Free Forums. Reliable service with over 8 years of experience.
InvisionFree - Free Forum Hosting
Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:


Pages: (2) 1 [2]  ( Go to first unread post )

 Vầng Quang, ( tiểu thuyết về ngành Điện)
nguyncongliet
Posted: Jun 14 2011, 03:05 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



XV



Việc cổ phần hoá, rồi niêm yết trên thị trường chứng khoán đă mấy chốc làm cho các doanh nghiệp giàu to. Thị trường chứng khoán liên tục tăng điểm làm cho các công ty nào trước đây không mặn mà với cổ phần hoá, rất hối tiếc.
Công ty Truyền tải Điện không được cổ phần hoá, nên việc mua cổ phiếu nghe đây nghe đó chứ nơi đây chưa có một diễn biến nào. Thỉnh thoảng, pḥng ban này bàn bạc về thị trường chứng khoán, nơi kia muốn t́m mua cổ phiếu. Nhưng phần lớn, mọi người chỉ hiểu khái niệm chung chung mà thôi.
Bỗng dưng, văn bản được fax về các pḥng ban hối hả công nhân mua cổ phiếu. Mọi người chỉ hiểu léng phéng là, ngành Điện phân bổ cho công ty Truyền tải Điện được huy động vốn đến 110 tỉ đồng, bằng h́nh thức mua cổ phiếu cho công ty Phát triển Điện nào đó - một công ty con mới h́nh thành trong Tập đoàn Điện lực. Căn cứ theo số năm làm việc tại công ty, với một năm th́ được mua gần 550 cổ phiếu, mỗi cổ phiếu 10 ngàn đồng.
Trong thời hạn đăng kư và chốt danh sách rất ngắn ngủi, chỉ trong ṿng có vài ngày.
Trong công ty, ở đâu cũng nghe người ta nhắc đến cổ phiếu, người ta hể hả đi đăng kư nhưng cũng có những người ngại ngùng nghi ngờ.
- Sao lại hối hả đến như vậy nhỉ? Tiền bỏ ra mấy chục triệu chứ ít sao… Công nhân thấy vậy, họ cũng c̣n nghèo lắm…Ít ra, Công đoàn phải lư giải cho mọi người hiểu một chút, đâu phải ai cũng hiểu cổ phần cổ phiếu như nhau đâu.
Mỹ Nhơn hậm hực, dứt khoát không màn đến. Thoạt đầu, Mỹ Nhơn cho rằng thị trường chứng khoán không c̣n khởi sắc nữa, nên mua chỉ có lỗ lăi mà thôi.
Mỹ Nhơn tưởng chừng ḿnh có thể hờ hững với cổ phiếu, mọi người kháo nhau nàng làm như vậy là dại khờ. Nàng cứ đăng kư rồi bán lại cho tư nhân nào đó. Mọi người mỗi người mỗi ư, Mỹ Nhơn cũng hiểu na ná, rồi nhen nhúm ḷng dạ đàn bà là hám lời. Trước đây, măc dù nàng đang học ngành kinh tế, nhưng từ đó nàng chỉ kết luận một điều là chỉ mấy nhà giàu “chơi” cổ phiếu thôi. C̣n nàng cho là ḿnh “nghiên cứu” việc khác : “cuộc đời” của người mua cổ phiếu.
Tại sao nàng nhấn mạnh đến hai chữ “cuộc đời”, v́ nàng cho rằng người mua cổ phiếu mà không đánh giá ḿnh đúng th́ trả giá rất đắt. Chẳng hạn, mượn tiền hay vay vốn mua, bỗng gặp chuyện bất trắc, có phải bán thốc bán tháo không. Trong công ty có nhiều người có hoàn cảnh giống như vậy, có phải đẩy cổ phiếu rớt giá không? Nàng nghĩ ḿnh nên xoáy sâu vào đề tài này để xem cổ phiếu lên xuống có phải từ cuộc đời của người chơi cổ phiếu nữa…
Nhưng công ty bán cổ phiếu một cách chụp giựt không để lâu cho nàng suy nghĩ được. Chỉ có ba ngày gần như quyết định tất cả. Ngày đầu thông báo “góp vốn” cho công ty thuỷ điện nào đó, ngày thứ hai mới có từ “cổ phiếu” và cách nhân thâm niên với số cổ phiếu đă được huy động. Mỹ Nhơn thấy việc ǵ cũng phải rơ ràng, chứ có ǵ mà úp úp mở mở không biết đường nào mà lần. Lúc này những người được phép mua hết sức dao động, thêm những thông tin hù doạ là nếu đă đăng kư mà không đóng tiền ắt sẽ bị khiễn trách. Mỹ Nhơn không biết đăng kư mua hay không mua, nàng như con cá thèm miếng mồi, lỡ cắn e dính câu nhưng cái ăn ai mà chẳng khoái…
May nhờ hai nhà báo mà nàng quen biết (bây giờ trở thành bạn thân t́nh) giảng giải:
- Ô ! Công ty bán cho công nhân với mệnh giá “bèo”. Sau này lên sàn, giá cổ phiếu tăng nhiều lần không lỗ đâu.
- Nói vậy! Tiền đâu mà đóng…
- Thực ra, công ty bán cho ḿnh là ngầm hiểu ưu đăi cho công nhân…Công nhân không có tiền đóng th́ bán cho người ngoài vậy. Nên cứ đăng kư, ai mua lại cao th́ ḿnh bán.
- Nhưng lỡ như đăng kư, không ai mua th́ sao? - Mỹ Nhơn c̣n ái ngại và chưa hiểu thấu đáo.
- Ông chú…
Nhờ hai nhà báo đă từng có mặt trên các sàn chứng khoán, giảng giải kỷ lưỡng từng chi tiết một. Từ một người không biết tí ǵ về cổ phiếu, nhanh chóng Mỹ Nhơn hiểu rơ ngọn nguồn.
Vài ngày sau, Mỹ Nhơn hiểu biết được nước cờ đi. Nàng trở thành “c̣” thu mua các cổ phiếu với giá thấp, rồi bán lại cho “ông chú” (thực chất là một nhà đầu tư, săn t́m cổ phiếu).
Mỹ Nhơn t́m về lại trạm Hoa Mai, hối hả mọi người cứ đăng kư mua.
- Cứ đăng kư tên ḿnh, rồi tính sau…-Nàng úp úp mở mở.
- Lỡ không tiền đóng …th́ sao!
- Có ǵ ḿnh mua cho…mua lại cho mười ba ngàn…
V́ ở xa công ty, hầu như thông tin bị bít bùng. Mọi người cũng nhùng nhằng như nàng trước đây. Nhanh chóng, nàng thuyết phục người này người nọ bán lại cho nàng.
Mỹ Nhơn tay thoan thắt làm hợp đồng, lẹ làng kư tên:
- Sao? Bán không? - Mỹ Nhơn hỏi Lâm Hoàng Hà, tựa như người buôn bán và chưa hề quen “chàng” trước đây.
- Mười lăm đi… - Lâm Hoàng Hà ngă giá, v́ không quen với h́nh thức buôn bán này, nên mặt mày đỏ ửng.
- Mười lăm sao được - Mỹ Nhơn giẫy nảy, rồi gợi lại quan hệ cũ - Em với anh có xa lạ không nào…nhưng mà nè! Em mua cho anh giá đó, nhưng không được nói cho ai biết đó nghen.
Mỹ Nhơn lại làm hợp đồng với Lâm Hoàng Hà một cách kín đáo, tiền chênh lệch với giá trước có hơn mấy triệu đồng. Như vậy, nàng không có một đồng vốn mà bỗng chốc lời cả trăm triệu đồng, việc thu gom cổ phiếu của những người nghèo rồi bán lại cũng làm cho nàng cắn rứt lương tâm, nhưng nếu nàng không làm th́ cũng có người làm…Biết sao bây giờ! Như vậy “ông chú” của hai nhà báo đỡ đầu cho Mỹ Nhơn mua cổ phiếu như đă hứa trước đây, c̣n công nhân người rao 13 ngàn, người có bản lĩnh hơn th́ đ̣i giá 15 đến 17 ngàn. Tất cả Mỹ Nhơn thâu tóm hết…
Tính từ thời điểm quen hai nhà báo Công và Thành, và họ đă sắp xếp cho Mỹ Nhơn gặp “chú” của nhà báo Công, th́ nàng bắt đầu hiểu thêm một điều nữa là họ muốn t́m những công ty đang chuẩn bị cổ phần hoá, để mua lại “số năm” của những người không đủ tiền hoặc không có cái nh́n cổ phiếu tầm xa…Vậy là, câu hỏi rằng: “các nhà báo có nên mua cổ phiếu hay không?”, trước đây nàng cũng bâng khuâng không biết trả lời ra sao, th́ nay nàng có câu trả lời là không…Nhưng đợi Uỷ ban Chứng khoán nhà nước ra chỉ thị cấm rồi tính tiếp, c̣n bây giờ th́ tranh thủ lúc nào hay lúc đó. Tuy Mỹ Nhơn chưa có một bài báo nào, những bài viết thường của người khác cho, hoặc là nàng ngộ nhận của ḿnh, nên lúc nào nàng cũng tự xem ḿnh là “cánh báo chí”, hoặc là sau này nàng sẽ viết báo “thường xuyên” - Nàng lại lần lựa chuyện viết báo, nhưng rất thích thành nhà báo…thực chất cũng chỉ v́ danh tiếng, nói thẳng ra là háo danh.
