InvisionFree - Free Forum Hosting
Free Forums with no limits on posts or members.

Learn More · Register for Free
Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:


 

 Nữ Nghệ sĩ Thanh Nga, tiểu thuyết (đang viết)
nguyncongliet
Posted: Dec 14 2010, 06:10 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



Nữ nghệ sĩ Thanh Nga

Nguyễn Công Liệt.


* (19/10/10)
Kỷ niệm 40 năm ngày Thống Nhất đất nước.
(30/4/1975 - 30/4/2015)


Phần thứ nhất


1


Sau trận ném bom năm 1962, Dinh Norodom bị tàn phá nặng nề. Theo thiết kế mới của kiến trúc sư Ngô Viết Thụ (người đầu tiên đoạt giải Khôi Nguyên La Mă) vẽ theo yêu cầu của tổng thống Ngô Đ́nh Diệm: Khi được Trưng cầu dân ư, Dinh được đổi tên thành Dinh Độc Lập. Sau khi Dinh sắp hoàn thành th́ tổng thống Ngô Đ́nh Diệm bị phế truất, nơi ấy được đồn đăi là trên miệng một con rồng, ắt nó phải nuốt chững người ở.
Trong khoảng bốn năm xây dựng, ngày 31 tháng 10 năm 1966 lễ khánh thành không xác định người chủ mới, người chủ tọa buổi lễ là ông Nguyễn Văn Thiệu. Tháng 10 năm 1967 chính thức được bầu, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu dời đến đó và là một người rất tin phong thủy. Ông biết là một lúc nào đó ḿnh cũng bị con rồng ấy nuốt, nhưng quyền lực là một "món ngon" nhất trong đời, không dám sờ tay đến th́ lịch sử chẳng bao giờ nhắc đến ḿnh. Ông cho xây dựng một cái hồ có một con rùa để trấn giữ cái đuôi rồng và xem chừng đă ổn thỏa được mọi mặt trong nội các.
Dù sao th́ ông ta cũng từng tồn tại và là người có thật trong lịch sử. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đứng đầu Việt Nam Cộng Ḥa sau những biến cố nội các phức tạp. Ông về Dinh Độc Lập này, rất phiền phức bà phu nhân của ḿnh hay xem đây như là nhà ở riêng. Ông thấy bà đứng ngắm ra con đại lộ phía Dinh đợi Thanh nga đến, ông bước tới cạnh để khéo léo nhỏ to. Thường th́ người ta làm tổng thống hay nh́n lại quảng đường ḿnh đă trăi qua, tại sao ḿnh làm được một chuyện mà ai cũng muốn đứng đầu một đất nước. Ông nghênh ngang trước bà là ḿnh đang ở trên vạn người, đố mấy ai làm được như ḿnh.
- Có mấy ông thôi! Chứ bọn đàn bà chúng tôi đâu có thích đâu...
Ông bĩu môi định chê "nữ nhi thường t́nh" làm được ǵ, nhưng gần đây bà xinh xắn hơn bao giờ hết, nét đẹp quyến rũ lạ thường. Tuy là làm tổng thống nhưng việc vợ chồng đố mà nhịn được, giờ không phải là thời vua chúa có cung phi mỹ nữ đầy cung, chỉ có ḿnh bà kẻo phật ḷng th́ khổ cho ḿnh. Bà biết vậy nên cũng có chút làm lờn: Bà hết coi phim, rồi mời nghệ sĩ ca sĩ đến hát cho ḿnh nghe. Ông phiền phức bà những việc ấy lắm, giảng giải cho bà nghe rằng đây là Dinh thự được cả miền Nam thèm muốn nhưng khổ nỗi vào ở th́ phải làm cho người ta thấy ḿnh là mẫu nghi thiên hạ, đi đứng phải phép, hiên ngang, nhất là không được khạc nhổ bừa băi. Bà Mai cũng hay thường tiêm trầu và nhai v́ là truyền thống từ xưa nên bà cũng có chút nghiện nó. Món ấy dân giả ở chỗ khi nhai xong, phun tẹt ra đất một cách thoải mái mới đă, rồi vo hai ṿng quanh miệng vuốt bă c̣n dính trên mép và chờ chất gây say cho con người lân lân. Thuở c̣n con gái bà hay bắt chước mẹ ăn hoài, thói quen theo bà một khoảng thời gian dài. Giờ đây phải bỏ hẳn, v́ giờ bà là Phu nhân Tổng Thống, không thể ăn trầu rồi đụng đâu phun đó. Ngoài việc phải giữ Dinh thự sạch bóng, ông thổng thống hay tin dị đoan, ngán ngại người khác nh́n bă trầu đỏ hoe dễ suy luận càn là nội các "có chuyện".
Top
nguyncongliet
Posted: Dec 26 2010, 02:40 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



Vợ ông, bà Nguyễn thị Mai Anh- Giờ là phu nhân Tổng thống, mỗi khi chiều xuống thích đứng nh́n con lộ thẳng tấp trước cửa. Bà là người rất thích nghe ca cải lương, thỉnh thoảng cho mời thanh Nga đến hát tại Dinh. Bà đứng ngóng đợi nàng đến, đây cũng là niềm hân hạnh cho một người nghệ sĩ tài ba hát cho vợ tổng thống nghe.
Một lúc sau, một chiếc xe màu tối đen bóng vào cổng. Bà biết Thanh Nga đến, chờ khi lên trên lầu của Dinh. Từ xa, bà nhoẻn cười và dang tay chào đón một cách nồng ấm.
Bà phu nhân Tổng thống Thiệu là một người rất yêu quí Thanh Nga, có khi bà muốn ôm nàng vào ḷng và tâm t́nh như hai chị em ruột thịt vậy. Cả hai đều giống nhau nụ cười đôn hậu của người phụ nữ miền Nam, đều là người được mọi người ngóng trông nhiều nhất, (và sau này, có số phận lận đận giống hệt nhau). Tuy hai người kẻ trên người dưới, nhưng phu nhân Tổng thống không bao giờ đối xử là kẻ bề trên với Thanh nga bao giờ. Bà hỏi thăm nàng về sự cố ở B́nh Thuận:
- Sự việc ở Phan Thiết ồn ào quá! tội nghiệp cho em tôi- Bà Mai Anh vuốt ve Thanh Nga, rồi ốp má vào má nàng.
Thanh nga mủm mỉm, nàng quá dễ thương và biết làm cho người khác thấy ḿnh dễ thương. Nàng quá nổi tiếng, đến độ một lần đi ca ở Phan Thiết th́ có một người đàn bà kêu gào khóc lóc, nhất nhất loan báo với báo chí là nàng là con ruột của bà. Tiếng tăm thường cộng với phiền toái, bỗng một người ôm chầm nói ḿnh là con ruột bà ta làm rối tung mọi chuyện. Nửa tin nửa ngờ, Thanh Nga thấy ḿnh rất đổi giống người đó. Nàng đă bị tác động và đặt cuộc đời ḿnh trong những câu hỏi. Mỗi một người có một điều thiêng liêng nhất trong tim, đặt đúng vị trí thiêng liêng đó vào đúng người mà ḿnh yêu dấu chưa?
Thanh Nga nằm dài trong khách sạn, không nói không rằng như giận bà Thơ bấy lâu nay không cho nàng biết chuyện. Bà phải dỗ dành thề thốt, bà hôn Thanh Nga mấy cái như chứng tỏ lời bà nói thật, cái cách của bà cũng làm cho Thanh Nga giảm chút nghi ngờ và ḿnh là con ruột của bà.
- Con coi kỷ đi, hai con mắt giống hệt như vầy làm sao mà không phải con mẹ. Ḿnh có tiếng, người ta sẽ đồn thổi đủ thứ.
- Mẹ nói...Chứ lỗ mũi con thấy khác...
- Khác sao được mà khác. Nó cao cao dài ra ở chóp mũi, thấy lông lỗ mũi một ít. C̣n g̣ má cũng hơi cao giống hệt nhau như vậy.
- Nhưng c̣n lỗ tai...của mẹ hơi dài c̣n con có chút tí.
- Th́ phải có cái khác khác chút chứ!- Bà Thơ chống tay lên hông chối bây bẫy.
Nàng như ngột ngạt và thở không nổi. Lời mẹ nói ngẫm đi ngẫm lại cũng đúng, Thanh Nga lăn một ṿng trốn tránh cái nh́n nghi kỵ của ḿnh. Thật sự nàng muốn yên tĩnh một chút, nhưng bà Thơ chưa yên tâm không thể đi ra ngoài được. Bà sợ Thanh Nga có chút mềm ḷng mà treo cổ, cho nên bà cố bám chặt con ḿnh nuôi từ nhỏ và đó là thành quả mà bà chắt chiu bấy lâu nay.
Báo chí đăng tin rần rần, người hiếu kỳ quây chặt các con đường vào khách sạn.
Con đường nhỏ Duy Tân dẫn vào khách sạn Mỹ Châu, thị xă Phan Rang chật cứng người. Một xe du lịch màu đen mắc kẹt ở đó, tài xế la hét om ṣm, cà-ra-vát bây giờ y như cái khăn chùi mũi. Xui cho ông Nguyễn Phú Hải, là Đô trưởng Đô thành Sài G̣n bị mắc kẹt ở đó. Người ta không biết đó là ông nên cứ lấn tới lấn lui làm xe ông không thể nhích lên được, đi ăn giỗ miền gió cát Ninh thuận quả là phiền phức. Ông chiều vợ rẽ sang hướng khách sạn, nơi bà Bầu Thơ và Thanh Nga ở trong đó.
- Thôi th́ ông cứ ghé chỗ nào, biểu bà Thơ dẫn Thanh Nga tới...Chứ ǵ kiểu này làm sao đi. Bà phu nhân than thở, một tiểu thơ giàu có ở miền Tây mê cải lương như điếu đổ.
- Đầu đuôi cũng do em!- Ông Đô Trưởng rất yêu thương vợ, nhưng không trách không được- Không muốn ở nhà con rể, th́ tới nhà khách anh sui mà ở, đ̣i tạt sang đây làm ǵ.
- Em muốn xem Thanh nga có bị hề hấn ǵ không?
Lúc ở trường Gia Long, bà một thời học mặc áo dài tím rịm đă có mặt gần như các rạp hát lớn. Lúc lấy ông c̣n làm ở Bộ Kinh Tế, bà có giao kèo là sau này vẫn phải đưa bà đi xem cải lương. V́ có chức có quyền, lại thêm rất mến mộ Thanh Nga. Lần lảnh giải Thanh Tâm bà được bà Thơ mời tới Bồng Lai tửu quán dự, c̣n chụp h́nh với Thanh Nga. Nay Thanh nga bị đồn thổi là con nuôi của bà Thơ, một người đàn bà tên là ba Ngọng tự nhận là mẹ ruột, rằng có yêu cầu muốn gặp lại con ḿnh. Bà Thơ từ chối thẳng thừng và rời rạp Thanh B́nh để về khách sạn trông chừng Thanh Nga. Khán giả vây kín bà để nghe ngóng tin tức, từ rạp về khách sạn người mỗi lúc mỗi đông. Phu nhân vợ chồng ông Đô Trưởng có con gái gả cho con trai ông Tỉnh Trưởng tỉnh Ninh Thuận, được lời mời ăn giỗ ông bà đàn trai nên có mặt ở đây. Nghe tin Thanh Nga bị phiền phức định tạt sang khách sạn thăm hỏi, nhưng mới vừa vào con đường nhỏ th́ bỗng chốc đám đông chen lấn làm cho chiếc xe bị kẹt giữa đường.
Top
nguyncongliet
Posted: Dec 26 2010, 02:41 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



