

 Họa sĩ Thành Chương:
Linh Sơn
Posted: Jul 23 2007, 09:41 AM


Unregistered









Bác Thành Chương qủa là một quái nhân. Dù một số hoạ sĩ vẫn vạc mồm chê bác này, bác vẫn nổi tiếng như thường. Post một bài về bác này cho bà con đọc.

Tặng kèm chuyện vui: có lần Thành Chương đi vay bạn mấy ngh́n, bạn cứ ḅ ra cười v́ tưởng ông này đùa. Đùa ǵ mà đùa. Hết tiền th́ vay. Bác kia vẫn không tin: Thành Chương mà cũng hết tiền.

Thế có bỏ bố không. Hoá ra Thành Chương là ngân hàng quốc gia à.

Họa sĩ Thành Chương:
"Tôi đă nhiều lần cận kề cái chết"



"Tôi chưa bao giờ hài ḷng với cuộc sống hiện tại, sẽ c̣n phải phấn đấu nữa, liên tục không biết mệt mỏi để không những cho ḿnh mà c̣n cho vợ cho con..." - họa sĩ Thành Chương thổ lộ.

Biết kiếm tiền từ năm 6, 7 tuổi

- Mỗi thời mỗi thế, xă hội có những chuyển biến và con người cũng từ đó mà trở nên giàu có. Từ những năm 1990, một số rất ít họa sĩ trở nên nổi tiếng và bỗng dưng thành "ông chủ tư bản", trong đó có anh?

- Hỏi như thế là không biết nhiều về tôi rồi. Từ khi bé tí, tôi đă có tiếng vẽ tranh t́m ṭi phá phách, nổi tiếng kiếm tiền giỏi. Thực ra, ít ai biết tôi đi kiếm tiền từ lúc 6, 7 tuổi. Mọi người tṛn mắt ra sao khi nghe 6 tuổi đă biết kiếm tiền, bây giờ ḿnh nh́n con ḿnh mười mấy tuổi rồi mà lớ ngớ như con gà rớ.




Một con người đă lăn lộn với cuộc sống kiếm tiền từ lúc lên 6, 7 tuổi rất hiểu giá trị của đồng tiền, càng hiểu giá trị ḿnh kiếm được. Trong một giá trị tương quan của thời ḱ cách đây, 4, 5 chục năm, tôi so với lứa tuổi của ḿnh bao giờ cũng là đứa giàu nhất...

- Bằng nghề vẽ hay bằng nghề khác?

- Bằng những cái khác, nhưng hội họa là nghề kiếm tiền thích thú v́ được làm cái ḿnh thích mà ra tiền. Năm 12 tuổi đă có ư thức kiếm tiền bằng nghề vẽ rồi, vẽ những tranh bảo hộ lao động cho các nhà máy, năm 13 tuổi tôi nhận vẽ tranh tường, đến năm 15 tuổi - có nghĩa là c̣n quàng khăn đỏ đă nhận vẽ tranh lịch sử cho Bảo tàng lịch sử tỉnh Hà Bắc. Thời nào ở lứa tuổi của ḿnh, tôi cũng là đứa nổi trội.

Không có lửa mà khói cũng mịt mù

- Anh có nghe người ta đồn không, ầm ĩ lắm đấy?

- Chuyện ǵ?

- Về anh?

- Về tôi?

- Vâng, chính anh. Trước đây, người ta nói anh "giàu nứt đố đổ vách", thế rồi một dạo cũng nghe người ta bảo "Thành Chương nợ như chúa chổm", người ta kháo nhau anh bán phủ Thành Chương để thanh toán món nợ nần...?

- Sự thực tất cả đều là tin đồn cả thôi. Giàu đến mức "nứt đố đổ vách" th́ chả đến. Mà đến độ nợ như chúa chổm cũng không phải. Rồi cái chuyện bán phủ, hoặc xây phủ bị nọ bị kia... tất cả đều chỉ là tin đồn. Và tin đồn th́ chắc chắn không bao giờ có thật. Nó chẳng có chút ǵ làm cho tôi bận ḷng cả. Những tin đồn ấy quá b́nh thường, có nhiều tin đồn c̣n ác độc hơn nhiều. Anh em họ gọi là tin đồn phổ thông.