Việc cất nhắc lên chức trưởng pḥng Tài chính sớm, trước khi lănh bằng cấp đại học của Mỹ Nhơn là một việc hết sức b́nh thường. Nhưng mọi người thắc mắc tại sao nàng nhanh chóng có tiền mua cổ phiếu. Thường những người làm ở pḥng này, sớm muộn ǵ cũng giàu nhưng giàu nhanh như vậy, không tránh được những ư nghĩ không tốt về nàng. Nàng giờ có chiếc xe tay ga hiệu Piaggio, chiếc này đâu có rẽ - Mọi người kháo nhau, c̣n trang điểm các loại nước hoa đắt tiền nữa chứ.
Nàng lo được đứa con ḿnh vào lớp một cũng đâu có dễ. Việc hộ khẩu của bé c̣n nằm trong hộ khẩu cha mẹ ḿnh là điều hết sức bất tiện, v́ nàng tạm trú ngay cư xá cơ quan nên bị cho là trái tuyến. Ngay từ lúc hè là nàng đă lo việc nhập học cho con, nhiều người mách nước là phải tốn kém…May sao, nàng t́m ra một đầu mối. Đó là anh công an phường nơi nàng tạm trú, người này giúp nàng lo thủ tục cho con nhập học mà không lấy đồng nào, làm nàng bâng khuâng khó xử.
Nàng t́m gặp Trung Phan, hẹn anh đi uống cà phê như trước đây từng hẹn. Anh cũng từng giúp nàng gỡ ra được mối t́nh giữa nàng và thầy giáo dạy học, có cảm giác như Trung Phan “có tài” ấy…
- Ǵ? Anh không mua một miếng cổ phiếu nào sao? - Mỹ Nhơn t́m gặp Trung Phan định gỡ rối, nhưng câu chuyện mua bán cổ phiếu vẫn c̣n hấp dẫn nên họ chưa thoát được đề tài ấy. Trung Phan rầu rỉ trả lời:
- Không có một miếng nào hết…Tiếc quá…
- Hôm nay, anh biết giá được rao bán bao nhiêu rồi chưa…hai mươi ngàn…Nếu anh đăng kư 10 ngàn cổ phiếu th́ anh đă có 80 triệu đồng rồi c̣n ǵ, lo cho thằng nhỏ khoẻ re…
- Thế mới tiếc…Phải chi bây giờ nước cờ sáng tỏ như thế này th́ dễ rồi…
- Thực t́nh em thấy đâu có ǵ khó hiểu…Anh đăng kư tên ḿnh vào danh sách, nếu lúc ấy không hiểu biết cổ phiếu th́ ḿnh đừng đóng tiền, giờ th́ những người ngoài t́m kiếm mua thêm không có bán thật tiếc ǵ đâu…Cứ nghĩ anh thông thái, ai dè…
- Ǵ…Anh ngu à!
- Na ná như vậy! Tiếc quá…
Trung Phan không đăng kư mua cổ phiếu đang cay cú trong ḷng, đă bị vợ trách móc quá nhiều, giờ lại thêm Mỹ Nhơn gần như xem ḿnh …ngu, nên quá ấm ức. Anh khai thiệt:
- Thật sự cái may không đến với anh. Như anh kể với em nhiều lần, giấy tờ anh thường hay gặp rắc rối. Đến độ bồng thằng con đi khám ở bệnh viện, đợi đến phiên ḿnh th́ hết giờ. Anh nói cho bác sĩ nghe ḿnh hay gặp hoàn cảnh như vậy. Bác sĩ thông cảm muốn phá cái dớp đó cho anh, liền cho anh bồng thằng con vào siêu âm, rồi mới nghĩ trưa. Ai dè mới vừa đưa thằng nhỏ nằm lên giường th́ bệnh viện bị cúp điện. Thế là, anh phải bồng thằng nhỏ ra băng ghế ngủ gục đến chiều.
- Bị v́ anh mặt mày u ám quá, tươi tỉnh lên như em nè! Người nào ủ rũ hai bị gặp rắc rối.
- Sự thể là chứng minh nhân dân cũ rích anh vừa xin cấp mới lại…Ai làm cũng chỉ vài ngày, tới phiên anh th́ thấy treo cái bảng thông báo đến hai mươi ngày. Anh chưa hiểu cổ phiếu là ǵ, vả lại công ty ra thời hạn gấp rút quá, thông tin không rơ ràng. Chưa biết xử lư ra sao, anh thấy giấy tờ lại lằng nhằng, nên thôi…
- Đúng là, anh có cái số đen đúa.
- Định hẹn gặp anh chuyện ǵ?
- À! Em bị phiền chuyện này…số là…
- Thôi bỏ mấy chữ “số là” đi…Cứ hễ gặp em, nghe hai chữ “số là” chắc câu chuyện của “bà Tám” rồi. Tóm lại, anh c̣n về trông thằng nhỏ nữa.
- Ừ, th́ thế này: Em có nhờ một anh công an lo cho con gái ḿnh vào được trường trái tuyến, nhưng sau này ảnh cứ bám em riết…Em thấy rắc rối quá…
- Mặt mày sáng sủa mà cũng bị rắc rối sao? Có thiệt là gặp rắc rối không, hay là tại “khoái” người ta rồi đổ thừa.
- Thiệt - Mỹ Nhơn ấm ức, mắt chớp chớp - Anh làm như em mê trai lắm vậy…
- Có vợ con ǵ chưa?
- Rồi…
- Vụ này rắc rối đây! - Trung Phan sờ râu cằm, t́m hướng giải quyết.
- Làm sao bây giờ anh?
- Anh hỏi em, có phải người ta thích em hay em tưởng vậy?
- Không biết nữa…Cứ coi như em thích đi.
- Trật…biết lắm mà. Cuộc đời này không ai có thể ở vậy một ḿnh, trống vắng lắm. -Nhưng mê người có vợ là không xong rồi…
- Cỡ tuổi em, ai cũng có vợ rồi…
- Thiếu ǵ “thằng” chưa vợ…Dứt khoát phải chấm dứt mối t́nh này…
- Em cũng biết vậy, nhưng em cảm thấy buồn. Mà nếu như tiếp diễn em sợ chuyện rối rắm sắp tới…
- Đương nhiên rồi, bây giờ em không dứt khoát nổi th́ sau này đố mà dứt khoát. Cứ từ chối lời hẹn ḥ, ắt không ai mà đủ kiên nhẫn. Ai cũng muốn dấn thân một chút, nhưng gặp trở ngại người ta sẽ nh́n lại thôi…Cố lên đi.
- Nghe anh nói th́ em nghe theo…Bây giờ th́ nói chuyện anh đi!
- Chuyện ǵ bây giờ…
- Anh với vợ anh có hạnh phúc không?
Trung Phan thở dài, rồi chặc lưỡi:
- Cũng có một ít gút mắc, nhưng anh không màn lắm. Chủ yếu cưng thằng con…
- Xem ra anh là người bố lư tưởng.
Hễ nhắc tới con, Trung Phan muốn kể lể đủ thứ. Cũng như những ông bố khác đem con ḿnh ra khoe khoan, nhưng tựu trung thằng nhỏ là thông minh:
- Không biết nó trở thành thần đồng không! Nó biết nói chữ nào là anh dạy nó đọc chữ ấy.
- Hay thế…
- Chưa đâu! Thằng nhỏ c̣n nhiều cái thông minh cực kỳ! Câu chuyện “Cô bé quàng khăn đỏ” được nhiều người kể, nhưng khi anh kể cho nó nghe th́ nó nhăn nhúm…
- Sao kỳ vậy!
- Ờ…Măi sau này anh mới biết rằng, thay v́ trách cô bé quàng khăn đỏ phải nghe lời mẹ dặn…không được lang thang hái hoa bắt bướm, mà phải mang giỏ quà đến cho bà. Cô giáo mẫu giáo cũng dạy như vậy…
- Em cũng dạy con ḿnh như vậy!
- Cả thế giới đều dạy như vậy…không thôi bị con Sói ăn thịt. Nhưng thằng con của anh không chịu. Ư nó trách là sao cô bé quàng khăn đỏ c̣n nhỏ mà người lớn không đi theo, cho cô bé một ḿnh vào rừng có phải là vô trách nhiệm, lơ là với con ḿnh không? Câu chuyện được truyền miệng từ thế hệ này đến thế hệ khác, không ai phát hiện ra t́nh tiết đó. Không ngờ con anh thông minh nhận ra…
Mỹ Nhơn chẳng biết nói ǵ với Trung Phan nữa cả, nàng chỉ hiểu người ta thường bị cuồng tín với các vĩ nhân. C̣n Trung Phan th́ cuồng tín với thằng con, cái bệnh này thường các bà mẹ mắc phải, cứ cho là con ḿnh có chỉ số IQ cao hơn người khác, không ngờ Trung Phan cũng bị.
Trung Phan thấy Mỹ Nhơn im hơi không nói thêm điều ǵ nữa, e phá vỡ trí tưởng tượng mà ḿnh đă “thắp lên”, nên liền không cho nàng buộc miệng:
- Khỏi phải nói rồi…Thôi anh về thôi, anh nhớ thằng nhóc rồi, thương con nên chỉ muốn ḿnh ở cạnh thằng bé, chứ không muốn ai khác…Ngay cả mẹ nó.
- Ừ! Anh cứ về trông coi thần ch́ của anh đi…
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 14 2011, 03:08 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



