Join the millions that use us for their forum communities. Create your own forum today.
InvisionFree - Free Forum Hosting
Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:


 

 Lư luận - Phê b́nh, Lư luận - Phê b́nh
maduchai
Posted: Jul 31 2010, 03:37 PM


Newbie


Group: Members
Posts: 2
Member No.: 298
Joined: 31-July 10



Để nh́n nhận rơ hơn về động cơ bài viết, cũng như những "chiêu quái" của nhà thơ Vi Thùy Linh; đặc biệt để nhận diện đầy đủ hơn, chân xác hơn về nhân cách lẫn văn chương của nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế, chúng tôi tiếp tục giới thiệu đến bạn đọc bài viết này.

Attached File ( Number of downloads: 144 )
Attached File  trao___273___7893_i_VTL.doc (52 kb)
Top
Guest
Posted: Aug 1 2010, 02:21 AM


Unregistered









Bác Ma Đức Hải nên mở file kiểu này tiện cho bà con hơn

Nên tắt cuộn "băng rè"
dàn đồng ca tẻ nhạt

Ma Đức Hải

Những ngày cuối tháng 6 đầu tháng 7-2010, trên dải đất h́nh chữ S của đất nước chúng ta liên tục chịu những đợt nắng nóng hoành hành dữ dội. Nhưng, có một sự kiện khác c̣n "nóng bỏng" hơn trong đời sống văn học nước nhà - khi một bài viết được thay tên, đổi tít đăng tải ở một số tờ báo, tạp chí văn học và báo mạng. Đó là bài của nhà thơ Vi Thùy Linh (VTL) đăng rải rác từ 11/6- 2/7/2010 trao đổi với bài "Về một truyện ngắn trong nước phải "dịch" ra tiếng Việt " của tác giả Song Nguyễn (SN), khởi đăng ở tạp chí Nhà văn, số 5 -2010.
Riêng báo Người Hà Nội, VTL xuất hiện hai kỳ với tiêu đề "Cứ tiếp tục t́nh tự trong ánh sáng" (kỳ 1 ra ngày 25/6 và kỳ 2 ra ngày 2/7/2010) .Làn sóng dư luận lại "nóng lên" khi tác giả Doăn Hải Thanh đă phản ứng bằng bài "ứng xử văn hoá - nhân cách của người cầm bút (số 28, ngày 9/7/2010) đồng thời bài " Về thái độ tiếp thu phê b́nh của Vi Thuỳ Linh" của Trần Tất Thắng đă thu hút hàng triệu lượt người truy cập trên trang web phongdiep.net. Để nh́n nhận rơ hơn về động cơ bài viết cũng như những " chiêu quái" của VTL; đặc biệt để nhận diện đầy đủ hơn, chân xác hơn về nhân cách lẫn văn chương của tác giả "Với hoa đào năm cũ"- nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế (NTTK), chúng tôi tiếp tục giới thiệu đến bạn đọc bài viết sau.
Hà Nội một ngày đầu tháng 6/2010. Bất thần nhạc chuông điện thoại di động của tôi đổ dồn, rồi giọng của một nữ đồng nghiệp ở Phú Thọ réo rắt: "Anh này, hôm nay em nh́n thấy nhà thơ" "Sex" Vi Thùy Linh ăn mặc bít rít lắm, "tiết kiệm vải" lắm, bước lên xe con của nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế, đi trong thành phố Việt Tŕ...". Tôi thầm nghĩ: Th́ có sao đâu? Đó là chuyện b́nh thường, nhất là cùng giới. Hoặc VTL lên nói chuyện thơ do nơi nào tổ chức, nghênh tiếp chẳng hạn? Đúng là tôi chả mảy may ǵ khi họ gặp nhau, nhưng cô bạn đồng nghiệp th́ có lư khi thông tin. ấy là giữa lúc đó, bài viết "Về một truyện ngắn trong nước phải "dịch " ra tiếng Việt" của ông Song Nguyễn đă làm phương hại tới "thương hiệu" tác giả "Với hoa đào năm cũ"; đă như một vết dầu loang trong giới văn chương và báo chí cả nước.