- Chuyện không có ǵ mà nói qua nói lại, nói măi không thôi th́ lại là thành chuyện?

- Các cụ nói không có lửa làm sao có khói, nhưng thời buổi bây giờ nhiều cái không có lửa mà khói cũng mịt mù v́ người ta xịt khói chứ không cần có lửa. Tất nhiên cái ǵ cũng có lượng % nhất định, nhưng cái lượng % ấy so với sự thật th́ nó xa hơn. Chuyện tôi bán phủ không bao giờ có, người ta tưởng tượng ra thôi, cái đấy có không một % nào cả.

Chất phản kháng dữ dội

- Anh tin tưởng?

- Thật sự con người sinh ra như thế nào đến già đến chết vẫn vậy, tôi chưa thấy người nào trước thế này mà sau già đi thế khác cả. Bản chất con người là không thay đổi.

- Anh là người tư duy hướng nội?

- Có lẽ đúng đấy. Tôi hướng nội hướng ngoại hay không th́ không ai biết, nhưng chất phản kháng ở trong người dữ dội lắm. Trước đây thời trai trẻ sôi nổi, bất chấp những ǵ "ông" Nhà nước cấm, cấm để tóc dài th́ tôi để tóc dài, cấm mặc quần loe th́ tôi mặc quần chân x̣e, cấm ống tuưp, th́ mặc bó chặt ống chân. Tóm lại thấy những cái đó hợp với cá nhân tôi mà lại bị xă hội trong giai đoạn nào đó hạn chế về nhận thức cấm đoán, mà tôi thấy những điều ấy vô lí quá th́ cứ làm.

Có một dạo Nhà nước cấm khiêu vũ, thế là tôi nhảy, chẳng ngán sợ ǵ. Đam mê cái sự nhảy hay để tóc dài ấy chỉ là phân nửa thôi c̣n phân nửa là ư thức phản kháng. Tính cách khá mạnh mẽ nên suốt thời gian đi học, thầy cô cũng mệt. Tôi biết đó là điều rất tai hại, cái sự phản kháng ấy không mang lại điều ǵ tốt đẹp cho ḿnh cả.

Tôi muốn "vả", mọi người lại thấy hay ho

- Công việc anh đang làm đúng là "vẽ ra tiền". Kiếm tiền dễ thế đă bao giờ anh làm qua loa đại khái cho xong chuyện?

- Làm nghệ thuật, để gây dựng cho ḿnh một tên tuổi th́ bằng cả cuộc đời không làm được, đánh mất tên tuổi th́ chỉ một giây một phút.. Tôi hiểu điều đó. Chính v́ thế chắc chắn tôi không bao giờ làm qua loa đại khái. Mọi người bây giờ hay nhầm lẫn, thậm chí hay quy chụp. C̣n tôi thấy nực cười khi có một số người làm nghệ thuật cứ nói một cách rất hoa mĩ, rất hay ho và rất nhiều người, thậm chí báo, đài cũng tin và tưởng như thế là thật, tưởng thế là hay, bảo vệ và khen ngợi khi một số người làm nghệ thuật luôn luôn vỗ ngực là tôi làm nghệ thuật, đây mới là nghệ thuật, nghệ thuật của tôi kén khán giả. Nói thật, tôi chỉ muốn "vả" vào mồm những ông ấy. Nhưng mọi người lại thấy hay ho quá.




- Cái đẹp là sự tỏa sáng và không cần lời ca tụng...?

