InvisionFree - Free Forum Hosting
Create your own social network with a free forum.

Learn More · Register for Free
Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:


 

 Đoàn Thị Thừa, (người đẹp thời Trịnh Nguyễn p
nguyncongliet
Posted: May 14 2011, 02:43 PM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



Đoàn Thị Thừa.
Nguyễn Công Liệt.



Lời nói đầu:

Ngược ḍng lịch sử: Chúa Nguyễn Phúc Tần được tiếng là Hiền Vương là người tài đức vẹn toàn. Lịch sử ghi nhận: " Hiền vương là người chăm lo chính sự, xa rời nữ sắc, biết trọng nhân tài. Có người con gái quê Nghệ An rất xinh đẹp tên là Thị Thừa được lấy vào cung phục vụ chúa. Nguyễn Phúc Tần, nhân đọc sách Quốc ngữ, tới chuyện vua Ngô Phù Sai mất nước v́ nàng Tây Thi liền tỉnh ngộ sai Thị Thừa mang ngự bào cho chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều, giấu thư trong dải áo ngầm sai Kiều bỏ độc giết Thị Thừa để trừ hậu họa". - Trích trong sử
NCL.




I





Thị Thừa sống bên kia sông Gianh, khi đă được mười sáu tuổi tiếng đồn sắc đẹp không thua ǵ Tây Thi. Nhà họ Đoàn đă là người của quân Trịnh, bọn lính tới quán rượu chỉ cần nh́n ngắm Thị Thừa là thỏa măn trong ḷng.
Top
nguyncongliet
Posted: May 14 2011, 02:57 PM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



II



Ở huyện Quỳnh Lưu, Nguyễn Hữu Dật thu phục được tù trưởng Lang Công Trấn vượt sông Lam, quyết đánh rát mọi mặt để thu phục quân Trịnh. Quân Thổ binh sang sông cùng với Tù trưởng, quyết đối đầu với quân Nguyễn từ mặt Nam, c̣n mặt Bắc chắc chắn Liên Minh sẽ sớm làm cho quân Trịnh tan tành. Nguyễn Hữu Dật lợi dụng liên quân, lính Đàng Trong được dưỡng sức chờ trận đánh dứt điểm ra Đàng Ngoài.
Thế nhưng, người tính không bằng trời tính.
Tháng 6 năm 1658 , Lang Công Trấn lại bị quân Trịnh đánh bại và bị bắt giải về thăng Long. Các cánh quân phía Bắc th́ lại có ư đồ riêng, muốn cho quân Nguyễn đánh quân Trịnh yếu dần rồi mới ra tay. Quân Nguyễn giờ đă đi quá xa lâu ngày rất mệt mỏi, lương thực thiếu thốn, cũng dùng dằng chờ bên ngoài đánh vào. Cuối cùng, quân Trịnh có thời gian để khôi phục lại. Tháng 7, quân Nguyễn vượt sông Lam thắng được Nguyễn Hữu Tá ở huyện Hưng Nguyên nhưng bị Lê Th́ Hiến đánh bại phải rút về. Tháng 12, quân Trịnh đánh huyện Hương Sơn, thắng quân Nguyễn.
Top
nguyncongliet
Posted: May 20 2011, 08:26 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



III




Quân Trịnh tranh thủ mối bất hoà đó mà tiến công đẩy lùi quân Đàng Trong về lại phía nam sông Gianh. Một năm sau, tháng 10 năm 1661 Trịnh Tạc mang cả vua Lê Thần Tông và cử Trịnh Căn, Hoàng Thế Thao, Đào Quang Nhiêu, Lê Th́ Hiến đánh vượt sang sông Gianh. Nhưng đánh mấy tháng mà không hạ được Nguyễn Hữu Dật trấn thủ Nam Bố Chính. Quân Trịnh bắt đầu tỏ rơ sự mệt mỏi, nhất là quân nhu lương thực đă cạn kiệt. Tháng 3 năm 1662 buộc ḷng phải rút về Bắc, Nguyễn Hữu Dật đuổi theo đến sông Gianh th́ dừng lại.
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 3 2011, 08:37 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



IV


Người Nghệ An thuỷ chung với t́nh yêu của ḿnh, cũng là điều được truyền nhân dạy bảo. Đoàn Thị Thừa lớn lên thụ hưởng tính gan ĺ của người xứ Nghệ, quyết vượt sông Gianh vào Đàng Trong.
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 3 2011, 08:38 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



VI




Năm đó là 1672. Ở bên bờ kia Sông Gianh, Chúa Trịnh Tạc ở Đàng Ngoài được biết ḿnh vuột mất một mỹ nữ, bắt đầu cho dấy binh quấy rối thành Trấn Ninh. Đích thân Trịnh Tạc cùng với Trịnh Căn ra chiến trường, lần này quân Trịnh đánh suưt hạ được thành. Đó là thành luỹ được Đào Duy Từ thiết kế và nay nó vẫn đứng sừng sừng nhờ sự trông coi của cha con Nguyễn Hữu Dật. May nhờ cha con ra sức chống đở canh giữ mấy tháng ṛng ră, rồi cho Nguyễn Hữu Cảnh phá ṿng vây để về xin tăng thêm viện binh. Đây là lần thứ bảy trong 46 năm phân tranh, đánh nhau nhiều trận lớn nhỏ nhưng không phân thắng bại.
Nguyễn Hữu Cảnh cùng với một tốp lính t́nh nguyện theo ḿnh, xông pha lao ra cửa. T́nh huống bất ngờ nên quân Trịnh không pḥng bị, chàng lao ngựa thẳng vào đội h́nh giặc, chém chết mấy tên cản đường rồi phi ngựa lao đi vun vút vào rừng thông. Nh́n người đen đúa biết là Hắc hổ nên quân Trịnh chạy dạt sang bên chừa cho lối đi ra, rồi mới cho tên bắn theo. Nguyễn Hữu Cảnh phi ngựa vào rừng thông được một lúc, ngựa chàng bị tên cắm phập vào mông. Chàng cố nài cương bắt chú ngựa phi thêm một đoạn đường dài, biết nó không thể nào đi thêm nữa được. Chàng buộc ḷng đến bên bờ vực, giết chết chú ngựa mà ḿnh thương yêu nhất và đẩy nó xuống vực ḥng giấu xác để quân Trịnh không t́m được manh mối.
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 4 2011, 08:53 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



VII



Năm 1643, lúc Chúa Nguyễn Phúc Tần c̣n thời trai trẻ đă có những chiến công hiển hách, vây đánh ba chiến thuyền Hà Lan được Đàng Ngoài hậu thuẫn- Lúc ấy là con thứ của chúa Nguyễn Phúc Lan, được phong làm Thái phó Dũng lễ hầu- Không đợi lệnh và gan dạ xông pha và phá tan tàu chiến của người Hà Lan. Chúa Nguyễn Phúc Lan khen ngợi: "Tiên quân ta từng đánh phá giặc biển, nay con ta cũng lại như thế, ta không lo ǵ nữa", rồi phong cho Nguyễn Phúc Tần làm người kế vị thay cho con trai trưởng. Đến nay chúa cũng ít nhiều vài lần thân chinh ra chiến trường và lần này tự chúa Nguyễn ra tiếp ứng kịp lúc.
Quân Trịnh mệt mơi v́ không phá nổi thành lũy, giờ lại thấy viện binh tới nên hết sức chán nản. Trịnh Căn phải rút về Bắc Bố Chính và vài sau cho người sang gặp chúa Nguyễn Phúc Tần thương thuyết điều kiện đ́nh chiến.
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 4 2011, 08:54 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



VIII



Từ thời Lư, nước Đại Việt đă xảy ra chiến tranh với Chiêm Thành và chiếm được vùng đất Bố Chính. Trước là châu nước Chiêm Thành, Chế Củ bị Lư Thường Kiệt bắt sau một tháng truy đuổi. Vua Chiêm chấp nhận dâng Bố Chính sát nhập vào nước Đại Việt. Đến Thời Lê nước Việt mở rộng đến Phú Yên. Bố Chính được chia làm hai châu, Bắc Bố Chính và Nam Bố Chính, sông Gianh là ranh giới của hai châu này (Ngày nay thuộc đất Quảng B́nh gồm: Quảng Trạch, Tuyên Hóa, Bố Trạch, Ninh Hóa).
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 9 2011, 09:02 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



IX


Sau khi chúa Nguyễn Phúc Tần đi rồi, đôi trái gái cùng nhau về tư dinh nhà ḿnh. Bà Nguyễn Thị Thiện nghe tin Hắc hổ bị thương, rất mong chờ chàng về. Ra cửa đứng, bà thấy hai người chúi người trên dăi cát để nhanh chóng đến nơi.
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 9 2011, 09:04 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



IX


Cung Chúa nằm ở vùng đất cao Kim Long, thuộc đồi Thiên mụ và bên sông có ngọn đồi Thành Lồi. Nơi đây được chúa trước là Nguyễn Phúc Lan chọn, c̣n nói : " Vùng Phước yên rất chật hẹp, rằng h́nh thể của Kim Long là rất đáng quư, nên ta cần xây dinh thự, tường thành và pháo đài nơi đây". Dinh chúa nền được lót gạch viên vuông lớn, giữa có trát vôi đường làm chất kết dính rất chắc trước nắng gió. Toàn sân gạch rộng khoảng một héc ta, những cây trồng cho sân gạch mát rượi. Toàn bộ nước mưa chảy qua bộ rễ, rồi đưa ra ngoài đề theo kẻ con chảy ra sông. Con sông Kim Long hợp với sông Bạch Yến tạo ra hạ lưu sông Hương, tên ấy bắt nguồn từ tiếng lóng địa phương gọi là "Hóe" của người Chiêm Thành, dịch ra từ Hán nghĩa là hương thơm nên ḍng sông có tên là Hương Giang là vậy, chừa lại tiếng "Hóe" cho miền đất này.
Con sông luôn là đường huyết mạch giao thông, cho nên khó mà tách biệt nó khỏi kinh thành. Dù muốn hay không, miền đất sinh sôi nào cũng phải dựa theo "phong thủy" ấy. Dinh vua chúa, bốn bề tường cao bịp leo. Nơi đây được treo đèn lồng đỏ có h́nh trái đào, sân có nuôi chim cảnh và ao có cá bơi lội tung tăng.
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 11 2011, 11:52 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