XVI


Lần trở về trạm Hoa Mai hối hả mọi người mua cổ phiếu, Mỹ Nhơn bắt gặp một cuộc đời làm nàng mũi ḷng. Tuy gặp mặt nhau nhiều, nhưng Mỹ Nhơn ít để tâm đến anh, chỉ sau ngày rộ lên việc mua bán cổ phiếu th́ nàng cảm thấy hết sức bức rứt.
Đặng Trung Dân có một mẹ già đang trong cơn bạo bệnh, nên quyết tâm từng ngày từng giờ không tiêu xài quá trán. Là con một, nên anh không thể không lo cho người mẹ của ḿnh
Anh chưa từng biết ăn sáng là ǵ? Cơm trưa thường là những bữa ăn đạm bạc nhất trong khu nghèo. Có ai biết cho chăng giữa thành phố sung túc, một người kỹ sư điện sống dưới mức nghèo khổ hơn những người tạm cư. Vẫn dành dụm chắt chiu từng đồng từng cắc để mà lo cho mẹ. Đến nay anh có hơn mười lăm năm trong ngành Điện, nơi đây lương bổng tương đối nên có thể tích cóp mỗi năm dư được chục triệu đồng. Cộng đồng người Việt Nam đâu dễ bàng quang với hoàn cảnh một mẹ già một con như vậy. Anh Chủ tịch Công đoàn Truyền tải Điện vùng 2 đă đến nhà thăm, quá mủi ḷng, nên đă vận động anh em quyên góp và đồng thời cũng có ư muốn sửa chữa căn nhà dột nát. Nhưng anh bảo đủ rồi! C̣n nhiều người khốn đốn hơn anh nhiều…
Một người bạn hồi nhỏ sang Mỹ đă lâu, khi về thăm cũng có cho anh ít nhiều các món quà có giá trị. Anh đem bán có thêm tiền và lại dành dụm được trong ngân hàng. Thói quen không tiêu xài làm anh không hề biết đến rượu chè, cũng như cà phê thuốc lá. Thói quen ấy quá ư là tốt cho sức khoẻ nên anh có một cơ thể cường tráng, ít bệnh hoạn nên cũng là một cách tiết kiệm nữa…Thế cho nên, anh có đến gần năm trăm triệu đồng - một số tiền thật ấn tượng, nhưng thói quen (rất dễ hiểu lầm là bần tiện) vẫn giữ anh sống dưới mức nghèo khổ.
Mẹ của anh lúc thế này lúc thế khác, có khi yếu tinh thần anh ngẫm nghĩ: “Xong cho rồi!”. Nhưng ngay sau đó anh chới với, tại sao ḿnh có ư nghĩ như vậy…Chắc có lẽ những ngày qua thức quá, để canh chừng bà ở bệnh viện. Người mẹ, ai cũng hiểu đă sinh thành và nuôi nấng ḿnh lớn lên, làm con phải hiểu: “Công cha như núi Thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Nay, anh chỉ canh chừng bà có vài ngày ở bệnh viện sao mà yếu sức đến thế, c̣n ca nghêu ngao mà chẳng hiểu ǵ bài hát sao? Cái nghĩa sinh thành cũng đủ trả nghĩa lại rồi, nói chi đến việc nuôi con ăn học thành tài.
Sự nhiệt t́nh của con trai đă níu kéo người mẹ trở lại với cuộc sống.
Bà nói:
- Con có tin trời đất không? - Bà hỏi rồi nói tiếp - không cần tin trời đất cũng không sao, nhưng hiếu nghĩa là chuyện có thực, nó là cái chất con người không thể thiếu được, rồi con sẽ thấy!- Khi bà khoẻ lại, có ư như muốn dụ dỗ điều ǵ đó…
Can thiệp đúng lúc giúp bà không bị lên tăng-xông, bác sĩ khen ngợi anh và cho mẹ anh xuất viện. Lần trở về nhà này, Trung Dân rất vui. Bà có vẻ khoẻ lại mà c̣n “minh mẫn” nữa. Số tiền nằm viện cũng không nhiều, v́ anh theo dơi bệnh t́nh của mẹ ḿnh từ rất lâu. Và anh không khác ǵ một bác sĩ giỏi, đă kịp thời thuốc thang cho mẹ đúng lúc.
Trong cái khó ló cái khôn, ít ra là người ta thường nói như vậy, hoặc giả là trong cái xui có may. Nhưng những người già th́ nghĩ đến trời đất nhiều hơn, đứa con bà sống hiếu nghĩa ắt trời sẽ thấy. Bà vẫn luôn tin như vậy.
Công ty Truyền tải Điện cho phép công nhân mua cổ phiếu, căn cứ theo số năm của từng người mà cho họ quyền lợi mua với giá 10 ngh́n một cổ phiếu.
Cổ phiếu c̣n quá mới lạ với công nhân, nên có không ít người nghi ngờ, Trong đó phần lớn có những người không có tiền để mà mua. V́ sao họ không có tiền, người cho là công nhân lănh lương đồng nào ăn đồng nấy, người cho là con cái bệnh hoặc việc học của chúng bây giờ quá tốn kém. Mua ít th́ không lời bao nhiêu nên mua chẳng nghĩa lư ǵ, c̣n mua nhiều th́ với số tiền quá lớn, thời gian lại đột ngột như thế t́m đâu ra.
Nếu nói như thế, tưởng chừng Trung Dân là người ngoài cuộc, nhưng thực sự đây là dịp may mắn đến với anh. Mỹ Nhơn hối thúc:
- Mua đi anh…
Nàng c̣n căn dặn rằng thế này thế nọ, rằng tiền mua cổ phiếu phải là tiền dư chạy vạy ắt phải dính tới tiền vay, rằng đeo đuổi lâu ngày e không đeo đuổi nổi, đến khi có lời e đă bán rồi, cộng với tiền vay lỗ là chỗ đó.
Bấy lâu nay, Trung Dân chỉ nghĩ đến việc cổ phiếu lên sàn và điểm VN-Index là thế nào thôi, ít khi nào để ư đến “cuộc đời” của người mua cổ phiếu mà Mỹ Nhơn nói anh nghe rất chí lư. Lư giải của “cuộc đời” người mua cổ phiếu, sao nàng thông hiểu đến như vậy, trước đây ở Việt Nam ḿnh đâu có thị trường chứng khoán bao giờ. Rằng anh đă có thói quen tằng tiện ắt không phát sinh ǵ cho cuộc sống của anh, một điều kiện tiên quyết cho người mua cổ phiếu… - Nàng giảng nghĩa hụt hơi như thế.
Sau mấy ngày thăm ḍ, anh mới hiểu ra rằng cái từ “cuộc đời” của người mua cổ phiếu tác động sâu xa giá cổ phiếu. Đây là một cái nh́n rất hay của những người nghèo khó, cẩn trọng
Trước đây, hai từ “chứng khoán”người ta nói nhiều nhưng thường người ta nói nhiều cho giới đầu tư nhiều tiền. Nay công ty dành cho công nhân ḿnh những “suất” cổ phiếu, nhưng ít ra cũng phải có buổi Toạ đàm bàn thảo để mọi người thông suốt, chứ không phải ai mua cũng có lời.
Trước nhất nói đến người mua không có lời, nếu như những người mua tránh được điều kiện người mua không có lời th́ sẽ có lời. V́ sao người mua cổ phiếu có khi không có lời.
Khi Công Ty Cổ phần Điện nào đó đưa ra thị trường chứng khoán, chắc chắn giá cổ phiếu từ 20 ngh́n đến có khi 30 ngh́n một cổ phiếu. Thế th́ mắc mớ ǵ, ḿnh mua 10 ngh́n mà giá 30 ngh́n lại lỗ. Nàng chỉ ra rằng v́ cuộc đời của người mua cổ phiếu không đảm bảo để đợi đến lời. Bắt đầu từ lúc chạy vạy tiền, người đó đă đánh giá ḿnh không đúng.
- Vậy th́ anh không thể mua được rồi! Anh có hoàn cảnh éo le…
- Không! Chính v́ hoàn cảnh éo le…cho nên, anh càng phải mua cổ phiếu…
- Em nói ít anh hiểu, sao em càng giảng giải anh càng không hiểu nhe!
Thế là Mỹ Nhơn lại phải bắt đầu lại. Nói chung nàng cũng nói lung tung, v́ khác những lần trước nàng không muốn mua cổ phiếu của Trung Dân rồi bán lại cho ông chú. Nàng cảm thấy bứt rứt v́ Trung Dân có hoàn cảnh khác hơn mọi người. Nhưng nàng cảm thấy tiếc nếu anh không đăng kư mua, nên nàng ḷng ṿng giảng giải, rồi nàng nghĩ: “ Nói ra sao cũng được, miễn có chuyện để nói hoài với anh!”.
Sau những ngày qua lại đó, Mỹ Nhơn động ḷng. Nàng lẩm nhẩm : “Sao ḿnh tính toán giỏi mà không nghĩ ra chuyện này nhỉ? Anh ấy mắc kẹt mẹ già, c̣n ḿnh th́ mắc kẹt đứa con…Vậy là lực lượng tương quan nhau rồi!”. Sau những lần so đo, nhưng cái chính là t́nh cảm con người “hướng thiện” (nàng cho là ḿnh rất rất cao thượng). Nàng ghé thăm nhà Trung Dân thường hơn, và bón cho mẹ anh ăn từng muỗng cháo, gieo cảm t́nh với người mẹ già.
Phần Trung Dân, trước giờ chưa có một bóng người yêu nào. “Ai mà ưng ḿnh”- Anh cứ luôn nhận định thiếu tự tin như thế. Căn nhà bị xiêu vẹo, mẹ già bệnh suốt nên hầu như ai liếc mắt qua hoàn cảnh đó cũng thối lui. Khi Mỹ Nhơn đút cháo cho mẹ, đưa tấm lưng đầy thịt vào mắt anh. Bỗng nghe cái cổ khô khan, cảm giác như “thịt tới miệng mà không chịu nuốt”, cũng thấy khó chịu.
Mẹ anh ăn no rồi ngủ ngay. Trung Dân liếc mắt thấy nhà vắng vẻ, lại thêm chỉ có hai người nên cho đó là cơ hội. Chưa có một mối t́nh nào để tập dợt nên có đ̣i hỏi bây giờ sẽ bị gán ngay là người bệnh hoạn. Nước hoa từ người nàng cứ thoang thoảng, mà nàng h́nh như cũng chẳng muốn chịu về.
Mỹ Nhơn lấy một quyển truyện cũ nát ra đọc, do Trung Dân đọc bèo nhèo bấy lâu nay. Truyện đó cũng chẳng có ǵ hay ho, nhưng truyện nói về thứ t́nh cảm bạo lực. Cầm trên tay, nhưng Mỹ Nhơn chẳng đọc được chữ nghĩa nào. Nàng cứ canh chừng xem hắn có “giở tṛ” không? Nàng cũng suy nghĩ mông lung lắm: “ḿnh chọc cho hắn thèm phải cưới ḿnh thôi…mà như thế cũng không được. Sau này khi cưới về, hắn biết được chủ trương này rồi hết thương ḿnh sao…Thôi, hắn muốn làm ǵ ḿnh th́ làm đi!”.
Trung Dân tỏ ư là người có tính dân chủ, mở miệng:
- Anh…Anh “dọn ổ” em nghe!
- Dọn ổ là sao? - Mỹ Nhơn hiểu hết nhưng làm bộ hỏi lại, rồi nàng tự trách: “Sao ḿnh hỏi chi để hắn ngại ngùng, im lặng để hắn làm ǵ làm”.
Trung Dân đứng lên thở dài, coi bộ nặng nề lắm. Anh ra cửa đứng nh́n xa xa không c̣n một chút nhuệ khí nào: “Thôi, chắc là ḿnh không ra tay được rồi! chắc phải hẹn lần sau chín mùi thêm chút nữa”.
Nhưng Mỹ Nhơn dù ǵ cũng có một đời chồng, chắc nghĩ ḿnh không c̣n ǵ để nhử nữa nên lại đứng dựa người sau lưng Trung Dân. Như thế là đă hiểu rồi, anh chàng chưa biết mùi con gái là ǵ giờ không c̣n kiềm ḷng được nữa. C̣n Mỹ Nhơn, mấy năm qua rồi mới có cảm giác được bồi hồi như ngày xưa…
Bà mẹ lăn qua, tuy mắt mở mắt nhắm nhưng bà nói nghe rơ: “ Đă bảo chuyện trời đất là có thật rồi! Con thấy chưa”.
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 14 2011, 03:10 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



