| · Lưu ý trước khi post bài · Portal |
Help
Search
Members
Calendar
|
| Welcome Guest ( Log In | Register ) | Resend Validation Email |
| Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
![]() ![]() ![]() |
| LE UYEN |
Posted: Aug 1 2012, 08:47 AM
|
|
Newbie Group: Members Posts: 2 Member No.: 414 Joined: 1-August 12 |
MA BÌNH THUẬN
Trời mới vừa chuyển chạng vạng, mưa đã như lâm thâm mềm đất, bốc lên mùi ngai ngái sau 1 ngày quá oi nồng. Mưa càng lúc càng nặng hạt. Bong bóng mưa nổi đầy sân gạch tàu và gió thổi rú rít qua tàu lá chuối xơ xác như những bàn tay xương gầy quờ quạng trên tường vôi trắng. Trong ánh đèn dầu hỏa chập chờn, từng đốm sáng tròn mờ mờ nhảy múa, lủ trẻ chụm đầu chen chúc như đàn gà con nhao nhác quanh chiếc giường lò xo đệm cao 3 tấc ấm sực mùi trầu hăng nồng của ngoại. - Ngoại ơi, kể chuyện đi ngoại! Bé Ba rúc sâu vào tay ngoại thỏ thẻ. Gái út cũng dài giọng nhỏng nhẻo: - Nhoaị kể chiện ma nha nhoại! Lủ trẻ nhao nhao: - Ma 1 giò , ma hời, ma mặt thịt, ma cây đa… đi ngoại… Ngoại cười hiền từ, móm mém miệng nhai trầu, chậm rãi: - Thôi đượcc rồi, các con đừng có ồn, từ từ bây để ngoại kể nè. Đứa nào thò chân xuống giường đó? Bé Tư á lên 1 tiếng thật to rồi nhảy tọt vào chính giữa nệm , nằm đè lên 2 đứa nhỏ con cậu út. Tụi nhỏ la gào tấm tức: - Ngoại chị Tư đè con , xê ra cho em nằm sát ngoại. Đứa nào cũng rang lấn nằm sát vô người ngoại và chen vào giửa vì sợ khoảng trống tối tăm lạnh ngắt ngoài mép giường, sợ cả khi bàn chân chạm xuống nền gạch hoa lạnh ngắt như có tay ai níu cứng cổ chân… Ngoại hắng giọng, bắt đầu chậm rãi kể: - Ngoại đố tụi con biết sao mà gọi là ma Bình thuận nè… Tụi nhỏ mở to thao láo mắt: - Sap ngoại? sao ngoại? có phải nhà mình gần pháp trường cát nơi Tây bắn tù không ngoại? nửa đêm con thấy nhìu ma trơi bay lập lòe…Bé Ba hớt ngang ra vẻ hiểu biết. Ngoại lắc đầu: - Đúng có 1 khúc thôi con. Xưa xửa xừa xưa kia, lúc bà cố bà sơ mới tới đây, vùng Phan thiết này chiến tranh loạn lạc dữ lắm con. Người chết chồng chất lên nhau, xương trắng đầy đồng không ai chôn xuể. Rồi lớp thì người Chăm và người Việt mình quýnh nhau, lớp thì người khơ me, người Thủy chân lạp hết trận này tới trận khác, đất này chinh chiến liên miên, thuộc về đất dữ à con. Trước kia đầu tiên đất mình là của người Chiêm thành, sau cùng thì cả đất nước dân tộc này bị triều đình Huế tiêu diệt cũng trên đất này. Mới sinh ra ma Hời… con biết không? - Ma Hời mặc xà rông hả ngoại. - Tổ cha bây, ma nào mặc xà rông? Ma Hời là ma của mấy khu mộ người CHÀM bay lên vòng vòng quay đất chàm mổi đêm. Toàn là quan quyền người Chàm khi còn sống, lúc chết cũng có chôn theo vàng bạc châu báu của cải, dân