Phần vợ chồng ông Nguyễn Phú Hải sau khi kẹt xe, cà-ra-vát của tài xế y như khăn chùi mũi. Đám đông vây kín đường Duy Tân không nhúc nhích một chút nào, bà than thở và ông liền cho người cận vệ mang danh thiếp vào Ty Cảnh Sát Ninh Thuận nhờ họ giúp đở. Một Đội cảnh sát tức tốc túa ra đường, mặc thường phục và giả dân thường cũng có. Bọn họ dùng dùi cui giải tán đám đông, bấy giờ người ta mới để ư chiếc xe du lịch màu đen chở ông Đô Trưởng Sài G̣n. Họ cũng muốn coi mặt ông bà như Thanh Nga, ông Đô trưởng là ai hoặc vợ ông ta đẹp không? Nhưng trước sự quyết liệt của Cảnh Sát bảo đảm an toàn cho ông, đám đông phải tạm thời dạt sang hai bên đường.
- Tôi không muốn dùng quyền hạn nào, cuối cùng tôi cũng phải dùng- Ông Đô Trưởng nực nội trong người nói loáng thoáng như vậy, làm như ông chẳng thích dùng quyền uy khi ḿnh đang có quyền uy.
Sau khi cảnh sát hết hồn không hay biết ông Đô Trưởng mắc kẹt trong đám đông, là sui gia với ông Tỉnh trưởng Ninh Thuận. Hai đoàn vệ sĩ chạy bộ theo xe hộ tống về Dinh thự Tỉnh Trưởng, họ c̣n vây kín ṿng ngoài ṿng trong hai lớp. Ở đó, bà Phu nhân ông Nguyễn Phú Hải viết giấy mời bà Thơ và Thanh Nga tới gặp.
Cho đến khi bà phu nhân Nguyễn Phú Hải có giấy mời bà Thơ và Thanh Nga đến chỗ bà ấy, bà Thơ mới vỗ về hơn nữa.
- Con thay đồ đến gặp ông bà Đô trưởng, giữ quan hệ để làm ăn lớn sau này.
- Con mệt quá mẹ ơi! Con muốn ngủ à.
Bà Thơ cũng hiểu là Thanh Nga chấn động tâm lư sâu sắc, nội tâm con người đôi khi làm cho con người đó nhấc chân nhấc cẳng lên không nổi. Khán giả bên ngoài cũng đông, ai biết trong đám đông sẽ xảy ra chuyện ǵ. Bà Thơ biết khán giả bu quanh là v́ Thanh Nga, chứ bà bước ra ngoài khán giả chỉ ṭ ṃ một chút rồi thôi. Bà cho làm như vậy là để Thanh Nga đừng đau khổ, quả t́nh đoàn Thanh Minh gần đây bị đoàn Thủ Đô lấy mất khán giả phải ra tận Phan Rang này, không chừng việc nhận mặt Thanh Nga làm con ruột là mánh khoé của họ.
Chỉ có bà Thơ đến nơi c̣n Thanh Nga đâu không thấy, bà phu nhân lấy làm lạ liền hỏi ngay:
- Thanh Nga đâu? Họ đồn quá đồn, vậy chuyện có thật không bà Thơ.
- Chào ông bà Đô Trưởng, chào ông Tỉnh- Bà Thơ lễ phép chào từng người- Làm ǵ có, con tui nuôi từ nhỏ mà...Nay nó nổi tiếng th́ người ta lại đồn bậy bạ như vậy thôi, chắc là bà ấy thích nó quá...
- Người đàn bà ấy không đến độ bị tâm thần, cũng không phải là người mê đắm thần tượng dám làm chuyện bậy bạ.
- Tụi tui đây có chức có quyền, chỉ hy vọng bà nể cho mà nói thật. Chúng tôi cũng không đến độ tọc mạch người ngoài đâu, nếu xét thấy t́nh cảnh Thanh Nga đáng thương tụi tui c̣n yêu quí con bé hơn. C̣n bà, chúng tôi cũng có thể phụ giúp đở vốn làm ăn, gần đây đoàn Thanh Minh đang gặp nhiều bất trắc th́ phải?
Trước mặt hai ông quan lớn, tựa như giấu giếm điều ǵ với họ sẽ mang tội “khi quân” như thời vua chúa. Bổng bà mềm nhũn người, lúng túng đôi điều. Tựa như rằng bà muốn thú nhận Thanh Nga là con nuôi do ông Năm Nghĩa chồng bà xin về nuôi từ nhỏ và rằng bà không muốn giấu giếm người có chức có quyền nhưng phải giấu Thanh Nga cho bằng được...Nhưng bà Thơ vẫn chưa chịu nói.
Vừa lúc ấy, con trai ông Tỉnh trưởng Ninh Hải là dược sĩ Ngô Khắc Tỉnh chở vợ tới để làm lễ chào hỏi ba mẹ vợ. Một phần v́ vợ cũng y chang như bà phu nhân Đô trưởng, mê cải lương như điếu đổ mong đến nh́n mặt Thanh nga, vừa đến cắt ngang tâm trạng bà Thơ.
Thân phận hèn mọn hơn những người kia nên bà Thơ nán câu chuyện lại, phần để cho chuyện gia đ́nh sui gia thơm thảo. Một lúc sau những người đàn ông xum xoe một bên bàn tiệc rượu, c̣n những người đàn bà t́m chỗ khuất để chuyện tṛ. Nếu nghe lơm được câu chuyện của những người đàn bà, th́ chỉ nghe bà Thơ phân trần đoàn Thanh Minh đang có chiều hướng xuống dốc. Bà Kể:
- Tôi rất buồn v́ đoàn Thanh Minh đang gặp nhiều khó khăn, tính từ lúc Út Trà Ôn bỏ đi t́m gặp ông Ba Bản...Không ngờ, đó lại là duyên cớ cho ông Ba Bản thành lập đoàn Thủ Đô.
- Từ thời anh năm Nghĩa c̣n sống, Út Trà Ôn ở đoàn Thanh minh. Tánh t́nh của ổng thấy cũng hơi nóng nảy?
- Trời ơi! Ông Út Mười làm reo số một, hoạnh hẹ tôi riết mà muốn phát khùng. Tới giờ hát là hay giận hay hờn rồi bỏ đi đâu đó...
- Có việc đó nữa sao? Ổng ...bỏ hát à?
- Trời ơi không biết đi đâu. Giờ tôi kể lại mà c̣n lên ruột...Tới giờ kéo màn mà chưa thấy ổng về, bầu gánh nào chịu đựng nổi.
- Rồi ổng có về không?- Hai mẹ con bà phu nhân Đốc phủ sứ c̣n muốn lên ruột chứ đừng nói ǵ bà Bầu Thơ.
- Có...Về kịp giờ. Nhưng tính t́nh cứ như vậy hoài.
- Ờ! Làm hết hồn...Sao ông Út Trà Ôn hát cho đoàn thanh Minh lâu lắm rồi mà...
- Hồi anh Năm Nghĩa c̣n sống... Lúc đó cứ nghĩ đoàn Hoa Sen hùng mạnh của Bảy Cao sẽ đánh gục đoàn Thanh minh. Từ khi con Thanh Nga lảnh giải Thanh Tâm, rồi c̣n được Hữu Phước về cộng tác khán giả đầy nghẹt rạp mừng lắm. Nhưng từ khi anh Năm Nghĩa tôi mất, cộng với việc ông Út Mười hay chứng tôi có ư để Hữu Phước đảm trách vai tṛ của ổng. Giờ ổng bốn mươi rồi, nhưng mấy lần đều bị khán giả la ó, nhất là tuồng “Chiếc lá vàng” phải trả vé lại khán giả mới chịu. Hôm đó ổng bệnh thiệt.
- Chị làm bầu gánh tôi cũng thấy mệt mỏi thiệt, giờ ổng về đoàn Thủ Đô c̣n mệt hơn...Đúng là mất ông Út trà Ôn là mất cả.
- Sự việc tưởng chừng dừng lại đó. Nào dè Hữu Phước với ông Út Trà Ôn có chuyện, táng ông Út một bạt tay trước mặt mọi người (nhiều người cũng thấy hả hê chuyện đó). Nào dè ông Mười lại chạy ngay tới ông Ba Bản cầu cạnh, đoàn Thủ Đô trong tích tắc được thành lập ngay.
Bà phu nhân húng hắn ho, liếc chừng bên bàn tiệc nhậu. Bà Thơ cũng biết ư nên giữ chừng mực. Ông Nguyễn Phú Hải c̣n là bạn thân của ông Ba Bản, thỉnh thoảng ghé hăng dĩa Ngô Đ́nh Khôi xem đoàn Thủ Đô tập tuồng. Ông c̣n đề nghị sửa chữ “Tàn canh” thành chữ “sang canh” cho nó hên, nên vỡ tuồng của soạn giả Thu An tựa đề là “Tiếng trống sang canh” là vậy. Đó là vỡ tuồng đang hút khách ở rạp Thanh B́nh, dù hát cả tháng nay mà vẫn hút khách. Đẩy đoàn Thanh minh- Thanh Nga vào thế khó khăn, phải đi lưu diễn xa, chứ ở các rạp Nguyễn văn Hảo và Thanh Xương từng là một thời nay ế ẫm.
- May mắn là chị c̣n là khán giả thường xuyên của gánh Thanh minh, c̣n dịp cho tôi tâm sự. Khán giả bây giờ gần như quay mặt với đoàn Thanh minh rồi...
- Ông Ba Bản giàu có, chắc là đấu đá với ổng không lại đâu. Tôi cũng phục ổng làm ăn giỏi có nhiều vốn.
- Ổng là con của đại điền chủ ở Bến Tre lên, chứ tay vừa sao! Hôm Út Trà Ôn sang đó, ổng đă đền hợp đồng và đưa cho tôi hai triệu.
- Ổng từng trúng thầu làm đường từ Thủ Dầu Một đi Buôn Mê Thuộc, rồi mở xưởng Hoàng Sơn làm dĩa hát. Nay ổng thành lập đoàn Thủ Đô, cưng ông Út Trà Ôn như trứng mỏng. Trả thù lao cao ngất ngưỡng, gần ba triệu đồng, mấy người khác cũng nhiều. Đoàn Thanh Minh cũng như đoàn Hoa Sen sánh không kịp rồi...
- Thế mới có việc đi lưu diễn xa tới B́nh thuận này. Vậy mà cũng gặp chuyện rắc rối...
- Vậy Thanh nga là con của ai?
- Sao?
- Trời ơi! Có ǵ nói thiệt với nhau đi. Tôi khuyên bà thế này, ở đây dù sao cũng ồn ào rồi. Mấy tay săn tin đă đăng là nó con bà Ba Ngọng, khán giả có người cũng nghĩ vậy. Hát ở Ninh Thuận này nữa không tiện, chi bằng bỏ hợp đồng với rạp hát tiếp tục đi ra Nha Trang...
- Mẹ con nói nghe hợp lẻ, chi bằng d́ đi hát nơi khác Thanh nga mới được an toàn. Con ĺ x́ cho d́ một ít để trả tiền thuê rạp, d́ cứ làm theo ư mẹ con xem ra hay.
- Tôi rất chân thành nhận thành ư của hai người, sẽ đi Nha Trang hát liền. C̣n việc Thanh Nga là con của ai th́ thế này...
Nói đến đó, bà Thơ ghé tai nói nhỏ chỉ cho mẹ con bà phu nhân nghe. Báo chí gần đây săn tin ráo riết, xem ra họ đang theo dơi phía ngoài Dinh thự, cần thiết phải kín kẽ. Bà Thơ không biết nói ǵ, thấy cả hai mẹ con phu nhân Đô trưởng ưng bụng lắm.
“Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một ḿnh”- Từ khi ông Năm Nghĩa mất, câu nói ấy gần như người ta dành riêng cho bà Thơ, rồi tựa như bà quyết định sao th́ tuỳ. Người ta chưa quen thấy người đàn bà quản lư gánh hát, ư thị phi vẫn c̣n nặng nề và người ta nh́n theo cái nh́n của họ, rằng trước sao ǵ người đàn bà đó cũng ngă quỵ, buông xuôi mọi việc nên gần như người ta không dính vào, người có ư yêu thương th́ cho một vài lời khuyên hoặc là họ đưa ra chuyện thảm bại trước sau ǵ cũng sẽ xảy ra. Quả là một người đàn bà đứng trước nhiều thử thách như những quí ông, người ta cứ cứ mong chờ nay mai người đàn bà đó sẽ ngă.
Top
nguyncongliet
Posted: Dec 26 2010, 02:41 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



Bà Thơ được khuyên hăy tỏ vẻ yếu đuối trước t́nh huống này, bà không nên diễn tuồng ở đất Ninh Thuận nữa và có lẻ như vậy th́ ông Nguyễn Phú Bài sẽ hả hê.
- Dù sao th́ ông ấy cũng là bạn của ông Ba Bản, chị nên tránh hát ḥ ở đây. Coi như là ta thua đoàn Thủ Đô một hiệp, mặc dù không có bằng chứng nhưng việc nhận con của bà Ba Ngọng phải có ai đó đứng đằng sau việc ấy.
- Nói như vậy là Thanh Nga là con của bà Thơ hả mẹ?- Đứa con gái hỏi lại người mẹ và những người đàn bà biết rằng ḿnh rất yếu đuối trước sức mạnh của đàn ông. Nhất là những toan tính của họ.
- Chị khuyên vậy cũng hay, ư chừng như cả nể ông Đô Trưởng. Những ngày ông ở đây nên để dân chúng yên b́nh, đây có sự sắp xếp nào đó từ các đoàn hát để đánh bại đoàn Thanh Minh.
- Chắc chắn là vậy! Bởi v́ họ biết cả lúc ông nhà tôi phải ra đây. Nếu c̣n hát là c̣n ồn ào, bị dân chúng quất rầy làm ông nhà mất mặt, c̣n nếu bỏ đi th́ phải mất tiền hợp đồng thuê rạp.
Bà Thơ ngẫm nghĩ một lúc và bà đồng t́nh với bà phu nhân, dù sao bà ấy cũng nói đúng. Những người đàn bà hay hơn những người đàn ông là nhẫn nhục, biết thua keo này sẽ bày keo khác...Sự thắng thua ở cấp độ quản lư đoàn hát âu cũng là sự thắng thua của bộ môn cải lương trước thời thế. Thế hệ của chồng bà yêu mến môn nghệ thuật ấy, bà quyết tâm giữ ǵn sự nghiệp cho chồng con. Xưa nay những người đàn bà yêu chồng yêu con đều làm như vậy, một chân lư b́nh thường nên c̣n sức th́ bà c̣n quyết đấu tới cùng. Bà Thơ có quyết định ngay tức thời là sẽ đi và rút đoàn hát đi khỏi đất Ninh Thuận. Lịch sử đă chứng minh bà Thái Hậu Dương Vân Nga có một bước lùi vĩ đại, nên bà là một con người vĩ đại. Đây là bước lùi vĩ đại của một người đàn bà vĩ đại, quản lư đoàn hát cải lương nhưng hoàn toàn phải đối phó với cánh mày râu đầy mưu mô là cần thiết cho gánh hát Thanh Minh tiếp tục tồn tại. Người ta đă đánh trúng con bài chủ lực mà bà đang nắm giữ, đó là Thanh Nga con của bà.
Đến khoảng tối, Bà Thơ mới trở về khách sạn Mỹ Châu. Bà yêu cầu đoàn hát thu xếp nhanh chóng và đi ngay trong đêm đó, càng chứng tỏ đoàn Thanh minh bại trận càng tốt. Mấy ông đàn ông rất dễ say sưa với chiến thắng, chủ quan th́ lúc đó bà sẽ tính toán lại.
- Nhanh nhanh dọn dẹp đồ đi Nha Trang...Nga!
- Lại đi nữa hả mẹ?
- Sao? Khóc ướt cả gối nằm hả?- Bà Thơ liếc nh́n thấy ly nước ở gần đó và bà biết tỏng là Thanh nga đổ lên gối một ít.
Từ khi bà Thơ đi, Thanh Nga hết nằm dài trên nệm êm ấm của khách sạn, th́ ḅ ra cửa sổ ghé mắt nh́n ngoài đường xem khán giả họ bớt bu quanh chưa. Đôi khi áp lực từ khán giả ḿnh không c̣n là ḿnh, Thanh Nga lấy nước chấm chấm trên mắt như đang khóc, kẻo lỡ như ống kính của báo chí chụp h́nh từ xa, th́ cũng thấy nàng có xúc động. Thanh Nga khóc thật có mà giả bộ cũng có, nàng khóc thật là v́ tuổi nàng c̣n ít nên dễ tin rằng người mẹ kia là thật, rồi đồng cảm với nổi khổ của người mẹ mất con ấy. Nàng khóc giả là v́ người mẹ thật quá khắt khe với nàng. Nàng đổ một chút nước lên gối là e ngại khi chỉ ḿnh trong khách sạn, ai đó lẻn vào phỏng vấn th́ ít ra cũng có cớ nói ra tâm trạng của ḿnh nhập tâm cho sự ly tán của hai mẹ con. Nhưng c̣n việc nàng là con ai th́ c̣n phải chờ thẩm định rơ ràng, có trước có sau xem có hợp t́nh hợp lư không cái đă. Không có một ai vào pḥng phỏng vấn, chỉ có bà Thơ thấy nước đầy gối là hiểu nước mắt nào mà nhiều thế. Bà trách nhè nhẹ:
- Vừa vừa thôi, làm sao để tin...Chứ nhiều như vậy nh́n là biết liền.
Thanh Nga bị lộ mánh khoé cũng mắc cỡ, bỗng chuyển sang trách cứ thật.
- Con khóc là v́ mẹ quản lư con chặt quá! Không làm sao để qua mắt mẹ được.
- Quản lư con thế nào mà chặt...Ta là người mẹ dễ chịu nhất từ trước tới giờ...
- Dễ chịu đâu không thấy...Con yêu ai mẹ cũng không cho. Thanh Thanh Hoa c̣n lấy được người ḿnh yêu, cùng trốn với anh Nam Hùng sống v́ t́nh yêu đó. Hai đứa con từ nhỏ cùng ở chung hát chung, cùng lảnh giải Thanh Tâm. Nhưng Thanh Thanh Hoa đạt được những ǵ chị ấy thích.
Bà Thơ buông ḿnh xuống chiếc giường, ngồi cạnh Thanh Nga vừa xếp đồ vừa giảng giải;
- Con c̣n nhỏ con không biết rành. Dư luận ở đời vẫn cổ xuư, khi con gái có tài sắc, th́ người ta gán ghép người đó với những người có tiền của hoặc những chính khách nổi tiếng họ mới vừa ư. Nếu như là khác đi, ta cũng bị mất tiếng tăm...Chuyện của Thanh Thanh Hoa là chuyện hiếm có, được giải Thanh Tâm th́ không t́m danh lợi như những người con gái khác. Nhưng nó sẽ gặp ngay ngang trái ở đời, khán giả bớt thôi không c̣n nh́n nó là thần tượng nữa. Trước sự quyết liệt của Thanh Thanh Hoa, mẹ và cô Phùng Há đở lời cho nó để có một đám cưới. Coi như là chống đở cho nó trước dư luận đang xôn xao, hợp thức cho tụi nó trước dư luận cũng v́ cái chung cho giới Cải lương. Thiệt xưa nay không thấy con nhỏ nào thông minh, mau tiến bộ như nó...rồi đùng một cái đổ sông đổ biển mọi thứ.
- Mẹ khen Thanh Thanh Hoa mọi thứ thế c̣n con?
- Cũng cái tật ganh ghét nhau đó mà nó bỏ đi. Trước mẹ phải bỏ gần bốn mươi đồng để đền hợp đồng, c̣n đưa cha mẹ nó một số tiền khá lớn. Hai đứa bây cứ hục hặc hoài, chán quá...
Bà Thơ giảy nảy trăm chuyện phải lo, bà bỏ ngang những việc đang thu xếp. Áng chừng như thấy một sự việc nào đó có thể thay đổi được t́nh huống này, nhưng rồi cuối cùng bà khoát tay:
- Nhanh đi trong đêm nay thôi.
Tối đêm đó, đoàn Thanh Minh tức tốc dời đi Nha Trang tŕnh diễn.
Top
nguyncongliet
Posted: Dec 26 2010, 02:42 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



