zIFBoards gives you all the tools to create a successful discussion community.
zIFBoards - Free Forum Hosting
Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:


 

 Linh hồn Việt Cộng - sự thật ở 
Nhật Nguyệt
Posted: Aug 28 2008, 11:48 PM


Thành viên tích cực


Group: Thành viên tích cực
Posts: 35
Member No.: 15
Joined: 20-June 07



Nửa sự thật không phải là sự thật


TP - Cái lọ Pénicilline trong phim "Linh hồn Việt Cộng” là chi tiết tức cười. Hài cốt liệt sĩ vô danh đă được quy tập về nghĩa trang, tức là đă một lần được đào lên, vậy chẳng lẽ lại không phát hiện ra cái lọ Pénicilline kia?...


Ông Hoàng Ngọc Cát nhận lại di vật của liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm (29/5/2005)
Tháng 4/2005, khi tôi đang hoàn tất số báo đặc biệt cho ngày 30/4 th́ dịch giả Phan Thanh Hảo, cũng là đồng nghiệp của tôi đưa cho một địa chỉ trang web với cái tên khá dài, nội dung kêu gọi mọi người hăy trao trả lại di vật mà các cựu chiến binh Mỹ đă lấy và đem về Mỹ trong cuộc chiến tranh Việt Nam, cùng lá thư của nhà văn Mỹ Wayne Karlin.

Chị dịch thư của Wayne Karlin cho tôi nghe. Nội dung bức thư của Wayne Karlin như sau: “Bạn thân mến. Một cựu binh Mỹ tên là Homer Steedy đă liên lạc với tôi qua sự giới thiệu của một người bạn.

Homer đă giết chết một thiếu tá quân đội Bắc Việt Nam tên là Hoàng Ngọc Đảm vào năm 1969 và mong muốn tột cùng của anh ta giờ đây là được trao trả những tư liệu mà anh ta đă lấy cho gia đ́nh của người đó.

Anh ta rất khâm phục những người lính Việt Nam mà anh ta phải giao chiến và việc trao trả này sẽ đem lại một chút an b́nh cho người thân anh ta và cho bất cứ người thân thích nào của vị thiếu tá ấy.

Trên trang web do Homer thiết lập có chụp hai giấy khen của Hoàng Ngọc Đảm với chức vụ là y tá (mấy người Mỹ đă nhầm y tá thành thiếu tá)”.

Báo Giáo dục và Thời đại đă đăng bức thư của nhà văn Wayne Karlin và những đoạn trích trên trang web cùng một lời nhắn tin của ṭa soạn. Ngày thứ Sáu ra báo th́ ngày thứ Bảy, một người em gái của anh Đảm làm việc ở trường ĐH Y Thái B́nh đă đọc được bài báo đó và gia đ́nh anh Đảm đă liên lạc được với chị Phan Thanh Hảo.

Mọi người trong gia đ́nh đều muốn trực tiếp nghe lại câu chuyện qua điện thoại, và ai cũng muốn cuốn nhật kư và những giấy tờ của liệt sĩ Đảm được trở về với gia đ́nh.

Nhà văn Wayne Karlin hứa sẽ thu xếp để trực tiếp giao lại cuốn nhật kư và giấy tờ đó, và ngày 29/5/2005, tôi đại diện cho báo Giáo dục và Thời đại cùng chị Phan Thanh Hảo, nhà báo Cẩm Thúy, báo Đại đoàn kết cùng với nhà văn Wayne Karlin và hai vợ chồng nhà thơ Nicaragoa Daisy Domosa đă về Thái Giang.

Trên đường đi, chúng tôi nhận điện thoại liên tục từ gia đ́nh anh Đảm, để chỉ dẫn đường và hỏi đă về đến đâu. Gia đ́nh anh Đảm đă chờ sẵn chúng tôi ở phía bên kia cầu Thái B́nh. Khi xe chúng tôi dừng lại th́ người nhà anh Đảm đi đến, có người ̣a khóc nức nở v́ họ đă chờ đợi thông tin của anh Đảm trong suốt 36 năm trời.

Một người đàn ông rút trong túi ra một tờ giấy, trên đó có in h́nh của nhà văn Wayne Karlin. Sau đó tôi được biết rằng, họ đă lấy được h́nh của nhà văn Wayne Karlin trên mạng internet.

Xe của gia đ́nh anh Đảm đi trước dẫn đường cho chúng tôi. Từ trên xe gia đ́nh anh Đảm, những tờ tiền và vàng mă bay suốt dọc hai bên đường. Những người bạn Mỹ trên xe chúng tôi ngạc nhiên. Tôi giải thích đó là một tục lệ của người Việt, rải tiền cho quan tuần đường để rước linh hồn anh Đảm về nhà.