mình tham của đem đào trộm lên, phạm phải cốt người ta. Nên mổi đêm ma Hời bay lãng vãng quay mộ khóc than hời hời mất nước và tìm người trộm của báu, con biết không? Lủ nhỏ hít hà, le lưởi: - Trời ơi, tội nghiệp, tội nghiệp quá hả Ngoại… - Chưa hết đâu con. Rồi còn lúc Tây kéo về đây xây đường hỏa xa. Mấy ông đánh xe thổ mộ ban đêm ngày nào mà không thấy ma cụt giò… - Ma cụt giò, 1 giò ghê quá ngoại ơi! - Yên ngoại kể coi nà, bây chộn rộn quá. Anh hai nghẹo đầu sốt ruột. - Như vầy nè, nửa đêm, mấy ông xà ích đánh xe ngựa đang chạy bon bon chở khách trên đường không 1 bóng người thì nghe tiếng lọc cọc từ xa lại mổi lúc 1 gần… mà không hề thấy bóng người. ổng ghìm cương ngựa lại thì không còn nghe tiếng động đó nửa, chạy tiếp tục lại nghe lộc cộc lộc cộc. Chừng ổng nghe tiếng còi xe lửa hú từ xa, dừng lại tránh tàu thì thấy bên kia đường ray, 1 bóng ma đen thùi lùi, nhảy 1 giò lồm chồm phóng thoăn thoắt biến vào rừng… Lủ nhỏ hú lên hải hung, ôm cứng ngắc lấy nhau: - Ghê quá ngoại ơi! - Không sao đâu con, chừng hỏi ra mới biết là ngày xe lửa mới bắt đầu chạy qua khúc này, nhìu người không biết đường tránh, nửa đêm bị tàu chẹt mất giò hoài nên mới có chuyện quỷ cụt giò bên đường xe lửa con à. - Ma da kéo giò xuống nước , nhất là đứa nào hay đi tè đêm nè, thọc 1 chân xuống nghe lạnh lạnh như là nước tuồn vào chân. - Á..đứa nào sợ quá tè ra giường nè…. Bé út lật đật sờ vào người rồi phân trần- em không có à nhe. Lủ trẻ xô nhau cười ngất. - Đừng có chọc em con, đứa nào lấy cho bà miếng nước súc miệng coi. Rồi bà kể tiếp. - Kể chuyện ma mặt thịt đi ngoại! Ngoại húng hắng giọng - Chuyện này là có thật hồi ông cố của bà ở Huế nghe thấy rồi. ở cầu Tràng tiền có ông kéo xe tay, hay kéo về khuya chở mấy cô đào hát đi chơi về. Có đêm khuya khoảng giờ Tý, ổng kéo xe qua giữa cầu Tràng tiền, gió sông rờn rờn thì có 1 cô mặt áo trắng toát, mặt che mạng trắng toát ngoắt xe. Xưa các mệ hay che mặt nên ổng không lạ. đi 1 đoạn không thấy ừ hử gì, ổng mới hỏi là đi đâu, bà kia ậm ừ nói kéo chạy về bến đò Phú văn Lâu. ổng chạy 1 hồi vẫn thấy im re cũng sợ nên bắt chuyện cho đỡ trống, ổng lân la kể chuyện dạo này khúc sông này hay có ma, không biết bà khách có biết không. Bà khách ừ hữ hỏi ma ra rang? ổng trả lời, nghe mói ma không có mặt à bà , nên chẳng ai biết mặt mủi sao cả. Bổng dưng xe tự dừng lại, ông xe kéo ngoái cổ ra sau dòm thì bà khách tháo mạng che mặt cười to hỏi: có phải như ri không? Nguyên 1 cái mặt bằng bặng phèn phẹt không mắt mủi chi hết như cái bánh bao trắng bóc thôi. Ông xe kéo tội nghiệp té lăn đùng ra chết giấc, may mà có người sáng ra thấy giữa đường bắt gió chở về nhà, 3 ngày sau mới hoàn