XVII


Phan Quang Thông theo đề nghị của Tổng công ty Điện Lực, bị liên đới trách nhiệm sau lần Trung Phan làm “rụng”cầu dao 177-1, bị cách chức trưởng trạm. Hắn mới được công ty điều về pḥng kỹ thuật, dưới quyền anh. Nhưng bản tính hay tranh thủ tiếm quyền của hắn th́ anh quá rành rồi c̣n ǵ, lại thêm hay muốn chứng minh khả năng của ḿnh trội hơn nhiều mặt:
- Máy biến thế chỉ có rờ le bảo vệ ṿng ngoài.
- Trước nó cũng chỉ được bảo vệ ṿng ngoài…Cha vợ tôi gắn thêm rờle 50REF thêm lăng phí!
Trung Phan cảm giác không yên, trước ḿnh cũng làm trưởng trạm hắn đă thay thế ḿnh đó sao! Giờ hắn định giỡ tṛ ǵ đây, Trung Phan chặn họng để hắn đừng mượn cớ bám đuổi rờle 50REF nữa.
- Một căn nhà, muốn bảo vệ không có trộm. Thiết nghĩ chỉ xây tường rào là đủ sao?
- Tường rào xét ra cũng chưa đủ chống trộm…Nhưng ḿnh cần ǵ nữa chứ!- Trung Phan vô t́nh nói theo ư hắn.
- Nếu có vệ sĩ, chó Bẹc giê, camêra chống trộm vẫn hơn…
- Có thêm những thứ đó, càng đáng tin cậy hơn…- Trung Phan lại vô ư nói theo.
- Vậy th́ gắn thêm rờle 50REF bảo vệ ṿng trong đáng tin cậy hơn, sao không làm…?
Trung Phan dù sao cũng là cấp trên của hắn, cứ nói tay đôi xem hắn muốn nói ǵ.
- Th́ đáng tin cậy và c̣n dự pḥng nếu như con rờle 87 phía ngoài không may bị hư. Máy biến thế không c̣n rờle so lệch ḍng nào bảo vệ.
- Thế th́ tại sao trước đây gọi là lăng phí và bị cho là tham nhũng. Báo chí Phan phui…
Nh́n qua nh́n lại, Trung Phan cũng chỉ thấy gương mặt vênh váo ấy, không biết phải đáp trả ra sao. Trung Phan quyết tâm thực hiện lời Thủ tướng căn dặn và nói với Phan Quang Thông:
- Lần này, pḥng Kỹ thuật dứt khoát chỉ chấp nhận các thiết bị đồng bộ. Các điều hành viên tránh được các sự cố chủ quan, thực hiện đúng như lời Thủ tướng phải làm sao cung cấp ḍng điện liên tục để cho nhân dân thắp sáng và doanh nghiệp sản xuất.
Phan Quang Thông cũng quyết tâm không kém, tiếp tục tŕnh bày lại sáng kiến mà hắn tŕnh với ông Trần Chí Lư và bị cướp công:
- Muốn cung cấp ḍng điện liên tục, phải gắn lại rờ-le 50REF để bảo vệ bên trong máy biến thế. Nếu không có ǵ bảo vệ ở vị trí đó. Máy biến thế bị cháy nổ mới càng bị gián đoạn điện. Công ty vi tính đă gắn sẵn con rờle kỹ thuật số 387, bên trong con rờle này đă có chức năng 50REF tại sao không dùng?
Trung Phan nghe qua rồi ấp úng:
- Là sao?
- Công ty vi tính cũng đă tính tiền, cũng đă có những sợi cáp quang chỉ việc đấu vào không thể gọi là lăng phí hay tham nhũng ǵ nữa.
- Như vậy là?- Trung Phan cảm thấy Phan Quang Thông nói rất đúng, chỉ v́ ḿnh chậm hiểu mà thôi.
- Con rờ le 50REF từng là sáng kiến của tôi, từng bị bát bỏ cho là bảo vệ ṿng trong là thừa. Đó cũng là một cách nh́n. Cũng như căn nhà không cần vệ sĩ cũng như nuôi chó Bẹc giê và camêra, đó cũng thể gọi là thừa thăi. Nhưng nếu căn nhà có những thứ ấy để bảo vệ càng an tâm hơn, không sợ mất của cải quí giá trong nhà. Máy biến thế đắc tiền, cũng là bảo vệ nhưng bảo vệ thêm chặt chẽ sao không làm.
Trung Phan gật gù, thầm khen ngợi đầu óc tinh ranh của hắn. Anh chầm chậm nói:
- Sáng kiến của anh, ba vợ tôi lấy và lập công sao anh không giận.
- Giận ǵ, bác Trần Chí Lư biết cách thuyết phục, chứng minh được cần phải bảo vệ ṿng trong cho máy biến thế bằng con rờle 50REF. C̣n tôi chỉ nghĩ ra mà không làm ǵ, nhất là không chứng minh được cần kíp phải gắn nó vào. Người ta bát bỏ cho là lảng phí và tôi thấy nó cũng lăng phí thật.
Trung Phan đẩy chiếc ghế ngồi áp vào tường, yên lặng khá lâu không nói ǵ, như thể gột rữa tất cả những cái nh́n sự việc của ḿnh bấy lâu nay. Những lấn cấn trong ngành Điện thường th́ anh nh́n theo cách báo chí nêu, đúng là sự việc có cái nh́n khác th́ mọi việc đều khác. Giờ Phan Quang Thông phân bua, cảm giác có ǵ đó anh chưa ổn thoả, c̣n hắn th́ tinh thần vững vàng. Vậy ai đúng ai sai?
Phan Quang Thông có cái nh́n khác hơn ḿnh nhiều và cũng thật là đúng. Khi báo chí nêu ngành Điện kêu gọi tiết kiệm điện chỉ bằng bóng đèn compac, th́ càng làm cho người dân tốn kém thêm, th́ Trung Phan cũng thấy vậy và cho là nghịch lư. Trong khi đó th́ Phan Quang Thông chỉ tải trên đồng hồ đúng là giảm rơ rệt, dành năng lượng tiêu tốn vào bóng đèn sợi tim hoặc chiếu sáng công cộng, dùng cho sản xuất cái nào hay hơn.
Khi báo chí nêu ngành Điện độc quyền, th́ Trung Phan cũng thấy rơ ràng ngành Điện độc quyền. C̣n Phan Quang Thông th́ cho rằng tiền tỉ đô ai dám vào mua đây, nhà doanh nghiệp nào cũng la nhưng ngán ngại nhất là khi mua sẽ bị dân đ̣i tiền đền các trụ cột trước chưa hề đền bù, tức khắc. C̣n thuộc nhà nước th́ dân đă ngă ngũ chấp nhận từ lâu rồi, lại thêm nh́n ở dạng vĩ mô: một tư nhân sẽ lên giá xuống giá thất thường, lúc cung cấp điện lúc không theo lộ tŕnh nào: chẵng những kinh tế mà cả chính trị xáo trộn nữa là đằng khác.
Khi báo chí than trách ngành Điện cố than thở lỗ lả, mà công nhân th́ thưởng nhiều. Trung Phan cũng công nhận như vậy (v́ tiền thưởng Tết bao giờ cũng tương đương một chiếc xe đời mới). C̣n Phan Quang Thông th́ cho là dù lời hay lỗ, doanh nghiệp phải bảo đảm chế độ lương thưởng cho công nhân. Theo sản lượng điện, xă hội tiêu tốn tăng lên gấp 3 gấp 4 lần, điều hành cực nhọc gấp 3 gấp 4 lần mà lương thưởng vẫn vậy ai mà chịu. Công nhân ngành Điện không được băi công, nhưng họ bỏ ra ngoài làm là có thật, lỡ như họ đùng đùng bỏ đi sạch thữ xem đất nước mất mát bao nhiêu tiền.
Khi báo chí công kích việc cắt cúp điện vô tội vạ, hoặc trách các quan chức trong ngành Điện không dự đoán được sản lượng điện không chính xác, Phan Quang Thông chỉ cho Trung Phan thấy rằng muốn đừng cắt cúp điện th́ phải nâng công suất lên, v́ muốn phát triển đất nước phải sản xuất ra nhiều sản phẩm. Muốn nâng công suất ngoài việc t́m thêm các nguồn năng lương khác, c̣n phải nâng cả hệ thống dây dẫn. Muốn nâng dây dẫn th́ phải nâng móng trụ, muốn nâng móng trụ th́ phải nâng mặt bằng, muốn nâng mặt bằng th́ phải giải phóng và đền bồi mặt bằng. Ngoài ra c̣n phải nâng cấp và tăng công suất các trạm điện. Mà ngành Điện đi tới đâu th́ người ta reo giá đất cao tới đó, họ c̣n nghi ngờ ngành Điện khoản này khoản nọ. Trong khi chính phủ phê duyệt giá cả cái nào ra cái đó, nếu muốn đền bù cao th́ không c̣n vốn làm các công đoạn sau này.
Khi báo chí nêu….Một chiếc xe du lịch đời mới; thay dây dẫn điện, hoặc rờle…
Phan Quang Thông có cái nh́n khác: Một chiếc xe cũ hao tốn xăng cho 100 kí lô mét là 60 lít xăng, c̣n chiếc xe mới th́ 18 lít. Vậy mua chiếc xe bóng lộng là lăng phí hay để chiếc cũ kia tiếp tục hao xăng; Một dây dẫn điện cũng vậy, tải điện kém ( v́ nhu cầu sử dụng cao của người dân), chưa đến thời kỳ đă thay (đem về chỉ bán “ve chai”, chẵng ai dám dùng lại)) . Vậy thay dây là lăng phí hay để cho dây đó tiếp tục chịu tải cao? Khi chưa đủ tiền làm hàng rào bằng kẽm gai, khi đủ tiền xây tường nuôi chó và có cả camêra chống trộm là lăng phí hay cứ mất mát hoài là lăng phí, tương tự như vậy khi chưa đủ tiền đặt hệ thống bảo vệ máy biến thế bằng hệ thống vi tính, tạm thời gắn con rờle bảo vệ 50REF (tựa như hàng rào kẽm gai) là lăng phí hay đặt hệ thống vi tính là lăng phí… Người này không làm ,người khác làm th́ họ nghi ngại cho là có tham nhũng. Những điều đó tuỳ cái nh́n khác nhau của từng người…
Trung Phan hiểu mang máng có cái ǵ đó mà ḿnh hiểu chưa tới, liền gặn hỏi thêm:
- Như vậy là…
- Nh́n ở góc độ nào đó, th́ ba vợ anh cũng đúng. Cần phải có con rờle bảo vệ bên trong máy biến thế…không thể gọi là lăng phí được.
- Chuyện này đă xữ rồi, thấy vậy c̣n rắc rối chỗ nào nhỉ? Như vậy là…?
- Công ty Vi tính đến gắn cho ta con rờ- le 50 REF bên trong con 387. Ta trả tiền cho họ, mà c̣n khen ngợi họ thông thái. C̣n ta tự làm, được tiền một ít bỏ túi th́ gọi là tham nhũng. Trên quan điểm nh́n nào đó. Ba vợ anh là người có công, chứ không có tội. Nếu như kiện lại bài báo, Mỹ Nhơn ở tù như chơi…Nhưng ông không kiện, v́ cũng không đành kiện một người khổ sở nhiều rồi và anh nắm giữ ngay vị trí chủ chốt của ông, nên không cần phục chức lại. Trật tự đối với ông ấy đă được sắp xếp lại rồi, giám đốc cũng đă chấp thuận và anh cũng đă bắt tay vào việc mới.
Trung Phan nghe, bắt đầu cảm phục Phan Quang Thông. Lần này đúng là anh hiểu bạn ḿnh sâu sắc hơn, cả hai bắt tay nhau. Trước chỉ v́ có cái nh́n khác nhau mà thôi.
Top
nguyncongliet
Posted: Jun 14 2011, 03:11 AM