II


Dinh Độc Lập trang nghiêm được giữ an toàn mấy ṿng an ninh, nó sừng sững giữa thủ đô Sài G̣n và là nơi đồn thổi rất nhiều chuyện bí ẩn. Dinh thự Tổng Thống đương nhiên là đẹp nhất rồi, Thanh Nga được mời đến lần này là lần thứ hai nhưng chưa lần nào biết hoàn toàn hết các pḥng ốc của dinh thự. Bà Mai Anh chỉ mời nàng dạo quanh đại sảnh, rồi hai người vào pḥng khách.
Trông mấy người mặc sắc phục, hai tay ṿng ra sau lưng đứng dạng chân ra, như là các pho tượng người không thở và nh́n thẳng băng không chớp mắt cái nào. Nàng đi qua họ, trong chiếc áo dài cổ cao bông mỏng và theo phu nhân hướng tới pḥng tiếp quí khách. Tức thời, có người đến ân cần hỏi nàng dùng ǵ.
Thanh Nga nói là để nàng uống nước suối Vĩnh Hăo, chứ không dùng nước coca-cola. Mấy người nữ phục dịch thấy lạ, bởi v́ tới Dinh Tổng Thống được chiêu đăi mà không uống nước ngọt cho ngon. Thế nhưng trên bàn khách không phải chỉ có một thứ nước uống, toàn bộ nước uống được trang trí rất bắt mắt và đặt ngay giữa hai người đàn bà. Tưởng như rất nhiều nhà báo đến để đưa tin, nhưng chỉ duy nhất có người chụp h́nh của riêng gia đ́nh Tổng Thống bấm máy để lưu giữ vào album làm kỷ niệm mà thôi.
Thanh Nga tŕnh diễn những bài hát tâm đắc nhất, gồm có các trích đoạn: "Sơn nữ Phà ca", "Nửa đời Hương Phấn" và bài "Mưa Rừng". Thanh Nga ở đó để đợi bữa cơm thân mật cùng gia đ́nh Tổng thống. Trong lúc chờ đợi để sang pḥng ăn, nàng c̣n được diện kiến Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, ông vừa mới hội họp với các tướng lănh những việc nội bộ bí mật. Phận dân thường, Thanh nga chỉ biết ngồi nghe ông khen ngợi và giải thích một số t́nh h́nh đang diễn ra. Nàng là dân thường được hát cho phu nhân và gặp gỡ được vị Tổng thống là một điều hiếm có mấy ai khi nào được hân hạnh ấy. Nhưng trong Dinh, nàng chỉ đi qua mấy pḥng ốc có giới hạn và dưới sự canh pḥng cẩn mật của đám vệ sĩ, gây cảm giác căng thẳng chứ không mấy được tự nhiên.
Khi Tổng Thống vào, nàng đứng lên cúi chào ngài rất lâu. Nụ cười pha chút căng thẳng và nàng canh chừng điệu bộ của ḿnh hết sức kỹ càng. Tổng thống mời nàng ngồi, có bà phu nhân ngồi cạnh nhưng nàng vẫn nghe người run rẩy, biết phải phép và cười nhẹ nhàng hiền lành.
Tổng Thống hỏi qua quít về nghiệp ca hát của nàng, nhưng nàng chỉ nói được mấy từ chung chung, đại loại như "khấm khá", "sống được", chứ không nói ǵ nhiều về Căi lương. Đột ngột, nàng nghĩ không thể nào trả lời măi nên mới hỏi lại một câu:
- Thưa Tổng Thống, v́ sau hai bên đánh nhau hoài vậy?
Thật là ngây thơ, nàng cũng không biết tại sao ḿnh lại đi mở lời hỏi như vậy. Bà phu nhân có phần nào đó động viên và muốn nàng đừng sợ ǵ, câu hỏi ấy b́nh thường. Đối với ngài Tổng thống, chuyện đó phải giải thích cho dân hiểu chứ không được "bắt nạt". Tuy vậy, câu hỏi giản đơn này cũng là câu hỏi của muôn đời. Tổng Thống có chút nghiêm nghị, ông ta húng hắn ho nhẹ:
- Gần như đời nào cũng xảy ra, ai sinh ra cũng đă thấy có một cuộc chiến tranh.
Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu có vẻ hài hước, than thở về kiếp con người hơn là nói về chuyện hiện tại. Ông ta như cố tránh giải thích rơ ràng về nguyên nhân gây ra cuộc chiến hai miền Bắc- Nam, bản thân ông h́nh như cũng không hiểu được v́ sao nó xảy ra nữa là. Ông chỉ nói một cách b́nh thường, bởi v́ chuyện chiến tranh gần như khó mà tránh được:
- Nước nào cũng vậy, không xảy ra cuộc chiến này th́ cũng xảy ra cuộc chiến khác. Khi tôi sinh ra đă thấy nó rồi, nó có quá tŕnh xảy ra rồi và giờ tôi không ngờ ḿnh đứng vị trí trên cao nhất trong một cuộc chiến. Tôi phải quản lư nó và rơ ràng mục tiêu bao giờ cũng phải làm sao cho nó chấm dứt. Mặc dù rất biết rằng, chấm dứt cuộc chiến này rất khó và con người ta lại có khi lao vào cuộc chiến tranh khác mà thôi...
- Ngài nói thật là khó hiểu quá...
Tổng thống Nguyễn văn Thiệu cười gằn, đúng là nữ nhi thường khờ khạo. Ông ta chỉ mới nói những khái niệm chung chung chứ chưa sâu sắc, vậy mà người con gái trước mặt ông lại không biết ǵ hết.
- Cô Thanh Nga là nghệ sĩ, nên cô không hiểu là phải. Nhưng đối với Cộng Sản th́ tôi biết là, khi không tỏ rơ quan điểm của ḿnh th́ cô sẽ bị bắn ngay.
Thanh Nga giật ḿnh, bởi v́ nàng tới để hát ḥ thôi và đă tránh nói đến chiến tranh. Nhưng giờ đang đối mặt với đề tài thời sự nóng bỏng ấy, rồi c̣n nghe đến mạng sống con người sao mà ghê quá. Nét mặt hơi tái xanh, nàng hết muốn cáo lui nhưng bà phu nhân cầm tay nàng trấn an và đợi cho Tổng thống giải thích thêm rồi mới cho về. Ông Tổng thống Thiệu thôi không ngồi chéo chân, kḥm người ra bàn để lấy điếu thuốc châm hút. Điệu bộ sang trọng, lịch sự từ tốn. Ông cố kể lại quảng đường binh nghiệp của ḿnh.
- Năm mới 23 tuổi, người ta có thể nào biết ḿnh làm Tổng thống sau này không? Đương nhiên là không, tôi chỉ phản ứng theo cách thông thường là t́m con đường công danh thuận lợi riêng cho ḿnh, chứ ít ai dám tin ḿnh sau này làm Tổng Thống. Khi Nhật đánh chiếm Việt Nam ḿnh, cái bực ḿnh nhất là cướp bóc thóc lúa ḿnh làm ra. Cha tôi đánh bắt cá về cực nhọc đều bị chúng lấy hết, phản ứng là phải cố giữ phần ăn để duy tŕ cuộc sống cho sau này và khi thấy có điều kiện tôi phải làm thôi. Khi nghe Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, tôi nghĩ là Việt Nam cũng cần phải độc lập mới ǵn giữ được những thành quả lao động của ḿnh. Thế là tôi tham gia đội quân Việt Minh, nhưng cũng phải nói là càng lúc tôi càng ngạc nhiên về họ. Họ bắn giết những người nhà giàu nhiều quá, rằng họ gom đất có từ thời cha ông khai phá của nhiều người về tay ḿnh, rằng giải phóng dân tộc làm chi mà tất cả của cải thuộc về họ và người dân chẳng có một tất đất nào để làm của cải, không có ǵ th́ người dân chẳng khác nào nô lệ th́ theo Cộng sản làm ǵ. Ngoài ra dân thường c̣n học vấn kém, về tư tưởng mấy ai để ư nó thuộc loại nào. Thế nhưng, họ hỏi theo chế độ nào mà không trả lời rành, th́ họ cho là Chủ Nghĩa Xét Lại và họ bắn.
Thời đó mấy ai so đo chuyện ư thức hệ, tôi cũng sợ họ hỏi ḿnh trả lời không được th́ họ bỏ ḿnh vào rọ mà thả ra sông, nên tôi trốn đi học ở trường nghề Đỗ Hữu Vị. Vào Sài G̣n lúc đó, nhóm trai trẻ nào cũng thích bộ đồ đẹp của lính Pháp và cảm thấy họ giúp đở Bảo Đại để lập lại trật tự trị an cho dân ḿnh nên tôi tiếp tục nhảy qua trường Hàng Hải, bởi v́ lính thủy có đồ đẹp nhất.
Ba tôi khi xưa thường đi biển, nói là sẽ cho tôi ăn học đừng ra biển. Ở đó có thể kiếm ăn dễ nhưng ít ai c̣n mạng đến hết đời, trước sau cũng bỏ lại thân ḿnh trả lại cho cá tôm: Nhân quả thôi. Tôi nhớ lại lời ông, sự thể đưa đẩy thế nào mà ḿnh lại đi biển thế này nên đang có lời thiết tha từ nhà vua, khuyến khích người có học vị học trường Vơ bị Đà Lạt để làm Sĩ quan cho nước nhà, th́ tôi nhảy qua đó. Ra trường làm thiếu úy, rồi tham gia quân đội là một bước tiến thân như bao nhiêu người trai trẻ khác thôi. Con đường binh nghiệp nó như vậy, th́ phải theo như vậy. Ai biết là Việt Minh đánh Pháp te tua, rồi việc kư kết ǵ đó ở Giơ neo vơ ra tṛ hai miền Bắc Nam ai mà biết.
Theo tôi nghĩ, Tổng Thống Diệm là người có học thức cao th́ ông làm công việc của người có học thức cao. Ông cũng chỉ là người muốn làm ǵ đó cho dân Việt ḿnh, thử hỏi giữa nước Mỹ giàu có và nước Nga nghèo khó, chơi với ai đây. Đương nhiên là chơi với nước Mỹ vẫn hơn sao, trong khi đó người ở miền Bắc vẫn khư khư là theo Nga. Hỏi cô Thanh Nga, đời cô muốn giàu hay nghèo, muốn khổ hạnh hay sung túc. Trước mắt sờ sờ là người miền Bắc gom đất đai, tịch thu tài sản của mọi người rồi và cô có làm lụng tới đâu cũng đưa cho họ hết th́ cô theo không? Tôi có tham gia lật đổ Tổng Thống Diệm thật, nhưng cũng có thông cảm là phía Cộng sản cứ xúi giục nhiều giới trong xă hội, phá hoại ư tưởng Quốc gia th́ tức không? Chỉ mấy năm đứng đầu, Tổng Thống Diệm đă làm cho Sài G̣n có tên là Ḥn Ngọc Viễn Đông, thử hỏi mấy ai làm được. Nếu theo Cộng Sản bao giờ dân Việt mới giàu, không chừng nghèo từ đời cha tới đời con. Người nghèo rách tươm họ mới chịu xem là người chân chính, cái kiểu nghĩ dị họm như vậy mà họ lại ca ngợi măi và họ vẫn luôn luôn coi đó là lư tưởng của ḿnh.
Top
nguyncongliet
Posted: Dec 26 2010, 02:43 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