Sau màn chào hỏi và giới thiệu chủ khách, nhà văn Wayne Karlin đă trao di vật của liệt sỹ cho đại diện gia đ́nh anh Đảm là ông Hoàng Ngọc Cát, nguyên Bí thư Đảng ủy xă Thái Giang, là em của liệt sỹ trong sự chứng kiến của chính quyền xă.

Em trai anh Đảm nhận lại di vật đă bật khóc. Di vật được mở ra, gồm một quyển sổ ghi chép những bài học về cấu tạo cơ thể người. Trong quyển sổ kẹp những tờ giấy khen của anh Đảm và một giấy tờ mang tên người khác.

Buổi lễ diễn ra rất long trọng. Người dân Thái Giang ngồi kín hội trường. Ông chủ tịch Mặt trận xă là chủ tọa. Giữa sân khấu đặt một bàn tưởng niệm, hương khói nghi ngút. Gia đ́nh anh Đảm cũng đă thuê cả máy quay về ghi lại những h́nh ảnh của buổi lễ đó.

Tôi là đại diện cho báo Giáo dục và Thời đại lên phát biểu ư kiến. Chị Phan Thanh Hảo là phiên dịch cho những người bạn Mỹ. Khi máy quay đưa ống kính vào chỗ chị Hảo và Wayne Karlin ngồi th́ đèn flat chợt nổ tung, các mảnh vỡ bắn tóe vào những người ngồi hàng đầu.

V́ tôi đă phải thay mặt báo để lên đáp lễ với UBND và chị Hảo phải liên tục dịch cho mấy vị khách, nên tới sau buổi lễ chị Hảo ra chỗ tôi bảo, ḿnh làm việc thiện mà sao ông Đảm ông ấy lại “trách”ḿnh.

Năm 1969, anh Hoàng Ngọc Đảm hy sinh, vậy là mẹ nhận thêm một giấy báo tử nữa. Trái tim của mẹ đau đớn quá nên chỉ vài năm sau đă từ giă cơi đời v́ bệnh tim.

Vậy mà trong phim Linh hồn Việt Cộng, đến năm 2008 vẫn có một bà mẹ ngày ngày đi ra đi vào ngóng trông con. Đây là bà mẹ nào vậy hỡi nhà văn Minh Chuyên?

Tôi chỉ nh́n thấy những lỗ thủng trên áo của chị Hảo. Khi lên xe, chị mới quay sang, mở ngực áo cho tôi xem mảnh thủy tinh bắn găm vào ngay giữa ngực, cháy sém. Tôi biết rằng, chị rất đau nhưng trước quá đông người, chị phải giữ vẻ b́nh thường và tiếp tục làm cầu nối giữa hai bên.

Tôi an ủi chị, không phải anh Đảm anh ấy trách chị đâu mà là anh ấy mừng quá, cám ơn chị nhưng hơi quá một tí thôi, c̣n nhà văn Wayne Karlin th́ hài hước: “Ôi lần này ông Đảm lại bắn trượt rồi”.

Chúng tôi về nhà anh Đảm thắp hương trên bàn thờ của anh. Nhà văn Wayne Karlin đă đứng rất lâu trước bàn thờ liệt sỹ. Gia đ́nh anh Đảm đang chuẩn bị cỗ để đăi khách như trong một lễ tang.

Chúng tôi đă được gặp hầu hết bà con họ hàng nhà anh Đảm. Em gái anh Đảm chỉ cho tôi một người phụ nữ không đeo khăn tang, đứng lấp ló bên những người phụ nữ đang bếp núc. Nh́n thái độ của chị không được tự nhiên lắm.

“Đó là vợ anh Đảm đấy chị ạ - em gái anh Đảm nói ngày xưa mẹ em kể rằng nói măi gia đ́nh chị ấy mới cho cưới, cưới được 9 ngày th́ anh ấy nhập ngũ. Mấy tháng sau anh Đảm viết thư về nói là đơn vị cho phép vợ lên thăm một tuần nhưng chị ấy xấu hổ dứt khoát không đi”.

Người phụ nữ chỉ được làm vợ có 9 ngày sau khi nhận giấy báo tử của chồng đă đi bước nữa, sinh mấy người con với người chồng sau. Đó là thuận lẽ đời.

Điều đó cũng giải thích v́ sao khi có mặt ở nhà anh Đảm lúc đó thái độ chị bẽn lẽn và chị không được đeo khăn tang. Chị đă đi lấy chồng khác th́ chị không c̣n thuộc về nhà này nữa .

Anh Cát kể cho chúng tôi nghe câu chuyện mẹ anh Đảm đi xem bói. Đó là khi bà nhận được giấy báo tử gửi về, bà mẹ quá đau đớn v́ hai đứa con trai của bà đă hy sinh, một người đă bị giết và ném xác xuống biển, c̣n anh Đảm th́ cũng không biết đă được chôn cất ở đâu, nên bà cụ đă đi xem bói.