Nhóm G7


Group: Thành viên tích cực
Posts: 117
Member No.: 321
Joined: 2-December 10



XVIII



Các tờ báo lớn, vẫn đang hiện diện các bài viết phê phán ngành Điện, đúng có và mông lung cũng có. Thường xuất hiện vào mùa khô, mùa mà các hồ thủy điện thường cạn kiệt nước và thường hay cúp cắt điện đột xuất. Việc phê phán là việc của báo chí và người dân, c̣n ngành Điện vẫn im thinh thít. Mặc dù họ có một đội ngũ báo chí hùng mạnh, nhưng vẫn cứ im thinh thít. Tạo ra một sự bí ẩn thường thấy.
Ngành Điện là một tổ chức hết sức chặt chẽ, gần như hoàn thiện. Những nghị định nghị quyết, các văn bản gởi đi các công ty. Tức th́ toàn bộ nhân viên ngành Điện làm theo răm rắp, nhân viên trong ngành Điện rất có kỷ luật và qui cũ. Toàn bộ nhân viên được kư kết không làm lộ bí mật nhà nước, tức th́ không một ai muốn nói ra ngoài một điều ǵ.
Đội ngũ viết báo và thơ văn cũng vậy, họ dư sức viết bài phân trần với báo chí bên ngoài cho tỏ tường, dư sức giải đáp thắc mắc của mọi người dân nhưng không một ai muốn làm điều đó. Phạm vi bí mật nhà nước là như thế nào là bí mật, quả là mênh mông. Tiếc lộ một vài kỹ thuật có phải là bí mật không, kiến thức về điện là kiến thức chung của nhân loại hay cũng lại là bí mật…Tất cả chung chung, nhưng tất cả đều kư và không ai muốn nói. Chẳng thấy tài liệu nào đóng dấu “mật”, nhưng gần như ai cũng xem đó là mật.
Trung Phan cũng kư và Mỹ Nhơn cũng kư. Hai người cảm giác như họ mới là người mà ngành điện muốn kư tên xác nhận không để lộ bí mật nhà nước. Mọi người trong công ty ai cũng cho là họ viết báo và đă từng để xảy ra tin tức lọt ra ngoài cho hai nhà báo TT, nên ai cũng mong ngóng xem họ có kư không.
- Ai cũng kư, c̣n ḿnh không kư là ḿnh tự vỗ ngực “sẽ để lộ thông tin nhà nước”…Bắt buộc phải kư thôi.
- Em cũng vậy…
- Người ta trách ngành Điện cắt cúp đột xuất, không chịu đền bù…Ḷng ṿng bảo phải chứng minh thiệt hại. Người dân thường không thể chứng minh được, nên không thể đền bù. Nên Người dân kết luận ngành Điện độc quyền.
- Kết luận như vậy là ẩu trĩ…Thữ so sánh với vụ kiện các công ty thăi chất độc Da cam tại Việt Nam, người ta không chịu đền bù v́ bảo phải chứng minh thiệt hại, vậy kết luận nước Mỹ là độc quyền hả. Thứ hai nữa, muốn không độc quyền th́ phải có nhiều mô h́nh, chẵng hạn như dịch vụ điện thoại di động không thích th́ sài mạng di động khác. Đằng này chỉ có một mạng đường dây giăng mắc khắp đất nước, không thích sài th́ chọn đường dây nào khác đây. Nếu nghe lời người dân tránh hai chữ “độc quyền”, giăng mắc thêm đường dây khác có tốn kém thêm ngân sách nhà nước nữa mà thôi. Nhà nước để EVN độc lập là đúng rồi…
- Hai chúng ḿnh là nhân viên ngành Điện, lại thêm có máu viết báo. Nh́n nhận ra vấn đề th́ dễ, chỉ tội người ngoài cứ kháo nhau thế này thế nọ măi, không hiểu cho ngành Điện…
- Đúng là nhiều tờ báo đăng tải mông lung nhiều thứ. Hôm nào, em tấn công lại họ một phen…
- Thôi đi cô nương…Mới có chồng th́ lo cơm nước chồng con đàng hoàng. Trung Dân nó tốt với em không?
- Ảnh cũng tốt, nhưng ảnh cứ nói là viết báo thế nào cũng ở tù…Ảnh mà cũng quan niệm như thế th́ khổ lắm…
-Cũng đúng…Có hai nhà báo TT bị bắt nhốt chưa thả…
Trung Phan cũng lo cho số phận của ḿnh, giờ dấn thân vào nghề báo là thấy vui ít mà buồn th́ nhiều. Nghĩ đến vợ con, thỉnh thoảng nghe ớn lạnh. Nếu bài viết của ḿnh ai đó đem mổ xẻ, không thế này th́ cũng thế nọ. Anh quan niệm rằng vấn đề nào mà không có mặt trái, ai đó chỉ đem mặt trái phân tích th́ bài vỡ của anh rơ là có vấn đề. Chữ nghĩa không bao giờ bao quát hết sự việc, cắt ngang một phần nào đó để đánh giá, là mọi việc có thể đem ra nhạo báng. Cái tṛ chơi chữ đến giờ phút này Trung Phan đă quá hiểu rơ, trên giấy tờ văn bản nào cũng có chỗ hỡ, nhưng cũng có chỗ khỏa lấp để những sự việc có xảy ra là người ta đem ra căn cứ vào đó mà đối chiếu xét xử…Nói chung, cái nghề tay trái này có trục trặc ǵ đó, th́ ảnh hưởng cả nghề tay mặt là nghề điện ḿnh đang phục vụ công ty Truyền Tải. Con người sinh ra không được chọn thời để mà sống, nhưng con người có thể từ thời thế mà cơ bản khẳng định ḿnh là ai. Việc ǵ cũng có cái lư của nó, lư do anh dấn thân vào viết lách là v́ không thể bàng quang với thời cuộc. Anh đă kư kết không để lộ thông tin bí mật nhà nước, là gần như không thể nói ǵ nữa nhưng anh rất quan tâm đến chuyện thời sự hàng ngày và ḿnh có thể lư giải cặn kẻ cho người dân hiểu. Không nhà báo nào có thể trả lời tỏ tường hơn những người trong ngành Điện, nhất là Trung Phan là người cầm bút và suy tư sâu nặng vừa t́nh vừa lư với ngành Điện. Về việc báo chí cũng như người dân muốn xóa bỏ độc quyền, Trung Phan cho rằng đó là sự suy nghĩ nông cạn. Trước đây, khi đất nước ta cố gắng xây dựng cơ chế độc quyền để bảo đảm tự chủ và an ninh quốc pḥng, rồi giao cho những người đáng tin cậy quản lư và tiến triển trở thành một tập đoàn lớn có tên là EVN, th́ người ta ngang ngược muốn xóa bỏ quá tŕnh đang tiến triển ấy. Người ta nói là để cạnh tranh hơn, chất lượng hơn và nói rất là dễ như có thể làm được trong một sớm một chiều. Họ không chịu nghĩ rằng, nếu muốn cạnh tranh hơn và chất lượng hơn th́ phải có thêm một mạng đường dây chằng chịt nữa. Điều đó nghĩa là tiền trong ngân sách nhà nước tiếp tục mở hầu bao vào cho thêm đường dây để được “cạnh tranh hơn”, v́ chỉ có một mạng điện th́ cạnh tranh với ai?
Tránh mấy từ độc quyền để đúng theo những lư luận kinh tế quả là gay góc, mà thực tế và bản chất là nên độc quyền hơn nữa cho loại hàng hóa này. Mới đây, thêm một doanh nghiệp mới vừa có khả năng tranh chấp cùng với EVN, cùng một “con chung” của Chính phủ. Tính toán hơn thiệt nhau trên lợi nhuận, dẫn đến gây gỗ nhau trên thương trường, chưa chi đă thấy “sự cạnh tranh” ấy càng dẫn bất ổn hơn là lợi lộc cho người dân. Trong khi đó, EVN đang hướng đến sự độc quyền “hoàn thiện”, bởi v́ thứ hàng hóa đặc biệt này cần có sự quản lư đặc biệt. So sánh với việc cúp cắt điện trước đây quả là số lần cắt cúp giảm rất nhiều, phần lớn lư do ở khâu kỹ thuật chịu tải của thiết bị là phần nhiều (Bởi b́ mọi thứ đều có tuổi thọ). Cho nên, vài lần cúp cắt trong mùa khô, th́ ngay tức khắc đổ bực dọc cho ngành Điện và khăng khăng đó là sự độc quyền quả là hơi ẩu trĩ. Sự nổ lực của ngành Điện như vậy là rất lớn rồi, và đang trong quá tŕnh hoàn thiện hơn.
Trung Phan định thần lại và nh́n báo chí nói xấu ngành Điện ḿnh. Trung Phan vẫn c̣n ghiền viết báo lắm, mỗi ngày viết nhiều hơn và có thể viết nhiều đề tài khác nhau. Trung Phan cảm giác như tiền lương không đủ sài, gần như người ta nói làm cho ngành Điện lương cao nhưng tháng nào cũng như tháng nấy. Kiếm thêm chút đỉnh, cũng là một lư do trong viết báo. Đó là công việc c̣n để làm “chảnh” với bên vợ, xưa nay có chàng rể nào ở bên vợ có được lời nói “cứng”.
Từ ngày lấy vợ, được cha vợ ưu ái “nhượng” lại chức tước và ở hẳn trong căn nhà của cha mẹ vợ. Nh́n bề ngoài thấy như Trung Phan có được sự đầm ấm không ai hơn, lấy con gái duy nhất của ông Trần Chí Lư th́ ai cũng ganh tỵ. Nhưng Trung Phan có cảm giác như ḿnh khó thở, thiếu đi sự tự do. Nhất là đàn ông là người luôn thể hiện sự chỉ đạo, dẫn dắt. Trung Phan cảm thấy ḿnh bị kèm cập, và gần như tất cả ư kiến ǵ của anh nói đều bị bát. Cho dù đó là lập luận logic nhất, nhưng cô vợ vẫn cứ không nghe mà cứ một mực là đợi cha về hay gọi điện cho ông để xin ư kiến. Tương phản giữa việc anh là trưởng pḥng Kỹ Thuật hầu như xử lư sự cố rất chu đáo, ai ai cũng gần như chấp nhận những phương thức của anh đề ra, th́ về nhà ngược lại cô vợ mỉa mai cho đó là nhờ cha vợ đă sắp xếp và anh chỉ thừa hưởng những kinh nghiệm đă có rồi từ người cha. Khi tất cả bên vợ biết được Trung Phan là người cung cấp tin cho báo chí chứ không phải Mỹ Nhơn, th́ mọi thứ Trung Phan làm đều bị vợ ḿnh đay nghiến, rằng cha vợ là người âm thầm chịu đựng v́ hạnh phúc của con, rằng ông bị oan mà vẫn chấp nhận từ chức để nhường cho Trung Phan chức danh Trưởng pḥng Kỹ Thuật. Người cha là trên hết là đương nhiên, nhưng mọi thứ khác th́ vợ ḿnh đều xem là thấp kém và Trung Phan chẳng là ǵ hết và anh rất ư là phiền muộn điều đó. Ngược lại, khi Trung Phan than thở với ai việc đó, th́ mọi người xem như đó là việc đương nhiên. Ai ai cũng nói: “ Ở rể mà…” và xem như việc đó là b́nh thường.