Khi làm người đứng trên cao, ai không muốn làm cho dân ḿnh giàu có. Tôi làm Tổng Thống cũng phải nghĩ như vậy mới được chứ, tôi đang t́m cách làm cho dân ḿnh ấm no đây, không lẻ tôi kêu họ: " Nè! miền Nam đây, hăy làm cho nghèo nàn lại đi...". Cô hiểu tôi nói chứ, vị trí của tôi chẳng qua là thời thế sắp đặt thôi cô ạ.
Thanh Nga ít khi găi đầu, nhưng nghe Tổng thống Thiệu phân bày nàng hết sức rối trí. Ông ấy nói dai như đĩa, không cần biết nàng có nghe hay không? Nàng cũng hiểu là lời trân t́nh từ vị Tổng thống hay tin dị đoan, thời thế chẳng qua là do trời đất sắp đặt và ông ấy xem số phận con người là ván cờ của bề trên mà thôi. Cái đó th́ nàng hiểu, c̣n mấy từ ngữ như "tư tưởng", "cộng sản" hoặc "quốc gia" nó khái niệm cụ thể như thế nào th́ nàng chịu. Nàng cũng chỉ mới học được vài lớp tiểu học rồi đi ca hát, c̣n Tổng thống học tới lớp 9 lận- Ổng học giỏi ghê!- Nàng khen thầm Tổng thống và không dám hó hé ǵ thêm, sợ ông lại tuôn trào lời lẽ mênh mang, chỉ c̣n ngồi khóc nữa thôi.
Đợi khi dùng bữa cơm cùng gia đ́nh Tổng Thống, Thanh Nga mới biết là đồ ăn thừa mứa nhưng chẳng mấy ai dùng nhiều. Riêng nàng th́ nghe ngột ngạt, ăn miếng nào đều thấy khó nuốt miếng ấy, có khi không nhai mà nuốt luôn. Thanh Nga được cho phép về, nàng được tặng quà hậu hĩnh. Trong tất cả các món quà giá trị, phải có những con búp bê nhồi bông nàng mới thấy có giá trị. Đó là cá tính mà nàng di tŕ từ thời c̣n bé tới giờ và bà phu nhân Đệ nhị Cộng Ḥa biết điều đó.
Sau khi Thanh Nga ra về, Tổng Thống Thiệu sang pḥng đọc sách một ḿnh. Sau bửa cơm, đó là thời khắc riêng tư nên phu nhân biết phải lui về pḥng với mấy đứa con ḿnh. Ngài ngồi nhâm nhi điếu thuốc nghĩ ngợi nhiều về cuộc chiến tranh mà ḿnh liên đới và c̣n là người có đang tham vọng trong cuộc chiến ấy, làm sao để giải quyết nhanh chóng những người Cộng Sản.
Cuộc chiến tranh Việt Nam mỗi lúc mỗi tàn khốc, nhiều học giả cố giải thích v́ sao nó xảy ra. Nhưng chung qui là Việt Nam đang trên con đường t́m kiếm tự do dân tộc, nên ông Hồ Chí Minh dấn thân vào con đường t́m kiếm độc lập. C̣n ông, những người lính ở miền Nam từ nhỏ tới lớn nghe nói đánh để có ḥa b́nh, chẳng biết ất giáp ǵ đến cuộc chiến nhưng đă đang mặc áo lính và nước Mỹ là đàn anh của cả thế giới không muốn ủng hộ người ở miền Bắc cầm quyền nên can thiệp. Thoạt đầu là thế, nhưng sự việc bị đẩy đưa sang ư thức hệ : Chủ Nghĩa Tư Bản và Chủ Nghĩa Cộng Sản.
Người Mỹ dân chủ hơn và họ thực hiện sâu rộng trong mọi tầng lớp, họ nhanh chóng giàu có v́ họ thực tế; C̣n phe Cộng Sản th́ luôn mở miệng dân chủ, rằng b́nh đẳng cho con người nhưng họ thực hiện những mong muốn đó có phần nào cực đoan. Họ áp đặt lối tư duy ấy lên trên xă hội và ai không thực hiện th́ họ đàn áp. Chẳng như cuộc nổi dậy của người Hungary, từ sự Quốc Hữu Hóa triệt để theo mô h́nh của Nga gây ra tŕ trệ và tiêu chuẩn sống thấp kém. Sinh viên biểu t́nh ở Budapest bị đàn áp tàn bạo, quân đội Nga -Xô Viết bắn họ không thương tiếc. Chẳng như, Quốc Hữu Hóa ở Hà Nội năm 1960- Hồ Chí Minh phải khóc ṛng trước Quốc Hội để xin lỗi về việc bắn giết các địa chủ vô kể đó sao?
Chung qui là ai cầm quyền, chỉ đạo đất nước Việt Nam nghèo nàn sau mấy trăm năm bị chiếm dụng và phải theo chiều hướng ảnh hưởng giống với nước nào trên thế giới. Thế là những lư luận tuôn trào ra cửa miệng của những người có quyền hành, không chịu th́ nổ súng, và khi đă nổ súng rồi th́ t́m cách khoe ra là ai giết lính của ai nhiều hơn, ai bắn vào dân ḿnh, rồi cuối cùng ai là người có tài cầm quân tài ba, nghệ thuật quân sự tài t́nh. Mọi thứ vượt xa lằn ranh đạo đức cho con người, mang tới ḥa b́nh nhưng mạng sống như đồ bỏ.
Nguyễn Văn Thiệu chống cộng tốt, c̣n phía những người Cộng Sản không chịu ông ta dẫn dắt đất nước và sự can thiệp của Mỹ vào miền Nam. Thế là đánh nhau: Một bên có sự giúp đở từ nước Mỹ giàu có, c̣n một bên dùng ư chí dân tộc để chứng tỏ ḿnh không chịu khuất phục. Những người đó c̣n sống nhăn đến cuối đời, chỉ tội trai tráng mới lớn lên. Bên nào bắt lính được theo bên đó, lúc chết xác nhiều hơn th́ thua bên kia. Chiến tranh là vậy, nhưng người ta luôn luôn thích giải thích rằng dân tộc ḿnh muốn t́m lấy ḥa b́nh. Nổ súng đùng đùng rồi người ta nói đến đạo đức chiến tranh và luôn nói đến mấy chữ ḥa b́nh suốt.
Tổng Thống Thiệu lướt qua trong đầu những ư nghĩ kỳ dị, rằng ḿnh có là người nói năng một đường làm một nẻo hay không? Rằng người dân miền Nam ủng hộ ḿnh đến chừng nào? Và rằng nước Mỹ giàu có c̣n tiếp tục tài trợ cuộc chiến này đến bao lâu. Tổng Thống mường tượng h́nh ảnh những người dân suốt cả miền Nam, những anh chàng nông dân đi câu cá làm ruộng, những người chạy ghe máy trên sông và những người thành thị đang bán buôn ở chợ. Tổng Thống không biết họ bên phe nào, trong đầu họ nghĩ ǵ có theo Cộng Sản hay không theo. Ông ta cũng phải công nhận cơ ngơi bên phía Cộng Sản không được đường hoàng như ḿnh, chỉ ở trong rừng sâu nhưng tổ chức của họ có mối liên hệ chặt chẽ với những người ở xa chốn thành thị. Ông nghĩ, sao mà mấy người dân đó khờ khạo quá, bị Cộng Sản xúi giục làm điều ác. C̣n ḿnh th́ muốn đem lại cho họ sự giàu có thịnh vượng nhưng nói không hay bằng Cộng Sản. Ông tức và vỗ lên bàn nói như có nhiều người ở đó: "Đừng nghe những ǵ Cộng sản nói, mà hăy nh́n kỹ những ǵ cộng sản làm ". Ông thấy tâm đắc mấy lời vàng ngọc vừa rồi, quyết sẽ phổ biến sâu rộng lời lẽ vừa nói.
Thế rồi ông qui tất cả là do cơ quan đầu năo của Việt Cộng, nói tóm lại là từ Trung Ương Cục miền Nam có hậu cứ mới được điệp báo phát hiện ở Thiện Ngôn và Cà Tum. Ông tức giận trận càn quét của lính Mỹ lớn nhất từ trước tới giờ vừa diễn ra vào tháng 2 vừa rồi, không bắt được một mống bọn chóp bu Cộng Sản nào, bị thiệt hại nặng nề mà c̣n để bọn họ lọt lưới sang Cambốt. Trận càn ấy thực sự là qui mô và có tên "Jonction City", với hơn 45 ngàn quân do trung tướng Jonathan Simon chỉ huy. Thế mà bị bọn Việt Cộng chặn đứng, lại thêm gây tổn thất khá nặng nề cho liên quân Mỹ- Việt.
Tổng Thống Thiệu ngồi đó, đang rút tỉa những kinh nghiệm chiến trường cho lần ra quân sắp mới. Ông vừa họp với tướng tá trong quân đội, phác thảo cuộc càn quét bọn Cộng Sản vào tháng 12 này với mật danh "Ḥn-Đá-Vàng", quyết thọc sâu vào Thiện Ngôn và Cà Tum. Đây là hai trung tâm đầu năo của bọn chúng, căn cứ này tan ră mới ḥng vây ráp bọn tàn quân.
Ông ngồi thiu thiu buồn ngủ, điếu thuốc trên tay bén đến ngón. Cảm giác lân lân như thể sắp tóm gọn đối phương, điều mà trước giờ quân Mỹ luôn mong ngóng và kế hoạch đang chuẩn bị thi hành.
Ở ngoài có mấy tiếng bước chân đang hướng về pḥng ông ngồi, Tổng Thống nh́n ra th́ thấy anh chàng văn thư thân tín đang cầm bức điện cho ngài đọc. Ngài đọc lướt qua, nhanh chóng hiểu là tin tức quân báo gửi về, có vẻ thuận lợi cho kế hoạch "Ḥn- Đá- Vàng". Ngài lấy bút ra điểm chuẩn, rà soát xem có mấy ḍng tin. Ngài viết nghệch ngoạc bên góc trái, rồi căn dặn vài lời nhỏ to với anh thư kư. Anh văn thư thân cận nh́n nét bút thấy dễ bắt chước quá, nhưng không bao giờ anh ta dám hạ bút kư thử chứ đừng nói là kư thay Tổng Thống. Anh ta đợi mọi thứ được bút phê, liền ôm sấp điện báo về văn pḥng ḿnh nằm dưới hầm của Dinh để đánh máy các quyết định mà Tổng Thống vừa ghi nhận bên góc, rồi c̣n trở lại lấy chữ kư lần nữa.
Phụ trợ cho Văn pḥng Tổng Thống là căn pḥng nằm dưới hầm và gần như những người làm việc tại đây bị biệt giam không được tiếp xúc với bất kỳ ai và cũng không được nói năng lăng nhăng trong lúc làm việc. Anh thư kư riêng nọ vừa về tới nơi làm việc, chỉ danh mấy người giúp ḿnh để đánh máy chữ. Những người này cũng lầm ĺ không kém ǵ anh văn thư nọ, rất thạo việc trong bất cứ thời khắc nào. Đặc biệt, họ biết tất cả những bí mật quân sự mà tổng Thống đang xúc tiến, chắc chắn lần này các căn cứ Việt Cộng bị đánh bật gốc rễ ra khỏi miền Nam Việt Nam. Họ đưa tay vào bàn phím, đánh máy rào rào một loạt đều tay trông rất hay, cuối cùng th́ tờ giấy Tổng Thống vừa ban hành lệnh xúc tiến hành quân ấy xong. Anh văn thư gom góp hết lại, ngay cả giấy than lót kê ở dưới cũng lấy nốt. Đưa cho người mặc áo rằn ri, nhưng mặt mày c̣n nét trẻ con đốt, rồi mới chịu đi về pḥng làm việc của Tổng Thống thiệu.
Giờ này, ông Thiệu đă về trong văn pḥng làm việc của ḿnh rồi. Giờ làm việc của Tổng Thống h́nh như không có khoảng nghỉ ngơi nào, hiện giờ trong pḥng ông đang có một Dân biểu, cùng với một nhà báo có tên là Phâm Xuân Ẩn. Họ đang thảo luận về đường hướng tương lai sắp tới của Miền Nam Cộng Ḥa, xin được gặp Tổng Thống và được sắp xếp vào giờ khắc này.
Anh thư kư sượng lại, thế nhưng v́ thời lệnh không c̣n mấy dư nhiều nên mạo muội vào tŕnh để xin chữ kư. Mấy tờ giấy được cột kín trong blog-fille mật, ch́a lên bàn và đứng sát bên Tổng Thống để che kín. Thái độ đó cũng thấy là nghiêm trọng rồi, người đại diện Dân biểu và nhà báo Phạm Xuân Ẩn đều là t́nh báo được cài cắm. Họ đang phán đoán xem Tổng Thống kư cái ǵ, một mặt họ cũng cố giải mă xem lệnh hành quân tác chiến vào thời khắc nào. Đó là nhiệm vụ mà họ cố đang thực hiện và hôm nay họ len lơi vào trong dinh thự của ngài cũng là để biết rằng có thể thu nhập thông t́nh báo nào không?
Anh thư kư đi ra, thái độ của Tổng Thống có phần nào đó hân hoan. Ông nói năng rất lưu loát, tiếp đón hai người khách đại diện cho dân biểu một cách trân t́nh và ngài giải thích một vài thắc mắc cần thiết cho dân.
- Ngài nói là sẽ thực hiện cải cách sâu rộng về vùng nông thôn, sẽ cho ra luật " Người Cày Có Ruộng" trong nay mai.- Anh dân biểu vặn hỏi liền.
Tổng thống giải thích:
- Ở ngoài Bắc, tôi nghe được câu nói hết sức chân t́nh của ông Hồ Chí Minh: "Miền Nam trong trái tim tôi". Ổng làm như chỉ có miền Nam trong tim ổng thôi vậy, c̣n tôi sờ sờ là Tổng Thống Miền Nam Cộng Ḥa, chắc là tôi không có ǵ trong tim ḿnh à? Ở đó, mấy người Cộng Sản hay giáo điều, c̣n tôi làm...Miền Nam nay mai sẽ giàu có, Đại Hàn hay Nhật Bổn cũng phải ngước nh́n nước Việt ḿnh...
Hai người khách làm bộ hân hoan và họ ghi lại toàn bộ những lời nói của ngài vào giấy trắng, xem ngài thực hiện bằng cách nào và được thực hiện đến đâu. Hai người tranh luận thử vài điều, rồi làm bộ liếc nh́n đồng hồ và xin kiếu về v́ lịch sắp xếp giờ gặp Tổng Thống đă hết, không thể ngồi nán thêm nữa được.
Tổng Thống bắt tay họ chặt và ít biểu lộ mừng vui hơn khi nảy. Bởi v́ ngài cũng có nhiều nổi lo đang canh cánh trong ḷng. Cuối cùng, Tổng thống được trả lại thời giờ quí báu. Tức thời, ngài ấn chiếc nút đỏ trên bàn để gọi anh thư kư của ḿnh. Sau đó liền ban lệnh thời khắc hành quân, bởi v́ ngài cố giữ bí mật thời điểm xuất quân và không c̣n nghĩ thêm điều ǵ nữa:
- Đánh mật lệnh, lấy ngày 8 tháng 12 tấn công.
Tổng thống nhờ anh ta nói khẽ lại ngày giờ, rồi c̣n giải thích thêm:
- Ta ra tay trước để ăn Tết, kẻo bọn họ bầm dập ta vào mấy ngày xuân không mấy ai vui...
Tổng Thống nói xong th́ dạo bước trong pḥng ra vẻ hân hoan. Người thư kư thân cận dơ tay chào theo kiểu nhà binh, rồi quay gót tiếp tục về pḥng ḿnh lại soạn thảo mật lệnh. Anh này cũng chưa tắm rữa nghỉ ngơi được mấy, nên bắt đầu hơi cau có với mấy người nhân viên dưới quyền. Ngặt nỗi, mật lệnh của Tổng Thống phải tự ḿnh đánh máy chữ, c̣n những người khác th́ không được Tổng Thống cho phép, nên cứ lại cắm cúi gơ máy chữ đến tối. Đêm hôm đó, toàn bộ các tướng tá đều nhận được mật lệnh và cuộc hành quân có tên "Ḥn- Đá- Vàng" bắt đầu. Họ cho là Tổng Thống khôn ngoan, muốn đánh Việt Cộng tan tác trước để không c̣n sinh lực quấy nhiễu vào thời điểm Tết và họ h́nh dung ra ngày vui sum vầy bên vợ con trong đêm Giao thừa yên vui. Năm mới là năm Mậu Thân, chắc chắn là sẽ được toại nguyện mọi điều.
Top
nguyncongliet
Posted: Dec 26 2010, 02:44 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