Vài ngày sau, bỗng các cư dân mạng x́ xào bàn tán: Chuyến này nhà thơ VTL bỏ sở trường là thơ sex sang viết phê b́nh văn học để "Phen này ông quyết ra tay đánh/ Thiên hạ bao nhiêu đứa nếm đ̣n" (nhại thơ Tú Xương). Mở màn cho chiến dịch "dằn mặt" Song Nguyễn, ngày 11/6/2010 trên trang mạng trannhuong.com, mục "Bầu bạn góp cổ phần" đă tung lên bài của VTL với tựa đề "Cứ tiếp tục t́nh tự trong ánh sáng". Đọc xong bài của VTL, tôi thực sự ớn lạnh (ớn lạnh thế nào th́ các tác giả Doăn Hải Thanh, Trần Tất Thắng và vô số những quan điểm, chính kiến đă thể hiện trên các báo sau này). Càng ớn lạnh khi đọc lời bạt của "trang nhà" trannhuong.com "Người khen, người chê cứ việc, nhưng phải đúng, công bằng và nhất là không nên lấy ḿnh làm khuôn mẫu để áp đặt... Bài viết của VTL là một cách nh́n khác về NTTK và có đôi lời với Song Nguyễn" (những chữ in đậm trong toàn bài do tác giả). Trannhuong.com "dạo đầu" bản ḥa tấu vừa thiết tha, vừa trầm hùng như thế. Sau khi cư dân mạng "no nê" với đ̣n phủ đầu của VTL dành cho SN, với một tiêu đề vừa giật gân, vừa mang cả chất thơ - nửa cứu rỗi, nửa chơi chữ, "Đành gửi một" người Việt "mơ hồ vắng mặt" lại được đăng ở mục trao đổi trên báo Văn nghệ (số 25, ngày 19/6/2010). Vẫn cùng tiêu đề ấy, cùng chuyên mục ấy và cùng thời gian, tạp chí Nhà văn đăng trên số 6/2010, nhưng được biên tập cẩn thận hơn.
Với việc trang web Trannhuong.com và hai ấn phẩm của Hội Nhà văn Việt Nam (gồm Báo Văn nghệ và Tạp chí Nhà văn) lần lượt đăng bài, dường như chưa đủ sức "nốc ao" Song Nguyễn, cho nên VTL kết thúc "chiến dịch” bằng hai kỳ trọn vẹn, dài dặc trên báo Người Hà Nội (số 26 và 27/2010). Điều đó cho thấy uy lực của VTL như thế nào trong việc "tập hợp lực lượng", trong việc dùng báo chí để "hạ gục" đối thủ.
Trong bài viết của ḿnh, VTL đưa cả lĩnh vực điện ảnh vào để chứng minh cho những người lao động nghệ thuật trong và ngoài nước phải sáng tạo, phải khổ công, phải đầy ư tưởng và trí tuệ như thế nào mới cho "ra ḷ" được những sản phẩm mang giá trị nghệ thuật đích thực tới công chúng - đồng nghĩa với tài danh "Nguyễn Tham Thiện Kế đă làm phim tác giả, bằng văn chương"! Ghê quá. Vâng, tôi cũng mạo muội lĩnh vực điện ảnh để lần giở lại "thước phim sống", phản ánh chiều sâu tính cách, dung mạo, chân tướng của từng nhân vật, diễn ra trong từng bối cảnh cụ thể.