X



Trong Dinh chúa có người trông coi việc lễ nghi: Đó là Chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều, người thân cận điều tiết việc cung đ́nh và hậu cung. Ông ta là lăo già rất khoái nghe mấy chuyện ấy, hay giả vờ bảo những đứa hầu thân cận của chúa mang vác các vật dụng sang nhà ḿnh để sửa chữa, rồi giữ họ lại lấy ḷng và động viên:
- Ta với ngươi mà sợ chi, kể ta nghe không bao giờ ta nói ai.
Đứa con gái hầu hạ cho cho chúa thượng tin thiệt, cũng sợ bị đ̣i lại mấy nén bạc. Nó nh́n trước ngó sau, rồi te lẹt:
- Hai người cứ gần nhau là...lia lịa, cũng thật là hiếm thấy.
Chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều nghe thế chưa lấy làm đă tai, liền nói bóng gió:
- Ngươi có sạo đó không? Nói không rành rẽ ta trị tội cho...
- Chưởng dinh bảo cứ kể cho nghe sao lại đ̣i bắt tội. Chúa thượng ṃ mẫm Thị Thừa lần nào cũng không nhịn được, người đẹp cỡ nào cũng phải chịu thua chúa thượng thôi.
- Ta không nói là trị tội ngươi, nhưng ta muốn hỏi là chúa thượng "gây chuyện" trước hay Thị Thừa.
- Đương nhiên là chúa thượng chứ ai. Nhưng người đẹp kia là nguyên nhân, khó ai mà kiềm lại được...
- Theo ngươi nghĩ, Thị thừa có phải thuộc loại dâm dục không chứ?
- Không đâu! Nếu nói dâm loàng th́ chỉ có chúa thượng...
- Ngươi...
- Dạ! Chưởng dinh tha tội...
Đứa con gái vội bịt miệng, biết ḿnh lỡ lời nói quá. Nó liền qú xuống xin tội, mắt rầu rĩ...
- Ngươi đứng lên. Sau này không kể ai nghe việc ta hỏi và nhà ngươi cứ cho là do con Thị Thừa dâm loàng nghe chưa?
Chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều thường giao du đến các pḥng của các bà phi, cũng biết mấy bà tuổi về chiều khó ḷng được chúa thương yêu nữa nên có tính ganh ghét. Mấy chuyện nghe kể kia kể lại và có ư xuyên tạc Thị Thừa:
- Con nhỏ đó là con hồ ly tinh, nó dâm loàng quá độ...Chúa thượng sớm muộn ngă bệnh ắt nó phải là người chịu tội.
- Ta biết làm sao đây, ngươi có mưu kế ǵ giúp ta để cứu chúa thượng?
- Thật là khó, chúa thượng hiện đang tin yêu nó quá mức. Nhưng sớm muộn thần sẽ làm cho chúa thượng sớm tỉnh ngộ.
Chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều rất không hài ḷng khi thấy chúa thượng cho phép Thị thừa ngự triều, tuy chỉ là đứng sau cầm quạt.
Chưởng Dinh Nguyễn Phúc Kiều thường phải nhắc nhở mấy viên quan trẻ:
- Coi cái ǵ mà coi, mỗi người một ô làm như vầy mà c̣n dồn tới là sao...
Việc Thị Thừa đứng hầu, cũng có gây rối tôn ti trật tự một ít. Thỉnh thoảng, có mấy viên quan trẻ tuổi ở biên ải vừa lên chức về chầu. Họ bàn tán xôn xao:
- Tên nghe xấu hoắc vậy...
- Tên xấu, nhưng người đẹp lắm đó...
Họ muốn vào sớm để t́m chỗ thuận tiện đứng chầu, để nh́n ngắm Thị Thừa cho đă con mắt. Mấy viên quan chức nhỏ biết không thể nào với tới được, nhưng ngắm nghía một giai nhân tuyệt sắc th́ khó cầm ḷng lại được. Những lần trước mấy người này phải đứng xa ở ngoài chánh điện, mà cũng lần lựa tiến sát vào trong, làm cho hàng ngũ không c̣n chĩnh tề nữa.
Chưởng dinh đếm mấy bước chân, rồi kẻ ô cho đều đặn để các quan ngự triều đứng vào ô của ḿnh. Nhất là mấy viên quan trẻ tuổi, ông ta nhắc nhở:
- Trước khi vào chầu, phải t́m chỗ tiểu tiện trước để khi chầu chúa không thể bỏ ra. Vào chầu là bí lối, nên việc ǵ cũng phải nhớ lo từ ở ngoài. Sân trước ngọ môn cũng lớn, chầu xong mấy quan nào cũng ẩu tả vào mấy gốc cây là không được.
Mấy viên quan trẻ háo hức quá, muốn vào chầu sớm th́ dễ bị vài việc phiền phức. Mấy người trẻ tuổi nh́n hoài t́m chỗ mà không biết đi đâu, dinh chúa là chỗ uy nghiêm ai nào làm chỗ cho bọn quan hèn. Chưởng Dinh cho họ đi đở vào nhà ḿnh, rồi dặn ḍ:
- Lần này thôi đó, sau này không cho nữa đâu...
Sau khi chuẩn bị đâu đó, sáng sớm trời chưa sáng tỏ họ vào triều. Từ khi có Thị Thừa hầu hạ, chúa Nguyễn Phúc Tần ngự triều hơi muộn một chút nhưng không đến nỗi phải chờ đợi lâu. Khi chúa bước ra, an vị và đợi khi các quan thần làm lễ bái xong, th́ các quan mới được ngước nh́n lên xem "mặt rồng". Thế nhưng, mấy viên quan trẻ xem "mặt rồng" th́ ít mà xem người đứng cạnh chúa thượng th́ nhiều. Họ xem qua cái cách Thị Thừa quạt cho chúa, chặc lưỡi than thân trách phận chuyện ǵ đó. Nàng ỏng ẹo rót nước cho chúa, ở dưới cũng khó ḷng nào mà tập trung.
Các quan báo cáo t́nh h́nh, điểm qua vài sự kiện ngắn gọn về việc thu thuế má và mua sắm quân trang, không có ǵ đặc biệt nên chúa cứ hay liếc mắt về người con gái mà chúa yêu thương hơn là nghe các quan phân tích sâu sắc những diễn biến trong dân chúng và họ cảm thấy lời ḿnh nói có vẻ lợt lạt.
Mấy viên quan chức to đến giờ giải lao, th́ cố gắng đặt chuyện trọng đại quốc gia lên hàng đầu. Họ khinh khỉnh đám viên quan cấp thấp, rồi dơng dạc trách cứ như không cần biết tâm tư ḿnh cũng phân tán:
- Mê muội đàn bà đẹp là cái xấu nhất trên đời...
Họ đưa ra cái quan điểm nghiêm khắc với đám quan trẻ, tuyệt đối không được để ḷng sa ngả. Nhưng nói câu ǵ cũng có mặt trái của nó, nói câu ấy khác nào nói chúa Nguyễn xấu. Đám quan nhỏ to tranh luận, rồi miệt thị cái đẹp là cái thường mang đến tai ương và quan ngại nó ẩn chứa nhiều rủi ro nhất. Họ chứng tỏ ḿnh phải cảnh giác với người đẹp, người đẹp thường độc ác và chứa chấp nhiều mối nguy. Cuối cùng, họ phải đưa ra cái cách nào đó để diệt trừ mối nguy ấy và ḿnh như là người chăm lo chính sự là tương đương với một người rất có đạo đức.
Sự việc ngấm ngầm được thêu dệt bùng lên nàng là hồ ly tinh hiện h́nh cũng có, nàng là nguyên nhân làm cho chúa thượng bị mê hoặc bỏ bê triều chính, hoặc rối rắm hơn nữa nàng có thể là gián điệp của quân Trịnh cài cắm để khuynh đảo triều chính..v..v. Thế nhưng, không có ai dám đứng ra phàn nàn việc chúa mê đắm Thị Thừa.
Thấp thoáng thời gian trôi đi nhanh chóng, mấy năm ṛng ră trôi qua nhưng ít khi chịu về chầu. Vị Cai cơ trẻ tuổi tài cao đó là Nguyễn Hữu Cảnh, kiếm cớ rằng biên thùy c̣n nhiều việc phức tạp nên cần phải ở đấy. Chàng hay đi tuần thú ở các băi biển đẹp Diên Khánh (Nha Trang), vẫn luôn nhớ đến nổi buồn vời vợi nào đó.
Nh́n biển trong xanh, sóng vỗ về vào bờ tuy nghĩ ḿnh không nên tơ tưởng nhớ về cung phi của chúa, nhưng h́nh ảnh của Thị Thừa luôn thôi thúc trong ḷng mong rằng có ngày gặp nhau lần nữa. Chàng nghe được chuyện chúa rất thương yêu Thị Thừa, say mê đắm đuối và được chúa cho ra cả nơi triều chính. Giờ nàng đă là người của quân vương, Nguyễn Hữu Cảnh nay đă thành bề tôi nên không dám tơ tưởng đến h́nh bóng của nàng được nữa. Chàng c̣n mong rằng nàng được hạnh phúc và được chúa tin yêu là đă măn nguyện lắm rồi.
Những con sóng đến như tạo dựng những h́nh ảnh dồn dập, đến rồi đi. Bờ cát trắng mịn thoai thoải, dấu chân những chú cua mượn vỏ óc để lại, tựa như mảnh đất phương Nam thu nhỏ lại trong tầm ngắm. Con người giao thương với nhau và cơn gió đẩy cát lớt phớt như một mảnh sương mù mờ mờ th́ phải có người nào đó đứng dưới đó chứ. Ánh mắt ngắm nh́n xa khơi các ḥn Tằm, Ḥn Mun, Ḥn Tre chàng như thao thức t́nh yêu của ḿnh có ngày được sắp xếp lại. Trong tiềm thức ai biết được nó gợi lên những h́nh ảnh ǵ, nhưng khi ư thức chợt choàng tỉnh lại th́ chàng nghĩ không thể như vậy, không nên nghĩ người con gái đẹp đă thuộc về chúa, nghĩa là ḿnh c̣n tơ tưởng những điều hảo huyền. Đấng anh hùng đứng thẳng trên cái riêng tư, nh́n đất phương Nam ổn định chàng rất muốn suy tư cho điều đó. Mở rộng biên cương về phía Nam, lịch sử sẽ ghi nhận chiến tích của ḿnh măi măi.