Khi đàn ông mất sự chỉ đạo, không phát huy được tính “cầm lái” trong gia đ́nh th́ bắt đầu có những rạn nức trong hạnh phúc. Trung Phan thường t́m gặp lại Mỹ Nhơn và so sánh hạnh phúc của gia đ́nh ḿnh với hạnh phúc của nàng với Trung Dân, thường hỏi nàng có hạnh phúc với Trung dân không và tiếc nuối sao trước đây ḿnh không “dũng cảm” lấy nàng làm vợ. Trung Phan suy xét lại t́nh yêu của ḿnh với vợ trước đây, anh cảm giác như tính hiếu thắng đố kỵ của một gă đàn ông quyết tâm lấy một cô vợ của một người có chức tước hơn là từ t́nh yêu trong con tim ḿnh. Ngay từ đầu vợ anh đă đối xử với ḿnh như vậy rồi, đă lấn lướt và ḿnh bao giờ cũng lép vế. Ngay từ đầu người vợ đă có tính lanh chanh, là một công nhân của nhà nước nhưng đ̣i hỏi mua chiếc nhẫn cưới gần cả chục triệu. Khi vợ ḿnh sinh ra đứa con th́ vợ ḿnh càng “phát huy” tính lanh chanh ấy không thể nào chịu nỗi nữa. Trung Phan ngán ngẫm khi mỗi lần về nhà, nhưng việc đưa đón con và chơi với nó anh không sao bẵng đi ngày nào được. Người cha yêu con quá mức cũng có khi cực đoan, anh bắt con bé học sớm hơn tuổi nhưng anh cho rằng nó có phước đức v́ có người cha hiểu biết. Từ ngày có con, Trung Phan sợ chết sớm, anh sợ bất trắc nào đó mà ḿnh qua đời con bé phải sống làm sao đây và ai dạy dỗ nó, tuy bực ḿnh vợ có khi không thèm gần gũi nhưng cũng tiếc nuối khi vợ lấy người chồng khác khi ḿnh chết sớm, rồi con bé gặp người cha sau biết có tốt không? Đây đó báo chí đăng tải những tin mà đứa con của vợ bị cha dượng quấy rối, Trung Phan đay nghiến khi nghĩ đến cảnh tượng đó và không muốn chết sớm hơn bao giờ hết. Nhưng tâm trạng bất an mong chờ con nhanh lớn để ḿnh dạy dỗ, để tranh thủ lúc ḿnh c̣n sống th́ dồn dập kiến thức ǵ đó con bé có thể học được. Cái ǵ Trung Phan cũng phân tích, không cần biết con bé có hiểu hay không, có khi quất cây vào đít con để nó nghe ḿnh nói, th́ lúc đó vợ anh giành lại con bé và anh bị đay nghiến như là một gă khùng không hơn không kém. Bị vợ xĩ vả thậm tệ, lại c̣n nói ḿnh dạy con không có phương pháp, Trung Phan có lúc tức giận đá chiếc xe đạp ai đó ngán giữa đường, bị sút móng chân và đi làm bị cộp trong chiếc dày. Mấy ngày ai hỏi cũng không nói, đó là những ngày Trung Phan chỉ thích nói chuyện với Mỹ Nhơn mà thôi. Thoạt đầu th́ dùng điện thoại nội bộ, có khi chơi sang móc điện thoại di động ra ca cẩm. Tựa như chưa hết ư th́ gặp nhau thường xuyên hơn, và lư do đầu tiên mượn chuyện để nói đó là đề tài báo chí mà giờ hai người đều là Công tác viên của Bản tin Báo Điện Lực.
Trong cơ quan việc trao đổi giữa những người nam nữ là chuyện b́nh thường, nhưng giữa Trung Phan và Mỹ Nhơn trước đây ở trạm Hoa Mai đă có t́nh ư nhau rồi, th́ Trung Dân chồng của Mỹ Nhơn nghe mọi người tọc mạch th́ rất là buồn phiền việc ấy. Chuyện Trung Dân ghen tuông cũng có cơ sở, phát sinh thêm mối quan hệ phức tạp vốn dĩ ở đời không có ǵ hoàn hảo cho lắm và người đang bị phiền phức lúc này chính là Mỹ Nhơn. Nàng hết sức là khó xử.
Không biết Trung Dân nói ǵ đó với Mỹ Nhơn, mà khi gặp Trung Phan nói với nàng:
- Trong góc sâu trong tâm hồn anh, cũng có ư nghĩ việc có t́nh cảm với em.
Nàng nói:
- Trước đây anh phá bĩnh em chưa đủ sao, giờ anh c̣n muốn phá em nữa…
Trung Phan thực ḷng nhưng Mỹ Nhơn cho là bỡn cợt, anh hết sức buồn phiền câu nói đó.
Ở đời hiếm có việc ǵ suông sẽ như ḿnh tính toán cả, nhất là việc t́nh cảm yêu đương giữa con người. Trung Phan biết mỗi người con gái nh́n rơ được một thứ t́nh cảm chắc chắn lâu dài, mới mong rằng chinh phục được họ. Mỹ Nhơn không c̣n là người mà anh nghĩ tới được nữa và nàng đâu dám mạo hiểm hạnh phúc đang có để đổi lại những câu nói bông đùa không chắc chắn bao nhiêu như anh đă nêu. Mặc dù trước đây hai người đă có t́nh cảm sâu nặng đi chăng nữa, mà không hướng tới sự bền lâu th́ bây giờ nàng nói là anh là người “phá bĩnh”. Cái nh́n của phụ nữ là vậy, khi mọi thứ chắc chắn, khi anh cô đơn hoặc anh thôi vợ th́ mới mong những lời lẽ đó là nói thật. Trong khi đó, phụ nữ không thích đàn ông bắt cả hai tay, thứ t́nh cảm yêu đương đối với phụ nữ chỉ có một mà thôi, không thể chia sẻ và cũng không thể cùng lúc vừa yêu người này và đồng thời yêu người kia được. Trung Phan cũng biết họ c̣n xem ḿnh là người thiếu đứng đắn, không đáng là người để họ xem trọng nữa.
Rắc rối từ phía gia đ́nh, mà phản xạ con người không bao giờ muốn cô đơn. Thỉnh thoảng Trung Phan muốn thẳng thắng nói rằng, ḿnh sẵn sàng bỏ mọi thứ để bắt đầu lại với nàng nhưng cái thời điểm mà mỗi người có khác nhau, cũng như trước đây thời điểm anh chưa muốn có vợ và thời điểm yêu nàng không đúng nhịp. Giờ anh chỉ biết nh́n thời cơ trôi qua và thú nhận với riêng ḿnh là có yêu nàng, nhưng giờ điều đó nói ra càng thêm bị khinh khi. Vả lại, Trung Phan có dám nói với Mỹ Nhơn rằng anh sẵn sàng bỏ mọi thứ để bắt đầu với nàng đâu, rằng anh yêu nàng tha thiết và v́ con tim anh sẽ sống theo nhịp đập con tim ấy. Hai người cùng cơ quan, cùng làm chung với những người mà họ đang sống hạnh phúc, thử hỏi có dám mở miệng nói ra những dự tính mà xét kỹ ra chỉ thoáng một lúc trong đầu mà thôi. Tâm thức con người càng nh́n càng thấy buồn, v́ ở đó luôn có những ước mơ xa vời vợi mà con người không thể với tới được. Điều đó làm cho con người ta buồn khổ và người nào cũng vậy. Luôn luôn buồn phiền,cho dù họ đă có hạnh phúc và có sự đầy đủ nhất định nào đó. Con người là như vậy, nên con người lúc nào cũng làm những việc mà mấy ai hiểu nổi.
Trung Phan gặp nhiều việc căng thẳng, dồn dập: Nào trục trặc thiết bị, nào hội họp nghe những lời trách cứ từ cấp trên, nào báo chí phỏng vấn và những góp ư của người dân về việc cắt cúp điện. Báo chí không cần biết lư do ǵ, cứ việc cắt điện th́ phản ánh. Họ nói yếu tố kỹ thuật chi chi đó không cần biết, ngành Điện phải làm như thế nào đó làm, miễn sao điện luôn luôn có và phải có chất lượng, rồi họ lại soi mói vào sự độc quyền và ngành Điện được hưởng chế độ “con cưng” của chính phủ. Người dân bị mất điện, bị đ́nh đốn sản xuất và sinh hoạt. Bực dọc không hiểu nhiều về cơ cấu của chính phủ và cấu tạo của ngành Điện như thế nào. Họ cũng theo báo chí bươi móc những phiền toái trước đây, làm cho báo chí vài ngày gần đây luôn có những trang chỉ trích những người trong ngành Điện.
Người ta hay thích chỉ trích, người ta cho rằng đang đại diện số đông quần chúng. Người ta cũng muốn thực hiện câu thành ngữ: “ Nực cười châu chấu đá xe, tưởng rằng chấu ngă ai dè xe nghiên”. Người ta cho ḿnh là châu chấu, c̣n ngành Điện là xe. Khi gặp những sự việc khốn đốn như vậy, sự quan tâm an ủi của gia đ́nh rất quan trọng. Nhưng trong mối quan hệ vợ chồng, Trung Phan thường xuyên gặp cảnh lục đục…
Hạnh phúc gia đ́nh mỗi người nâng niu, nuôi dưỡng. Trung Phan không hiểu sao người vợ đùn đẩy cho anh mọi việc. Cô nàng đỏng đảnh như lúc c̣n con gái, bắt anh phải quan tâm nàng từng chút một, c̣n ḿnh th́ mặc kệ:
- Anh có biết, tôi hay úp mặt vào gối khóc tức tửi không?
- Úp mặt vào gối, có trời mới biết.
- Đó…Anh có chịu là người vô t́nh không?
- Đi làm căng thẳng, lo đưa rước con đi học. Về c̣n phải quan tâm từng chuyện nhỏ nhặt nữa sao?
- Bởi thế tôi mới khóc, không ngờ tôi lấy một người quá vô t́nh.
Trung Phan thở dài ngao ngán. Trong khi ḿnh mới là người cần quan tâm chăm sóc hơn bao giờ hết, áp lực công việc với những bất trắc đă xảy ra và báo chí đăng tải hằng ngày không thể nào nói là không biết đến. Ra đường khoát chiếc áo có huy hiệu Điện Lực, là có cái nh́n khinh rẽ khác thường hơn mọi khi. Trung Phan cảm thấy ḿnh đang bị tù tội hơn là một quan chức trong ngành Điện.
