InvisionFree - Free Forum Hosting
Create a free forum in seconds.

Learn More · Register for Free
Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:


 

 Đội bóng của các thầy tu, truyện ngắn
nguyncongliet
Posted: Nov 7 2011, 03:21 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



Lời phân trần:

Hồi nhỏ có một thầy tu đoán tôi sau ắt sẽ tu. Tôi cố trốn tránh việc gần các nhà chùa, v́ ḿnh c̣n rất nhiều việc phải làm. Nhưng xem chừng có nhiều việc thấy rơ như vậy rồi, tựa như chạy đâu cũng nằm trong tay Phật mà thôi.
Khoảng 27 tuổi tôi ṭ ṃ Phật Pháp hơn 2000 năm nay, và viết cuốn Người Có Chân Tu mất đứt 16 năm vẫn viết. Sau này khi cuốn sách bị thu hồi, tôi cố trốn tránh đề tài Phật pháp nhưng chắc là duyên trời hay sao. Tôi càng tránh th́ càng dính dấp, h́nh như tôi gần tới việc tu hành th́ phải.
Nhân dịp đi chùa Hoằng Pháp, tôi nghe phát loa bảo cộng tác viết bài. Tôi có mấy bài gửi đến và được lời mời cộng tác lâu dài. Rất vui, rồi bổng thoáng nghĩ đến một nhà thầy nhờ tôi làm "huấn luyện viên". Tôi viết bài "Đội bóng của các thầy tu" đây là bài giao thoa với nhà Phật trước, sau mới định hướng rơ ràng hơn. Việc này rất tốn thời gian, chẳng như các danh xưng cũng như Phật Pháp hiểu rộng ra như thế nào, mới viết như một phật tử chuyên nghiệp, thế mới được chấp nhận.
Có lẽ, tôi đang dần tới việc tu hành rồi. Âu cũng là duyên kiếp chăng?
Nguyễn Công Liệt.




Đội bóng của các thầy tu.