Cai Cơ nghe dịu vợi, t́nh cảm như cái nghiện ngập của con người. Thỉnh thoảng muốn quên đi măi măi th́ thấy hối tiếc, c̣n vương vấn trong đầu những h́nh ảnh không có thể như là làm cho ḿnh tự bại hoại vậy. Mỗi cách mỗi kiểu, tư duy sao cho ḿnh tồn tại hiện hữu, xác đáng nhất.
Chàng nhớ về câu chuyện An Lộc Sơn thương thầm Dương Quí Phi, rồi kéo quân về Trường An để đ̣i nàng. Vua Đường tiếc nuối nên suưt mất ngôi, quần thần khuyên nhủ Hoàng đế tiêu diệt nàng để bảo đảm ngôi vua. Cai Cơ xua mọi ư nghĩ manh nha ấy, chàng nhất nhất là bề tôi trung thành với chúa Nguyễn, thề ḿnh không được v́ t́nh yêu bồng cháy với Thị thừa mà đem quân về Thuận Hóa để được có nàng. Chiến sự chẳng có lợi cho nước nhà, quân Đàng Ngoài chắc chắn sẽ dựa vào mâu thuẫn đó mà tiêu diệt nhà Nguyễn, thử hỏi lúc đó chàng có thể yên thân sống bên người đẹp được không, mà c̣n để tiếng xấu muôn đời.
Ở Thuận Hóa, Thị Thừa cũng cùng chúa ngồi nh́n ra biển, phe phẩy quạt ngóng trời mây. Tuy bên cạnh chúa nhưng bao giờ kỷ niệm ngày xưa nàng vẫn nhớ về Nguyễn Hữu Cảnh, một thoáng kỷ niệm ngày xưa dần qua mắt nàng. Thị Thừa bên chúa Nguyễn Phúc Tần cũng canh cánh nhớ lại kỷ niệm xưa. Nàng nhớ từng kỷ niệm hai đứa đi bắt cá, nhớ đến những chữ viết chàng dạy nàng học, nhớ lời khẳng khái của chàng muốn chiếm vùng đất phương Nam. Thời gian trôi qua chín năm ṛng bên chúa, nàng được sống trong nhung lụa tơ tằm, được cung phụng v́ chúa yêu thương ḿnh nhất. Nhưng mong ngày nào gặp lại nhau, thấy nhau như để biết được nhau xem hiện giờ chàng ra sao, khát khao như thể có thể tái hiện lại thời gian trước. Trời xui đất khiến thế nào đó để hai người có thể tung tăng vui đùa, phải chi chàng ở trong triều chính hằng ngày gặp mặt cũng vơi bớt phần nào nhớ nhung.
Đó cũng là những ngày xảy ra một chuyện trọng đại được lịch sử ghi nhận sau này. Đó là việc mở mang bờ cơi về phương Nam:
" Hôm đó miền biển Tư Dung (Thuận Hoá) trời hoàng hôn mây xanh ngát, bổng hai đoàn tàu chiến xuất hiện (Có tài liệu ghi nhận là một đoàn tách ra vào cửa biển Đà Nẵng-tg). Cờ bay lất phất trông nh́n kỹ đó là cờ của nhà Minh. Hai tướng Tàu là Dương Ngạn Địch và Trần Thượng Xuyên bất măn nhà Thanh, họ mang theo gần ba ngàn người trong tộc chở trên 50 chiến thuyền. Họ muốn tị nạn trên đất Việt.
Đoàn chiến thuyền bị chặn phía ngoài, hỏi ra mới biết đó là đám tàn quân của nhóm Dương Ngạn Địch. Họ gởi tâm thư cho chúa Nguyễn Phúc Tần để tŕnh bày nguyện vọng của ḿnh. Cả triều đ́nh chúa không muốn day dưa với đám tàn quân chống Thanh phục Minh, cho nên không muốn để họ yết kiến. Chúa Nguyễn suy tư mấy ngày, Đoàn Thị Thừa hầu cận bên chúa nàng liền phân trần:
- Chúa Thượng cản trở không cho họ nhập cư vào Thuận Hoá, nhưng chúa thượng đuổi họ đi là không hay lắm. Cảm giác họ là những người thất thế, nhưng thực sự họ có ba ngàn người trên thuyền chiến. Nếu xử lư không khéo, ở thế không c̣n đất để ở th́ họ sẽ chiếm đóng luôn đất Thuận Hoá.
Chúa rất yêu thương v́ sắc vóc, nay Đoàn Thị Thừa tỏ rơ trí thông minh hơn người chúa yêu thương gấp bội. Các quan triều nh́n thấy người đàn bà đẹp làm cho chúa mê đắm, giờ đây chen vào việc nước không mấy vui ḷng, nhưng cũng có phần nào đó nịnh chúa để được yên thân.
- Tâu chúa! Đúng là sau những năm tháng chinh chiến với quân Trịnh. Quân ta nay chỉ hơn hai ngàn binh mă mà thôi, lại thêm mệt mỏi v́ chiến tranh liên miên. Một mặt quân t́nh dàn trăi ra ở Nam Bố Chính và Nguyễn Hữu Cảnh canh giữ phía Nam. Cái cớ là xin tá túc, nếu ta không cho ở th́ dă tâm đánh ta để chiếm đất không hẳn là không có. Với lực lượng ba ngàn người, lại ở trên những chiến thuyền trang bị đầy đủ súng ống và đại bác. Họ không có đất dung thân ắt họ sẽ đánh chiếm Thuận Hoá. Xem chừng ta không chống đở nổi.
Chúa Nguyễn Phúc Tần đăm chiêu. Một lúc th́ đồng ư phải t́m mưu kế, nếu không khéo léo để cấp đất cho hai danh tướng, mà để lộ quân t́nh ít ỏi lại đang kém cơi, th́ dă tâm của họ sẽ manh nha đến vùng đất này.
- Các ngươi hăy gấp rút chiêu mộ quân sĩ, già trẻ và cả nữ nhi. Tất cả phải mặc áo lính tráng và trang bị đầy đủ giáo mác. Ta nhờ Thị Thừa lo phần trang phục cho các nữ sĩ, c̣n các người phải lo sắp xếp hàng ngũ cho họ thật uy nghiêm.
Chúa Nguyễn Phúc Tần ban lệnh gấp rút, phải đào tạo những người dân b́nh thường thành lính tráng. Mấy ngày sau sắp xếp xong đâu vào đó, Dương Ngạn Địch và Trần Thượng Xuyên mới được diện kiến chúa. Họ ngạc nhiên v́ dân t́nh như sẳn sàng chống giặc ngoại xâm, ở đâu cũng thấy khí thế hùng hồn. Đàn ông, đàn bà và cả con gái đều ăn mặc áo lính, gươm giáo tuốt trần. Cả hai kinh hăi, ư đồ đánh chiếm luôn đất Thuận Hoá không c̣n manh mún.
Họ kính bái chúa:
- Chúng thần muốn làm con dân nước Việt.
Biết hai người trúng kế mưu của ḿnh sắp đặt, thực tâm muốn làm công dân nước Đại Việt. Trước đây năm 1658 - Thời gian tiến chiếm bảy huyện Nghệ An được ba năm. Ở phía Nam vua nước Chân Lạp mất, nội bộ họ tranh giành ngôi với nhau. Năm 1673, sau khi đ́nh chiến với quân Trịnh. Nước Chân Lạp phía Nam lại nổ ra việc tranh chấp quyền lực. Hai anh em Nặc Đài và Nặc Thu gây sự, chúa Nguyễn Phúc Tần bắt sống được Nặc Đài. Sau đó, chúa lại phải đứng ra giảng ḥa giữa Nặc Nộn và Nặc Thu bằng việc phong cho mỗi người làm vương một vùng. Nặc Thu làm chính vương ở Udong, c̣n Nặc Nộn làm phó vương đóng ở Prei Nokor (Sài G̣n).
- Giữa hai anh em Nặc Nộn và Nặc Thu. Ta giúp người anh là Nặc Nộn làm vua phía Đông, c̣n người em là Nặc Thu làm vua ở một phía Tây. Nhất là người anh (Nặc-Nộn) phải cho phép người Việt khai hoang Vũng Cù ( vùng quen biển Đồng Nai, Bà Rịa, Sài G̣n) và hằng năm phải triều cống. Ta cho một đội quân canh giữ an ninh khu vực ở phía trong đó, để thu nhận thuế hằng năm. Ta c̣n hai nơi hoang hoá nhưng đất đai màu mỡ, ta giao cho các ngươi đất Bản Lân và Vũng Cù. Hằng năm các ngươi phải triều cống cho ta, th́ sẽ được ta bảo hộ.
Nói xong, chúa cho thảo bức thư, rồi nói với Dương Ngạn Địch và Trần Thượng Xuyên:
- Các ngươi mang thư đến vị phó vương đất Chân Lạp đang được ta bảo vệ, yêu cầu cấp đất cho các ngươi ăn ở. Chắc chắn rằng ở đó sẽ đồng ư, các ngươi hăy đi đi.
Chúa Nguyễn Phúc Tần khôn khéo chỉ hai mảnh đất của người Chân Lạp và giao cho hai tướng nhà Minh khai hoang. Thứ Nhất, cái lợi là đẩy nhóm người này ra xa kinh thành Thuận Hoá: Thứ hai, họ thay mặt Đàng Trong đánh chiếm đất Chân Lạp và nộp thuế cho, th́ xử trí như vậy đều đẹp mặt đôi bên. Hai danh tướng nhận chỉ, tỏ rơ ư phục tùng.
Hai người về hai mảnh đất cách xa nhau nên không mấy tập hợp quân nhau lại được, ư đồ chiếm đất Đàng Trong không thành lại mắc mưu kế của chúa. Hai mảnh đất ấy sau được đặt tên lại là Đồng Nai và Mỹ Tho.
Top
nguyncongliet
Posted: Aug 12 2011, 03:13 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