Vậy th́ xin các khán giả kiên nhẫn "nh́n " lên màn ảnh.
… Số là , tôi có nghe từ nhiều hội viên Hội VHNT Phú Thọ bàn tán rằng: Hội đồng nghệ thuật của tỉnh Phú Thọ đă hoàn tất các bước để trao giải thưỏng Hùng Vương và giải Văn học 5 năm (2005 - 2010) cho các chuyên ngành; trong đó cơ cấu giải Hùng Vương gồm 5 giải. ở chuyên ngành Văn học, đối với ṿng sơ khảo, khi bỏ phiếu cho tập truyện ngắn của NTTK, trong 6 thành viên th́ chỉ 4 phiếu bầu cho ông Kế. Tuy 2 phiếu c̣n lại không bỏ cho ông Kế nhưng có phiếu nhận xét, đại ư: Trường hợp này cần phải xem xét kĩ. V́ có dư luận tác giả "có vấn đề" về nhân cách và sử dụng bằng giả. Nếu Hội đồng làm rơ th́ mới trao giải. ư kiến phản bác c̣n lại là vấn đề chuyên môn của tập truyện chưa đạt, chỉ xếp loại A chứ không đạt giải Hùng Vương.
Giữa lúc đó, bài "Một truyện ngắn trong nước phải"dịch" ra tiếng Việt"của ông SN công bố trên tạp chí Nhà văn đă dội "một gáo nước lạnh" lên đầu ông Kế và những ai đang hăm hở ủng hộ; đă tiềm ẩn nguy cơ tiêu tan 20 triệu đồng gía trị giải thưởng; đă làm lung lay và phương hại tới "nhà văn chuyên nghiệp" mà ông Kế và đôi, ba vị ở Phú Thọ luôn vỗ ngực là "chính danh" Nhà văn! Điều ǵ đến ắt phải đến. Và VTL được NTTK "triệu" gấp lên Việt Tŕ như một vị cứu tinh với một ṿng khép kín, từ thị sát - thu thập - gặp gỡ các nhân chứng mà chị điểm tên, để rồi về Hà Nội viết… phê b́nh! Đời thuở nào, phê b́nh - thay v́ dựa trên văn bản, tài liệu; thao tác căn cứ từ học thuật và nội lực…, th́ Nhà thơ tác nghiệp theo kiểu "chống tiêu cực" như báo chí thường làm! Chị chê SN viết phê b́nh không có lư luận văn học, c̣n "lư luận" và thao tác phê b́nh của chị th́ không xô lệch? Ông SN viết phê b́nh lư tính th́ chị viết theo cảm tính "mơ hồ có mặt", nói lấy được, nói văng mạng, thóa mạ, vung văi… không thương tiếc!.
Xin khán giả cứ tiếp tục đồng hành với "màn ảnh".
Bằng một bài viết cùng một nội dung, đăng tải ở nhiều báo chí ( như đă dẫn), VTL đă không ngượng ngập, tự trọng khi chửi ông Song Nguyễn thậm tệ, v́ SN nói trúng điểm yếu của chị và những “ngọn cờ” nhân danh cách tân văn chương, đánh đố người thưởng thức. Mục đích nữa là chửi giữ giải văn học nghệ thuật Hùng Vương cho NTTK! Chúng tôi dùng cụm từ "chửi giữ giải" ở đây hoàn toàn có cơ sở. Bằng chứng để đối sánh ư, để suy diễn và kết tội ư? Xin có ngay!.