Thầy bói phán rằng, một người con của bà th́ chết thật rồi, c̣n người con trai sau th́ đang ở rất xa, nó sẽ trở về vô cùng vẻ vang. Bà mẹ đau buồn quá, đă chết khi chưa đến tuổi 60, trước khi chết bà c̣n nắm tay ông Cát, nói rằng ước nguyện cuối cùng là làm sao t́m lại được anh Đảm.

Ngồi cùng nói chuyện với chúng tôi c̣n có ông Chủ tịch xă Bùi Thế Hưng. Khi chúng tôi nói với ông rằng, chúng tôi đă đi nhiều nơi trên đất nước ḿnh nhưng thực sự ngạc nhiên khi về Thái Giang, buổi lễ đă được làm rất long trọng và gọn gàng.

Ông Bùi Thế Hưng ngậm ngùi cho chúng tôi biết: “Trong cuộc kháng chiến chống My, xă Thái Giang có 200 liệt sĩ, 180 thương binh, 7 mẹ Việt Nam Anh hùng, 30 người nhiễm chất độc màu da cam. Năm ngoái chúng tôi đă đón 10 hài cốt liệt sĩ về làng. Việc này chúng tôi đă làm thành nếp”.

Nhà văn Wayne Karlin nói rằng, Homer muốn đích thân về Việt Nam để trao lại cuốn nhật kư, v́ khi biết rằng trong quân đội, anh Hoàng Ngọc Đảm tuy là y tá, nhưng đă kiên tŕ tự học, không những để nâng cao nghiệp vụ trong quân đội, mà c̣n là để khi trở về, anh sẽ thi Đại học Y khoa, và trở thành bác sĩ, những bài toán với h́nh sin, cốt, những bài học về giải phẫu, về cơ, xương được vẽ lại rất nắn nót, chi tiết trong cuốn nhật kư.

Giết một người lính trẻ là nỗi ân hận của Homer, nhưng ông bị dằn vặt sâu sắc hơn v́ đă giết chết cả ước mơ đẹp đẽ của một người quân y. Điều đơn giản là Homer rất nghèo, nên không thể có tiền sang Việt Nam được.

Khi chia tay, anh Cát đă nắm tay nhà văn Wayne Karlin nhờ chuyển lời đến ông Homer: “Chiến tranh đă lùi xa, gia đ́nh chúng tôi đă tha thứ cho chuyện đă qua. Chúng tôi biết ông Homer đă già và cũng là nông dân như chúng tôi. Chúng tôi mong ông ấy khỏe mạnh và một ngày nào đó sẽ sang Việt Nam để thắp nén hương cho vong hồn anh chúng tôi.

Nếu ông ấy không có tiền, chúng tôi sẽ góp tiền mua vé máy bay cho ông ấy. Chúng tôi sẽ mời ông ấy đến nhà chúng tôi ở, th́ sẽ không tốn tiền khách sạn”.

Sau đó, tất cả những điều tôi đă chứng kiến trong cái ngày 29/5 đó, tôi đă kể lại trong một phóng sự của nhà văn Wayne Karlin và cộng sự của ông.


Kỷ vật của liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm
Tôi đă đọc bài kư “Gió dữ gió lành” trên báo Văn nghệ. Nhà văn Minh Chuyên đă viết về chuyện đi làm phim Linh hồn Việt Cộng. Nhà văn Minh Chuyên viết rằng, khi đến ngôi mộ mà nhà ngoại cảm đă xác định là ngôi mộ của anh Đảm nhưng gia đ́nh c̣n chưa dám đào lên v́ sợ rằng dưới đó không phải là anh Đảm, th́ bỗng nhiên người trợ lư đạo diễn tên là Khánh ngă vật ra đất, miệng nói liên hồi: “Sao không đào đi, anh nằm ở dưới đây này. Ba mươi chín năm qua sao các em không vào đón anh về”.

Rồi Khánh khóc hu hu. Khánh lại nói lảm nhảm: “Em Đằm, em Minh sao không vào đón tôi về?”.

Rồi khi đào hài cốt lên, trong khi bới đám xương cốt, ông (nhà văn Minh Chuyên) và ông Cát đă t́m được lọ Pénicilline, trong đó có mảnh giấy ghi: Họ và tên Hoàng Ngọc Đảm, đơn vị C2-D67, quê quán: làng Nha, xă Thái Giang huyện Thái Thụy, tỉnh Thái B́nh.

Sự thật là đâu đây thưa nhà văn Minh Chuyên? Tôi cũng xem (không trọn vẹn) phim tài liệu Linh hồn Việt Cộng, đúng cái đoạn ông Diệu đang nói về việc bà mẹ anh Đảm đi xem bói, rằng con bà chiêu hồi rồi, đi theo Mỹ rồi... nên gia đ́nh đă bị thế nọ thế kia.