Trung Phan buồn phiền vợ mới là người không để tâm đến ḿnh, đằng này c̣n bắt bẽ là anh không quan tâm tới nàng. T́nh thế vợ chồng đang có những bất ḥa, sự việc tưởng chừng không đến nổi nào nhưng càng ngày càng lún sâu vào những điều cấm kỵ. Trung Phan chán ngán về nhà và thường nán lại với bạn bè tiệc tùng. Việc rước con nhờ ba vợ lo hoặc là để vợ nổi đóa tự rước. Anh bắt đầu có những biểu hiện đùn đẩy trách nhiệm nuôi con cho vợ ḿnh, rồi đi uống bia ở mấy quán Karaoké. Một hôm anh cứ nghĩ là ba vợ ở nhà nên nhờ rước con. Ông nhờ lại con gái và ông cũng đang ở một quán nhậu có tiếp viên. Mấy người bạn của Trung Phan cũng vô t́nh dẫn dắt anh tới đó. Những người trong ngành nghĩ hưu có, đang làm việc gặp nhau ḥ hét vui say. Việc Trung Phan gặp mặt ba vợ ḿnh tại quán Karaoké ôm là việc bất ngờ. Hai cha con nh́n nhau miễn cưỡng ngồi cùng với những người khác chung một bàn, Trung Phan chưa say nên quở trách ông Trần Chí Lư trước:
- Ba mà cũng vô đây nhậu nữa à? Mẹ mà biết được là chết…
- Về nhà th́ đừng nói ǵ hết th́ ai biết…- Những người bạn của Trung Phan nhao nhao lư lẻ.
Ông Trần Chí Lư khề khà:
- Nó mà về mét vợ tao th́ tao mét vợ nó…Hà hà…Nào ngồi vào bàn đi.
Gần đây tiệc tùng tăng hai, tăng ba trở thành phương cách giao thiệp của những người thích rượu bia. Nhân viên Điện Lực cũng không thoát t́nh cảnh đó, rũ nhau tới những nơi cấm kỵ và đó cũng là phương cách để gây thanh thế cho ḿnh. Họ nhậu nhẹt tới tối khuya, không say không về.
Hai cha con về cùng một giờ, mẹ vợ ra mở cửa chứ người vợ chẳng thèm để tâm đến việc đó. Nhờ về cùng một giờ, cả hai dựa dẫm vào nhau tựa như hai người đàn ông cần trao đổi ǵ đó ngoài quán. Mấy ngày sau, cha vợ con rể chưa nói chuyện được với nhau. Họ sợ rằng nói chuyện ra không khéo lỡ lời là lộ tẫy mọi việc cũng có, sợ rằng người này “mét” vợ người kia là lùm xùm cũng có và nhất là họ nghi kỵ lẫn nhau ai đi quán karaoké có tiếp viên ai nhiều hơn ai. Rồi họ cho ḿnh lư lẻ để đi, rằng mọi thứ đều do nhóm bạn bày tṛ ra, rằng v́ quan hệ ngoại giao cần thiết phải như vậy. Trong các buổi cơm gia đ́nh ngồi đối diện với nhau là một cực h́nh, có cái ǵ đó ngăn cách giữa chàng rể và bố vợ, lườm quít nhau nhưng không ai nói ai nữa lời. Hai người đàn bà cũng cảm giác ǵ đó bất an khi hai người cùng về đêm hôm đó, họ trao đổi những ǵ ngoài quán mà không hề nghe ngóng được một thông tin ǵ, mà lại lườm quít nhau hơn. Lệ Mỹ không nể ai, châm chọc:
- Mấy hôm nay sao ba và anh Phan như có chuyện chẳng vui?
- Sao? Thằng Phan à…Chứ ba đâu…
- Ba ơi! Con có ǵ đâu, b́nh thường thôi mà…C̣n ba…
- Trời ơi…Tôi mắc mớ ǵ mà kể ra…Thôi, tôi ăn cơm như vậy là đủ no rồi.
- Mấy người này nói không có chuyện ǵ? Chứ thực là có chuyện ǵ đó giấu hai mẹ con tôi chứ chẳng chơi.
- Mẹ à! Nói chung th́ con c̣n trẻ, chứ ba già mà ba c̣n đi uống…
- Sao vậy!- Ông Trần Chí Lư định bước ra ngoài, nhưng nghe Trung Phan đang muốn tố cáo ông nên quay lại- Sao vậy nè! Đă thống nhất nhau là về đừng mét qua mét lại chứ. Anh thấy tôi có nói ǵ đâu…
- Nhưng con có nói ǵ đâu…Con chỉ nói là ba hôm đó đi nhậu nhiều. Ba có tuổi nhậu say mèm là không tốt. Con trẻ th́ c̣n sức…
- Ư cậu nói c̣n sức là c̣n đi ra đó nhiều lần nữa được sao. Nói cho cậu biết là tôi mà thấy cậu vào đó nữa là không xong với tôi đâu.
Lúc này, Trung Phan cúi gầm vào chén cơm, ḿnh chỉ định nói qua quít đánh lừa hai người đàn bà cho có chuyện nói, ai dè ông bố vợ không hiểu ư tưởng anh đang xăm xoi ông. Sự thể đă lồ lộ, Lệ Mỹ ngồi nh́n vào mặt Trung Phan, rồi đay nghiến:
- Nói cho anh biết nha! Trong pḥng tôi hỗm rày cũng có người nói vu vơ nhưng tôi nghe hiểu hết rồi đó. Có ai kháo nhau là, hai cha con đi uống bia ôm, rồi c̣n giao ước: “Mày mà mét vợ tao là tao mét vợ mày”. Có vậy không?
Bấy giờ Trung Phan biết vợ biết tất, biết chắc đó là lời mở đầu nên Trung Phan quày quả lùa cơm nhanh vào miệng và chuồn nhanh vào pḥng. Nhưng cô vợ cũng tức tốc đi phía sau mở đài hết volume, đay nghiến từng chuyện một:
- Anh vào đó rồi về lây bệnh cho vợ con, anh sung sướng ǵ ở đó…Anh muốn hại tôi chết sớm v́ bệnh Sida phải không? Anh tàn ác tàn nhẫn vô nhân đạo, anh là con thú chứ không phải con người, anh nghĩ tôi già rồi chắc…
Ông Trần Chí Lư nh́n lại, mỉm cười cho đáng đời cái thằng rể hư thân mất nết. Nhưng ông cũng không hơn ǵ Trung Phan, vừa mỉm cười méo xệch th́ bà nhà ông lôi ông vào pḥng:
- Ông vào đây! Ông nghĩ sao vậy, già rồi phải để đạo đức cho con cháu chứ, ông với thằng rể cùng vào đó th́ nó c̣n coi ông là ǵ.
Ông Trần Chí Lư bị lôi vào trong pḥng, trong nhà chỉ c̣n nghe tiếng hai người đàn bà la thét.
Sau ngày đó, Trung Phan ôm vài bộ đồ vào cơ quan nằm ngủ. Sự thể thế này rồi anh chưa biết tính ra sao, và sự việc cả pḥng ai cũng biết anh bị vợ đuổi. Hạnh phúc mỗi người giống nhau, nhưng bất hạnh mỗi người khác nhau. Trung Phan cố giấu diếm bao nhiêu chuyện phiền toái của ḿnh, th́ gần như bị mọi người biết sạch. Nhất là hai vợ chồng cùng cơ quan, ai biết được người kia có giữ kín cho ḿnh, nên Trung Phan nghe một người hỏi như muốn tan nát ḷng:
- Anh ngủ ở cơ quan chắc là đi uống bia ôm bị vợ đuổi hả?
Trung Phan cắn răng lại không mở lời một câu, cái mà anh sợ lộ ra th́ lại vịt tẹt trong cơ quan. Người mà Trung Phan sợ nhất để nghe chuyện này không hiểu sao lại là Mỹ Nhơn.
Mấy ngày sau, pḥng Kỹ Thuật mai mắn nhận được giấy mời từ ban A (Công Ty Điện Lực), cắt cử người cùng đại diện sang Ấn Độ để thí nghiệm máy biến thế do họ đặt hàng cho một trạm biến điện sắp lên, do hăng chế tạo máy biến thế Crompton Greeves. Trung Phan có vị trí là Trưởng pḥng Kỹ Thuật, lại thêm đang có vấn đề với gia đ́nh vợ. Cho nên, quyết định từ phía giám đốc để anh đại diện đi kiểm tra không làm ai bất ngờ.
Đi đông đi tây không hay bằng đi Ấn Độ: Đất nước Ấn Độ kỳ bí và là nơi khởi nguồn của nhiều Tôn giáo trên thế giới. Văn minh Ấn Độ là một nền văn minh xa xưa nhất và ở đấy c̣n chứa đựng một số tập tục rất độc đáo. Sông Hằng của người Ấn Độ, con sông mà người dân ở đó sùng bái như ḍng sữa trong vắt khởi nguồn từ đỉnh Himalaya. Mọi người xem con sông là linh thiêng, tắm mát cho ḿnh và c̣n gột rửa bao tội lỗi. Người Ấn Độ bao giờ cũng nghĩ ḿnh là người có tội, nghĩa là bao giờ họ cũng nghĩ về họ trước. Tựa như câu nói ở Việt Nam: "Trách ta trước hăy trách người" và có lẻ v́ vậy mà anh ảnh hưởng nhiều trong chuyến đi ấy.
Trong các nước đang phát triển, Công nghệ thông tin Ấn Độ thuộc hàng tiên tiến nhất thế giới. Nền Công nghiệp đang từng lúc phát triển vượt bậc chưa từng thấy và họ có thể sánh ngang bằng một vài nước Tây Âu. Đặt hàng mua máy biến thế và được đi sang ấy xem thí nghiệm trước khi chở về. Trung Phan tỉ mỉ từng hạng mục một, không quên công việc là trên hết. Anh không phụ ḷng công ty, đặt những thắc mắc khi thấy có những khác biệt theo bảng hợp đồng đặt mua máy trước đó. Đoàn công tác đă kiểm tra các hồ sơ do nhà thầu cung cấp liên quan đến các hạng mục đă được thử nghiệm ở từng công đoạn trong quá tŕnh chế tạo các máy biến thế, các hồ sơ chứng minh nguồn gốc, xuất xứ của các phụ kiện được sử dụng để lắp đặt trên các MBT. Kết quả: các hồ sơ phù hợp cơ bản với các nội dung nêu trong hợp đồng.
Từ khi ra nước ngoài, Trung Phan bỗng có cái nh́n hay thâu tóm và gỏn gọn mọi việc. Tóm tắt cuộc đời của ḿnh như xâu chuỗi trong tay mấy thầy tu, họ lần từng hạt c̣n anh lần từng t́nh huống từng quá tŕnh ḿnh làm việc trong ngành Điện.
- Làm ǵ làm..."Ăn cơm quan, cũng phải múa ngang múa dọc". Anh lẩm bẩm tự nhũ.
Anh cảm thấy ḿnh có ǵ đó may mắn, được cất nhắc lên chức nhanh hơn các đồng nghiệp khác. Không chừng, lần trở về này ḿnh vọt "cái vèo" tới Tổng th́ sao? Coi bộ, ḿnh phải chuẩn bị trước t́nh huống này, phải có kế sách ǵ đó chuẩn bị trước mới được. Trung Phan cảm thấy ḿnh may mắn từ khi gặp Thủ Tướng, dù ở nơi không đáng gặp lắm...Thế mà c̣n lên "vèo vèo". Nếu như lần này ra Tổng, sẽ gặp ngài ở một nơi đường hoàng hơn, sẽ tŕnh bày khái niệm An Ninh năng lượng mới, bằng một khái niệm được đặt tên "Tu hú trong tổ chim sâu" mà ḿnh ưu tư bấy lâu nay. Tâm huyết với ngành Điện, nên anh quyết sẽ tŕnh bày ư kiến ấy.