Quay lại "thước phim" với phân kỳ năm 2007 - đầu 2008. Sau khi NTTK viết bài "Người tự ăn thịt hay là sự nhân bản văn chương" cũng đăng trên tạp chí Nhà văn với mục đích bôi bác, nói xấu, dựng chuyện với nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn (NHN), ông Nhàn quá phẫn uất, cay đắng và bức xúc gửi đơn thư khắp nơi tố cáo NTTK. Ngoài các "tội danh" : nói xấu, vu khống, bịa đặt 100%, sử dụng bằng giả và đạo văn …, ông Nhàn c̣n lật tẩy những hành vi động trời khác của NTTK : "Ngày Thơ Nguyên tiêu 2007, Hội VHNT Phú Thọ mời nhà thơ Bằng Việt lên trao giải cuộc thi thơ của tỉnh (đăng trên Văn nghệ Đất Tổ) do nhà thơ chấm hộ. V́ nghe nói ḿnh được giải thấp nên Kế và một bạn trẻ thơ nữa định phá đám đêm thơ này. Họ rêu rao sẽ lên Hội trường đuổi nhà thơ Bằng Việt…" Vậy là, từ giải Ba, do chửi bới và đe dọa sẽ kiện nhà thơ Bằng Việt và Chủ tịch Hội VHNT Phú Thọ nên NTTK cùng tác giả thơ kia nghiễm nhiên "ẵm" giải Nh́ (không có giải Nhất). Sự việc đó là có thật. Bởi dự đêm thơ năm đó c̣n có 4 người là phóng viên và biên tập viên của báo Văn nghệ đi theo dơi hoạt động Ngày Thơ VN các tỉnh Vĩnh Phúc, Phú Thọ, Yên Bái. Đấy, "Ông Kế lao động nghiêm túc và yêu tiếng Việt đến nhường nào" mà chị ca tụng hết lời là như vậy đấy. Cái thứ tiếng Việt mà ông Kế và chị áp dụng chỉ dành cho việc chửi lấy giải, chửi giữ giải, mạt sát và thóa mạ người khác chứ đâu có trong sáng và giàu âm điệu với đồng loại, cỏ cây?. Nó chỉ "bùi tai" với ông Trần Nhương, rồi những vị a dua mà chị kêu gọi "đồng minh" quyết triệt hạ SN một cách rồ dại, lan man, thiếu thuyết phục, phản khoa học về LLPB .
Chúng ta hăy xem tiếp "cách cảm, cách viết, cách truyền dẫn làm nên cốt cách cá thể nhà văn…" mà ông Trần Nhương lăng xê NTTK tận mây xanh. Trước hết, chúng ta nh́n nhận tác phẩm của NTTK ở phương diện thể loại. Giới văn chương phải giật ḿnh, thảng thốt khi VTL bốc thơm "Với tôi, sau Nguyễn Tuân, Thạch Lam, ở thể tùy bút, NTTK là nhà văn hiếm hoi đủ sức chinh phục độc giả, xứng đáng t́m đọc". T́m đọc ở đâu th́ hóa ra, chị mách nước ở… mục Thư Thăng Long trên báo điện tử VietNam.net do nhà thơ Nguyễn Quang Thiều phụ trách! (sức sống mănh liệt của tác phẩm lại đặt ở “địa chỉ” ấy sao?). Chao ôi! Nguyễn Tuân th́ nổi tiếng và đồ sộ với các tập Tùy bút 1, Tùy bút 2; Tùy bút kháng chiến và ḥa b́nh (1,2), Đường vui và đặc biệt là Sông Đà ; Thạch Lam th́ siêu việt qua "Hà Nội băm sáu phố phường" rồi; c̣n NTTK bỗng chốc "ngồi tót sỗ sàng" ở bậc thứ 3, trên cả ghế của những cây tùy bút đại thụ mà dư vang của tác phẩm từng ăn sâu vào máu và tâm hồn của người dân nước Việt trong những cuộc đấu tranh chống giặc giă, chinh phục vũ trụ, thiên nhiên. ấy là những Thép Mới với "Cây tre Việt Nam", Chế Lan Viên với "Những ngày nổi giận" ; "Đường chúng ta đi", "Ra trận"... của Nguyễn Trung Thành; Nước về biển cả của Lưu Quư Kỳ và hàng loạt những tên tuổi "đóng đinh" vào thể tùy bút như : Đỗ Chu, Trần