XI



Sự việc Dương Ngạn Địch và Trần Thượng Xuyên diễn ra vào năm 1679- Lúc ấy Nguyễn Hữu Cảnh đă hai mươi chín tuổi, c̣n Đoàn Thị Thừa đă ở trong Dinh Chúa được sáu năm rồi.
Phận nữ nhi không được tham dự triều chính. Tuy Thị Thừa đă có công vào việc hiến kế cho chúa nhưng chẳng mấy chốc, sự ghen tuông của các bà phi và những lời lẻ “trượng phu” của các quan thần cảnh báo: Việc Chúa yêu đương một mỹ nhân say đắm sẽ là một cái họa cho đất nước. Từ những lư luận của các nhà “hiền triết” xem đàn bà đẹp luôn tiềm ẩn hiểm hoạ, từ những cái nh́n bàng quang đàn bà đẹp mà không xao xuyến mới là người anh hùng, nhất là xem nhẹ cái đẹp đó để đẩy giá trị đất nước lên trên hết. Các quan vẫn canh cánh nổi ḷng lo sợ việc chúa Nguyễn Phúc Tần thương yêu Thị Thừa quá mức sẽ sinh ra chuyện lớn. Họ cũng là những người muốn lấy ḷng các bà phi tần của chúa, dù sao th́ họ đă là phe cánh của mấy bà phi từ lâu, không làm ǵ giúp mấy bà cũng thấy khó chịu lắm.
Mấy ngày chúa Nguyễn Phúc Tần thực địa vùng sông Gianh, muốn xem xét đời sống muôn dân có được ấm no hay không? Lần đó, Đoàn Thị Thừa cũng được chúa thượng cho theo và cũng là lần nàng có dịp quay đầu hướng về cố hương.
Sau bao năm xa cách quê nhà, sống trong nhung lụa ở cung cấm. Đoàn Thị Thừa muốn có vài lời thăm hỏi đến người cha và mấy người anh ở vùng đất của quân Trịnh cai quản. Nàng nghĩ đây là chuyện riêng, nên không muốn xin ư chúa sợ phiền ngài. Nàng viết một bức thư, kể lại số phận đứa con gái "hư đốn" trốn nhà ra đi. Nàng không muốn tiến cung, sống bằng sự yêu thương của con tim nhưng số phận lại đưa đẩy nàng lại vào cung cấm hầu hạ chúa Nguyễn. Nàng muôn vạn lần xin tạ lỗi công ơn sinh thành dưỡng dục, nhưng lại làm cho người cha đau ḷng. Nàng xin hẹn lại kiếp sau được báo đáp và gửi một ít nén vàng ṛng để cho cha dưỡng già.
Nàng nhờ tên gia nhân sang bên kia vùng sông Gianh t́m người đưa giúp thơ, nhưng tên gia đinh bị bắt lại v́ có sự hồ nghi và có sự theo dơi từ lúc ban đầu. Lá thơ ấy được gửi về lại triều đ́nh, nằm trong tay của Chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều. Đây là thời cơ để các quan triều chính cùng với các bà phi mưu toan hại nàng. Họ vạch tội nàng làm gián điệp cho quân Trịnh. Quần thần so sánh Thị Thừa như là một Tây Thi của Ngô Thừa Sai thời Đông Chu Liệt Quốc, cần phải diệt mầm móng ấy sớm kẻo không kịp. Ngoài ra, họ c̣n ái ngại Nguyễn Hữu Cảnh noi gương An Lộc Sơn dấy binh để đ̣i lấy Dương Quí Phí. Cho nên, nàng tồn tại là điều không mấy có lợi, càng sớm ra tay diệt trừ hiểm họa từ những người con gái đẹp gây ra, th́ mối nguy sớm được dập tắt.
Nghe quần thần bàn tán, Chưởng Dinh đợi khi chúa Nguyễn Phúc Tần về, ông ta tâu tŕnh:
- Dạ! Bẩm chúa thượng, được biết bấy lâu Quận nương và các bà phi không được chúa ghé. Đó là việc không hay trong nội bộ cung cấm, chúa yêu thương Thị Thừa nhiều quá. Thần có mấy lời khuyên nhũ.
Chúa Nguyễn Phúc Tần đỡ dậy, người mà chúa muốn giữ ḥa khí nhiều hơn ai hết, nên chúa lắng nghe:
- Ngươi nói đi!
- Bẩm chúa cho thần nói sự thật, dù có bay đầu thần cũng phải tâu lên. Thị Thừa là người con gái Nghệ An, nơi ấy giờ là thuộc đất của quân Đàng Ngoài. Tuy ta kư kết đ́nh chiến nhưng ai biết được không xảy ra việc nội gián, tựa như đây là câu chuyện thời Chiến Quốc. Một mưu kế của Việt Vương Câu Tiễn cống nạp Tây Thi lấy ḷng Ngô vương Phù Sai, để vua Ngô say mê bỏ bê chính sự. Sau mười năm th́ tiêu diệt nước Ngô...
- Ngươi ái ngại cho ta à?
- Đúng vậy, thưa Chúa thượng. Dù muốn dù không, người con gái này đă gieo hiềm khích trong cung cấm rồi. Các phi tần ganh ghét, các công nương phiền muộn. Đôi khi họ sẽ ra tay hạ độc Chúa công phải hạch tội, làm cho triều chính bất ổn. Chi bằng cũng là chết, th́ chết có chủ trương sẽ đẹp ḷng ba quân. Thần sẽ rao truyền rằng, chúa thượng là một đấng Hiền Vương không mê sắc giới...
- Hiền vương mà đi giết hại một cô gái yếu đuối tay mềm sao? Có mâu thuẫn không vậy.
- Ở đời cái ǵ cũng phải có mưu mô. Tiếng thơm là hiền vương là để thu phục ḷng dân chúng, giữa quân Trịnh và ta sẽ thấy ai xứng danh thờ vua Lê. Cách này gọi là gậy ông đập lưng ông. Nếu quân Trịnh thực là cài cắm Thị Thừa làm gián điệp, ta chẳng những giết quách đi mà c̣n được tiếng thơm với muôn đời...Ngoài ra, Thị Thừa trước có t́nh cảm với Nguyễn Hữu Cảnh, không khéo là mối họa như An Lộc Sơn muốn có Dương Quí Phi nên dấy binh về Trường An. Vậy nên, phải giết Thị Thừa lúc này là hợp t́nh nhất.
Chúa Nguyễn Phúc Tần cân nhắc một lúc lâu, rồi không nói ǵ nữa. Ba quân tướng sĩ đều kháo nhau ngoài biên thùy, dao động v́ người con gái đẹp ấy có là họa đất nước. Muốn giữ được ḷng ba quân, chúa muốn chém nàng để diệt trừ nhiều mối họa.
Mấy ngày sau, chúa Nguyễn Phúc Tần rất ray rức. Ngài so đo chuyện yêu đương của nàng với ai,nhưng ngài cũng thấy khổ tâm v́ đấng quân vương ai lại đi ghen hờn. Song rơ ràng, ngài biết Thị Thừa vẫn c̣n nhớ nhung Nguyễn Hữu Cảnh nhiều lắm. Tuy cầm trịch được người con gái chúa thương yêu, nhưng tinh thần vẫn không sao làm cho nàng quên được mối t́nh xưa kia.
Ghen tuông và muốn diệt trừ hiễm họa như ư của các quần can gián, chúa Nguyễn Phúc Tần mang thanh kiếm báu ra quyết tiêu diệt nàng để trừ hậu họa. Nhưng xuống gươm với một người ḿnh từng thương yêu cũng khó ra tay, chúa Nguyễn Phúc Tần trăn trở hơn thiệt. Chúa yêu thương Thị Thừa vài ngày nữa, rồi rút kiếm ra:
- Ta phải giết nàng...
- Sao chúa thượng giết thần thiếp, thần thiếp tội ǵ...
- Ta phải hy sinh nàng v́ đất nước, v́ nàng là một mối họa tiềm ẩn.
Chúa định vung kiếm lên, nhưng Thị Thừa vái lạy:
- Thần thiếp là mối họa nào, thực ḷng thần thiếp không hiểu chi cả...Nếu thần thiếp có tội chết đă đành, mà thần thiếp không hiểu chi rứa làm sao thần thiếp nhắm mắt.
Chúa thả kiếm xuống, đúng là khó mà ra tay với nàng được. Người có tội xuống gương c̣n khó, c̣n nàng chỉ bị thị phi thực ḷng khó đành hạ gươm. Thị Thừa phân trần:
- Trước đây, thiếp đâu có muốn vào chốn cung đ́nh. Thiếp chỉ yêu thương Nguyễn Hữu Cảnh, chàng là người thiếp nhớ nhung trọn đời. V́ sao Chúa thượng bắt thần thiếp phải tiến cung, giờ thần thiếp phải gặp cảnh trái ngang này.
- V́ ta là người đứng trên mọi người, nên ta phải tỏ rơ quyền uy bằng sức mạnh của ḿnh. Ta không thể nhún nhườn cho người yếu thế hơn ta được, nhưng giờ mọi người sợ nàng là gián điệp của quân Trịnh, nên buộc ta phải ra tay giết nàng để trừ hậu hoạn...
- Nếu ái ngại thiếp làm chuyện ǵ không hay ở nơi đây, hay là chúa thượng hăy cho thần thiếp về với chàng. Ở biên thùy xa xôi, thiếp có muốn hại ai cũng không thể làm được.
- Càng không được, ta là chúa thượng cơ mà. Thần thiếp của ta, không ai được đụng đến. Nếu ta không dùng nữa, th́ phải giết bỏ...
Chúa lại giơ kiếm lên nhưng rồi biết ḿnh không thể xuống gươm với nàng được. Sau bao năm yêu thương nàng, chung sống với nhau mặn nồng, ít nhiều tâm t́nh chuyện đời cho nhau nghe trong đêm thanh vắng. Những lời hứa sống tốt với nhau trọn đời, những lời thổ lộ về sự nhọc nhằn trong cương vị tối cao và lời hứa sẽ dẹp tan quân Trịnh trong nay mai để nàng về gặp người thân, với nàng như là một quyết tâm phải làm cho nàng thấy. Nếu nàng mất, th́ như tất cả những kỷ niệm yêu đương đó sẽ không c̣n hiện diện, như chỉ là lời hứa khống, mà người quân tử nói th́ phải giữ lời.
Nhưng...Vị trí của chúa Nguyễn Phúc Tần cũng khó ḷng không theo lời phán của các quan trong triều. Mặc dù ḿnh là người tối thượng, nhưng họ không vui ḷng là tiềm ẩn việc không phục tùng và có khi họ t́m đường hàng sang quân Trịnh, là một mất mát lớn. Lại thêm người thân tín lo cho triều chính là Nguyễn Phúc Kiều cũng có ư cẩn trọng cho giang sơn xă tắc và tiêu diệt mầm móng hậu hoạn ngay từ đầu là điều người quân tử cũng cần phải làm ngay. Trong hậu cung không vui, họ lấy cớ Thị thừa không sinh được con. Giữ ǵn Thị Thừa bên ḿnh, lời đồn đại từ trong ba quân xem chúa của ḿnh không hơn ǵ Trụ Vương mê đắm nữ sắc, chểnh mảng việc nước nhà...Thực sự, chúa Nguyễn Phúc Tần có lúc rất khó nghĩ.