III



Những lúc trưa hè nắng oi bức, đài Phát Thanh Sài G̣n vẫn thường phát sóng tin tức và sau đó là phát các bài hát cổ nhạc của Thanh Nga.Thanh Nga vẫn thường được các hăng đĩa nhạc mời thâu âm và nàng vẫn luôn được mời hát cổ nhạc trên đài. Chẳng những lính Miền Nam Cộng Ḥa khoái nghe nàng hát, mà những người lính Giải phóng quân trong chiến khu C cũng lén mở đài của đối phương nghe trộm. Hôm trước lệnh tấn công vào Căn cứ Thiện Ngôn và Cà Tum, ở trong rừng sâu hun hút ấy (c̣n gọi là Chiến khu C), có một người chiến sĩ kiên cường mở đài nghe và ca theo bài "Mưa Rừng". Ông tên là Phạm Hùng, thuộc lời không bỏ sót một chữ, hát giọng miền Nam chính hiệu:
- " Mưa rừng ơi! Mưa rừng... Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên?"- Ông là người vừa mới vượt Trường Sơn vào Nam mưa ướt dầm dề, hiểu mưa rừng từng giọt không hát theo sao được?
Ở Đông- Bắc Cà-Tum, nơi đó được Trung Ương Cục Miền Nam chọn đặt Văn Pḥng hoạt động. Sau khi chiến thắng đầy ngoạn mục trong trận càn "Junction City", Trung Ương Cục lánh nạn sang Campuchia một khoảng thời gian ngắn rồi quay về hai địa điểm mới là Thiện Ngôn và Cà Tum, Tây Ninh. Ở đây có một sự thay đổi lớn sau khi đại tướng Nguyễn Chí Thanh, người có câu nói nổi tiếng: "Dám đánh Mỹ ắt phải có cách đánh Mỹ", đột ngột qua đời sau cơn đau tim nặng. Đến tháng 10 năm 1967, ông Phạm Hùng được thay thế đúng vào thời điểm ông Nguyễn Văn Thiệu làm Tổng thống- Tựa như trời đất sắp đặt, "kẻ tám cân, người nửa lạng" . Đối với ông Phạm Hùng, người thoáng đạt hơn các vị đồng cấp trước, không mấy cấm đoán việc nghe đài địch mà chỉ khuyên răng các đồng chí ḿnh dành pin vào những lúc cần thiết hơn. Ông là người quê ở miền sông nước Vĩnh Long, đó cũng là nơi thích ca cải lương và từ thuở c̣n nhỏ ông cũng hay hát theo vài câu. Ông tham gia Cách Mạng khi chỉ 16 tuổi, rồi tham gia vào Đảng Cộng Sản nhưng chẳng bao lâu th́ bị Pháp bắt và tuyên án tử h́nh. Dư luận phản đối ở cả nước Pháp, ông bị biệt giam khổ sai ở Côn Đảo cho đến khi Cách Mạng Tháng Tám thành công. Ông được các đồng chí ḿnh cho tàu ra đón và giữ chức Bí Thư Xứ ủy lâm thời Nam Bộ, rồi xây dựng Lực lượng Công An Nam Bộ. Đến năm 1954, ông mang hàm đại tá. Ra Bắc tham gia vào Bộ Chính Trị, rồi được đề cử vào Nam đứng đầu Văn Pḥng Trung Ương Cục.
Ông bộc trực hơi têu tếu, c̣n không cấm đoán t́nh cảm của những người chiến sĩ, khi họ yêu nhau th́ họ thường hay mượn những lời yêu đương trong những bài cổ nhạc, trong lúc xa nhau th́ con tim họ thấy xao xuyến theo lời ca tiếng hát cổ nhạc của Thanh nga đang hát. Tuổi thanh xuân đă đánh đổi quá lớn vào công cuộc Giải phóng dân tộc, không cho họ nghe ca cải lương nữa đúng là người không thấu hiểu được tâm t́nh chiến sĩ của ḿnh.
Lúc này Văn pḥng Trung ương Cục Miền Nam nằm trong đội h́nh của Bộ chỉ huy Quân Giải Phóng miền Nam. Với biệt hiệu là B21, có một đội h́nh canh pḥng cẩn mật và sau đó Hoàng Văn Thái (tức Mười Khang) được tăng cường làm chức phó, thấy ông nằm vơng nghe đài và ca hát nghêu ngao theo, cũng lấy làm tức cười.
- Coi bộ anh lạc quan yêu đời lắm nghe! Chắc là thấy ngày chiến thắng cận kề đến rồi hay sao vậy?
- Bên ḿnh không hát mấy bài vọng cổ, hồi đó ở trong Nam tôi ghiền coi Cải lương giờ nghe vẫn thấy khoái. Thư thả vài ngày, chắc là bọn Mỹ-Thiệu không để cho ḿnh yên đâu...
Mười Khang se hai điếu thuốc, bập bẹ một điếu đưa cho vị trưởng rồi khen:
- Thuốc này của mấy người thượng trồng, lính tớ xin một bịt giờ cũng muốn hết. Anh hút thử, ngon th́ mai mốt nhắn gửi tụi nó mang vào thêm...
Đồng chí Phạm Hùng c̣n đang ghiền nghe bài nhạc, nhích người ra khỏi chiếc vơng cầm điếu thuốc bị mười Khang liếm môi ướt nhẹp, trông ghê ghê nhưng vẫn hút. Ông hút một hơi dài rồi thả khói dài lên bóng cây, mườn tượng đến ngày giành được chiến thắng:
- Mùa khô nào, bọn Mỹ cũng chọn địa điểm tấn công. Năm nay, Thiệu mới lên chức cũng sẽ ra tay thôi. Anh tổ chức mấy em pḥng bị cẩn thận, bên ta có khả năng tiến công lại vào dịp Tết này.
- Mấy đứa nhỏ nó ổn định lắm! Anh khỏi lo, mấy đứa lập mấy ṿng rào bảo vệ. Ở đây xem chừng rất bí mật.
Hai người khi th́ nói về thuốc hút, khi th́ "sinh hoạt" thêm một số điều, rồi họ "kín cửa" không muốn để lộ thêm thông tin mật nào. Kế hoạch tiến công Sài G̣n vào dịp Tết Mậu thân đă được vạch ra, các khâu hậu cần đang ráo chuẩn bị gấp rút, xem chừng dịp tấn công vào sào huyệt Sài G̣n cũng là ngày chiến thắng của ta.
- Chờ khi Bác Hồ đọc thơ xuân chúc Tết, đó là mật lệnh tấn công.
Những người lính bảo vệ ở ṿng ngoài Trung Ương Cục Miền Nam, xem chừng họ rất lạc quan tin tưởng vào thắng lợi trong nay mai. Thế nhưng trong những ngày đầu Biệt kích đột nhập và h́nh thành ṿng vây bố ráp. Mấy người lính Giải Phóng Quân vẫn chưa hay biết ǵ, hát ḥ nghêu ngao cho đến lúc có tiếng súng nổ vang rền.
Một tốp lính dù chừng hai mươi tên và
Top
nguyncongliet
Posted: Dec 26 2010, 02:45 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



Một tốp lính dù chừng hai mươi tên và trinh sát, theo sau là đội h́nh bố ráp đặc trưng của lính Việt Nam Cộng Ḥa. Họ chạy ngời ngời trên các mô đất đầy cây cối, chẳng biết phương hướng nào là đông hay tây, sợ rắn cắn hơn là sợ đối phương phát hiện. Bởi v́ có tiếng đài rè rè trong trẻo của Thanh Nga, mấy tên lính có người cũng chưa muốn nổ súng. Bọn họ đă dàn trận phục kích xong, súng đă mở khóa và đang đặt súng ngắm lên đối phương. Vị chỉ huy đi sau, không biết có lệnh ban ra không bổng dưng có tiếng súng khai cuộc. Dàn trận, th́ đằng nào cũng phải nổ súng...Ai đó trong đội h́nh phục kích lảy c̣.
Một anh Giải phóng quân trúng đạn dựng đứng lên, tay đang bế súng cố bóp c̣ bắn chỉ thiên. Chiếc máy thu sóng radio bị văng ra khỏi người, Thanh Nga vẫn đang hát đều đặn. Mấy người trong đội h́nh canh pḥng lớp ngoài, vẫn cố gắng giữ kín vị trí bảo mật họ được lệnh lui về sau để bảo toàn lực lượng, chờ cơ hội phản công. Thế là pháo xe tăng bắn liên hồi vào Văn Pḥng Trung Ương Cục miền, tọa độ oanh kích khá là chính xác.
Lúc bấy giờ ông Phạm Hùng bật ngồi dậy, nhanh chóng xuống hầm tối. Phía trên cũng có sự chốt chặn của lính Mỹ, rào chắn bằng mấy lớp xe tăng chạy theo h́nh chôn ốc để siết chặt ṿng vây, cộng với sự yểm trợ của máy trực thăng và tăng cường quân để ḥng không để lọt lưới một ai. Chưa chi mà đêm đă xuống, pháo sáng bắn liên hồi, đèn pha quét đều khắp mặt cỏ cây. Thỉnh thoảng hai bên bắn nhau loạn xạ, sau khi bị tập kích bất ngờ những người lính Giải phóng quân lấy lại được đội h́nh. Họ h́nh thành hai lớp người để hổ trợ phía sau t́m cách thoát ṿng vây, tuy có vẻ súng ống không tân tiến nhưng họ lẹ làng thông thuộc địa h́nh và như đă nhiều lần diễn tập đến t́nh huống bị đột nhập bất ngờ như thế. Họ đă mau chóng bắn như phản công, rồi biến mất như chẳng có mặt khi năy.
Tham gia chiến dịch càn quét vào Cà- Tum có Sư đoàn 25 lính Thủy đánh bộ Mỹ- C̣n gọi là Tia Chớp Nhiệt đới ( Tropic Lighting), căn cứ chỉ huy đóng tại Đồng Dù- Củ Chi. Với thành tích từng tham gia các chiến trường Nhật Bổn và Triều Tiên, Tia Chớp Nhiệt Đới có sở trường chiến đấu với đối phương trong rừng rậm, được luyện tập leo núi và phân biệt vị trí phương hướng, tuần tiễu trong rừng và chiến thuật phục kích đối phương. Trong trận càn "Jonction City" cùng tác chiến với Anh Cả Đỏ đánh vài tháng trước, Sư Đoàn bị lối đánh du kích và phục kích th́nh ĺnh từ địa đạo nên thiệt hại khá nặng nề. Viên đại tá Mỹ có mặt trong trận càn ấy là AJ, đứng chỉ huy trên mặt đồng cỏ khô khốc. Hai tên truyền tin th́ lại nằm mộp trong hốc đất cao, nghe báo cáo lại là thấy mấy người lính Giải Phóng Quân chạy loạn xạ dưới hầm hố và ông ta nghĩ là lần này sẽ tóm gọn được những người cốt cán đầu năo. Khi ṿng vây lần hồi siết chặt, đám lính Mỹ hổ trợ nhau tràn qua được mấy bụi tre gai, súng đại liên văi đạn như mưa áp sát được tận nơi Văn Pḥng Trung Ương Cục đóng quân. Ông ta ngạc nhiên v́ số người bị bắn và bắt được không quá một trăm. Toàn bộ số người có hơn ngàn người "bốc hơi" bằng con đường nào ra được th́ ông ta không trả lời được. Sau này ông ta kể lại nh́n thấy tận mắt các chiến sĩ Giải Phóng Quân hát hùng hồn bài hát Cách mạng, thực sự ông ta hết sức hối tiếc v́ phải tham gia vào cuộc chiến tàn khốc này.
Thế nhưng chiều xuống, vẫn nghi ngờ phía đối phương có địa đạo dưới ḷng đất. Thế nào cũng phải lên trên hít thở không khí, ông ta cho bố trí nằm phục kích và mấy chiếc quân xa rọi đèn pha và bắn trái sáng lên bầu trời đêm. Lúc đó, Văn Pḥng Trung Ương Cục vượt qua các chốt chặn trực diện trong đêm. Thế nhưng, nhờ tài nghệ tránh né những ánh đèn pha trong đêm tối và nhờ những tiếng rầm rú của xe tăng, nên lượng người đông đảo lợi dụng để bí mật luồng lách đến vùng Suối Đôi và Suối Chiếc. Lúc ấy, họ đă gần biên giới Campuchia nhưng chỉ vượt sông Măng vào sâu đến khu Chiến khu Đ, ở nam Tây Nguyên. Lần này cũng vậy, không ai trong nhóm đầu năo của Trung ương Cục bị giết. Họ thoát được đợt bao vây kín kẽ ấy hết sức tài nghệ.
Đến Tây Nguyên, gặp các cánh quân từ ngoài Bắc vừa di chuyển vào đồn trú tại đây. Các cánh quân tập kết tại đó, vô t́nh gây hoang mang cho phía lính Mỹ e ngại đụng trận sẽ gây tổn thất nặng nề. Sáng ngày hôm sau, ông ta cho trực thăng rút đám lính về, thắc mắc các cánh quân đó hoàn toàn không phản công v́ sợ bị lộ diện, chắc chắn sẽ đánh lớn ở nơi nào đó mà họ chưa đoán ra.
Thời gian Tổng thống Thiệu thực hiện trận càn "Ḥn-Đá-Vàng", bao vây được Trung Ương Cục Miền Nam. Ông ta muốn đánh vào hai hậu cứ vững chắc này để đón cái Tết "yên vui". Ông ta cũng không ngờ bên phía Mặt Trận Giải phóng Miền Nam chuẩn bị một cuộc Tổng tấn công trên qui mô rất lớn, mặc dù phát hiện nhiều cánh quân di chuyển vào Nam, nên bố trí chốt giữ chuẩn bị đối phó các cuộc tấn công (có thể có) của quân Giải Phóng. Chính việc càn quét này làm cho ông ta lơ là, có phần đánh giá quá thấp đối phương. Đối với Tổng Thống Thiệu tuy rằng cuộc càn chưa mấy hiệu quả nhưng nó đă thọc sâu vào sào huyệt của đối phương, th́ ông nghĩ rằng phải mất gần cả năm mới có thể khôi phục lại được. Ông nghĩ ḿnh có thể "yên vui" ăn Tết, đó là sự khinh suất bất nhất quá lớn của một vị Tổng Tư Lệnh miền Nam. Mặc dù, các điệp báo phát hiện nhiều cánh quân từ Bắc di chuyển vào Nam ngày càng nhiều nhưng v́ không biết Quân Giải Phóng đánh ở đâu nên các cánh quân phải tạm rút về pḥng bị.
Trong khi đó th́ ở Pa-ri nước Pháp bắt đầu có các cuộc tiếp xúc bí mật. Dù hiện giờ chưa có những công bố nội dung nào, họ chỉ kể lại những lần gặp gỡ nhưng có vẻ như là vào khoảng thời gian này có một sự trao đổi nào đó, rằng như "anh đừng đụng tới tôi, th́ tôi sẽ không đụng tới anh", là Mỹ muốn rút ra khỏi cuộc chiến tranh Việt Nam th́ đừng đụng chạm vào cuộc tấn công sắp diễn ra trong dịp Tết và Quân Giải Phóng Miền Nam sẽ giải quyết gọn quân Ngụy, rằng như cuộc chiến chỉ là việc nội bộ: Cuộc chiến ở miền Nam chỉ là sự tranh chấp giữa người theo Cộng Sản và Cộng Ḥa mà thôi, chứ không có liên can nào tới Mỹ cả. V́ không biết họ trao đổi ǵ nhưng những ǵ diễn biến sau trận Tết Mậu Thân cũng có thể nói là như vậy. Nhiều người cho rằng sự ngoại giao của Việt Nam như vậy là khôn khéo. Một là, với một đạo quân khổng lồ di chuyển vào Nam từ miền Bắc Xă Hội Chủ Nghĩa và họ biết chắc chắn Mỹ sẽ nhận biết, trái với thỏa thuận là miền Bắc không được đem quân hổ trợ vào miền Nam. Nếu như vậy Mỹ sẽ đem bom ném vào các đội quân tan tác từ khi đầu, hoặc khai thác thông tin để t́m hiểu thời gian nào nổ súng. Hai là, Việt Nam chỉ cho người dân nước Mỹ. Cuộc chiến của Việt Nam chỉ là việc "nội bộ" của ḿnh, không có dính dấp ǵ đến nước Mỹ cả.
Những người nghiên cứu cho rằng: Thời kỳ ấy, những nhà ngoại giao Việt Nam khôn khéo biết tránh né được việc quân đội miền Bắc đối đầu với quân đội Mỹ, bảo toàn lực lượng cho các trận đánh sau này, chiến thuật khéo léo này c̣n làm cho những người lính Mỹ đặt lại câu hỏi là ḿnh có mặt ở Việt Nam để làm ǵ, tạo nên một sự nghi ngờ từ nước Mỹ đă lường gạt họ đến một đất nước xa xôi cách Mỹ nửa ṿng trái đất? Thế là, chiến thuật ngoại giao làm cho quân đội Mỹ không có rụt rịt nào từ đầu, mà c̣n bảo đảm được thời gian và địa điểm các trận đánh. Ngoại trừ Sứ Quán Mỹ ở Sài G̣n c̣n hầu như các nơi lính đồn trú không hề bị tấn công, và các đội quân hùng mạnh của Mỹ chỉ đứng xem cho đến phút cuối.
Top
nguyncongliet
Posted: Dec 26 2010, 02:46 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