Chao ôi người đời thật dễ tin thầy bói. Cái thời đó đâu phải như bây giờ mà thầy bói lại dám nói công khai như vậy về một liệt sĩ ư? Và chính quyền và người dân Thái Giang ngày đấy sao lại dễ dàng tin lời thầy bói để mà làm khó dễ cho gia đ́nh liệt sĩ ư?

Và nếu mà đúng như lời ông Cát nói như vậy, tại sao ông Cát lại được lên đến chức Bí thư Đảng ủy xă. Rồi c̣n chi tiết vợ anh Đảm lại đeo khăn tang khóc chồng cũ khi mà đă sống yên ấm với chồng sau?

C̣n về cái lọ Pénicilline mới là chi tiết tức cười. Hài cốt liệt sĩ vô danh đă được quy tập về nghĩa trang, tức là đă một lần được đào bới lên, vậy những người quy tập liệt sĩ đă nhặt từng hài cốt của liệt sĩ chẳng lẽ nào lại không phát hiện ra cái lọ Pénicilline kia, mà phải để đến tận năm 2008 ông Minh Chuyên với ông Cát mới t́m ra.

Bộ phim Linh hồn Việt Cộng đă gây xúc động cho rất nhiều người xem truyền h́nh trong cả nước nhưng hăy về Thái Giang và Thái B́nh mà xem người dân ở đây nói thế nào về nó. Từ cái ngày 29/5/2005 đó đến tháng 8/2008 có thời gian là bao xa đâu. Tôi chỉ không thể nào hiểu nổi sự thật đang ở đâu?

Có một sự thật duy nhất mà tôi tin: Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Thái Giang có 200 liệt sĩ và anh Hoàng Ngọc Đảm cũng là một liệt sĩ trong 200 liệt sĩ;180 thương binh;7 mẹ Việt Nam Anh hùng; 30 người nhiễm chất độc da cam.

Tôi c̣n tin một điều nữa, liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm là một linh hồn rất trong sáng và đẹp đẽ. Linh hồn anh hẳn không hài ḷng với những chuyện được dựng lên, không xác thực nên đă khiến đồng nghiệp của nhà văn Minh Chuyên phải nói ra sự thật. Nhà văn Wayne Karlin – người trong cuộc - xem phim cũng phải ngạc nhiên...

Tuy nhiên, tôi cũng muốn kết bài này bằng câu nói trong lá thư gần nhất của nhà văn Wayne Karlin: “Tôi ngạc nhiên v́ một số điều không xác thực. Tuy nhiên, tôi đồng ư rằng bộ phim có những h́nh ảnh xúc động, và hai linh hồn đă được thanh thản. Linh hồn anh Hoàng Ngọc Đảm đă được trở về với quê hương, và từ nay Homer cũng sẽ sống những ngày c̣n lại trong sự thanh thản”.

Nhà văn Y Ban

Báo Tiền phong
Top
Nhật Nguyệt
Posted: Aug 28 2008, 11:49 PM


Thành viên tích cực


Group: Thành viên tích cực
Posts: 35
Member No.: 15
Joined: 20-June 07



Đạo diễn Minh Chuyên nói về uẩn khúc trong "Linh hồn Việt cộng"

TP - Nhiều người xem truyền h́nh ở Gia Lai phản ánh có khá nhiều chi tiết vô lư trong phim tài liệu 'Linh hồn Việt cộng'. Chúng tôi t́m gặp đạo diễn Minh Chuyên, nói về những thắc mắc của độc giả.


Ngôi mộ liệt sĩ vô danh hàng số 5, lô 1 mộ số 2 vẫn c̣n trong nghĩa trang Ayunpa

Nghe những thắc mắc đó, Đạo diễn Minh Chuyên đă khóc.

Tối 23 và 27/7/2008, VTV1 chiếu bộ phim tài liệu Linh hồn Việt cộng do nhà văn Minh Chuyên đạo diễn và viết lời b́nh.

Bộ phim gây xúc động đối với hàng triệu khán giả cả nước, kể về một cựu binh Mỹ bắn chết một chiến sĩ giải phóng khi tham chiến ở Việt Nam. V́ những day dứt đó mà nay ông đă mang kỷ vật sang t́m thân nhân của người mà ḿnh đă bắn chết để trao lại và về chiến trường xưa t́m bằng được nơi đă chôn người bị sát hại.

Thưa ông, sau khi phim được phát trên VTV1, một số bạn xem truyền h́nh phản ánh rằng họ nghi ngờ có một số t́nh tiết không đúng sự thật?

Chính bản thân tôi cũng đă trực tiếp nắm được những thông tin ấy. Là tác giả, tôi tôn trọng những ư kiến đó. Song, tôi nghĩ mà buồn quá. Gia đ́nh liệt sỹ Đảm cũng buồn.