Top
nguyncongliet
Posted: Aug 14 2011, 08:39 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



XII


Chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều mang bộ sách Quốc Ngữ mới vừa biên soạn cẩn thận, gần như kể về những truyện thời Đông Chu Liệt Quốc và Kinh Dịch cho chúa Nguyễn Phúc Tần xem qua. Gần như, ông ta hàm ư muốn nói mọi chuyện khuyên răn chúa đều từ trong sách vỡ mà ra, chứ ḿnh không phải là người đặt điều. Chúa Nguyễn Phúc Tần ch́u theo ông ta, đọc lại câu chuyện về Ngô Thừa Sai và Việt Vương Câu Tiễn cống nạp Tây Thi. Lúc này, chúa mới nhận thấy có những việc gần na ná nhau giữa thời xa xưa và thời của ḿnh. Thị Thừa sống bên kia sông Gianh, nàng chịu làm gián điệp cho quân Trịnh ắt không c̣n chuyện ǵ mà không biết. C̣n về việc Tây Thi có t́nh cảm riêng tư với Phạm Lăi làm chúa cũng thấy na ná giống với Đoàn Thị Thừa và Nguyễn Hữu Cảnh. T́nh yêu của con người h́nh như là có thật, chúa biết Thị Thừa vẫn không quên Cai cơ và vẫn thường hay nhắc đến tên người ḿnh yêu.
Bấy lâu nay, chúa gần như quên mất việc Cai Cơ không về chầu. Có lẻ, phần nào đó giận hờn việc Đoàn Thị Thừa tiến cung. Chúa cảm thấy việc tiến cung là do nhà Nguyễn Hữu Dật mong muốn, c̣n ḿnh đâu có ép uổng việc đó. Thế rồi, chúa nguyễn Phúc Tần muốn cách ǵ đó giảng ḥa, chi bằng ra chiếu chỉ cho Cai cơ về chầu để thăm ḍ việc t́nh cảm của hai người.
Khi người thân tín phi ngựa mang chiếu chỉ ra biên ải, Chưởng Dinh Nguyễn Phúc Kiều ái ngại:
- Kính chúa! Bấy lâu nay thần ái ngại việc về chầu của Cai Cơ. Nay chúa ban lệnh cho Cai Cơ Nguyễn Hữu Cảnh về chầu có phải như mang cọp vào chầu, đâu thể nào đoán biết trước được con hổ ấy hiền hay hung tợn. Vả lại, chúa là người tối thượng, đường hoàng trên ngôi bệ không lẽ một cung nữ b́nh thường như Thị thừa chúa không quyết định được...Mong chúa suy xét, phải ra tay giết Thị thừa trước, tránh xảy ra những việc không hay ho nào đó.
- Ta muốn cho hai người nh́n lại nhau, xem xét họ có c̣n yêu thương nhau nữa không? Giờ ta nghĩ lại, việc Thị thừa tiến cung gây ra bao nhiêu chuyện phiền toái, lại làm cho Cai Cơ đau khổ vô cùng. ta muốn cho họ gặp lại hoặc cho họ cơ may nào đó.
- Kính mong bệ hạ suy xét lại. Dù sao, cung tần mỹ nữ của chúa thượng không ai được đụng đến. Nếu như không muốn dùng nữa, họ phải chết...
Chúa Nguyễn Phúc Tần chấp tay ra sau, không muốn nghe thêm lời nào nữa. Nhưng Chưởng Dinh Nguyễn Phúc Kiều dập đầu xuống đất, khư khư là phải hàng động mau chóng trước khi Nguyễn Hữu Cảnh về cung. Đằng nào chúa cũng không dùng nàng nữa, tại sao ḿnh phải thêm tṛ cho thêm phiền toái.
Chưởng Dinh cứ dập đầu, càng chúa th́ khó nghĩ ngợi. Chúa Nguyễn Phúc Tần gật đầu, rồi cho ông ta lui ra. Thế rồi, ngay ngày hôm đó. Chúa nhờ Đoàn Thị Thừa mang tấm áo ngự bào trong có giấu một bức thư, gởi cho Chưởng Dinh Nguyễn Phúc Kiều giao toàn quyền định đoạt cho ông ta.
Thoạt nh́n Đoàn Thị Thừa quá xinh đẹp, Chưởng Dinh Nguyễn Phúc Kiều cũng nao nao trong ḷng. Sau khi đọc bức thư giấu trong vải áo ngự bào, đọc thấy những nổi ḷng băn khoăn của chúa. Ông ta cũng cảm thấy khó khăn trong việc định đoạt phận số của nàng, và có ư như muốn ḥa hoăn, làm sao nàng phải là người phục vụ ḿnh một lần đă. Ông ta phũ đầu:
- Ngươi là một người con gái đẹp! Thế rồi ngươi có biết làm mê hoặc chúa, là làm tội t́nh mấy bà phi không?
- Chưởng dinh nói ǵ thiếp không rơ...Khi thiếp được tiến cung, thiếp chỉ biết làm sao cho chúa công vui nhất mà thôi.
- Đó là một tội lớn mà ngươi cố t́nh đấy...
- Thiếp chỉ biết được là ḿnh đẹp, người ta ngắm nh́n thiếp và người ta mê hoặc. Mọi người ai cũng muốn làm cho người khác vui hơn, thiếp chỉ biết có vậy. Chúa thượng cũng muốn vậy, ư của chúa thượng là ư muốn tối thượng. Thiếp biết làm sao bây giờ.
Rơ ràng Thị Thừa thơ ngây đến đáng tội, nàng không biết ǵ về sự chiếm dụng. Đôi khi người ta muốn có người con gái đẹp bên ḿnh, nhưng v́ những ràng buộc nào đó người ta không thể thực hiện, tức th́ rất dễ bị lên án.
Tiếng nói nhỏ nhẹ của Thị Thừa như cào cấu vào sự thèm khát của Nguyễn Phúc Kiều. Ông ta cũng ham muốn được nàng hầu hạ một lần, một chút loáng thoáng trong đầu, rằng như lời lẽ của chúa trong tâm thư cho ông ta toàn quyền quyết định. Nguyễn Phúc Kiều lần lựa một lúc rồi quyết định trước lúc thuốc độc nàng, th́ tại sao ḿnh không một lần thưởng hoa.
Thị Thừa đang dần đến cái chết thê thảm mà c̣n bị nhơ nhuốc nữa, nàng đâu biết rằng thái độ nhẹ nhàng của Chưởng Dinh là những lời bóng gió có ư hăm hại tiết hạnh, mà c̣n là lời tuyên bố sớm kết thúc một mạng người. Ông ta cho những người hầu ra ngoài, bất chợt choàng lấy Thị Thừa và thỏ thẻ vào tai nàng những lời dụ dỗ:
- Ngươi có biết là ta can gián chúa thượng đừng giết ngươi không? Ta cũng mê đắm ngươi vô cùng, nhưng phận ta làm sao được đụng chạm tới người của chúa công được...
- Chưởng dinh nói sao vậy? Thần thiếp được dạy giữ ǵn tiết hạnh với chúa công rồi, không thể được...
Thị Thừa giăy nảy, rồi thoát ra được khỏi tay Nguyễn Phúc Kiều. Ông ta sửa lại mủ măo, rồi nghiêm khắc:
- Ngươi đâu biết là ta có thể định đoạt số phận của ngươi rồi, ta là người bày kế nói ngươi là gián điệp của quân Trịnh đấy. Chúa thượng rất tin ta, ngươi phải chết chứ đừng có mà giữ ǵn tiết hạnh...
- Tại sao Chưởng dinh muốn thiếp phải chết...
- Bởi v́ làm như vậy, ta cũng có cái lợi là được người nh́n ḿnh không quá ham mê nữ sắc, được chúa tin yêu mà c̣n khen ngợi là người biết pḥng xa. Ta là người v́ giang sơn xă tắc, v́ các bà phi tần của chúa thượng.
Ông ta cứ nghĩ là Thị Thừa hiểu rơ nên tới sát bên nàng, người ngộm đang rung lên v́ khát khao ôm ấp người con gái đẹp. Tuy vậy, Thị Thừa theo phản xạ mà né ra, chứ không phải v́ chê bai ông ta hèn hạ. Lúc ấy, ông ta muốn cắn xé vào da thịt nàng và t́m cách cho nàng phục tùng ḿnh một cách nhanh chóng.
Trong bức tâm thư, chúa Nguyễn Phúc Tần cũng có ư ghen tuông, giao quyền giết nàng chứ không được phép đụng chạm vào nàng. Một lúc sau, Chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều biết khó ḷng thưởng hoa, sợ đổ bể th́ mọi mưu mẹo đều trôi sông trôi xuống biển. Thái độ của ông ta có phần nào tập trung hơn, hướng về Thị Thừa mà ngợi khen:
- Ta chỉ thử tiết hạnh ngươi xem mà thôi, giờ đây ta biết ngươi là người cũng khá tốt.
Ông ta pha cho Thị Thừa một ly rượu đào, làm bộ khen ngợi nàng đủ điều. Thị Thừa nh́n ly rượu cũng thấy khác lạ, nhưng nàng được nghe những lời nói phải trái nên cũng thích thú:
- Thần thiếp tay mền chân yếu, sống ở nơi cung cấm chỉ biết để phục vụ chúa. Chúa thượng không sợ quân nhà Trịnh, xông pha xa trường không ngại nguy nan, không lẻ thần thiếp lại là người để chúa Thượng và Chưởng dinh phải e dè sao?
Không biết được những mưu đồ của giới chính trị, Đoàn Thị Thừa ngoan ngoăn uống ly rượu độc do Nguyễn Phúc Kiều ban thưởng. Nàng c̣n đa tạ, rồi ngồi chờ phúc đáp thư về cho chúa.
- Ta đă phúc đáp thư cho chúa thượng rồi!
Thị Thừa nh́n Nguyễn Phúc Kiều, không thấy ông ngồi viết chữ nào cả. Nàng mang máng điều ǵ đó, rồi nghe chất độc nồng cháy dần dần vào tim phổi. Nàng nghe cổ họng thắt lại, mắt trợn lên một lúc v́ xâu chuỗi mọi sự việc lại. Nàng biết ḿnh đă uống ly rượu có độc tố...
- Thiếp uống ly rượu có độc...Chưởng dinh ơi! Có cách nào cứu thiếp...
Thị Thừa nài nĩ, nhưng cũng biết không thuốc nào cứu chữa ḿnh được nữa. Lúc bấy giờ, h́nh ảnh Nguyễn Hữu Cảnh như hiện ra trước mắt, chỉ có huynh ấy là người c̣n nghĩ tới nàng là tốt. Nàng cảm thấy như ngoài sân có người đang chạy vào, nàng nh́n và biết đó là Cai cơ, nhưng nàng cũng biết chàng chậm mất rồi.
Từ biên ải giông buồm về cửa biển Thuận An, rồi nhanh chóng đến dinh chúa. Nguyễn Hữu Cảnh nghe đồn đại trong ba quân, những lời x́ xầm về người con gái đẹp ấy, rằng đấy là hồ ly tinh hiện hồn để mê hoặc chúa, rằng đó là người phía bên kia sông Gianh nên phải cảnh giác, rằng nàng có thể là người của quân Trịnh cài cắm để chúa quên chuyện triều chính. Nàng phải chết nếu không th́ chúa Nguyễn sẽ bị quân Trịnh thôn tính, chàng cảm thấy bất công cho nàng quá. Nguyễn Hữu Cảnh nghe được chuyện bàn tán xôn xao của các quan thần. Người ta e ngại nàng là gián điệp của quân Trịnh, c̣n sợ chàng là An Lộc Sơn quyết chí san phẵng Trường An để cố gặp Dương Quí Phi. Cho nên Nguyễn Hữu Cảnh chỉ một ḿnh vào triều xin cho nàng thoát tội bị vu oan đó.
Vào triều, chàng làm lễ bái kiến và đưa ra những lư do lâu nay không thể về chầu là v́ công việc. Nhưng chúa Nguyễn Phúc Tần biết tỏng là chàng phật ḷng v́ mất người ḿnh yêu thương, nên dạm hỏi Cai cơ:
- Ngươi về đây, có ư muốn gặp Thị thừa một lần không?
Nguyễn Hữu Cảnh lo lắng chưa dám trả lời, chàng chỉ muốn phân trần. Chàng cho biết rằng nàng từ nhỏ đă là tri kỷ và là một người con gái hiền lành và rằng nàng là một người đơn thân độc mă sao có đủ sức làm ra những chuyện tày đ́nh như vậy.
Chúa Nguyễn Phúc Tần đích thân đỡ chàng dậy, phân bua rằng muốn cho ba quân tướng sĩ thấy ḿnh là một vị Chúa hiền biết chăm lo chính sự, xa rời nữ sắc. Chúa Thượng cho biết đă đưa tấm áo ngự bào cho Thị Thừa, nhờ Chưởng dinh giết nàng bằng việc pha thuốc độc.
- Chúa thượng...Sao ạ?
- Có lẽ ngươi về kịp lúc, hiện tại Thị Thừa đang ở nhà của quan Chưởng Dinh.
Hữu Cảnh cúi chào bái tạ chúa, rồi nhanh chóng sang tư dinh nhà Chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều. Cai cơ mới bước vào sân nhà, thấy ông ta đang nh́n ra ngoài ngỏ. Chàng đă nghe tiếng kêu cứu của Đoàn Thị Thừa, liền vội vă đến bên nàng:
- Thừa muội! Ca ca đây. Ca ca về để phân giải rơ ràng sự t́nh cho chúa hiểu...
- Ca ca ơi! Thiếp giờ mới gặp lại nhau, nhưng cũng là giờ...phút vĩnh biệt...rồi...
Thị Thừa ngấm thuốc nên quỵ xuống, Nguyễn Hữu Cảnh bế nàng rồi lay lắc:
- Muội hăy cố lên, ca t́m thuốc giải đây...
- Không kịp nữa rồi! Thuốc độc đă lan tỏ khắp người muội rồi...- Thị Thừa cố nhơn nhớn cái nh́n về phía Chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều, chỉ có ông ấy mới có thể cứu mà thôi. Nhưng biết ḿnh không c̣n bao nhiêu thời gian nữa, Thị Thừa cố không để lời ḿnh lắp bắp - Ca ca hăy một ḷng thờ chúa công, đừng v́ chuyện này mà hờn dỗi gây sự đó. Chết sống là ư chúa công, muội phải đi rồi...- Thị Thừa c̣n thở lấy được một hơi nữa, c̣n thở nàng c̣n cố gắng trăn chối- Muội không thấy được ca ca b́nh định phía Trong rồi, nhưng muội tin ca ca làm được...
Sau bao nhiều ngày tháng thương yêu và đợi chờ, khi gặp lại nhau cũng là thời khắc Thị Thừa phải ra đi. Nguyễn Hữu Cảnh chạy vào can gián không kịp và nh́n nàng chết tức tưởi trên tay, máu tràn ra đầy miệng. Chàng đau ḷng vuốt mắt nàng, nàng chỉ đơn giản muốn sống cùng người ḿnh yêu. Nguyễn Hữu Cảnh rất hiểu nàng yêu ḿnh, chỉ đơn giản vượt sông Gianh vào Nam là v́ ḿnh. Thế nhưng, đời o ép người đẹp là người của vua chúa, ép nàng phải tiến cung mới nên cớ sự như thế này. Hậu quả của những giai nhân sao mà thê thảm quá, gần như người ta nói “hồng nhan th́ phải bạc phận” đó sao.
Nguyễn Hữu Cảnh xin được chôn xác nàng, đem nàng ra nơi gặp nhau khi chàng cứu mấy con cá voi. Đây là lần chàng phá vỡ luật vua tôi hiếu nghĩa, chàng v́ hiếu nghĩa mà nghe lời mẫu hậu để nàng tiến cung, đạo bề tôi nên mới cống nộp cho Chúa. Một chàng dũng sĩ đâu phải chỉ gan dạ trên sa trường, nếu chàng dũng cảm hơn cùng tranh giành t́nh yêu với Chúa ắt cuộc đời nàng sẽ khác hơn bây giờ. Yêu nhau là người ta mắc nợ nhau cuộc đời, thế mà chàng không dám bảo vệ cho t́nh yêu của nàng lúc ban sơ.
Top
nguyncongliet
Posted: Aug 14 2011, 08:40 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