IV



Sau trận càn quét, Văn Pḥng Trung Ương Cục quyết định quay lại địa điểm cũ, họ nhận được chỉ thị từ Nghị Quyết Trung Ương Đảng và Bộ Chính Trị quyết định chuẩn bị tiến hành Cuộc nổi dậy và Tổng tấn công Tết Mậu Thân lịch sử - Nghị quyết này c̣n được gọi là Nghị Quyết Quang Trung, ra ngày 25 tháng 10 năm 1967. Đó là trận đánh được các nhà nghiên cứu tranh luận nhiều nhất, trong số họ cũng có người không đồng t́nh v́ nó diễn ra trong dịp Tết Nguyên Đán. Nhưng dù sao, trong lịch sử th́ nó đă xảy ra...và chủ yếu là ở Sài G̣n- Gia Định. Các tiểu đoàn bộ binh và các đội biệt động, đặc công và lực lượng vũ trang tại chỗ đều đă được huy động.
Các nhà nghiên cứu đều thống nhất trận Tổng Công Kích- Tổng Khởi Nghĩa Tết Mậu Thân là do đại tướng Nguyễn Chí Thanh đề xuất và đă được Bộ Chính Trị chấp thuận. Vào thời gian kỷ niệm Cách Mạng Tháng 10 năm 1967 ở Liên Xô. Lê Duẩn và Bộ Trưởng Quốc Pḥng Vơ Nguyên Giáp sang Mat-Cơ-Va, được hứa cấp cung cấp một số vũ khí hạng nặng. Đồng thời khi về ghé lại Bắc Kinh để xin giúp đở vũ khí. Số lượng vũ khí, quân trang và thuốc men được vận chuyển vào miền Nam theo đường ṃn Hồ Chí Minh.
Như vậy, thời khắc đồng chí Phạm Hùng vào lănh nhiệm vụ chỉ đạo cao nhất Trung Ương Cục miền Nam, có thể đă biết trước được chỉ thị từ Trung ương Đảng rồi và ông được chọn vào miền Nam thay thế cho đại tướng Nguyễn Chí Thanh, chuẩn bị cho trận đánh lịch sử này. Ông là người ra các quyết định quan trọng cho các lực lượng Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam và Quân Giải Phóng Miền Nam tiến hành các trận đánh sau này.
Trong khi đó th́ ở Pa-ri nước Pháp bắt đầu có các cuộc tiếp xúc bí mật. Dù hiện giờ chưa có những công bố nội dung nào, họ chỉ kể lại những lần gặp gỡ nhưng có vẻ như là vào khoảng thời gian này có một sự trao đổi nào đó, rằng như "anh đừng đụng tới tôi, th́ tôi sẽ không đụng tới anh", là Mỹ muốn rút ra khỏi cuộc chiến tranh Việt Nam th́ đừng đụng chạm vào cuộc tấn công sắp diễn ra trong dịp Tết và Quân Giải Phóng Miền Nam sẽ giải quyết gọn quân Ngụy, rằng như cuộc chiến chỉ là việc nội bộ: Cuộc chiến ở miền Nam chỉ là sự tranh chấp giữa người theo Cộng Sản và Cộng Ḥa mà thôi, chứ không có liên can nào tới Mỹ cả. V́ không biết họ trao đổi ǵ nhưng những ǵ diễn biến sau trận Tết Mậu Thân cũng có thể nói là như vậy. Nhiều người cho rằng sự ngoại giao của Việt Nam như vậy là khôn khéo. Một là, với một đạo quân khổng lồ di chuyển từ miền Bắc Xă Hội Chủ Nghĩa vào miền Nam chắc chắn Mỹ sẽ nhận biết, trái với thỏa thuận là miền Bắc không được đem quân hổ trợ vào miền Nam. Nếu như vậy bị gọi là xâm chiếm miền Nam và Mỹ sẽ đem bom ném vào các đội quân tan tác từ khi đầu, hoặc khai thác thông tin để t́m hiểu thời gian nào nổ súng. Hai là, Việt Nam chỉ cho người dân nước Mỹ. Cuộc chiến của Việt Nam chỉ là việc "nội bộ" của ḿnh, không có dính dấp ǵ đến nước Mỹ cả, vừa gây chia rẽ nội bộ nước Mỹ vừa làm nghi kỵ sự dính líu của Mỹ, Đồng Minh với Chính Quyền Thiệu.
Những người nghiên cứu cho rằng: Thời kỳ ấy, những nhà ngoại giao Việt Nam khôn khéo biết tránh né được việc quân đội miền Bắc đối đầu với quân đội Mỹ, bảo toàn lực lượng cho các trận đánh sau này, chiến thuật khéo léo này c̣n làm cho những người lính Mỹ đặt lại câu hỏi là ḿnh có mặt ở Việt Nam để làm ǵ, tạo nên một sự nghi ngờ từ nước Mỹ đă lường gạt họ đến một đất nước xa xôi cách Mỹ nửa ṿng trái đất? Thế là, chiến thuật ngoại giao làm cho quân đội Mỹ không có rụt rịt nào từ đầu, mà c̣n bảo đảm được thời gian và địa điểm các trận đánh. Hầu như các nơi lính Mỹ đồn trú không hề bị tấn công, và các đội quân hùng mạnh của Mỹ chỉ đứng xem cho đến khi không thể đứng ngoài nữa được. Bởi v́ Đại sứ quán Mỹ ở Sài G̣n cũng bị tấn công...
Cho đến lúc đă thấy các nơi báo cáo về chuẩn bị cho trận đánh đâu vào đó, có một lần đồng chí Phạm Hùng sinh hoạt trước các cô giao liên và các chiến sĩ cảm tử. Đồng Chí Phạm Hùng và Ban Chỉ huy Quân Giải Phóng miền Nam quyết định để cho họ tận mắt gặp mặt những người ẩn ḿnh từ trước tới giờ và họ như được nung đúc thêm tinh thần chiến đấu và đây là lần gặp lănh đạo Trung Ương nên họ rất khấn khích. Đồng chí nói trong những tràng vỗ tay của những con người trẻ trung nhưng đầy ḷng quả cảm:
- T́nh h́nh trên thế giới đang ủng hộ công cuộc giải phóng dân tộc của chúng ta...(vỗ tay). Ở Pari, bên ta và bên Mỹ có các cuộc tiếp xúc bí mật...(vỗ tay). Trong lúc thương lượng, người Mỹ lúc nào cũng nh́n chúng ta với con mắt khinh rẻ (vỗ tay)- Đồng chí Phạm Hùng thở dài, rồi trách cứ các đồng chí mà mặt mũi c̣n non chẹt của ḿnh- Câu đó mà các em cũng vỗ tay được sao, hay là khi nào tôi phát biểu hết th́ vỗ tay một lượt nha.
Ở bên dưới, mọi người bắt đầu cười ồ lên nhưng cũng vội vàng im lặng. Khi đồng chí Phạm Hùng đă thấy mọi người đang chờ nghe, điềm đạm diễn đạt tư tưởng từ chỉ thị của Trung Ương Đảng:
- Bộ Chính trị lần này ra chỉ thị xem ra gây sốc nha...- Đồng chí Phạm Hùng nhấp miếng nước, rồi diễn giải: Lần này chúng ta ra trận, đánh các nơi quan trọng toàn miền Nam nhưng không được đọng đến một cọng lông chân của lính Mỹ. V́ vậy các đồng chí điều nghiên các nơi lính ngụy quân đồn trú, đánh tan tác các nơi đầu năo của bọn Ngụy quyền, tránh đụng chạm với binh lính Mỹ.
- Ủa sao kỳ vậy, "T́m Mỹ mà đánh, t́m Ngụy mà diệt đâu"?- Một chàng thanh niên c̣n trẻ đang như muốn ra trận, không ư tứ thốt lên.
Ánh nắng có lúc rọi vào mặt, chàng trai trẻ bị chói, mắt nheo nheo ngước nh́n lên trên. Mọi người ngồi bẹp dưới đất để chờ nghe những điều hay nhất và cũng có thể đó là những lời họ nghe cuối cùng trong đời.
- Không có ǵ kỳ cả, bỏ vế đầu đi! Các đồng chí phải trung thành với ư tưởng của lănh đạo. Tranh thủ vạch ra các phương án tác chiến, cố gắng phục dựng cho sát với thực tế, nhưng nhớ nhắc nhở với các chiến sĩ. Dù thế nào cũng có thể có những chuyện không thể lường trước được, nên chuyện ǵ khi không đúng với diễn tiến th́ cố mà tùy cơ ứng biến. Các vị trí như Dinh Độc Lập, Đài Phát Thanh, Bộ Tổng Tham Mưu của Ngụy quyền phải đặt ưu tiên hàng đầu, các chiến sĩ phải được cân nhắc và tuyển chọn đội cảm tử sẵn sàng hy sinh tính mạng ḿnh một cách dũng cảm. Sau đó, ta giải quyết trận chiến bằng lực lượng nhân dân cùng nổi dậy, đứng lên nắm lấy chính quyền.
Ẩn dưới cánh rừng, các chiến sĩ cảm tử xôn xao. Ngày chiến thắng trước mắt rồi. Các địa điểm tấn công, phương án hổ trợ quân tiếp viện và kế hoạch tác chiến cho các địa điểm đă hoạch định. Giờ họ chỉ c̣n chờ giờ "G" nhưng giờ phút ấy xảy ra lúc nào th́ họ không biết, được giữ bí mật tuyệt đối..." Có lẽ sau Tết?", chàng trai nóng nảy cởi chiếc nón tai bèo quạt, bàn bạc x́ xào ngày giờ nổ súng.
Đồng chí Phạm Hùng nh́n ngay vào người chiến sĩ trẻ đáng quá náo nức đó, cố gắng nhớ gương mặt ngây ngô của lớp thanh niên và chàng trai có cái nh́n nheo mắt nọ. Ông không biết có ǵ để ban thưởng, mà thưởng cái ǵ mới xứng đáng với tuổi trẻ và cả sinh mạng ḿnh hiến tặng cho tổ quốc, nghe theo lời Bác Hồ dạy: " không có ǵ quí bằng độc lập tự do". Họ đem tuổi trẻ và sinh mạng để thực hiện theo lời dạy của Bác, hai điều đó trong đời người không ǵ bằng. C̣n ông, tự nghĩ ḿnh phải thưởng cho anh lính đó một việc nhỏ nhoi nào, ít ra cũng cho anh ta làm lính của ḿnh, mong người đó c̣n sống đến ngày thắng lợi cuối cùng. Ông nghe man mác buồn cho đời người lính ấy, chắc là đă xa nhà và mẹ già bấy lâu nay nhưng trong chiến trường, biểu lộ t́nh cảm ra có khi làm nao núng những người ngồi dưới. Ông nói bằng giọng nhè nhẹ:
- Các cháu đă cống hiến tuổi thanh xuân ḿnh cho công cuộc Giải phóng dân tộc. Thời khắc đứng lên giành lấy chiến thắng đă đến rồi, nên phải lấy cơ hội này để cho đất nước liền một mối. Trong số các cháu, chú biết là sẽ có người c̣n người mất. Nhưng không v́ thế mà ngại hy sinh v́ ngày chiến thắng cạnh kề, lịch sử dân tộc sẽ ghi nhận sự hy sinh ấy măi măi.
Những con người nhỏ nhắn lắng nghe, ḷng tự hào trào dâng quyết một trận sống mái với giặc đem đến ḥa b́nh cho người dân Việt Nam măi măi. Đối với ông Phạm Hùng giờ "G' cũng thiêng liêng không riêng ǵ các bạn trẻ, họ cũng làm ông lo lắng. Cuối cùng th́ khi các bạn trẻ dùng buổi cơm trưa, đó là lúc đón cái Tết sớm trong rừng hết sức đơn sơ mà mấy ai biết được người nào c̣n người nào mất. Họ trao cho nhau những miếng rau xào, một vài lát thịt để tỏ ḷng thương mến nhau. Đó được xem là quà tặng cho nhau ngày xuân về, c̣n là tấm ḷng đồng đội tối lửa tắt đèn có nhau. Nụ cười lạc quan yêu đời, không có chút ẩn khúc nào làm ảnh hưởng đến niềm tin của những người bạn trẻ. Họ ca những bài ca ngợi về Bác Hồ, âm vang như Người luôn bên ḿnh cùng nhau chiến đấu đến ngày thắng lợi: " Bác Hồ ơi! Chúng cháu hằng mong, nắm tay người bao lấy non sông. Bác Hồ ơi! Nhớ Bác ngày đêm, chúng con hằng mong Người vào...". Lời ca thiết tha vang vọng trong rừng và khi ấy ông Phạm Hùng rất muốn thông báo cho các bạn trẻ biết, rằng mồng 5 hăy cùng nhau ăn Tết tại Sài G̣n...Như khi xưa vua Quang Trung từng nói với quan quân của ḿnh trước tiến vào Thăng Long đánh quân Thanh. Thế nhưng v́ phải giữ bí mật tuyệt đối, nên ông không thể nào công bố giờ "G" đến phút chót.
Ông Phạm Hùng phải chào tạm biệt và về nơi bí mật giành cho riêng ḿnh.
Khi về lán trại, xem xét kỹ càng các kế hoạnh, chiến lược cho các trận đánh. Ông c̣n lúng túng nhiều việc, giả như lính Mỹ đi chơi trong đêm hoặc những vụ đụng độ không mong muốn xảy ra th́ các đồng chí ḿnh xử lư như thế nào, chắc phải chấp nhận những điều không mong muốn ấy... Ông giật ḿnh, v́ có một đội cảm tử đă chọn Đại Sứ Quán Mỹ. Họ báo cáo kế hoạch trận đánh, thế là ông thấy chưa chi đă có những diễn biến vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Ông t́m cách liên lạc hủy kế hoạch đó nhưng không thành công, thời gian lúc này cận kề ngày Tết. Các đồng chí ấy đă chuẩn bị chu đáo cho giờ "G", các địa điểm tác chiến đă chọn khó mà rút lại quyết định ....V́ đây là Chiến Tranh, nên mọi việc có khi đưa đẩy đến những điều tồi tệ.
Người chịu trách nhiệm tổ biệt động F 100 đánh vào Ṭa Đại sứ quán Mỹ là Ngô văn Vân, đă liên lạc với cơ sở cách mạng là ông Ngô Toại. Nơi đó là một quán phở tên "B́nh", nơi liên lạc bí mật của bộ tư lệnh tiền phương và đă hạ quyết tâm cho trận đánh rồi.
Sau này, khi không hoàn thành các mục tiêu và việc đánh vào đại sứ quán Mỹ là cái cớ để người Mỹ phản công lại, họ cho là bên ta thất hứa : Vừa "đi đêm" vừa cố t́nh đánh phủ đầu Ṭa Đại Sứ Mỹ. Họ c̣n cho rằng, cơ sở từ sự thất hứa là v́ bên ta không thực hiện lời giao ước với phe Cộng Ḥa, là không đánh nhau vào những ngày Tết nên người Mỹ vịn vào đó tiếp tay cho phe Cộng Ḥa phản công lại Quân Giải Phóng, gây thiệt hại cho quân Giải Phóng khá nặng nề.
Top
nguyncongliet
Posted: Jul 14 2011, 09:04 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