- Đấy, cứ bịp bợm, bố láo thế. Bây giờ nếu tôi mở cửa hàng đặc sản ăn uống, không ai vào ăn. Tôi bảo tôi kén khách khứa, cho rằng các ông là không có mồm. Rồi suốt ngày đứng ra giữa đường giữa chợ mà gào lên nghệ thuật của tôi là nghệ thuật đỉnh cao, mọi người không hiểu. Người ta nỏ mồm như thế được là v́ người ta lấy tiền của người khác để làm. Không biết xót đồng tiền, xong có phần trăm, sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi. Lấy tiền, tiền tỉ tiền tấn như thế c̣n phục vụ được ai. Làm ra cái sản phẩm không ai xem, không ai ngó, rồi bỏ kho. Chứ tôi bỏ tiền túi tôi ra tôi làm chắc chắn không bao giờ có chuyện đó.

Có điều bây giờ cái sự ngộ nhận đó vẫn đầy ra và h́nh như nó c̣n thắng thế nữa, v́ nghe nó đẹp đẽ lắm, nó cao đạo lắm, nó hay ho lắm, nhưng thực ra nó là sự bịp bợm lớn nhất trong giai đoạn hiện nay của nghệ thuật. Nếu như cửa hàng ăn uống, mọi người thấy chẻ hoe ngay ra, phá sản ngay. Nhưng nghệ thuật vô h́nh, mỗi người tư duy theo cách khác nhau nên cứ bịp bợm phét lác thoải mái.

"Chi túc khả phú" ("Biết đủ là đủ")

- Là người từng trải quá rồi, chuyện ǵ cũng đă "kinh" qua rồi. Anh thấy cái đáng sợ nhất của con người là ǵ?

- Là không lo lắng được cho vợ con. Tôi cho rằng, khi đánh giá một người đàn ông hăy xem người ấy có đem lại hạnh phúc, sung sướng cho vợ con hay không? Anh có thể thành công thành danh ở đâu tôi không biết, cuối cùng vợ con khốn khổ cuộc sống về tinh thần cũng như khốn nạn trong cái nghèo đói vật chất th́ anh không đáng mặt đàn ông. Đă là đàn ông th́ phải đảm bảo cuộc sống tốt đẹp nhất cho vợ con.

- Anh quảng giao chứ?

- Cũng giao tiếp nhiều nhiều...

- Nghệ sĩ như anh là của hiếm, anh đề huề, dư giả cả T́nh - Tiền - Tài. Thế là nhất rồi c̣n ǵ?

- Tôi chưa bao giờ hài ḷng với cuộc sống hiện tại, sẽ c̣n phải phấn đấu nữa, liên tục không biết mệt mỏi để không những cho ḿnh mà c̣n cho vợ cho con. Cũng biết mức độ khả năng đến đâu mà phấn đấu, cố gắng trong khả năng có thể được. Trông lên thấy xe cộ như giời ấy cũng mê lắm chứ, thấy nhà cửa khang trang, biệt thự vila cũng mê, nhưng đâu phải cứ ngộ nhận đến mức độ cái ǵ cũng phải lôi về cho ḿnh bằng được. Cũng phải biết giới hạn, hồi xưa các cụ có nói "Chi túc khả phú"("Biết đủ là đủ") chứ không biết thế nào cho đủ th́ khổ.




Không thể sinh hoạt một đàn, một đống...

- Một người giỏi có năng lực thực sự th́ ngay từ thời c̣n là một đứa trẻ đă có những bước phát triển hay biểu hiện tư duy, hành động khác với những đứa trẻ cùng lứa. Nghĩa là không có tư duy bầy đàn mà có tư duy riêng lẻ. Tính cách khác biệt đó cũng góp phần vào thành công sau này?

- Tôi đồng ư chữ bầy đàn. Tôi chơi rất rộng răi và là người ḥa đồng trong cuộc sống. Đối với tôi, ngồi với vua cũng như với anh đạp xích lô. Ngồi ở lầu son gác tía cũng như lều cỏ lều tranh. Tôi không bao giờ sợ ḿnh ngồi ở lều cỏ th́ ḿnh hèn hạ, kém cỏi, ngồi ở lều son giác tía th́ nghĩ ḿnh là cái ǵ ghê gớm. Ở đâu lúc nào tôi vẫn là tôi thôi. Những người có cá tính mạnh, nhất lại làm về nghệ thuật càng không thể là sinh hoạt bầy đàn, một đàn một đống với nhau. Sợ lắm.