Mạnh Thường, Băng Sơn…v.v. Chừng ấy những gương mặt và tên tuổi là chưa "đủ sức chinh phục độc giả" bằng NTTK - người nổi tiếng với 8 "Tùy bút" đăng trên…Vietnam.net, mà trên hết là "Với hoa đào năm cũ" được “thâm canh” hai nơi – báo Văn nghệ và Người đại biểu nhân dân, cuối tháng 1/2010, được "miêu tả bằng ngôn ngữ chiết xuất"? Một bài viết như thế, nếu để thể loại truyện ngắn th́ yếu mà để thể tùy bút th́ chưa hội đủ các yếu tố thể hiện phẩm chất của người viết. Đó là giọng điệu, cốt cách, là bút pháp phải vừa giầu tính h́nh tượng, vừa chặt chẽ trong lập luận. "Với hoa đào năm cũ" - "Một nồi lẩu thập cẩm" không "đứng chân" được thể loại nào, Song Nguyễn bắt bẻ là có lư chứ?.
Tiếp nữa, không phải ngẫu nhiên mà một thành viên của Hội đồng nghệ thuật tỉnh Phú Thọ phản bác giải Hùng Vương của ông Kế, bởi lư do "có vấn đề về nhân cách và sử dụng bằng giả". Hăy xem NTTK khắc họa chân dung nhà văn NHN qua bài "Người tự ăn thịt hay là sự nhân bản văn chương" (tạp chí Nhà văn số 1 - 2008): "…Chị Lê Thị Thu Hương, vợ ông, nón lá tṛng trành đi đâu về cũng đang kiễng chân sau lưng tôi nḥm vào. Vợ ông kêu lên thất thanh : ông dở điên dở dại hay sao mà cởi truồng thỗn thện ra đứng ở cổng thế kia ở giời… Th́ ra NHN mải viết, nóng quá, tiện giếng nước cạnh hè bếp dội ào mấy gầu xua nhiệt, chui qua áo may ô ngỡ mặc xong cả quần, liền ngồi vào bài viết nặn văn chương…" (trang 90).
Và đây nữa, những "ngôn ngữ chiết xuất" đến mức ghê tởm mà NTTK dành cho nhà văn của đồng quê như sau : "ông đến ngồi ở bàn nước, kéo quần ngang ống co chân lên ghế… rố tợp bất cứ những ǵ gọi là nước, đựng trong bất cứ loại chén nào nếu như vô t́nh có trước mặt ông. Đă không ít lần ông hồn nhiên uống nhầm cốc nước thau ấm chén…". Nếu tôi tiếp tục trích những "đoạn phim bằng văn chương" do NTTK làm "chân dung" nhà văn NHN hoặc các nhân vật khác như cố Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phúc Kim Ngọc, Nhà nghiên cứu văn hóa Nguyễn Khắc Xương, Nhà thơ Cầm Giang..., người xem sẽ không tin nổi mắt ḿnh. Trở lại với những "phản đ̣n" của ông Nhàn với ông Kế. Vẫn theo đơn thư tố cáo của NHN (ngày 20/02/2008) gửi Hội Nhà văn Việt Nam, Hội VHNT Phú Thọ, Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Phú Thọ cùng nhiều cơ quan báo chí quan trọng khác, có đoạn: "… Kế luôn tuyên bố văn chương đương đại như lớp chúng tôi phải vứt bỏ. Cậu ta sẽ viết cho thế kỷ sau, người thế kỷ sau mới hiểu nổi ḿnh. Khi Kế viết hai truyện ngắn "Bóng cầu", "Vịnh biển" gửi đến, tôi thấy Kế đi quá sa vào lối văn chương tù mù, tắc tị, nội dung th́ đen tối nghèo nàn. Văn chương rối rắm, chữ nghĩa th́ vô hồn, vô nghĩa, tôi không đồng ư in…