Nhưng tôi xin được khẳng định: Về bộ phim “Linh hồn Việt cộng” là một câu chuyện có thực. Đề tài hậu chiến tranh nó rất nhạy cảm và phức tạp. Để hiểu rơ hơn, chị nên hỏi các thân nhân gia đ́nh liệt sỹ Hoàng Ngọc Đảm.

Bà Ngô Thị Ngọc Phú – Trưởng pḥng Lao động Thương binh XH thị xă Ayunpa - Gia Lai nói rằng: Trong khoảng thời gian cuối tháng 5/2008 (như bối cảnh cất bốc hài cốt trong phim "Linh hồn Việt cộng") là không hề có trường hợp cất bốc hài cốt liệt sỹ nào. Ông lư giải sao về t́nh tiết này trong phim?

Tôi không muốn đôi co, bởi câu chuyện đă quá đau ḷng rồi. Giờ tôi ngồi đây và phải nói ra những điều ḿnh không muốn.

Trước khi bốc hài cốt liệt sỹ Hoàng Ngọc Đảm ở Ayunpa, gia đ́nh liệt sỹ gồm anh Diệu, anh Lượng, anh Cát, cô Tươi, em liệt sỹ Đảm có vào gặp chị Phú - cán bộ lănh đạo pḥng Lao động - Thương binh - Xă hội Ayunpa và xin được giúp đỡ. Ngay sau đó, chị Phú có cử một cán bộ đưa chúng tôi ra nghĩa trang Ayunpa gặp ông Minh, người quản trang ở đó.

Hôm trở về, nghĩa là sau khi đă hoàn tất thủ tục làm lễ cất bốc hài cốt liệt sỹ Đảm, gia đ́nh c̣n tới Tỉnh Đội Gia Lai để báo cáo và tặng các anh ấy di ảnh liệt sỹ Đảm cùng một số giấy tờ khác.

C̣n ảnh đây, tôi không dựng lên được. Đó là sự thật. Gia đ́nh có chụp ảnh tại nơi gặp mặt chứ đâu phải là không báo cáo địa phương. Hiện gia đ́nh liệt sỹ Đảm c̣n giữ 10 bức ảnh chụp trong các buổi làm việc. Tôi lấy danh dự của một nhà báo, một người lính để chắc chắn những ǵ tôi đă làm là sự thật.


Đạo diễn Minh Chuyên
Trong phim, người xem không được chứng kiến cảnh t́m ra phần mộ liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm như thế nào, công việc cất bốc mộ ra sao, nhưng bỗng dưng xuất hiện một bộ hài cốt c̣n khá nguyên vẹn để cạnh tiểu sành. Sau đó, chiếc tiểu sành lại biến mất, thay vào đó là hộp đựng hài cốt khá nhỏ. Điều này có phải chỉ đơn giản là một “hạt sạn” trong cách dựng phim?

Trong phim, không đưa việc đào hài cốt vào, do vấn đề nhạy cảm và đau ḷng, và cũng v́ tri ân giữa con người với con người nên chúng tôi không nhắc tới. Chúng tôi chỉ đưa h́nh ảnh đào ở khu vực đó, c̣n chi tiết ai đào, đào ra sao th́ chúng tôi không đề cập đến.

Cái chết anh dũng của liệt sỹ Hoàng Ngọc Đảm đă làm cho kẻ giết anh đă phải trăn trở, dằn vặt, phải sang tận gia đ́nh anh để cùng người thân của liệt sỹ đi đón anh trở về. Gia đ́nh liệt sỹ đă rất buồn, không muốn khơi dậy việc này thêm nữa.

C̣n lúc đầu, đúng là định dùng chiếc tiểu sành để di chuyển hài cốt liệt sỹ Đảm nhưng về sau gia đ́nh đă dùng hộp các-tông cho nhẹ. Chứ không phải là do sơ xuất ǵ cả. Trong phim có dùng một số tư liệu minh họa, nhưng sự thật là như thế.

Theo phản ánh của một số bạn đọc th́ vị trí hài cốt quấn quốc kỳ của liệt sĩ Đảm được nhóm người bê di chuyển từ rừng ra là đường lánh nạn số 1, gần đèo Mang Yang, Gia Lai, cách nơi phát hiện hài cốt khoảng 130km. Hơn nữa, thị xă Ayunpa không hề có một cây thông như hậu cảnh khi quàn hài cốt liệt sỹ?

Ngoài ra, cũng có ư kiến thắc mắc rằng theo đạo diễn Minh Chuyên, hài cốt liệt sĩ Đảm được phát hiện “cách nghĩa địa Ayunpa 100 m về phía Bắc” nhưng h́nh ảnh đi kèm với lời dẫn này lại là cảnh cựu binh Mỹ Homer ngồi chắp tay trên một mỏm đất ven Quốc lộ 25 tại xă H’Bông, huyện Chư Sê cách Ayunpa hơn 30km?