V




Trước Tết mấy ngày, Sài g̣n yên ả hơn bao giờ hết. Bởi v́ người dân tin rằng những ngày xuân không có bắn giết nhau, lính tráng được cho về nhà vui xuân quá phân nửa. Có thể nói, chưa có mùa xuân nào mà hàng hoá dồi dào và hoa tươi như Tết Mậu Thân. Người ta không nghĩ hận thù với nhau nhiều, v́ những ngày đó là những ngày thiêng liêng quí báu nhất của mọi người trên khắp mọi miền đất nước. Tập dợt cho các tuồng hát giành cho ngày Tết phục vụ bà con, khởi sự ở các rạp vào ngày mùng 2 (ngày chẳn). Đoàn Thanh Minh chuẩn bị để cạnh tranh cùng với các đoàn hát Thủ Đô, Kim Chung (Kim Chưởng), Tân Dạ lư, nhất là Dạ Lư Hương...Tất cả đều rôm rả cho đợt Tết Mậu thân này.
Sáng ra hai mẹ con bà Thơ gọi chiếc taxi đi chợ B́nh Tây mua cặp dưa hấu đỏ, anh tài xế nhận ra hai người ngay, vội nhanh bước xuống xe:
- Dạ! Bà và cô Nga lên xe ngồi...
- Sao anh nhận biết được tụi tui?
- Trời ơi, bà Thơ với cô Thanh Nga nổi tiếng ai mà không biết.
Anh ta lịch sự bước xuống mở cửa sau và đóng thoáng nhẹ lại, v́ xe mua trả góp của ông Nguyễn Cao Kỳ chưa trả hết. Thời gian đó ông Cao Kỳ làm phó Tổng Thống nhưng là người nhập khẩu xe về Việt Nam buôn bán cho người dân đủ mọi loại h́nh thức. Người tài xế lên xe có phân bua như vậy, nên bà Thơ hiểu tâm trạng có hỏi vài câu về cuộc sống của anh:
- Thế ra, anh chạy taxi có đủ sống không?
- Dư giả th́ kể cũng không nhiều bà ơi, nhưng nuôi chín đứa con ăn học được.
- Một ngày anh chở nhiều khách không?
- Dạ trung b́nh khoảng mười mấy cuốc, mà phần lớn là mấy người Mỹ đi chơi quanh Sài thành. Một tháng trung b́nh khoảng bốn ngàn rưỡi bà ạ!
- Người Việt ḿnh đi taxi chưa quen, họ nói đi xe hơi là thuộc loại giàu có, chứ thực ra không mắc mỏ ǵ mấy?
- Dạ, Bà và cô Thanh Nga đi thường thấy có cao giá đâu. Có lúc, ca sĩ Hữu Phước tui chở đi hằng ngày đó bà.
- Vậy ra anh hay chở Hữu Phước lắm sao?
- Dạ, trước đây vợ Hữu Phước theo Mỹ đi Tây, cô gái nhỏ tên là Hương Lan đau ốm hoài bà ạ! Tội cho Hữu Phước gà trống nuôi con, c̣n phải đi ca cho bà...
Bà Thơ liếc mắt sang Thanh Nga, biết con gái có nhiều t́nh cảm với Hữu Phước là v́ việc này. Hai người từng muốn chung sống với nhau như vợ chồng và Thanh Nga sẳn sàng đón nhận Hương Lan như con đẻ. Thời gian mặn nồng của họ không mấy được lâu, v́ bà Thơ không muốn Thanh Nga phải dính líu với người đă có vợ con mang tiếng làm bé mất danh tiếng.
Hữu Phước về đoàn Thanh Minh- Thanh nga năm 1966, phải nói là người đóng ăn ư với Thanh Nga nhất từ trước tới giờ, như tuồng "Thuyền ra cửa biển" và " Con gái chị Hằng" soạn giả Hà Triều- Hoa Phượng. Bà bầu Thơ mua đứt hai soạn giả này và nổi danh nhất là tuồng "Tiếng hạc trong trăng" văn hay, Thành được diễn suất là chàng trai mới nhập đoàn diễn suất tốt. Đóng vai tướng cướp Bạch Thi Đằng t́m đứa con ḿnh. Thanh Nga vai Xuyên Lan. Vai con. Tên tướng cướp dừng ngựa trên đồi nhớ về vợ con, lên vọng cổ ba câu làm đứt ruột khán giả ngồi nghe. Thành Được về đoàn Thanh Minh- Thanh Nga làm cho cha con Hữu Phước văng, qua đoàn khác và từ kép chánh thành kép nh́, chạy xô để mưu sinh. Thành được đẹp trai mà c̣n diễn xuất hay các tuồng tích xă hội. Như tuồng "Tấm ḷng cửa biển" Út Bạch Lan vai mẹ, Thành Được vai cha, Thanh Nga vai con. Và năm nay, bà Thơ mong Tết về mang tuồng ấy ra để đấu đá với các đoàn cải lương hùng mạnh khác.
Đoàn Thanh Minh- Thanh Nga có thế mạnh về đề tài xă hội vùng quê: " Nửa đời Hương phấn"; "Bóng chim tăm cá". C̣n Dạ lư Hương (hai diễn viên chính là Bạch Tuyết và Hùng Cường) giỏi về tuồng tích xă hội tân thời:
Tướng cướp Bạch Hải Đường"; " Đời là một chữ T"; "T́nh anh Bảy Chà". Tết Mậu Thân này, họ đều huy tụ các đào kép thứ dữ về.
Sau nhiều tháng ngày phải né đoàn Thủ Đô dạt ra miền Trung Nơi ấy có biển xanh rờn, sóng nước rạt rào. Nhưng đi càng xa chi phí càng cao, nhưng bắt buộc phải đi. Ở Nha Trang, đoàn Thanh Minh không thu lợi được bao nhiêu, coi như một chuyến cho mọi người thư giản cùng sóng biển. Trên đường trở về bà Thơ ít nói hơn, ngẫm nghĩ phải làm sao đối chọi với mấy con gà trống oai hùng tại Sài G̣n.
Thất bại mới làm cho con người ta chịu nh́n lại ḿnh. Người đàn bà dẫn dắt đoàn Thanh Minh quả là một người vĩ đại, mà số phận buộc bà phải ôm gánh hát (do chồng tạo dựng) và phải lo cho các con hướng theo nghiệp Cải lương- Là một xu thế thượng phong lúc bấy giờ. Thế nhưng trong t́nh cảnh tranh chấp của các đoàn hát với nhau, bà quyết tâm xây dựng thương hiệu từ gia đ́nh. Lúc bấy giờ, nét yêu kiều đậm đà của Thanh Nga- Một vẻ đẹp đầm thắm sang trọng như đại diện một tinh hoa của châu Á, mà người đàn ôngViệt Nam mong muốn, bắt đầu có ảnh hưởng rất lớn cho đoàn Thanh Minh. Nếu không có Thanh Nga chắc là đoàn Thanh Minh đă gục ngă trước sóng gió cạnh tranh của các đoàn hát với nhau từ lâu rồi.
Biết vậy, bà Thơ quản lư Thanh Nga rất chặt. Cho nên, vấn đề t́nh cảm của nàng có phần không được tự nhiên lắm, chắc hẳn có bàn tay sắp xếp từ phía bà Thơ.
Sự cạnh tranh quyết liệt của các đoàn hát c̣n đ̣i hỏi phải có những tuồng hát thích hợp ăn khách. Có hai người mà bà Thơ trả lương đều đặn cho dù có sáng tác được hay không, đó là Hà Triều và Hoa Phượng. Gần như cả hai đồng sáng tác tuồng xả hội và gần như cả hai viết được các tác phẩm làm khán giả rất đồng cảm. Thanh Nga cũng không ngoại lệ và nàng đă thầm yêu một người trong hai người soạn giả ấy.
Khi biết nghe ngóng những lời thầm th́ trong tim, Thanh Nga cũng xao xuyến với những cảm xúc dâng trào, xốn xang cho những mối t́nh trái ngang. T́nh yêu luôn đồng hành với con người ta tới chết, người con gái phải biết đặt đúng nơi đúng chỗ. Nếu không có gia đ́nh ngay, th́ danh sách t́nh nhân sẽ c̣n dài dài. Người nổi tiếng khi có sự cố mới có khoảng lặng thật sự.
....Những soạn giả hay khơi gợi những điều nhức nhối là những mối t́nh c̣n mắc mứu những điều thường t́nh mà không đến với nhau được. Nhưng Thanh Nga cũng như những người con gái khác mới lớn, muốn yêu và muốn được yêu. Nàng rất dễ vướng vào các mối t́nh thơ ngây và sợ mối t́nh ấy không c̣n nữa.
Thế rồi, đoàn Thanh Minh có nam ca tài tử mới rất đẹp trai, làm mê mẫn các bà nhà giàu góa bụa, vợ tướng tá và được bà Thơ kư hợp đồng 1 triệu đồng, có thể mua cả chục căn nhà trước chợ B́nh Tây và có cát-sê rất cao. Đó là ca sĩ Thành Được và Thanh Nga cũng có đem ḷng yêu mến nhưng có điều là chàng trai ấy luôn tỏ vẻ hững hờ. Bởi v́, Thành Được là người hay thích đổi xe du lịch, thói ăn chơi không thua ǵ mấy tay nứt vách đổ tường, làm cho bà Thơ và Thanh Nga hết sức ái ngại cho tương lai người ấy.
Lại thêm, Thành Được được mấy bà nhà giàu có cưng như quỷ, tới chở đi lo ăn uống đầy đủ. Ca sĩ này thường hay đánh bi-da với Đệ nhất danh ca Út Trà Ôn tiệm hiệu Bi- da Trường Thành gần rạp Thủ Đô, thua cả trăm ngàn một ván mà cứ hay t́m "Tạ Tốn" để chơi. Khi chiếc xe taxi chở bà Thơ và Thanh Nga chạy ngang, ngó ra cửa quả là thấy hai người cải cọ nhau om sùm. Bà Thơ bảo anh taxi- tên Bảy Chua:
- Anh quay lại xem chừng hai người đó đang sắp đánh lộn...
Người tài xế lái chiếc xe quay lại, Thanh Nga thấy thành Được mồ hôi mồ kê đầm đ́a, mặt đỏ bừng bừng đang gây nhau với Út Trà Ôn:
- Tui nói là không chung anh đó, ai mấy đời đánh Bi-da mà quay cán cơ lại thụt.
- Mày thật là thằng ăn nói hồ đồ, bởi v́ gát tới mười điểm mà mắt kiếng nữa, mày thấy đánh kiểu nào cũng ăn thôi.
- Tui không chung tiền anh, v́ phạm luật.
Bà Thơ xuống xe can gián hai người, nhưng bà không biết mấy tṛ Bi-da luật lệ nó thế nào. Út Trà Ôn đánh Bi-da rất giỏi, nhất là trô thụt lùi lại trông rất đẹp mắt, đánh ba băng gom bi vào góc bàn thành "mắt kiếng", mà chỉ c̣n một điểm nữa là thắng. Cho nên, Út Trà Ôn thấy thích quá trở đầu cơ lại thụt. Cái đuôi cơ trờ vờ, to đùng thụt trúng trái bi vào giữa hai trái. Thành Được cho là không ai đi thụt bi-da kiểu đó nên không chịu chung tiền, hai bên căi nhau ỏm tơi. Bà Thơ tránh cho họ không đánh nhau, nhưng không phân biệt được ai đúng ai sai, mà cũng rất là khó phân bua v́ Thành Được đ̣i đánh lại từ đầu.
- Tết nhất tới nơi, c̣n phải lo giữ giọng ca cho đừng bị rè. Hai ông cứ căi nhau ở đây, làm người ngoài nh́n thấy, ảnh hưởng đến thu nhập của đoàn đó. Hai ông đi chợ B́nh Tây với tui không, có con Thanh Nga trên xe nữa ḱa...
Thành Được liếc mắt lên xe, ngài ngại việc căi vă nhưng không chịu đi chợ Tết. Hai người dịu xuống, họ kéo nhau vào trong xù x́ ǵ đó, rồi đem trái bi đặt trái bi lên bàn đánh tiếp. Bà Thơ lắc đầu cười khuẩy, trở ra để lên xe kẻo bác tài chờ lâu.
Chợ B́nh Tây từ mùng 22 đă nhộn nhịp. Phần lớn bánh mức nhiều, bánh tét cũng có bán cho những nhà kẹt công việc không gối được. Quần áo giá cả rất ổn định, chợ nào cũng như chợ nào một giá chứ không có lộn xộn. Có dép sandal, Thanh Nga muốn mua cho em trai ḿnh là Bảo Quốc một đôi nhưng phải là cửa hiệu B́nh Tây mới chịu. Năm nay, cũng thấy có chiếc xe dame mới ra vô số tự động cho con gái chạy, chứ năm ngoái chiếc honda 67 bóp tay an mê da rất khó cho nàng. Đám lính lương bổng hai mươi mấy ngàn mua được, th́ nàng mua cho em trai ḿnh cũng được. Nó đ̣i có xe để đi học hay đi đá banh với đám bạn, nàng hứa rồi nên cũng đợi đợt ca hát Tết này doanh thu nhiều mua một chiếc để cho có với chúng bạn. Nàng với bà Thơ cùng vào chợ B́nh Tây.