Tôi bị ám ảnh bởi cái chết

- Việc phủ Thành Chương có rất nhiều tượng Phật, hẳn anh là người rất mê tín. Anh có tin một cuộc sống sau chết? Kiếp luân hồi chẳng hạn?

- Trước tiên, tín ngưỡng của tôi là cái đẹp. Tín ngưỡng đạo Phật đứng trong cái đẹp. Giữa tâm linh và mê tín rất khó có ranh giới thật rạch ṛi. Tôi tin có tâm linh, có kiếp luân hồi, nhưng mê tín đến độ tất cả mọi thứ cuộc sống của ḿnh phải dâng hiến cho cái đó th́ không phải.





- Tôi đă từng tiếp xúc một số nghệ sĩ khá tên tuổi và họ bị ám ảnh bởi cái chết... Anh có bao giờ như thế chưa?

- Cuộc đời tôi đă nhiều lần cận kề cái chết. Thời chiến tranh, tôi ở bộ đội sống chiến đấu trong chiến trường gần chục năm, công việc bắc cầu, phá bom và sự nguy hiểm tận mắt chứng kiến sự hi sinh của anh em ngay trước mắt. Cái chết ấy rất cụ thể và gần với tôi. Đấy là hồi c̣n trẻ, mọi việc qua đi nhanh lắm để rồi ta tiếp nhận những cái mới rất tự nhiên.

Sau này cũng đă có những thời ḱ rất dài tôi tưởng chừng không vượt qua được, đó là khối u ở gan. Khi tôi đă có gia đ́nh, trách nhiệm người đàn ông đè nặng lên vai, tôi luôn lo lắng và tự hỏi: "Nếu một ngày ḿnh nằm xuống và không bao giờ dậy nữa th́ vợ con sẽ rất khổ". Thế là trằn trọc, thấp thỏm... Cái chết ám ảnh, không có cách ǵ để đẩy nó ra khỏi đầu. Tôi đang sống thế này chết đi thành đất thành cát, lại không biết ǵ nữa. Cứ nghĩ đến điều đó là người gai gai lạnh. Suy nghĩ ấy không thoát khỏi con người tôi, không lúc nào không nghĩ đến cái chết.

- Khi ấy, anh bao nhiêu tuổi?

- Cách đây gần 20 năm, năm đấy, tôi khoảng gần 40 tuổi.

- Làm sao để giải thoát?

- Sau này công việc cuốn đi và tôi hiểu được sự sống và cái chết luôn theo một quy luật tự nhiên, nhận thấy chuyện này là b́nh thường. Cuộc đời là cái vô cùng, tôi biết thế nào. Xă hội công nhận tôi có cái này hoặc tôi có cái khác hoặc không là cái ǵ đối với xă hội cả, nhưng gia đ́nh vợ con là quan trọng nhất. Nhất là đối với tôi, con cái c̣n quá nhỏ, nhiều cái phải lo, phải suy nghĩ đến chứ không phải ḿnh sợ.



- Từ đầu đến giờ thấy anh nhắc gia đ́nh, vợ con rất nhiều, với anh vợ con gia đ́nh là trên hết, là tất cả à?

- Tôi không hiểu, với người đàn ông c̣n ǵ quan trọng hơn gia đ́nh vợ con?!

Theo Trần Mỹ Hiền


TẠP CHI ĐÀN ÔNG
Top
« Next Oldest | Tác phẩm yêu thích | Next Newest »
InvisionFree - Free Forum Hosting
Free Forums with no limits on posts or members.
Learn More · Sign-up Now

Topic Options



Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.0626 seconds | Archive