Ở đây, họ bắt đầu luyện tập và gồm các động tác dễ nhận ra.
Đó là đội bóng đá của các thầy tu, cuối cùng họ cũng thành lập được một đội bóng.
Việc rèn luyện thể lực trước giờ, các thầy thường dùng các thế vơ Thiếu Lâm- Một môn vơ mơ ước của chúng sinh, mà các chùa đều sưu tầm và gần như là độc quyền. Nhưng gần đây có một quan niệm rất mới (mà đúng ra không mới lắm), rằng các thầy cũng là những môn sinh sao không rèn luyện thể lực ở môn bóng đá, rằng môn phổ thông ấy là dân dă dễ tập và việc tranh chấp trong thể thao cũng là để rèn luyện chí khí cho việc tu hành.
Khi thành lập được đội bóng, các thầy nhận thấy có những điều thú vị liên quan. Chẳng như nhiều người có cái nh́n các thầy không xa lạ, rằng thầy thường ở "tít " trên trời cao. Các thầy cũng là người như chúng sinh, họ chỉ là những người muốn theo niềm tin của Đức Phật, một lư tưởng mà nhân loại ngàn đời nay cố nương theo và muốn theo đuổi lâu dài th́ phải rèn luyện thể lực. Mọi môn vận động nào đem đến sức khỏe th́ tập tành, bóng đá cũng là một trong những môn vận động. Các thầy cảm thấy thích thú, v́ như các em nhỏ không sợ ḿnh nữa. Tu hành là ǵ đôi khi bí hiểm quá làm chúng sợ, có khi chúng va phải thầy chúng sợ thầy chưởng cho một luồng sáng là tiêu đời. Nhưng các thầy th́ lại chấp tay "mô Phật", thật là một đội bóng lư tưởng. Các em không cần nghe giảng điều sâu sắc làm ǵ, chúng nhận thấy ngay rằng các thầy rất hiền từ và chúng noi theo. Đôi khi làm cho chúng nhận ra, đâu phải đá bóng là để đá trái banh vào khung thành là chính. Cái chính là chạy nhảy, vận động và kết quả chỉ là lư do phụ cho việc vận động ấy mà thôi. Thế là mục đích ban đầu của môn bóng đá được khôi phục, ngày nay nó đă đẩy mọi người đi quá xa và đội bóng các thầy tu, hướng mọi người lại cái nh́n chân thiện mỹ hoàn hảo thêm ra nữa mà thôi.
Các thầy ra sân khởi động, mọi người không chút cười đùa. Khán giả giờ không phải riêng những người mê cá độ. Trong đó có các phật tử chấp tay vái lạy trời đất, miệng niệm nhớ về phật. Trong sân, các thầy vẫn mặc áo cà sa, chuyền bóng cho nhau rất ăn ư. Gần như không có ai muốn thể hiện cá nhân quá hoắc. Các thầy tuân theo một đấu pháp hết sức nghiêm ngặt, đó là mọi người cùng chơi. Gần như bên đội các thầy tu không nghe một tiếng c̣i nào, họ bọc lót cho nhau tốt. Đối phương giỏi hơn th́ các thầy chịu thua pha đó, rồi tự hiểu và khắc phục. Bên đối phương có vài người manh động, thấy các thầy hiền hậu nên cũng có phần "ăn hiếp" (dùng sức đè người). Họ đâu hay rằng các thầy ai cũng vơ nghệ đầy ḿnh, nhưng khi có va chạm các thầy chỉ chấp tay như vô thưởng vô phạt, không trách lỗi ai. Môn chơi này, chỉ gói gọn trong khoảng sân chữ nhật, số người phải chạy thật nhanh khó tránh va vấp và các thầy không nghĩ rằng đó là cố t́nh hại nhau. Họ tha thứ và không để tâm, chẳng như vũ trụ chỉ gói gọn hai từ "trời đất", hỏi sao không có va vấp. Các cổ vận viên (cũng là những phật tử rất mộ đạo), cũng chấp tay niệm phật khi có va chạm và rồi mỗi người t́m một lư do để cho sự vận động được trôi trăi. Đó không phải là thuyết nhà phật mong vậy sao, mọi sự vật đều có duyên cớ của nó, hăy mà cho qua và đó c̣n là chân lư của nhà tu đó sao.
Đội thầy tu, có một người đá ở hàng tiền đạo rất ma mănh.Thủ môn đội bạn cứ hay bị mắc lừa và bị thủng lưới đến ba bàn không gỡ. Khác với các đội bóng thường xem thấy trên ti vi, mọi người tung hô vỡ ̣a và cầu thủ ghi bàn hay cởi áo tung cao lên trời hết sức thô thiển. Tiền đạo số một của đội bóng các thầy tu th́ lại khác, việc đánh lừa thủ môn cũng là một việc cân nhắc. Nhưng ma mảnh trước đối đầu đâu phải là một tội, các môn sinh của nhà phật đôi khi cũng là người và cũng phải theo cái cách của con người. Nhưng con người theo nhà phật phải biết chân lư hướng về chân thiện mỹ, hướng tới chân lư hoàn hảo, nên việc đánh lừa thủ môn để ghi bàn là v́ cách chơi như vậy. Các thầy tuân thủ luật chơi, cũng như tuân thủ luật nhà phật phải luôn ăn chay và xuống tóc vậy. Trần Minh khố chuối cũng phải nói dối là ḿnh đă ăn cơm rồi, để mẹ bệnh tin mà dùng. Anh Bảo Quốc diễn trong tuồng nói xấu nhưng thực sự khen Trần Minh là vậy. Đối phương trách móc các thầy ma mảnh hơn người thường, chứ thực ra là các thầy được khen và xem ra đội bóng các thầy c̣n tiến xa hơn nữa.
Kết thúc trận đấu, các thầy vái lạy bốn phương trời. C̣n là cảm tạ trời đất cho chúng sinh trí tuệ nghĩ ra được một môn thể thao được mọi người yêu quí, con người được thể hiện hết khả năng vận động của ḿnh. Có sức khỏe tốt hơn, các thầy quyết đem sắc thái mới cho chùa ḿnh tu luyện, nh́n ra được ở chùa bản sắc tươi trẻ khỏe mạnh.
Không có môn thể thao nào mà không dùng từ khổ luyện, đôi khi khổ luyện và tu luyện cùng một nghĩa.


Nguyễn Công Liệt.
Top
« Next Oldest | Bài viết của bạn | Next Newest »
DealsFor.me - The best sales, coupons, and discounts for you

Topic Options



Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.0721 seconds | Archive