Một nhà văn khác th́ bảo Kế đă mắc chứng tà đạo trong văn chương…". Sau những bức xúc của ông Nhàn cùng phản ứng của dư luận, nhất là giới văn nghệ sĩ, tạp chí Nhà văn đă phải đăng cải chính bằng lời xin lỗi của NTTK "do năng lực yếu kém" khi viết bài "Người tự ăn thịt hay là sự nhân bản văn chương". Tổng biên tập Nguyễn Trác cũng phân trần và "bóc mẽ" hành vi gian dối, lừa bịp của ông Kế khi "đánh tráo" bản thảo!.
Vậy xin hỏi, những tố cáo và nhận xét như thế có cơ sở để khẳng định "NTTK là cây bút truyện ngắn sáng giá… lọt vào các tuyển tập đẳng cấp" không, có làm nên "cốt cách cá thể nhà văn" không, thưa ông Trần Nhương? Như thế, ông Song Nguyễn đâu có hồ đồ để phê phán, để làm một bài "dọn vườn" ở quy mô lớn? Nếu VTL “dạy” cho SN bài học, v́ dám cả gan chê, sửa văn người khác, thay đổi trật tự ngữ pháp th́, cũng chẳng khác nào “đánh trúng”, đánh “vỗ mặt” NHN đă từng chê ông Kế “văn chương tù mù, tắc tị, rối rắm, chữ nghĩa th́ vô hồn”?
Quay trở lại với Vi Thùy Linh - nhân vật trung tâm - "Người lĩnh xướng" trong "dàn đồng ca tẻ nhạt". Với thái độ khiêu khích, hiếu thắng và tự phụ, chị viết: "Tôi cần hỏi ông về sự hổ thẹn khi ông dám gửi bài viết non kém này tới tuần báo Văn nghệ , bị từ chối ông lại gửi tới tạp chí Nhà văn… Sao Nhà văn lại cho in bài viết tŕnh độ non yếu của Song Nguyễn..."? Chị có quyền ǵ để tra hỏi, thậm chí vô duyên điện thoại khắp các ṭa soạn "lục vấn", để quyết định các báo chí in hay không in? Giữa ông Song Nguyễn và chị, ai là người phải hổ thẹn khi gửi bài cho báo Văn nghệ đây? Chị lại c̣n kiêu ngạo, coi thường khi nhắn ông SN: "Thôi đủ rồi, ông nên phát biểu bằng tác phẩm"! Chị đâu biết ông SN có bao công tŕnh, bao đầu sách và uy tín văn học của ông? Báo chí của Hội Nhà văn, báo chí khác và các Nhà xuất bản thừa biết. Chỉ có chị, NTTK, Trần Nhương và một số vị le ve khác ở Phú Thọ là càn dỡ, hồ đồ, là "điếc không sợ súng"! Nhân đây, tôi cũng lật tẩy thói đạo đức giả của chị. Vài ba năm trở về trước, theo các "quan sát viên" kể lại, đi đâu, ở đâu chị cũng trút óan hận xuống báo Văn nghệ, coi như " không đội trời chung" vậy. V́ cả Văn nghệ "già" lẫn Văn nghệ Trẻ tẩy chay chị, vừa không dùng thơ, vừa "tương" chị trên báo khi chị xuất hiện trong Ngày Thơ VN tại Văn Miếu với những "lập ngôn", tŕnh diễn phô trương quái dị, khác người. ấy vậy mà không biết sự "sám hối" nào, động cơ nào và ngọn gió nào đưa đẩy chị tới nhà riêng Tổng biên tập Nguyễn Trí Huân? Chị tŕnh bày và day dứt rằng, là Hội viên Nhà văn VN mà không được xuất hiện tác phẩm trên báo Văn nghệ? Suy nghĩ và nguyện vọng của chị là chính đáng, chả ai phen tỵ, đố kỵ (như chị hiểu ) cả. Và ngay sau đó, một chùm thơ gồm 3 bài (Hôn Việt Tŕ, Thái B́nh Dương và Chờ tháng Tư) đĩnh đạc chiếm 2/3 trang báo bổ dọc (số 