XII


Sau cái chết của Đoàn Thị Thừa, Chúa Nguyễn Phúc Tần được mọi người gọi là Hiền Vương, cũng muốn cho nhân gian thấy ḿnh đặt giang san xă tắc trên hết, cũng lo sợ rằng nàng làm cho ḿnh mê muội. Sau khi các quan đem lịch sử Tây Thi cho Chúa coi, nên quyết định hành quyết Thị Thừa “làm gương”. Dân t́nh trong nước cảm phục và người ở Đàng Ngoài rất muốn vượt sông Gianh vào Nam để thờ Chúa.
Ngay sau đó Chưởng Dinh Nguyễn Phúc Kiều ghi nhận vào lịch sử : "Hiền vương là người chăm lo chính sự, xa rời nữ sắc, biết trọng nhân tài. Có người con gái quê Nghệ An rất xinh đẹp tên là Thị Thừa được lấy vào cung phục vụ chúa. Nguyễn Phúc Tần, nhân đọc sách Quốc ngữ, tới chuyện vua Ngô Phù Sai mất nước v́ nàng Tây Thi liền tỉnh ngộ sai Thị Thừa mang ngự bào cho chưởng dinh Nguyễn Phúc Kiều, giấu thư trong dải áo ngầm sai Kiều bỏ độc giết Thị Thừa để trừ hậu họa". (tg trích từ ḍng lịch sử).
Nguyễn Hữu Cảnh đọc ḍng lịch sử ghi nhận thản nhiên như vậy cũng đau ḷng không kém, người con gái họ Đoàn hy sinh oan uổng thật tội nghiệp cho nàng quá. Nếu như sắc vóc của nàng không mấy tuyệt trần, nên nàng phải thuộc về vua chúa. Nguyễn Hữu Cảnh không dám "khi quân", kẻ bề tôi biết phục tùng chúa thượng ḿnh tôn thờ một cách thuần phục. Nhưng chàng nghĩ: Thời buổi loạn lạc, tranh hùng giữa hai Chúa: Đàng trong và Đàng Ngoài. Đôi khi v́ thủ đoạn chính trị nào đó, những người đàn ông lấy những người phụ nữ ra làm con cờ "thí"...Chúa muốn được tiếng là "hiền vương" để chiêu mộ dân t́nh. Hơn ai hết, chàng biết Đoàn Thị Thừa không được tổ quốc tạt dạ ghi công, không một ai nghĩ rằng cơi phương Nam sau này có được là khi ấy ba quân tướng sĩ đều được một ḷng bên chúa Nguyễn. Một đằng th́ được tiếng thơm lây lất, c̣n một đằng th́ bị người đời khinh khi...Cả năm buồn thương một người con gái mỹ miều, Nguyễn Hữu Cảnh c̣n đón nhận sự mất lớn lao khác nữa. Đó là người cha bất khuất của ḿnh, ông đă chịu buông gươm sau một cơn bạo bệnh cho hậu thế giữ ǵn.
Năm 1681. Nguyễn Hữu Dật mất tại đạo Lưu Đồn, thọ 78 tuổi. Chúa Nguyễn thương tiếc truy tặng ông là Chiêu quận công, thuỵ là Cần Tiết. Nhân dân quanh vùng cảm đức độ của ông gọi ông là Phật Bồ Tát, lập đền thờ ở Xóm Bến, Vạn Xuân (huyện Phong Lộc), gọi là đền Tĩnh Quốc công.
Nguyễn Hữu Cảnh được cha ḿnh căn dặn, phải thương ba quân tướng sĩ. Họ phải v́ thời cuộc theo phục vụ cho chúa Nguyễn, nhà cửa bỏ bê và bỏ mặc người thân ở lại. Tuyệt đối không được đối xử dân t́nh nơi chiếm đóng tệ hại, họ c̣n là những người ghi nhận công trạng của dũng tướng, bia miệng truyền đời đời. Đất được chiếm đóng mà không được ḷng dân, nay mai cũng bị tống khứ đi mà thôi. Người dân là môi trường cho cá bơi lội, cá không có nước chẳng nào cá bị ngộp rồi chết.
Nguyễn Hữu Cảnh thích giao du với lính tráng là vậy, thường ngày hay ngồi ngoài bờ biển cùng với lính nh́n ra khơi xa. Bọn họ nô đùa với sóng biển, níu kéo nhau cho ngộp nước, cố làm cho chàng vui vẻ hơn. Mấy tên lính ngu si t́m đâu được bộ râu trong tuồng cổ, dài hơn cả săi tay mang cho chủ tướng ḿnh để thấy oai phong lẫm lẫm. Chàng là người ḥa đồng với ba quân, không câu nệ chuyện ấy mà c̣n cố t́nh làm tṛ để họ vui. Chàng đứng lên đẩy cánh tay vuốt bộ râu hết cở, tư thế đằng đằng sát khí, dơng dạc:
- Ta sống đến năm mươi tuổi là nhiều lắm rồi! Râu ở đâu ra mà dài dữ vậy...Sau này, ta mất có thờ tụng th́ chớ làm quá.
Bọn lính tráng cười ngặt nghẻo, nghe thấy hợp lư:
- Chủ tướng có nước da cháy đen, mấy người đen ng̣m th́ lông mao cũng ít. Thôi, đứa nào làm tṛ này dở quá...Chơi cái khác đi.
Một thằng nghe vậy th́ đứng như nh́n trận chiến, chỉ ngay vào thằng lính bày tṛ ra bộ râu mà trách móc:
- Lúc giáp trận, dặn ḍ hắn âm thầm tiến sát vào chừng ba thước, rồi mới la to. Chưa chi, hắn hét vang trời làm cho mấy tên địch biết trước...
- Không la không được...- Tên kia thu gom bộ râu trả lời- Ai mà không rung, la om ṣm cho đở sợ.
Nguyễn Hữu Cảnh nghe họ thọc mạch, nên rất thấu hiểu bọn lính quèn phải thường xuyên giáp mặt sống mái với nhau. Sợ chết th́ ai cũng phải sợ, trách bọn lính thêm phiền muộn:
- Ta chỉ dặn ḍ các ngươi một điều: Khi chém giết quân thù, cũng phải b́nh tâm xem ai là dân thường, đàn bà con mọn không được vung tay đao kiếm vô tội vạ. Chiến trường tàn khốc xảy ra khi chưa biết nhau, khi giáp trận nhau rồi th́ con người ai cũng như ai thôi. Cả hai đều sợ chết cả, nhưng khi xong chiến trường mới biết con người là hiền ḥa, kẻ địch cũng vậy mà thôi.
Mấy tên lính nghe Nguyễn Hữu Cảnh nói, nghe trong lời lẻ thực sự rất nhân tâm và t́nh cảm. Hết sức là cảm động và càng thấm thía truyền thống thông hiểu dân t́nh của nhà Nguyễn Hữu.
Tuy Nguyễn Hữu Cảnh được mấy tên lính cố t́nh làm cho ḿnh vui, nhưng h́nh ảnh Thị Thừa cứ lởn vỡn trước mắt ḿnh, lời hứa mở rộng bờ cơi về đất phương Nam như c̣n đó và kỷ niệm ngày nào khó mà phai. Mọi người kháo rằng, Thị Thừa hiện hồn về báo oán, cung tần mỹ nữ rất sợ nàng và ngay cả chúa Nguyễn Phúc Tần như vẫn c̣n bị lương tâm cắn rứt.
Hồn ma của Thị Thừa khoắc khoải, thường hay hiện về khiếu nại: Nàng đ̣i ḿnh cũng được ngợi ca như tiếng tăm của chúa, v́ cái chết của nàng mới làm cho dân t́nh được thu phục. Nàng hiện hồn về hỏi chúa ḿnh tội t́nh ǵ, ḿnh yêu người ḿnh yêu sao không cho nàng được toại nguyện, nàng chết thảm có ích lợi ǵ cho quốc gia hay không?
Nhắc về chúa Nguyễn Phúc Tần cũng ân hận việc ḿnh đầu độc nàng. Cho dù, sự việc trôi qua vài năm, cứ lúc nào thảnh thơi công việc th́ chúa lại nhớ đến nàng. Đồng thời lúc này chúa ăn ít hơn, xem chừng trong người không mấy được khỏe khoắn.
Chúa có hai bà vợ chính, người họ Chu sinh ra hai trai một gái được phong làm Phúc Diễn quận công, Hiệp quận công Nguyễn Phúc Thuần, một công chúa là Ngọc Tào. Người c̣n lại được gọi họ Tống v́ ở nơi xuất xứ là huyện Tống Sơn ở Thanh Hóa và là con của Thiếu phó Tống Phúc Khang, bà cũng được hai con trai và một người tên là Nguyễn Phúc Thái rất hiền đức, nên khi có biến cố, người con trai trưởng Nguyễn Phúc Diễn đột ngột qua đời, th́ chúa chọn và phong làm Tả thủy dinh phó tướng Hoằng Ân Hầu tại dinh Tả thủ. Chúa Nguyễn Phúc Tần gọi đến và căn dặn:
- Ta b́nh sinh ra vào gian hiễm giữ nhà giữ nước. Con nối nghiệp phải sửa thêm nhân chính, các quan do ta tin dùng th́ cũng phải tin dùng mới mưu nghiệp mọi bề, đừng để bọn tiểu nhân chen vào đại sự.
Nguyễn Phúc Thái nghe cha, đều tạt dạ ghi nhớ mồm một từng lời. Thấy phụ thân rời ră cũng đem ḷng cảm mến, một thời ḿnh ngưỡng mộ như một thánh nhân, nên quyết nhận trọng trách và giữ ǵn non sông toàn cơi được yên bề.
Khi đi ra ngoài dinh, thấy các quan đứng đợi ở ngoài để vào thăm bệnh t́nh của chúa. Nguyễn Phúc Thái không cầm ḷng được nữa mà ̣a khóc, đi vội về Tả dinh- Nơi ḿnh c̣n phải bận bịu nhiệm vụ canh pḥng, đúng là một người sau làm chúa ắt phải được ḷng người rồi. Các quan nh́n theo, tấm tắc khen ngợi tựa như không thể không khen. Chắc là, chúa Nguyễn Phúc Tần bệnh t́nh đang nguy cấp lắm, nên họ nóng ḷng vội vă cố vào chầu.
Chúa Nguyễn Phúc Tần nổi tiếng là người có thể chất khỏe mạnh, vừa ngồi lên th́ thấy mấy quan ùn ùn kéo vào như mếu máo:
- Bẫm lạy chúa công, Các quan đại thần đang muốn biết sự thể...Chúa công đừng vội vă bỏ các quan trong triều mà đi vội.
Chúa Nguyễn Phúc Tần ngạc nhiên, bổng hiểu cớ sự:
- Chưa đâu...Ta c̣n khỏe sờ sờ đây thôi. Chỉ v́ muốn lúc c̣n sáng suốt dặn ḍ Hoằng Ân Hầu vài lời vậy thôi, Phúc Thái là người hay cảm động làm cho các quan hiểu nhầm chứ ta có bề ǵ đâu.
Các quan được cho phép b́nh thân và nh́n sắc mặt chúa kỹ lưởng, rơ ràng là chúa c̣n khỏe sờ sờ ra đó. Các quan nào nước mắt lă chă, th́ cảm thấy sự quá đáng của ḿnh có khi bị bay đầu, ông nào nước mắt lưng tṛng cũng có khi mất chức chứ chẳng phải đùa. Vậy mà làm các quan luưnh quưnh vội suy tôn Tả dinh, không khéo là mang tội khi quân, trù ẻo chúa chết sớm.
Thế nhưng, chúa cũng muốn có vài lời dặn ḍ. Chúa thừa biết bệnh t́nh trong người, sẵn dịp th́ nói luôn:
- Ta với các khanh một chí hướng với nhau mà công việc mưu đồ chưa trọn. Nay con ta c̣n nhỏ tuổi, mong chờ các khanh giúp đỡ cho công việc của tổ tông rơ ràng. Đừng quên lời ấy.
Các quan đại diện thề thốt, rồi quày quả ra ngoài để chúa nghỉ ngơi.
Khi c̣n lại một ḿnh, chúa dễ mắc phải chứng trầm uất buồn thương Thị Thừa. Bước tới lui cảm giác như có ai đó đi sau lưng ḿnh, Thị Thừa như vẫn c̣n đang phục vụ chúa. Chúa vẫn chưa quen được sự thiếu vắng nàng, mặc dù biết là giết nàng cũng có cái lư của nó nhưng v́ đại nghĩa mà ra tṛ xử trảm th́ chúa thấy thiếu đi t́nh người. Phải chi, chúa đày ải nàng đi đâu đó xa thành đô Thuận Hóa, th́ ḿnh khỏi phải ân hận hơn nhiều.
Rơ ràng, lúc bấy chúa Nguyễn Phúc Tần ăn uống không c̣n ngon miệng như trước nữa. Cái chung, con người ta sống v́ đại nghĩa, v́ non sông gấm vóc nhưng cái riêng người đàn ông phải có một vẻ đẹp yêu kiều để ḿnh ôm ấp. Bản chất của một đấng anh hùng là để tạo dựng một giống ṇi, trước sau ǵ cũng cần một thế hệ tiếp bước và đấng tạo dáng anh hùng cũng là để t́m cho ḿnh một mỹ nhân. Trong tâm th́ suy nghĩ thế, nhưng nói ra th́ mọi người sẽ phản bác (dù ḿnh là chúa thượng). Cho nên giử kẻ nhưng trong ḷng bao giờ cũng nghe buồn tênh.
Chúa vẫn được nhiều người chiều chuộng, cung phụng. Nhưng những người con gái khác không có mùi vị như Thị thừa, mỗi lần qua đêm vẫn c̣n thấy hụt hẫng thiếu thốn. Có lẻ tuổi về già, thói quen ham thích đàn bà do trời ép buộc ở một giống đực, sự truyền giống là do tự nhiên thúc đẩy quá tŕnh ấy chứ người quân tử rơ ràng hiểu rằng sử sự quá đáng th́ ḿnh dần đến một sự ṃn mỏi và sẽ mau chết hơn. Thế nhưng, tự nhiên cũng đem cái sự khoái cảm ghi nhận sâu xa vào tim óc và cơ bắp con người rồi, không dụng đến cung tần mĩ nữ th́ y như rằng ḿnh rất cau có, khó khăn và đôi khi c̣n hung hăng nữa. Chúa th́ lại muốn dân t́nh xem ḿnh là Hiền Vương, th́ thôi chấp nhận việc đêm đêm có người bên ḿnh để c̣n ngủ say giấc nồng, c̣n hơn là trằn trọc cân nhắc sức khỏe có tốt không hoài, tiếng gà gáy sáng vang lên th́ cũng là một đêm thức trắng. Cứ như vậy hoài th́ cũng thân thể của một người đáng đinh cũng hao ṃn, vậy nên chúa chọn giấc ngủ say hơn là phải trằn trọc. Thế nhưng, những cung tần mỹ nữ rơ ràng không mấy ai được như Thị Thừa.
Có thề cũng là do tuổi tác về chiều, sức người có hạn..v..v. Chết là một việc giờ này chúa thường nghĩ suy, rơ ràng là tự nhiên tạo ra cái chết là để chọn lọc giống ṇi khỏe mạnh. Mấy phi có mang đều không sinh ra mấy đứa trẻ khỏe mạnh, chúng chết yểu hết. Nếu một người cứ sống đă quen với đêm hôm ân ái rồi ngủ mới được, truyền giống ṇi không mấy mạnh khỏe th́ thôi ḿnh băng hà cũng đáng.
Tựa như so đo mọi điều hơn thiệt, chúa thấy ḿnh cũng phải tới lúc rồi.
Tuy vậy, măi đến 30/4/ 1687. Chúa Nguyễn Phúc Tần mới băng hà, tuổi thọ 68. Sau này, được suy tôn làm Thái Tông Hiếu Triết Hoàng Đế.
Top
nguyncongliet
Posted: Aug 15 2011, 01:56 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