Đoàn Thanh Minh- Thanh Nga đóng đô ở rạp Cây Gơ. Thời gian này phim ảnh Ấn Độ tràn ngập đôi khi lâm le đến thu nhập của các đoàn hát cải lương.

Top
nguyncongliet
Posted: Jul 18 2011, 10:08 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



VI



Mùa xuân về, đồng lúa Thái B́nh vàng rực. Từ sớm tinh mơ c̣n đọng sương trên mặt lá, mọi người vui mừng ra đồng. Họ cắm cúi gặt hăng say, tiếng lưỡi hái nghe rèn rẹt, tạo nên âm thanh đặc trưng của mùa bội thu. Gió xuân hây hây, cũng đôi khi se lạnh...Những người lao động chân tay cần cái không khí ấy, thỉnh thoảng mọi người c̣n đứng thẳng lưng lấy nón lá xuống quạt. Cô dân công đeo súng trên vai, ngước nh́n bầu trời xanh thẳm, thói quen cảnh giác máy bay Mỹ. Chừng như lúc nghỉ tay một lát, cô cũng c̣n nhiệm vụ khác không hẵn là nghỉ ngơi hoàn toàn.
Cô không thấy máy bay Mỹ đâu, chỉ thấy xa xa có vài bóng người. Áng chừng già nua đang đi về phía những người gặt lúa, tuy vậy cũng c̣n nhanh nhạy. Cô dân công líu lo, ư như để mọi người vui hơn:
- Ước ǵ, cánh đồng ta có Bác Hồ tới thăm cơ...
- Cô đừng có mơ, có muốn được Bác Hồ tới thăm, phải là Anh hùng Lao động kia, hoặc là Dũng sĩ diệt Mỹ ở chiến trường miền Nam về cơ- Một người đàn bà sồn sồn trả lời cô gái, rồi cúi thấp lại để tiếp tục gặt.
Mọi người cười vui, nhắm mắt nhắm mũi không thèm đếm xỉa ǵ đến những người đang đi về hướng của họ. Gần như là v́ mùa gió bấc se lạnh, nên Bác Hồ quấn khăn choàng kín bộ râu của Người. Người cầm một chiếc gậy để chống chọi trên bờ đê, dáng khum khum nhưng nhanh nhẹn như một tay lăo nông. Ít ai ngờ rằng, một Vị Nguyên thủ Quốc gia tới thăm họ, chỉ để lộ cái áo khoác đặc trưng của Người. Hai người đi theo, một anh Bí thư xă và một là cận vệ của Bác hỗn hển đi theo. Mọi người chỉ kịp nhận ra điều đó, khi Bác đă đến sát bên họ rồi:
-....Bác Hồ! Mọi người ơi! Bác Hồ...
Tiếng thét tràn đầy cảm động giữa cánh đồng hoang vu, chưa dứt lời th́ mọi người tay văng hết dụng cụ để vụt chạy đến bên Bác. Lúc này, Người mới để bộ râu gió thổi lất phất, nụ cười chúm chím hiền từ và ánh mắt rất đỗi bao dung, cứ để cho mọi người quây lấy và ân cần:
- Bác Hồ...Bác Hồ....- Mọi người cảm động khóc thúc thít, vừa nói vừa cười không được bao nhiêu lời...Chỉ thốt lên được danh xưng, họ e ngại giây phút thiêng liêng gặp Người bị choáng chỗ. Việc mà mọi người vừa cho là không bao giờ xảy ra, không bao giờ họ có cơ hội gặp Bác Hồ, không thể may mắn nào hơn. Việc đó đang hiển hiện trước mắt ḿnh, Bác Hồ sờ sờ bằng da bằng thịt và đang vui vẻ cười hiền từ bên mọi người.
- Các cháu nín khóc, Bác thấy ai gặp Bác cũng khóc. Bác không vui...
Bác trách yêu câu đó nhưng miệng Người cười vui vẻ, làm tất cả mọi người cười theo. Bác Hồ khoát tay để hai người theo Bác biết đừng can thiệp ǵ nhiều đến việc thăm hỏi của Bác, Người nh́n cánh đồng lúa mênh mông không thấy đâu là bến bờ. Bác hồ khen ngợi:
- Thắng lợi đang đến gần, bộ đội chiến sĩ ta được ăn no th́ chiến thắng càng mau tới. Nhờ cánh đồng lúa này, đồng bào ruột thịt miền Nam cũng sẽ được san sẻ.
Cô dân quân ước mơ có Bác tới thăm, vẫn chưa hết ràn rụa nước mắt. Cô ấy có tên là Ái Xuân năm nay vừa tṛn hai mươi, cô vừa học xong liền vào Hợp Tác Xă Nông Nghiệp tỉnh Thái B́nh. Sau Chín năm kháng chiến chống Pháp thắng lợi, dành được nửa nước và bắt tay vào việc xây dựng nền kinh tế Xă hội Chủ nghĩa. Miền Bắc tiến hành cải tạo công thương nghiệp, trong đó nông nghiệp là chính và được "hướng dẫn" lập ra các Hợp Tác Xă, xoá bỏ cá thể, chủ yếu làm ăn theo hướng tập thể là chính yếu.
Khoảng thời gian này, Bác Hồ đă soạn bản Di chúc và Người vẫn luôn canh cánh một điều là hoăn thuế nông nghiệp. Khi đứng ở cánh đồng nh́n ra xa xôi, Người vẫn mang nặng một niềm tin thắng lợi:- Trong bao năm kháng chiến chống Pháp, tiếp đến chống đế quốc Mỹ thắng lợi. Đồng bào ta, nhất là đồng bào nông dân đă luôn luôn hết sức trung thành với Đảng và Chính phủ ta, ra sức góp của góp người, vui ḷng chịu đựng mọi khó khăn gian khổ. Nay ta đă hoàn toàn thắng lợi, tôi có ư đề nghị miễn thuế nông nghiệp một năm cho các hợp tác xă nông nghiệp để cho đồng bào hỉ hả, mát dạ, mát ḷng, thêm niềm phấn khởi, đẩy mạnh sản xuất.
- Hai năm đi Bác- Cô Ái xuân khờ khạo trả giá.
Mấy người đang đi theo là thuộc cấp Tỉnh Uỷ. Họ tằng hắng, nhưng cô Ái Xuân không hay biết.
- Ông Phó Thủ Tướng Lê thanh Nghị có kư một Nghị định cô không biết sao?- Ông Bí thư Tỉnh Uỷ nói, rồi đọc thuộc cả một Nghị Định làu làu: Điều 1. – Chế độ thu đối với hợp tác xă mua bán xă nhằm: - Khuyến khích hợp tác xă mua bán xă kinh doanh đúng đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, làm trợ thủ đắc lực cho thương nghiệp quốc doanh ở thị trường nông thôn, mở rộng kinh doanh các loại hàng cần thiết để phục vụ tốt hơn các nhu cầu của sản xuất, chiến đấu và đời sống của nông dân; tăng cường quản lư hợp tác xă, góp phần tích cực cải tạo tiểu thương và quản lư thị trường nông thôn, hoàn thành công cuộc cải tạo xă hội chủ nghĩa ở nông thôn. - Phân phối hợp lư lăi của hợp tác xă mua bán xă, dành phần thích đáng để bổ sung vốn của hợp tác xă, và bổ sung nguồn thu cho ngân sách xă. - Bảo đảm sự giám đốc của Ủy ban hành chính xă và các cơ quan Nhà nước đối với mọi hoạt động kinh tế tài chính của hợp tác xă.
Điều 2. - Hợp tác xă mua bán xă phải nộp thuế doanh nghiệp, thuế hàng hóa, thuế sát sinh theo chế độ chung của Nhà nước, nhưng được miễn thuế doanh nghiệp về những hoạt động sau đây:- Nhận ủy thác thu mua hàng cho thương nghiệp quốc doanh hay hợp tác xă mua bán huyện;- Nhận bán lẻ hàng công nghiệp cho thương nghiệp quốc doanh;- Thu mua và tiêu thụ các loại hàng ngoài diện thống nhất kinh doanh hoặc ngoài mức kinh doanh của thương nghiệp quốc doanh;- Chế biến một số loại thực phẩm phụ để tiêu thụ trong xă như tương, cà, mắm, v.v… và kinh doanh một số ngành phục vụ như cắt tóc, v.v…
Điều 3. - Hợp tác xă mua bán xă có lăi hàng tháng trên 25 đồng phải trích một phần lăi nộp cho ngân sách xă hoặc ngân sách tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương như sau: - 20% lăi cho ngân sách xă sở tại.- 10% lăi cho ngân sách tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, để điều ḥa nguồn thu giữa các xă. Hợp tác xă mua bán xă có lăi hàng tháng từ 25 đồng trở xuống được miễn trích nộp lăi cho ngân sách. Hợp tác xă mua bán xă mới thành lập được miễn trích nộp lăi cho ngân sách trong năm đầu hoạt động. Lăi hàng tháng của hợp tác xă mua bán xă là tổng số doanh thu trong tháng trừ (-) các khoản sau đây: vốn mua hàng, tiền khấu hao tài sản cố định, các phí tổn kinh doanh hợp lư, tiền thù lao cho cán bộ, nhân viên quản lư và các khoản thuế doanh nghiệp, thuế hàng hóa, thuế sát sinh (nếu có).
Điều 4. - Hợp tác xă mua bán xă phải giữ sổ sách kế toán và chấp hành đúng các chế độ kê khai do Nhà nước quy định, phải cung cấp những tài liệu cần thiết và tạo mọi sự dễ dàng chơ quan tài chính kiểm tra sổ sách, chứng từ, hàng hóa, kho tàng, không được từ chối hoặc tŕ hoăn việc kiểm tra đó.
Điều 5. – Các trường hợp vi phạm chế độ thu đều xử lư theo các quy định tại điều 44, chương 5 điều lệ thuế công thương nghiệp ban hành theo Nghị quyết số 200-NQ/TVQH của Ủy ban thường vụ Quốc hội, điều 12 và 13 điều lệ thuế hàng hóa hiện hành và điều 5 Nghị quyết số 37-NQ/TVQH ngày 20-11-1964 của Ủy ban thường vụ Quốc hội về thuế sát sinh. Trường hợp hợp tác xă mua bán xă bán hàng quá giá của Nhà nước th́ phải nộp toàn bộ số tiền chênh lệch giá cho ngân sách tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương.
Điều 6. - Nghị định này thi hành kể từ ngày 01-06-1968.
Điều 7. – Ông bộ trưởng Bộ Tài chính giải thích và hướng dẫn việc thi hành nghị định này.
Cô Ái xuân như méo mặt v́ ḿnh không biết ǵ cả. Bác Hồ tươi cười, Người không mấy bắt lỗi những người không rành rẻ về chính trị. :
- Trong sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước, phụ nữ ta đảm đang đă góp phần xứng đáng trong chiến đấu và trong sản xuất. Đảng và Chính phủ cần phải có kế hoạch thiết thực để bồi dưỡng, cất nhắc và giúp đỡ để ngày thêm nhiều phụ nữ phụ trách mọi công việc kể cả công việc lănh đạo. Bản thân phụ nữ th́ phải cố gắng vươn lên. Đó là một cuộc cách mạng đưa đến quyền b́nh đẳng thật sự cho phụ nữ.
Cô Ái Xuân vâng vâng dạ dạ, không riêng ǵ cô mọi người cố gắng tạt ḷng tạt dạ. Những lời nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh trầm ấm và sau này Người có ghi lại trong Di Chúc. Bác rời cánh đồng trong nổi tiếc nuối của mọi người, có thể không bao giờ có dịp ghé thăm một lần nữa.
Sau khi Bác Hồ từ ti3ng Thái B́nh về lại Hà Nội, Người vẫn ở căn nhà sàn đơn sơ. Bác Hồ sinh hoạt b́nh thường, vẫn cho cá ăn rồi đọc bài thơ Xuân năm 1968.
" Xuân này hơn hẳn mùa xuân qua
Thắng trận tin vui khắp nước nhà
Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ
Tiến lên,
Toàn thắng ắt về ta."
Khi máy thu âm được phát thanh trên Đài Hà Nội, lời thơ ấy xem như lời hiệu triệu: Trận Tết Mậu thân khai cuộc.
Tiếng súng nổ chen hoà với tiếng pháo đón giao thừa rền vang khắp miền Nam, mong có sự hưởng ứng nổi lên từ phía đồng bào để giành lấy chính quyền. Người dân miền Nam thân Cộng sản rất nhiều, có lẻ nếu họ đứng lên giành lấy chính quyền th́ mọi có thể kết thúc chiến tranh trong thời điểm ấy. Nhưng việc đó không bao giờ xảy ra, chỉ v́ một điều là tiếng súng nổ trong thời khắc những ngày tết (mà những người Cách Mạng xem đó là điều tiên quyết cho việc giữ bí mật), những ngày cấm kỵ không muốn đổ máu tương tàn. Trong khi những ngày tết có đánh bài bạc ăn tiền, người ta không ai muốn ăn gian để bị xem là kẻ điếm. Trong khi trên Mặt trận quân sự lại dùng cách thức đó, có thoả thuận với nhau dành những ngày Tết yên b́nh cho đồng bào hai miền vui xuân, những người Cách Mạng chân chính lại khai cuộc...Tất cả những người đồng bào thân Cộng sản, bị lật lưng nên không biết ăn nói làm sao với đa phần những người c̣n lại.

Top
« Next Oldest | Bài viết của bạn | Next Newest »
InvisionFree - Free Forum Hosting
Create a free forum in seconds.
Learn More · Register Now

Topic Options



Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.5441 seconds | Archive