hồn kể lại chuyện. Anh Hai kéo dài 2 má ra hét to…mặt như ri nè… lủ nhỏ giật bắn mình gào lên xô hết nhau vào góc giường. Bà phát tay vào mông anh Hai: - Con giỡn chi ác quá, em nó sợ tối không ngủ được a con. Bây chừ nghe chuyện nữa thôi? - Nghe nửa, nghe nữa mà bà… - Cuối hẻm nhà mình xưa có cây đa rất to, cái tán che được 1 cái chợ, gốc là 5 người giang tay ôm không hết. Dưới gốc có 1 cái miểu thờ, nghe nói là có cô gái kia chết trẻ, vì lỡ có mang với anh học trò nghèo, anh đổ đạt rồi thì bỏ không nhận cái thai, không chịu cưới. Làng bắt vạ gọt đầu bôi vôi, cô nhục nhã quá treo cổ lên cây chết, đứa nhỏ trong bụng cũng chết theo. Sau rồi đêm nào dân làng cũng nghe tiếng trẻ khóc, tiếng ru con ơi ời và anh học trò nào đi về khuya ngang qua đều có con ma tóc dài rũ rượi ra ghẹo chạy té xấp té ngữa. Có đêm con ma ra ngồi đòng đưa trên chạc ba, tóc dài rũ chạm đến đất, lúc thì khóc khi thì cười khanh khách cả đêm… - Tội nghiệp quá hả ngoại? ma mà còn biết ru con. - Sao lại không hả con, ma cũng như người trên dương trần thôi, vẫn biết người ngay kẻ gian, yêu ghét đâu đó nghe con. - Thôi khuya rồi, mấy đứa bé đi ngủ đi. Mai bà kể tiếp- Mẹ từ nhà bếp bước lên vấn lại tóc, bế bé út chui vào màn trước. Mấy đứa còn lại luyến tiếc lục tục năn nỉ: - Đêm nay cho con ngủ với ngoại đi, giường của ngoại ấm quá à. Ngoại cười dể dãi: - ừa bé ba , bé tư lâu lâu mới về 1 lần, cho ngủ với bà, tối không có tè dầm ra giường bà nghe không? Anh Hai dõng dạc nói: - Tối để anh kêu dạy dắt ra vườn cho. Ma có gì mà sợ, mình là người, ma phải sợ mình chứ! Lủ trẻ phủi chân chui vào giường ngoan ngoãn, tiếng thì thầm rúc rich nhỏ dần rồi tắt hẳn, giữa âm thanh đều đặn của tiếng côn trùng uềnh oàng trổi nhịp nhàng sau mương và tiếng mưa tí tách bên thềm. Ngoại rón rén đi thổi đèn, dém mùng và đắ p chăn cho từng đứa cháu nhỏ nằm xếp lớp san sát nhau trong chiếc giường nệm lò xo cở lớn. Trong bóng đêm dày đặc ngoại khẻ mĩm cười 1 mình nhớ lại những câu chuyện như thế này đã được nghe mẹ kể hàng đêm cả hàng chục năm về trước cũng nguyên vẹn nổi hồi hộp run rẩy háo hức như đàn cháu nhỏ bây giờ. Chuyện về "ma Bình. Thuận" thì có thể viết thành thiên tiễu thuyết vẫn chưa hết. Vùng đất kỳ bí này gắn liền chuyện ma với những giai thoại y kỳ khác về tâm linh nên hầu như không ai sợ ma, vì ma chưa từng hại người. ma gần như là tồn tại hiền lành bên cạnh con người. Đôi khi thế giới con người đối với nhau còn ma quỷ hơn thế giới ma quái. Huyền ảo bí ẩn đầy cổ tích giai thoại và thần thoại đã thành thuộc tính của 1 vùng đất và sẽ còn ăn sâu mãi vào tâm thức trẻ thơ như 1 kỷ niệm khó quên về 1 vùng quê ngoại. |
![]() |
![]() ![]() ![]() |