17, ngày 24/4/2010). Tưởng nhà thơ cách tân, đổi mới , phá cấu trúc thế nào - hóa ra vẫn "Khi em trọn vẹn trao Anh/Khi em trông Anh ngủ v́ tiếc đêm/Khi em ngắm Anh giữ từng giây lại…" . Thế nên, trong bài "ứng xử văn hóa - nhân cách của người cầm bút" (Người Hà Nội số 26/2010) Doăn Hải Thanh nói quá đúng: "Đa số người ta biết Thùy Linh qua mảng thơ sex táo bạo của chị". Th́ đây là những khát khao, khoái cảm riết nóng đến … ghê người: "Hoa Thùy Linh/ Đàn đàn mũi tên bay từ giữa hai đùi/ Bắn nát sự cam phận…/ …Linh ơi, em vén váy lên …"! Thơ ca như thế và nhân cách (bài của Doăn Hải Thanh) như thế, chị vẫn vin lời của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng "không có tài không nên làm văn nghệ" cho SN, rồi đưa ra những yêu sách tai quái "Cớ sao ông không xuất hiện chính danh"? Hỏi rằng ai là người hổ thẹn và trâng tráo? Người "tà đạo trong văn chương" th́ xứng đáng “làm văn nghệ” để chị vống lên thế chăng? Thật không biết dơ dáy và xấu hổ! .
Với việc cùng một lúc, bài "Đành gửi một "người Việt" mơ hồ vắng mặt" đăng trên báo Văn nghệ và tạp chí Nhà văn, các biên tập viên tạp chí mới " tiết lộ" điều chị đến nhà riêng Tổng biên tập báo Văn nghệ. Họ c̣n b́nh luận rằng: "ừ th́ nó (tức VTL) đến cũng chả sao. Quan trọng là sự vênh vang khi "cướp" được diễn đàn". Tôi liên tưởng và nghĩ ngay đến cuốn Kinh Tân ước, có đoạn: Chúa Giêusu đuổi những kẻ đang buôn bán trong đền thờ mà bảo: "Đă có lời chép rằng: nhà ta sẽ là nhà cầu nguyện, thế mà các người đă biến thành sào huyệt của bọn cướp!" - LC19,46. Thực sự th́ chị đă biến nhiều "nhà cầu nguyện" thành sào huyệt để "cướp”. Nhưng kiểu "cướp diễn đàn" của chị c̣n táo tợn hơn, nguy hiểm hơn rất nhiều so với bọn cướp biển ở vùng Sômali!
Chưa hết, bởi bị "đánh trúng yếu điểm; một sự nhập đồng ở mức độ cao" nên chị vùng vẫy, kêu cứu, rồi tung hô Nguyễn Quang Thiều bằng tước hiệu "bậc thầy" .! Có ai cấm chị và ông Thiều "vẫn yêu và vẫn làm thơ rất Tây" đâu. Nhưng sao chị phải hằn học mạt sát thiên hạ là "những kẻ chê thơ Thiều là thơ dịch"? Ông Nguyễn Quang Thiều, tôi biết "là người dị ứng với khen chê" - như ông từng nói. Chắc ông chả vui ǵ khi bị chị cố ư "cào" vào cho hùng hậu lực lượng ? Bởi ông Thiều, đẳng cấp vượt xa với chị. Dại ǵ? ở phần cuối bài trao đổi, chị tỏ thái độ rất trịch thượng, khinh người : "Tôi không muốn dành cơ hội nào để nhắc ǵ đến ông nữa". ơ hay! Chị sa sả chút rác rưởi, đủ các mùi xú uế lên đầu người ta rồi "cấm cửa" không cho trao đổi lại ? Tôi lại chợt nhớ tới lời một nhà văn phương Tây, đại ư : Khi người đọc sách bước vào thư viện là người đó bước vào một nghĩa trang nào đó. Khi người ta mở cuốn sách ra đọc là người ta đang đối thoại với người đă chết, với nấm mồ… Vậy VTL định làm người "quản trang " ngoài nghĩa địa thật ư? Ông SN - v́ thế, có thể không thèm đếm xỉa đến thái độ phê b́nh của chị. Nhưng, hàng loạt các ư kiến, các luồng phản ứng, rồi hàng ngh́n lượt người truy cập trang Phongdiep.net, trong đó bài viết này - như một "tổng nghiệm" góp thêm phần nhận diện về năng lực ứng xử ; nhân cách và thực chất văn chương của "cặp đôi" NTTK - VTL qua các "đoạn phim tŕnh chiếu" ở trên.