Trung Phan th́ thào tập dợt: "Thưa ngài! Nếu như không định nghĩa rơ ràng lại An ninh năng lượng ắt EVN sẽ măi măi thiếu điện".
" Vậy th́ anh định nghĩa lại thế nào?"- Chắc chắn Thủ Tướng sẽ hỏi lại, rồi nhắm mắt lại như ngủ (Bởi v́ các chuyên gia đă cảnh báo hoài ông nghe măi cũng chán). Trung Phan tưởng tượng ra như vậy, nên nghĩ cách phải làm sao thu hút sự tập trung của Thủ Tướng ngay từ đầu.
" Dạ! Nếu như cung cấp điện như cách thức xưa nay, ắt EVN sẽ luôn luôn thiếu điện. Bởi v́ có con tú hú trong tổ chim sâu". Trung Phan biết Thủ Tướng sẽ mở mắt ngạc nhiên nh́n ḿnh, ḿnh sẽ tŕnh bày khái niệm ấy cho Thủ Tướng nghe. Trung Phan biết khái niệm diễn giải rất khó, rằng t́nh h́nh thiếu điện với tu hú có mắc mớ ǵ với nhau đâu, nhưng anh cố dùng khái niệm ấy giải thích cho Thủ Tướng nghe.
" Trong tự nhiên, chim sâu rất siêng năng làm tổ. Cần mẫn tha từng cọng rơm, cọng cỏ dệt thành một tổ ấm, rồi đẻ trứng vào đó để ấp. Chim sâu đẻ trứng và bắt đầu đẻ trứng cho ḿnh. Nhưng có một con chim tu hú, tranh thủ đẻ một quả trứng của ḿnh vào. Chim sâu không hay biết, ấp cả trứng ấy và nở trước. Chim tu hú con chưa ǵ đă là tên gian manh, tranh thủ chim sâu cả bố và mẹ t́m mồi mớm cho ḿnh. Nó đẩy mấy trứng chưa nở của chim sâu rơi xuống đất, để một ḿnh được chăm sóc chu tất hơn, ăn không biết bao nhiêu là no, nên bố mẹ chim sâu cứ bay đi bay về tổ không biết bao nhiêu lần.
Tốc độ ăn của con tu hú càng lúc càng mạnh, vợ chồng chim sâu thấy con lớn nhanh cũng mừng và c̣n có thể trạng to gấp ba gấp bốn lần ḿnh. Tội nghiệp vợ chồng chim sâu muốn kiệt sức, ăn không dám ăn phải dành dụm cho chim tu hú ăn suốt. Đến lúc tu hú chập chững vỗ cánh, đôi vợ chồng chim sâu dạy nó bay. Nó đập cánh một lúc, rồi bay đi không bao giờ ngoảnh lại".
Trung Phan nghĩ ngợi đến đó, biết là Thủ Tướng sẽ nói là biết vài trường hợp đó ngoài tự nhiên, nhưng có mắc mớ ǵ tới EVN.
" Thưa ngài! Trước đây ta mời gọi đầu tư nước ngoài vào Việt Nam, ta cũng dự liệu được lượng điện cho tương lai. Thế nhưng, càng lo th́ càng thiếu hụt điện.
Cứ cái đà này th́ các địa phương sẽ tiếp tục cằn nhằn EVN, họ cho là ḿnh có cái quyền đó. V́ họ đă "trải thảm đỏ" mời các nhà đầu vào, mở các khu công nghiệp được cho là giải quyết công ăn chuyện làm, đưa nhiều tiêu chí hấp dẫn khác, đẩy chỉ tiêu lên cao để ḥng theo kịp các tỉnh khác, chẳng thiết ǵ nguồn điện năng mà đáng lẻ ra họ phải tự định lấy nhưng họ cứ mặc nhiên và xem đó là trách nhiệm của ngành Điện phải lo cho họ. Chi phí trong nước điện rẻ hơn các nước khu vực nên các doanh nghiệp nước ngoài cứ thoải mái mà dùng, không cần thiết đầu tư công nghệ vào các khu vực ấy tiêu tốn điện năng cao hay không. Vô t́nh, Việt Nam là băi tập trung các máy móc công nghệ lạc hậu.
Khái niệm an ninh năng lượng nên định nghĩa lại. Thay v́ các doanh nghiệp, các khu chế xuất tự nghĩ ḿnh có quyền sử dụng điện rẻ của nước nhà, th́ họ phải tự mà t́m nguồn điện cấp cho ḿnh. Tựa như nhánh xương cá nhưng mỗi nơi có quyền hoạch định riêng, trục xương sống bắc- nam giờ mới là trục chính của An ninh Năng lượng. Cũng như, khái niệm an ninh lương thực, có dự trữ mới có cứu đói đúng lúc đúng th́. EVN không có nguồn dự trữ nào, mà c̣n ôm đồm ắt nhiệm vụ sẽ không hoàn thành.
Hiện trạng Lượng điện năng dư thừa bán điện cho EVN rồi ṿng lại khu công nghiệp ấy với giá rẽ mạt, để cung cấp cho các máy móc cũ kỹ đó là một bất công đối với EVN. Tựa như, sau khi đẩy những quả trứng chim non đi, họ trở thành con chim tu hú ăn no béo bụng. C̣n EVN th́ cứ như con chim sâu, cắm đầu cắm cổ chạy ăn từng bửa nhưng không bao giờ đủ. Thay v́ nộp vào ngân sách mỗi năm, nhưng ngân sách tiếp tục đổ ra để "hoàn thiện" chiến lược An ninh Điện năng. Nhưng chắc chắn không bao giờ đủ điện, v́ quá "vô tư" nên chim tu hú sẽ tiếp tục đẻ nhiều trứng vào tổ chim sâu. Bây giờ, một tổ có nhiều chim tu hú con, chắc chắn chim sâu bố mẹ không bao giờ lo xuể. Một lúc nào đó, sớm muộn sẽ găy đổ.
Muốn tránh những trường hợp như vậy, ngay từ đầu một khu công nghiệp phải tự hoạnh định cho ḿnh. Những nhà máy phát điện ở mỗi địa phương phải tự đặt nền móng cho nguồn tương ứng, họ phải có trách nhiệm cung cấp một vùng rộng lớn cho cả sinh hoạt công nhân của họ. Nhà nước không can dự vào giá cả, ngay cả giá điện tự họ thiết lập không can thiệp. . .Bởi v́, họ đưa giá cao, ắt người tiêu thụ sẽ đầu tư sang khu vực khác, như thế mới gọi là cạnh tranh. Có làm như thế, "trải thảm đỏ" sẽ được chọn lọc. Người ta mới đưa máy móc tối tân, ít tiêu tốn điện. Lại thêm chọn lựa vùng cạnh tranh đúng nghĩa. Các nhà máy điện sẽ mọc lên như nấm, nhiều cách nhiều kiểu từ gió hoặc từ sóng biển, để giá cả cạnh tranh hơn...
Như vậy mới gọi là cạnh trạnh lành mạnh và EVN không trở thành là doanh nghiệp độc quyền, mà là người "cảnh sát" canh pḥng pḥng khi thiếu điện cục bộ nơi nào đó th́ ứng cứu ngay. EVN cho thuê cột điện và ứng cứu với giá cũng đặc biệt, đôi khi có sự cố lượng hao hụt thất thoát cũng phải tính vào giá truyền tải.
Với giá điện như hiện nay, các khu chế xuất- công nghiệp dù có dư thừa cũng chẳng dại ǵ lo cho lượng điện thiếu hụt tại chỗ. Họ bán cho EVN giá cao, rồi EVN cung cấp điện lại cho họ giá rẻ. Dùng từ "móc túi" hơi quá, nhưng có đến hai lần người dân bị mất tiền của ḿnh.
Thời tiết Ấn Độ rất nóng, nên họ lo đoàn Việt Nam từng chút một. Một người trong phái đoàn tới đưa cho Trung Phan một tưp kem. Trung Phan cứ lo nghĩ về chuyện gặp Thủ Tướng. Anh nghĩ ḿnh tŕnh bày như thế Thủ tướng sẽ khen ngợi, hít một hơi dài khoan khoái, không hay mấy bà chị cùng Đoàn bước tới cằn nhằn:
- Chưa thấy ai lớn cái đầu như anh, ăn để kem tèm lem vậy nè... làm mất thể diện đoàn Việt Nam ḿnh.
Lúc này, Trung Phan mới hay kem chảy ra tứ tung trên tay. Họa chăng mấy đứa bé đang đùa nghịch với mấy con chim bồ cầu, nh́n xem anh có ư...đồng cảm. Trung Phan lại nghĩ: " Ăn kem c̣n dính tay tè lè... c̣n gặp Thủ tướng làm ǵ. Ra Tổng có hay ho ǵ, ở nhà chơi với mẹ con nó thôi."
Sau những ngày làm việc căng thẳng, phái đoàn được một chuyến tham quan đền Taj Manhal lộng lẫy, cố nắm bắt cảm xúc từ chuyến đi thực tế ấy. Đền Taj Manhal- một kiệt tác của nhân loại và của thế giới. Đến hôm nay vẫn lồng lộng, kỳ vỹ. Công viên được lát gạch hoa văn đỏ, bao bọc bởi những hàng cây kiễng rất cầu kỳ. Không c̣n tiếng khen nào hơn tự đáy ḷng thán phục một công tŕnh vĩ đại, của một nhà Vua yêu thương tặng cho Hoàng Hậu quá cố. Không c̣n tiếng khen nào hơn khi một người đàn ông chung thuỷ yêu thương vợ ḿnh đến như vậy, ngôi đền và câu chuyện t́nh yêu lung lay ḷng người. Phái đoàn dạo bước đến đâu đều trầm trồ khen ngợi đến đó và quả thực đức tính thuỷ chung của người Ấn Độ không nơi nào bằng. Mọi người giây phút nhớ về gia đ́nh, khát khao được yêu thương vợ ḿnh được như vậy. Người hướng dẫn ngợi ca đức Vua của ḿnh xong, nói với phái đoàn vài câu: " Người Ấn Độ rất tôn trọng t́nh yêu đôi lứa và rất tôn trọng hạnh phúc gia đ́nh". Trong tận thâm tâm, Trung Phan cảm thấy ḿnh hơi buồn v́ sang tới tận Ấn Độ mới hiểu lỗi của ḿnh là quá đáng, không thể tha thứ được. Kết tóc se duyên với nhau kiểu ǵ th́ cũng phải cố gắng sống chung thủy với nhau trọn đời. Trung Phan thấy ḿnh nhớ vợ khôn xiết, anh nh́n đền Taj Manhal thấy ḿnh c̣n hơn cả vua nữa: "Tuy vợ ḿnh trằn ăn trăn quấn, nhưng... c̣n sống". Trung Phan quyết lần đi Ấn Độ về làm lành với bà xă, rũ nhau ăn kem.
- Vợ ḿnh...có thấy ăn kem chảy... c̣n khen nữa chứ không kết tội như mấy bà chị này đâu...Thôi, mục đích con người ta sống là có công ăn việc làm ổn định, để nuôi vợ nuôi con chứ ḿnh muốn ǵ nữa đây?
1999- 2008
Hết.

Top
« Next Oldest | Bài viết của bạn | Next Newest »
DealsFor.me - The best sales, coupons, and discounts for you

Topic OptionsPages: (2) 1 [2] 



Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.2282 seconds | Archive