Việc đưa ra ngoài để làm lễ là ư đồ của đoàn làm phim. Không đưa được những người Mỹ vào Ayunpa nên chúng tôi phải quay ở bên ngoài.

C̣n địa danh nơi bộ phim nhắc tới như Ayunpa, Pleingol, đồi 467 có thể không chắc chắn v́ sự kiện liệt sỹ hy sinh đă quá lâu. Chỉ biết rằng trong hồ sơ của liệt sỹ ghi là đồi 467, mà hài cốt của liệt sỹ được đào ở Ayunpa th́ chắc chắn rồi. Việc lễ sau đấy th́ là làm lễ ở chỗ khác.

Cựu binh Mỹ, Homer Steedy đă khẳng định là anh ta đă bắn chết liệt sỹ Đảm ở đó nên chúng tôi mới chọn nơi ấy để làm lễ.

Ngày 27/5, thân nhân liệt sỹ Đảm mới đến để xin cất bốc hài cốt, ngày 28/5 t́m được hài cốt. Trong khi đó, ngôi mộ gia đ́nh cho rằng của liệt sỹ Đảm và xin viếng hiện vẫn c̣n nguyên vẹn ở nghĩa trang Ayunpa. Vậy đâu là sự thật?

Nếu nói ra th́ thật là đau ḷng. Nhưng chúng tôi lấy đâu ra hài cốt để dựng thành phim nếu sự thực không đúng như thế? Tại sao người ta lại có thể nghĩ được những điều khủng khiếp như vậy? Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi không thể bịa hay dựng lên một câu chuyện đầy nước mắt như vậy được.

Tôi không muốn để chứng minh cho một vài người nào đó mà tôi lại làm ảnh hưởng đến những người đă giúp đỡ ḿnh, giúp đỡ đoàn làm phim. Đó là ân nghĩa giữa người với người. Chúng tôi không lấy hài cốt ở đấy th́ lấy ở đâu?

Trong phim, bạn thấy đấy, tôi cũng đă ngồi khóc cùng với gia đ́nh liệt sỹ trước mộ của đồng đội ḿnh, chẳng lẽ tôi bịa ra một câu chuyện để mà ngồi khóc à?

Điều quan trọng nhất là gia đ́nh thân nhân liệt sỹ Đảm đă t́m và bốc được hài cốt của anh về với mộ phần của gia đ́nh. Tôi không c̣n mong muốn ǵ hơn.

Xin cảm ơn ông.

Ngọc Đinh - Huỳnh Kiên

Theo Tiền phong
Top
Nhật Nguyệt
Posted: Aug 28 2008, 11:52 PM


Thành viên tích cực


Group: Thành viên tích cực
Posts: 35
Member No.: 15
Joined: 20-June 07



Như vậy đă có ít nhất ba bài báo trên Tuổi Trẻ, Tiền Phong và Pháp Luật TP HCM đăng phản hồi của đạo diễn Minh Chuyên và người nhà liệt sĩ Đảm xung quanh bộ phim "Linh hồn Việt Cộng". Tuy nhiên, nếu đọc th́ thấy cả ba bài báo này đều từa tựa nhau, nghĩa là chỉ đăng ư kiến ông Chuyên, c̣n không hỏi thật sâu, thật rơ về các chi tiết xung quanh vụ việc. Lư do có thể v́ nể nang ông Chuyên, cũng là một nhà báo tên tuổi, nhưng cũng có thể v́ không muốn điều tra "sâu" về một vụ việc khá "tế nhị" liên quan tới cái đài truyền h́nh quốc gia và các vị ngoại cảm quân đội (bà Phan Bích Hằng thuộc biên chế trung tâm ngoại cảm của tướng Chu Phác).

Đơn giản một chi tiết mà không thấy ở trong báo nào là cái lọ penicilin có tên liệt sĩ mà ông Chuyên nói đào được là có thực hay bịa? Chính chi tiết lọ penicilin đó là chi tiết có tính khẳng định cho việc bà ngoại cảm Hằng chỉ đúng qua điện thoại di động. Nhưng trên thực tế v́ ông Chuyên và gia đ́nh liệt sĩ Đảm đào ở mộ liệt sĩ vô danh trong nghĩa trang liệt sĩ nên tất nhiên là không thể có chuyện họ đào được lọ penicilin như ông Chuyên nói (v́ nếu không đă chẳng phải là mộ vô danh rồi). Riêng về những cái lọ penicilin mà các nhà ngoại cảm t́m được th́ cũng đă có rất nhiều vấn đề, như bài trên blog Nguyễn Quang Lập.