XIII

Theo quy định từ trước tới nay, khi chúa mất th́ người già trẻ và con nít cũng phải ngồi trước cửa khóc lóc, kêu gào thảm thiết. Ai làm ra đau khổ nhiều chừng nào, bỏ cả việc đồng áng ruộng vườn th́ càng được coi là người kính trọng chúa.
Việc đó kéo dài nhiều năm, nên khi thu thuế khóa bắt đầu thấy có khó khăn. Có mấy tay đàn ông lười biếng hay lợi dụng t́nh thế đó, bày tṛ nhậu nhẹt rồi nằm dài ra nhà. Quân lính của Nguyễn Hữu Cảnh đi ngang thấy vậy vào hỏi thuế th́ họ hoảng sợ khóc rống, nói là nhớ thương khóc chúa thượng vừa mất nên không làm lụng ra được nhiều thóc. Họ chỉ cần làm bộ khóc la, đập đầu xuống đất là xong.
Lính tráng của Nguyễn Hữu Cảnh về báo lại cho Chưởng dinh - Lúc này Nguyễn Hữu Cảnh được phong chức Chưởng Dinh thay Nguyễn Phúc Kiều. Chúa mới có lần thắc mắc về chuyện của Thị Thừa, nhưng nể trọng vua cha mà chỉ cách chức Nguyễn Phúc Kiều, lư do đưa ra là tuổi già sức yếu. Nguyễn Hữu Cảnh có phần nào hiểu rơ nội t́nh nên liền tâu tŕnh với chúa biết:
- Xem chừng phong tục lạc hậu, ảnh hưởng đến tinh thần làm ăn của dân t́nh. Chúa thượng anh minh nên hăy xét đoán lại luật đă định trước đây, kẻo nước nhà không được mấy thịnh vượng.
Lúc ấy, không phải ai cũng hiểu như ai. Việc tâu tŕnh ấy có thể ảnh hưởng uy danh và sự nghiệp của một người làm tướng cho nhà chúa. Nếu là một người chúa thiếu sáng suốt, không biết nghe theo lời hay, ư phải, dễ lầm lẫn việc phá bỏ tang chế là không tôn thờ chúa cũ, có thể bị cho là kẻ xấu xa.
May thay: " Chúa Nguyễn Phúc Thái là người nổi tiếng rộng răi, giảm nhẹ h́nh phạt, thuế khóa, trọng dụng quan lại cũ, trăm họ đều vui mừng. Chúa quy định lại việc để tang ba năm; cai đội trở lên để tang hai tuần; Nội ngoại đội trưởng, văn chức, câu kê để tang đến giỗ đầu; c̣n quân dân để tang đến rằm tháng bảy (Tết Trung Nguyên)"-( Trích trong sử).
- Ngươi không nhắc ta, t́nh huống này ắt quân Trịnh lợi dụng- Chúa khen ngợi Nguyễn Hữu Cảnh vô cùng.
Chúa mới c̣n nổi tiếng về hiếu nghĩa, nhưng rơ ràng chuyện ǵ cũng có mặt trái của nó. Mới vừa giải quyết chuyện tang chế xong, th́ chúa gặp cảnh chéo ngoe khác. Các cung tần mỹ nữ của vua cha và các quan thần bậc cao đang đồn trú quanh dinh, lúc c̣n hàn vi ra vào phải thưa tŕnh và được mọi người tâng tiu nên mới được tiếng tốt để lên làm chúa. Giờ trở thành Chúa Thượng, thói quen cúi chào sớm phải bỏ đi và ngược lại th́ những người khác phải quỳ lạy ḿnh, sớm chiều khó mà thay đổi được. Nếu cứ căng theo luật định, mặt nghễnh cao đầu, mẫu hậu và mấy người phi tần của vua cha sử xự sao đây. Lúc c̣n là Tả Dinh thường hay nghe mấy người phi than rằng hay gặp ma Thị Thừa hiện về. Nay vua cha vừa mất, th́ họ c̣n đồn thổi thêm nhiều điều buồn phiền khác nữa. C̣n nhà công vụ đă cấp, giờ lấy lại cũng khó khăn...Rồi c̣n phải cấp nhà mới cho các quan thần khác nữa. Lại thêm, con sông Kim Long càng thêm uốn khúc, thỉnh thoảng lũ từ thượng nguồn kéo về gây ngập lụt tới nền dinh. Chi bằng ḿnh dời đô đi, xem chừng chu tất mọi bề.
Từ Kim Long, chúa Nguyễn Phúc Thái dời đô về Phú Xuân. Chúa mới để dành nơi cũ thờ vua cha, c̣n ḿnh th́ ra sức thiết lập nơi đóng dinh mới:
- Ta lấy phủ cũ làm miếu Thái Tông, dời dựng phủ mới sang Phú Xuân, lấy núi Ngự B́nh phía trước làm tiền án, đắp tường thành, xây cung điện, trước mặt đào hồ lớn, trồng hoa quả cây cối, tráng lệ nhưng phải hài ḥa với thiên nhiên. C̣n con sông kia nước xói ṃn phía hữu, hăy xây tháp thờ ở bờ sông để trấn áp".
Các quan thần giỏi về Dịch Lư và thuật phong thủy thay phiên nhau trỗ tài, họ cố gắng chúa nghe ư ḿnh để lập công trạng. Người cho là nơi mới "thực là một nơi đô hội vạn vật thanh dung lừng lẫy, đời trước chưa từng có".
Sau này, nhiều người c̣n khen ngợi là: "Đất bằng phẳng như bàn tay, rộng hơn mười dặm, ở giữa là chính dinh, đất cao c̣n bốn bên đều thấp, tức là chỗ nổi bật ở giữa đất bằng, ở vị trí tây bắc trông về hướng đông nam, dựa ngang sống đất, trông xuống bến sông, đằng trước là quân sơn chầu la liệt, là nơi "có năm lần hổ thủy ôm đằng trước...có ba lần long sa ngăn bên tả"
Chúa nghe họ ca cẩm quá, bực ḿnh nói:
- Thực ra ta sợ con ma Thị Thừa mà thôi...Các quan thần nói quá...Xây ở đâu đất cao bằng phẳng là được rồi.
Sau khi vẽ được kiểu cách dinh thành mới, chúa đích thân xem xét bảng thiết kế. Chúa có thói quen viết từ phải sang trái nhưng để giấy nghiên nghiên cho dễ thấy, mấy quan triều thần không dám nói ǵ, cũng cho là chúa muốn thành hướng về hướng đó. Cho nên, mặt thành hướng về Nam (thuở ấy được xem là hướng tốt ) và bị lệch sang đông (khoảng 43 độ) một chút. Họ mở sách phong thủy ra phán xét, rằng chúa thật là minh quân: "phù hợp với dịch lư và phong thủy hết sức".
- Xem ra hướng ấy, sẽ mở rộng đất đai về phương Nam cho mà coi...
- Th́ chờ đấy, biết đâu được...
Các quan tán dương mọi điều chúa làm, thế là kinh thành đang được thi công.
Top
nguyncongliet
Posted: Aug 15 2011, 02:59 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10




XIV


Đây xin nhắc về Dương Ngạn Địch tha phương cầu thực nơi đất khách quê người tại vùng đất Mỹ Tho. Nơi đây đă có nhiều người Khmer sinh sống, họ gọi nơi đây là "Meso", ví như là cô gái đẹp như nàng tiên. Dương Ngạn Địch cho người nhà ḥa ḿnh chung với vài nhóm người Việt, ông cho xây dựng nhiều trường học (có đến chín trường là: Cảnh Dương, Duy Hóa, Bả cạnh, Gian Thảo, Hoàng Lạp, Quy Ang, Tam Lạch, Tân Thạnh, Thiên Mụ). Nhiều người khai khẩn ruộng đất, thành lập làng xóm nằm cạnh kề nhau, chỉ dạy nhiều người hành nghề thủ công mỹ nghệ. Họ sang cả mảnh đất nằm giữa sông đang h́nh thành từ phù sa sông Tiền, đó là vùng đất sau này gọi là cù lao An Hóa- Bến Tre. Mọi người gọi nhóm người của Dương Ngạn Địch là Minh Hương, là một trong số những người Hoa sớm nhất trên đất Chăm pa. Phụ nữ biết nuôi tằm, dệt vải và nhất là biết dùng phục sức xa xỉ thơm lừng. Tất cả mọi người đều chung xóm ấp, không tách biệt và chuyên chú làm ăn và nộp thuế cho chúa Nguyễn, chứ không giao về vua Nặc nộn.
Không phân biệt chủng tộc nào, Dương Ngạn Địch chú trọng đến thương măi, song song với những cách làm trang trại và mở rộng giao thương với bên ngoài, nhất là với chúa Nguyễn. V́ ở đó, vẫn luôn dùng chữ Hán và phần nào có tŕnh tự thờ cúng tổ tiên giống nhau. Tuy khí hậu ở Mỹ Tho và cù lao An Hóa gió mưa thuận ḥa phù sa màu mỡ, nhưng ở đấy c̣n là vùng rừng rậm đầy ác thú. Ông dẫn một nhóm người đi t́m một con cọp già thường vào làng bắt trẻ nhỏ, nhưng mấy lần đều không t́m thấy. Vợ ông cũng là người giỏi vơ nghệ, nóng ḷng đ̣i theo chồng. Dương Ngạn Địch không đồng t́nh, nhưng bà lén lút dẫn đầu một tốp trai tráng hướng sang bờ sông bên kia mang về con cọp đă chết. Ông giận run người, mang ra một khúc cây để phang vào bà. Mọi người né tránh, bà chụp cái cây hết sức tài t́nh rồi để xuống đất, đợi khi chồng nguôi giận. Bà giảng nghĩa cho ông nghe là v́ muốn cho muôn dân yên ổn và muốn con cọp già ấy đừng hại đám trẻ nhỏ nữa.
Người Việt cùng với người Minh Hương sinh sống ở Mỹ Tho rất ḥa thuận, làm cho nơi đây trở thành một trung tâm buôn bán khá là sầm uất. Nông sản thường gồm lúa gạo và cau thường dư giả nên trở thành thứ hàng hóa đặc sản cho cả miền Trong: "Nơi đây, có nhà ngói cột chạm, đ́nh cao chùa rộng, ghe thuyền ở các ngả sông biển đến đậu đông đúc, làm thành một chốn đại đô hội, rất phồn hoa, huyên náo". Nơi đây c̣n nằm ở ngả ba sông, Mỹ Tho nên ghe thuyền lan tỏ khắp nơi nơi: Miền tây bao gồm Cai Lậy, Sa đéc, rồi sang cả Nam vang ; hoặc ra cửa Tiểu theo đường biển ra tận Phú Xuân- Thuận Hóa. Hoặc t́m về Mang Khảm (Hà Tiên) nơi Mạc Cửu ( sang năm 1671) kiểm soát, rồi cùng nơi đây giao thương buôn bán với người Khmer.
Sau chín năm ḥa nguyện vào vùng đất mới, Dương Ngạn Định bị phó tướng là Hoàng Tiến ganh ghét. Thế rồi, trong một đêm không trăng ông bị ám sát chết ở cửa biển Mỹ Tho.
Tiếm quyền xong, Hoàng Tiến tự xưng là " Phấn dũng oai tướng quân" cho quân ḿnh đi cướp phá người Chân Lạp tứ tung. Người Chân Lạp hiền lành vô cùng khổ sở, tưởng rằng chúa Nguyễn Phúc Thái ngầm xui lấy cớ xâm chiếm, bèn không triều cống như trước nữa, rồi đắp lũy Bích Đôi và Nam Vang cố thủ. C̣n ngăn sông cấm chợ không cho buôn bán với người của chúa Nguyễn nữa, làm chúa Nguyễn nổi giận và sai Mai Vạn Long tiến quân quân vào vùng đất Mỹ Tho.
Vua Nặc Nộn ở đất Sài G̣n nói rơ để Mai Vạn Long hiểu rơ được sự t́nh, biết Hoàng Tiến gây ra cớ sự nhưng vẫn làm bộ hiệp quân để loại trừ hắn. Quả nhiên Hoàng Tiến xuống thuyền hội quân, liền cho quân phục kích, rồi vào lũy bắt được cả người nhà hắn, trấn an dân chúng.
Sau khi b́nh ổn ở vùng đất Mỹ Tho, Mai Vạn Long cùng Trần Thượng Xuyên ở Trấn Biên (Biên Ḥa) quản lảnh ba quân làm tiên phong t́m đánh Nặc Thu đến khi thần phục.
Chiêm Thành vẫn triều cống hằng năm, Chân Lạp giờ đă thần phục. Nhưng chúa Nguyễn Phúc Thái vẫn trang bị cho lính tráng súng ống, y phục quần ngắn bằng thao trắng nón chóp lông trông rực rỡ và trả lương cho họ. Trong phủ có hơn bốn trăm người và ngựa, thao diễn hằng ngày, c̣n thuyền chiến th́ to lớn neo đậu được cả dưới ḍng sông Hương.
Thế nhưng, việc xây dựng dinh thự mới làm chúa Nguyễn Phúc Thái quá tổn hao sức lực, chúa thường hay trằn trọc với các bản vẽ thiết kế, không mấy tin theo phong thủy (có lẻ v́ thế mà trả giá?).
Đến mùa xuân năm 1691, chúa đau nặng và biết ḿnh khó qua. Ngài cho gọi Nguyễn Phúc Chu mà dặn ḍ:
- Ta nối nghiệp trước để lại, thường lấy làm lo, phải giữ thánh đức của tổ tông. Trong đời của ta trị v́, dân chúng được sống trong cảnh thanh b́nh, an cư lạc nghiệp. Bây giờ con nối theo, đó là hiếu...
Cuối cùng dinh lũy xây dựng xong, cũng là lúc chúa qua đời thọ chỉ bốn mươi ba tuổi. Làm chúa chỉ được bốn năm, chúa Hiếu Nghĩa được suy tôn miếu hiệu là Đức Anh Tông Hiếu Nghĩa Hoàng Đế.