Nhà Lư luận – Nhà Văn hóa Hà Xuân Trường (1924 – 2006) từng viết : "… Phê b́nh chuyên nghiệp và phê b́nh của công chúng phải theo sát và tham gia trực tiếp vào quá tŕnh phát triển của văn học. Tiến tới làm cho phê b́nh và công chúng tham gia ngay trong quá tŕnh sáng tạo của nhà văn…" (tháng 6/1982).
Vi Thùy Linh thuộc dạng "phê b́nh của công chúng". Là nhà văn trẻ, nhưng không tham gia ǵ vào quá tŕnh sáng tạo ấy cả, mà ngược lại - tập tọng viết phê b́nh là để đả kích, phủ nhận quan điểm phê b́nh có học thuật, có phương pháp và nhận thức của ông SN. Bằng chứng là chị "mơ hồ", vơ đoán đến mức “tôi đoán là một quư ông, không, có thể là một quư ông hợp sức với vài quư ông khác, để "song tấu" (ám chỉ bút danh Song Nguyễn), thậm chí "tam tứ tấu '' bài viết"? Nực cười thay, khôi hài thay - "song tấu", rồi " tam tứ tấu" ở đâu không ai nghe rơ, nhận thấy mà trái lại, thông qua những trận "đánh Đông dẹp Bắc" của chị khắp trên các báo, đă lộ tẩy nguyên h́nh cái "Dàn đồng ca tẻ nhạt". Không biết nhạc lư, không được đào tạo bài bản về thanh nhạc và chỉ huy nghệ thuật - biểu diễn ; ảo tưởng về khả năng "trời cho" của ḿnh nhưng lại đầy tỳ vết, khuyết tật - dàn đồng ca ấy thật như một cuộn "băng rè" lạc điệu, ngô nghê"!
Nếu cuối bài viết, chị ra sức cổ súy, "kích thích sáng tạo nhà văn" cho ông Kế bằng việc "cứ tiếp tục t́nh tự trong ánh sáng " th́ - tôi cũng mang những thông điệp vui cho ông Song Nguyễn: Chiến dịch "khủng bố, tiêu diệt" ông mà VTL đóng vai tṛ "thủ lĩnh" đă thất bại thảm hại, bị làn sóng dư luận sục sôi nhấn ch́m,nguyền rủa. Giờ th́ cái cái chân lư "phải đúng, phải công bằng…, không nên lấy ḿnh làm khuôn mẫu để áp đặt" mà ông Trần Nhương cao giọng hô hào, đ̣i hỏi, đă phô bầy trước bàn dân thiên hạ. Và giờ th́ cũng thưa ông SN, hăy rúc một hồi kèn dài rung ngân, mang âm hưởng của con người thắng trận. Bởi số đông con người của lương tri, chính nghĩa và yêu văn chương nghệ thuật đích thực, luôn đứng ở phía ông!

Phú Thọ – Hà Nội, tháng 7 - 2010
Top
maduchai
Posted: Aug 2 2010, 02:44 AM


Newbie


Group: Members
Posts: 2
Member No.: 298
Joined: 31-July 10



Cám ơn bạn nhé
Top
« Next Oldest | Câu lạc bộ văn học | Next Newest »
InvisionFree - Free Forum Hosting
Create your own social network with a free forum.
Learn More · Register for Free

Topic Options



Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.1146 seconds | Archive