Như vậy, khả năng chỉ là gia đ́nh liệt sĩ căn cứ vào lời của bà đồng Hằng t́m ra được mộ mà theo họ là của ông Đảm. Nhưng v́ thủ tục rắc rối (và có lẽ v́ không có ǵ chứng thực mộ đó là mộ ông Đảm ngoài chỉ dẫn của bà Hằng?) nên họ đào trộm mộ và ông Chuyên dựng cảnh làm như đào được mộ ở nơi ông Mỹ "tâm thần nhẹ" (từ này được nhắc tới ít nhất là hai lần trong phim tài liệu) bắn và chôn ông Đảm. Thật lạ là tại sao công nghệ ADN không được sử dụng để t́m hiểu xem có đúng là xương của ông Đảm không. Tuy ông Đảm không có con nhưng vẫn có thể lấy ADN từ anh chị em của ông để so với mẫu trong xương.

Hôm trước có xem phim này trên TTO, thấy vẫn đúng kiểu phim đi t́m mộ liệt sĩ như thỉnh thoảng vẫn thấy trên chương tŕnh truyền h́nh quân đội ngày xưa (vâng, hồi ở Việt Nam, cuối tuần tớ toàn nằm dài xem các chương tŕnh Đi t́m đồng đội với Văn nghệ chủ nhật trên VTV thôi các bạn ạ), chỉ khác là có thêm vài ông Mỹ tham gia. Phim có vài chi tiết cảm động, trong những đoạn quay bà vợ ông Đảm kể chuyện hai người cưới nhau được vài ngày th́ ông Đảm xung phong lên đường chiến đấu và lời ông hứa hẹn bao giờ trở về sẽ dẫn vợ đi ra Hà Nội. Nhưng có nhiều đoạn, những người làm phim khai thác quá đà như cảnh đám tang ông Đảm ở Thái B́nh, khi người nhà ông gào khóc, h́nh như có một bà em gái c̣n đ̣i giết ông Homer kia (theo lời ông Chuyên tâm sự với ông Văn Chinh th́ đó là v́ bà này bị ông Đảm nhập đồng). Xem cảnh đấy tôi cứ thấy tội tội cho ông Homer bị máy quay chiếu vào như để nhấn mạnh một kẻ sát nhân được tha thứ nhờ ḷng khoan dung của người Việt (và người chiến thắng). Hay những chi tiết nhấn đi nhấn lại về ông Homer này day dứt ra sao, rồi bị tâm thần nhẹ...gợi cảm giác như có một sự thỏa thuê nào đó. Trong khi riêng chi tiết ông Đảm bị chết như thế nào cũng có sự mâu thuẫn, lúc th́ nói ông Đảm chết trong tư thế lao lưỡi lê vào Homer và bị Homer bắn chết, lúc lại nói v́ ông Đảm thấy Homer nói "chiêu hồi, chiêu hồi" nên không bắn Homer nên mới bị Homer bắn chết. (Ở đây có chỗ không rơ, khi phim thuật lại Homer nói "chiêu hồi" th́ ḿnh hiểu theo nghĩa là Homer bảo rằng "đầu hàng đi" chứ không phải "tôi đầu hàng". Bởi v́ từ "chiêu hồi" là tiếng của chính quyền miền Nam chỉ các cán binh Việt cộng bỏ ngũ ra tŕnh diện với chính quyền miền Nam. Nhưng theo cách hiểu ở trong phim th́ Homer nói "chiêu hồi" là ư Homer muốn "hàng"- điều này vô lư v́ nếu quả thực như vậy hẳn Homer chẳng kể lại việc khi đối đầu nhau một sống một chết, anh ta muốn đầu hàng đối phương!. Chi tiết này dù sao cũng không hề được làm rơ trong phim). Trong phim cũng thường xuyên nói anh Đảm thế mạng cho Homer, nhưng tại sao lại là thế mạng, khi mà hai người lính đụng nhau, không người này bắn người kia chết th́ người kia bắn người này, t́nh huống đó không thể gọi là thế mạng được.