XV



Nguyễn Phúc Chu là người kế nghiệp, chỉ mới mười bảy tuổi. Đó là người văn hay chữ tốt, được nuôi ăn học cẩn thận đủ tài văn vơ, hay ăn chay niệm Phật và lấy hiệu là Thiên Túng Đạo Nhân, c̣n được gọi là Quốc Chú Minh Vương. Chúa cho xây một loạt chùa chiền, riêng chùa Thiên Mụ và chùa Mỹ Am thường mở nhiều hội lớn.
Sau khi lên ngôi chúa chưa yên vị, vua Kế Bà Tranh của nước Chiêm Thành không tiến cống, mà c̣n thường mang quân sát hại dân Việt tới tận Nha Trang. Chúa rất yêu thương ḍng họ Nguyễn Hữu, nên đặt niềm tin vào Nguyễn Hữu Cảnh rất nhiều. Chúa Nguyễn Phúc Chu phong Nguyễn Hữu Cảnh làm Thống Suất hành quân vào miền trong để t́m đánh quân Chiêm Thành.
Đời người chín chắn nhất từ quảng bốn mươi đến năm mươi, Nguyễn Hữu Cảnh giờ đă bốn mươi hai và là người rất ôn ḥa. Lúc can gián, lúc hăng hái, lúc cần không nói ǵ đều hành động phải lẻ. Giờ chàng dồn hết tâm sức giành cho nước Việt và yêu thương dân lành như con. Khi chúa phong cho ḿnh chức Thống lĩnh. Nguyễn Hữu Cảnh rất ư thức trọng trách ḿnh được giao phó và lần này chàng quyết vào nước Chiêm đánh bắt cho được vua Chiêm Thành giao nộp cho chúa công.
Người ngựa hành quân vào đất Ninh Thuận, Nguyễn Hữu Cảnh cảm thấy thương xót cho một đất nước giờ chỉ c̣n lại hai phủ, mà trước từng là đế quốc xâm lược Ăngkor hùng mạnh. Giờ chàng đang chuẩn bị đối đầu với nhà vua nước ấy, nhưng lực lượng không c̣n bao nhiêu, sớm chiều ắt không c̣n giữ được. Tuy thương xót nhưng trên chiến tuyến khó mà nương tay, vua Kế Bà Tranh thường mang quân quấy nhiễu. Giờ chàng nhận lệnh phải trừng trị, làm tướng th́ chàng phải trung thành với chúa thượng ḿnh.
Một nhánh quân khác do tham mưu Nguyễn Đ́nh Quang theo đường biển, ghé vào đổ quân ở mũi Né. Phó tướng bắt đầu khiêu chiến từ biển, đánh rát từ biển đông vào. Vua Kế Bà Tranh sớm vội rút lui lên miền rừng núi Đơn Dương, nhưng Nguyễn Hữu Cảnh đă chia quân phục kích ở đó từ lâu rồi. Chàng không cho quân lính giết vua Chiêm Thành, quyết bắt sống như mong muốn ban đầu.
Năm 1693, Nguyễn Hữu Cảnh tài nghệ bắt được vua Bà Tranh đem về Phú Xuân để chúa trị tội, chiếm được đất B́nh Thuận nhưng vẫn giao cho em trai của Bà Tranh là Kế Bà Tử làm đề đốc trấn giữ, bắt dân chúng mặc y phục người Việt để dần cải hóa họ.
Nước Chiêm Thành chỉ c̣n hai Trấn nhỏ bé, biết sớm muộn cũng thuộc về người Việt. A Bân thuộc nhóm người Thanh dấy loạn, xúi dục dân Champa quấy rối sự cai trị của Chúa Nguyễn. Nguyễn Hữu Cảnh lại phải vào đất Ninh Thuận và lần này đặt phủ B́nh thuận ở Phan Rang, Phan Rí.
Lúc bấy giờ cũng ở phía trong, vua Nặc Thu nước Chân Lạp cho rằng vua Nặc Nộn ở Gia định đă đầu hàng chúa Nguyễn giờ họ muốn đ̣i đất lại. Chúa Nguyễn Phúc Chu muốn Nguyễn Hữu Cảnh đến xứ Đồng Nai đặt Đại Bản Doanh nơi đó, pḥng khi có loạn th́ trấn áp kịp lúc. Nguyễn hữu Cảnh nhận lệnh và theo đường biển ngược ḍng Đồng Nai, đến Cù Lao Phố.
Trần Thượng Xuyên đă tạo dựng nơi đây thành một thương cảng sầm uất, dù là một người hướng đến chính trị hơn Dương Ngạn Địch nhưng dù sao Nguyễn Hữu Cảnh cũng muốn thuyết phục ông ta cho dân Việt vào đây cùng mưu sinh với người Minh hương và Khmer.
Hai người dạo bước qua những con đường làm gốm sứ, Nguyễn Hữu Cảnh tâm t́nh:
- Sẳn dịp, ta đặt Bản doanh ở đây rất muốn Trấn Biên để người Việt cùng khai khẩn.
Trần Thượng Xuyên không dám trái lời, đồng t́nh:
- Đất nơi đây c̣n nhiều vùng c̣n hoang hóa, khai khẩn đất hoang để hung thú không c̣n nơi quấy nhiễu.
- Ta cũng có ư muốn để dân Việt học hỏi nghề người Minh Hương, cùng tạo dựng làng ấp để trông chừng giặc giă từ phía Tây.
Khi đặt bản doanh ở Cù Lao Phố, Nguyễn Hữu Cảnh cho Nguyễn Hữu Tín về Bố Chính nơi quê nhà, kêu gọi mọi người vào Nam để khai khẩn vùng đất Biên Ḥa c̣n hoang hóa. Lúc bấy giờ, việc khai khẩn vùng đất mới là một xu hướng. Cho nên, mọi người ùn ùn vào Nam, để t́m nơi đất mới lập nghiệp. Câu nói : "An cư lập nghiệp" cũng bắt đầu từ đây.
Một người Bắc Bố Chính, bị đem đến chỗ quan Thống Suất. Mọi người nói rằng người này sống ở đất Đàng Ngoài, theo vào ắt có mưu lược từ quân Trịnh. Nguyễn Hữu Cảnh nhớ lại chuyện của Thị thừa, nên không thể qui tội oan cho người đó mà phán rằng:
- Ở đây đất đai c̣n hoang hóa mênh mông, nhưng toàn là śnh lầy rừng rậm. Nhân lực vẫn c̣n yếu kém, chi bằng ngươi hiểm nghèo, khai phá nơi khác mà tránh được nghi ngờ.
Bố Chính dù sao cũng là quê hương ḿnh , nên người ở đấy được chiêu dụ vào. Lễ Thành Hầu không nỡ đối đối xử phân biệt, nhất là nơi đất khách làm họ bị chơi vơi. Nhiệm vụ của ḿnh là bảo vệ cho dân t́nh thế thái an nhàn.
Buổi ban đầu người Việt tự phát, thiếu tính rạch ṛi mạnh ai nấy sống. Thế nhưng phía trước c̣n nhiều gian nan thử thách, cần người gan dạ xông pha vào nơi hoang vu. Từ đấy, Nguyễn Hữu Cảnh hoạch định cương giới xóm làng, ổn định dân sinh. Xứ Đồng Nai giờ trở hành huyện Phước Long, lấy đất Sài G̣n làm huyện Tân B́nh, dựng dinh Phiên Trấn.
Nguyễn Hữu Tín, cùng với Nguyễn Hữu Hào cùng vào cai quản. Tất cả dân số người Minh Hương đều nhập sổ bộ Đại Việt. Giờ họ không c̣n luộm thuộm, nhuếch nhác mà có qui cũ đâu vào đấy, có xă làng Thanh Hà và Minh hương dành cho họ.
Lúc bấy giờ, hoàng tộc nước Chân Lạp vẫn luôn tranh chấp quyền bính. Họ c̣n sợ người Việt tiến chiếm các vùng đất phía Tây. Năm 1699, vua Nặc Thu đem quân tiến công Đại Việt. Chúa Nguyễn lại sai Nguyễn Hữu Cảnh làm thống binh, cùng với phó tướng Phạm Cẩm Long, tham tướng Nguyễn Hữu Khánh, cùng hợp quân với Trần Thượng xuyên, dùng thuyền chiến đi theo đường sông đánh thẳng đến thành La Bích (Nam vang), đánh quân Nặc Thu tan tác.
Sau khi vua Chân Lạp qui hàng, Nguyễn Hữu Cảnh trở về ghé thăm mọi nơi có người Việt sinh sống. Nguyễn Hữu Cảnh kéo quân tới đâu được dân chúng ủng hộ lính tráng của ḿnh tới đó, đồng thời khích lệ dân chúng Hoa, Việt, Khmer giữ ǵn tinh thần đùm bọc, thân thiện, yêu thương nhau như người một nhà. Nguyễn Hữu Cảnh làm cho người dân thực ḷng yêu mến.
Đang trên đường trở về thành Gia Định, tháng 4 năm 1700 đến Châu Sao Mộc ông mở tiệc để khuyến lạo binh lính, uống rượu quá đà rồi bị thổ huyết, gấp rút đưa về đến Mỹ Tho th́ mất. Quan Tài tiếp tục mang về Trấn Biên để cho hai anh em trông coi, chúa Nguyễn Phúc Chu thương tiếc sắc tặng là Hiệp Tán Công Thần, thọ 50 tuổi.
Có một bài thơ truyền tụng công đức Nguyễn Hữu Cảnh c̣n truyền tụng tới nay:
Từ ngày vâng lịnh Trấn B́nh Khương,
Bờ cơi mở thêm mấy dặm trường,
Vun bón cột nền nơi tổ phụ
Dăi dầu tên đạn giúp quân vương
Giặc ngoài vừa nép bên màn hổ
Sao tướng liền sa giữa giọt tương!

Hết
3/1/2010 - 15/8/2011
Top
« Next Oldest | Bài viết của bạn | Next Newest »
DealsFor.me - The best sales, coupons, and discounts for you

Topic Options



Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.2961 seconds | Archive