Tóm lại là đây là một phim tài liệu chất lượng thấp, xào nấu, gượng ép quá lộ liễu (ví dụ gán cho anh Fred gửi lại nhật kư chị Trâm là Fred cũng từng giết chị Trâm như Homer giết anh Đảm để gây ấn tượng hơn với người xem). Trong khi lẽ ra, hoàn toàn có thể làm được một bộ phim tài liệu độc đáo từ sự kiện này, bởi việc một người lính vượt đại dương t́m về gia đ́nh người lính mà ḿnh từng hạ sát trong chiến tranh và trao lại các di vật sau gần 40 năm là một sự kiện rất hiếm hoi, và có ư nghĩa nhân văn sâu sắc. Cái mặc cảm dằn vặt của Homer có lẽ là cái dằn vặt của một người tước đi tính mạng của người khác, dù là trong khi đang chiến đấu và bảo vệ tính mạng bản thân. Cái mặc cảm này gắn với một điều răn của Thiên Chúa ""thou shall not kill", chứ chưa chắc đă là mặc cảm của một kẻ xâm lược, phi nghĩa trước những người thắng trận, có chính nghĩa như ư tưởng của bộ phim. Dù động cơ thực sự của Homer là ǵ (có thể là sự kết hợp của nhiều động cơ khác nhau) th́ tác giả bộ phim cũng cần phải làm rơ qua lời của chính Homer chứ không phải của Minh Chuyên. Trong bộ phim này, tuy Homer là nhân vật trung tâm nhưng hầu như không được nói câu nào để giải thích động cơ việc quay lại Việt Nam của ông ta- người xem chỉ được nghe ông Minh Chuyên (cũng là người viết lời b́nh) diễn giải về động cơ Homer theo cách hiểu của ông ta. Không rơ có phải v́ thế mà ông Chuyên cứ thường xuyên nhấn mạnh Homer bị "tâm thần nhẹ" trong phim và cả trong các bài báo? Nhưng nếu Homer bị tâm thần th́ rất có thể nhiều đoạn diễn của Homer trong phim đă bị ông Chuyên lợi dụng, và bản thân Homer cũng không ư thức được những ǵ mà ông Chuyên "diễn giải" hay thao túng theo ư đồ ḿnh. C̣n có những hạt sạn khác của bộ phim như việc ông Chuyên nhấn mạnh gia đ́nh anh Đảm oan khiên mấy chục năm v́ lời một thầy bói trong khi ngay từ đầu phim có cảnh các huân huy chương của anh Đảm. Có chi tiết quan trọng cho biết anh Đảm có oan khiên hay không là thời điểm anh được công nhận liệt sĩ th́ h́nh như bị ông Chuyên lờ đi (tôi không nhớ có chi tiết này trong phim).



Quay trở lại các trần t́nh của đạo diễn Minh Chuyên, có thể thấy ông Chuyên rất khéo léo và lâm li. Thậm chí ông đem cả tính mạng của ḿnh để bảo đảm cho "tính chân thực" của bộ phim. Nhưng cụ thể tính chân thực mà ông lấy tính mạng ḿnh ra đảm bảo là tính chân thực theo tiêu chí nào th́ không thấy ông nói rơ (và cũng không có báo nào hỏi rơ). Có lẽ tính chân thực, theo ông Chuyên, là có liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm thật, có ông Homer thật bắn ông Đảm thật, có đi t́m mộ liệt sĩ thật, có đào mộ liệt sĩ vô danh thật, có tổ chức đón hài cốt liệt sĩ ở quê hương thật. Nhiều lắm, chắc ông Chuyên cũng chỉ dám lấy tính mạng ḿnh để bảo đảm cho "tính chân thực" của những việc nêu trên. C̣n những chi tiết khác, kể cả việc có đúng là hài cốt liệt sĩ Đảm hay không, chắc rằng ông Chuyên không dám lấy tính mạng ḿnh đảm bảo (c̣n bà Hằng có dám đem tính mạng đảm bảo không th́ nếu các báo chịu khó tiếp xúc phỏng vấn bà Hằng xem bà nói thế nào th́ tốt quá).

Và đọc cả ba bài báo, tuy ông Chuyên nói rất lâm li nhưng cũng không thấy ông có một lời xin lỗi nào với những người xem phim từng sụt sùi xúc động trước những thước phim "dựng" của ông. Hay ông cho rằng như thế là thành công, phim (tài liệu) Việt Nam đă vượt được phim truyền h́nh Hàn Quốc trong công nghệ lấy nước mắt nhân dân? Kể ra nếu được thế th́ việc VTV hy sinh cái máy quay 1 tỷ (hay 5-6 tỷ theo bài trên trang web của VTV) cũng bơ công, bơ của. Đề nghị VTV bổ nhiệm ông Minh Chuyên thay ông Khải Hưng mới bị chửi te tua với vụ Ṿng nguyệt quế, chịu trách nhiệm sản xuất phim hư cấu-tài liệu để chiếu vào các giờ vàng trên sóng VTV, cạnh tranh với phim truyền h́nh Hàn Quốc.

Update: Các bạn Vietimes đă lên tiếng ủng hộ người bạn lớn VTV và mắng những người làm phóng sự ở đài TH Gia Lai là "sự phản biện chỉ v́ cơn phấn khích của một nhóm người th́ thật ích kỷ và ngây ngô!".

Theo Vietimes th́ ông Đảm, ông Homer có thực và có đi t́m hài cốt thực th́ tức là phim tài liệu như vậy là chân thực rồi.

Tóm lại là tớ cảm thấy rất có vấn đề với việc các nhà văn đi làm báo: Từ Minh Chuyên, Văn Chinh cho tới Nguyễn Quang Thiều, họ đều xem rất nhẹ giá trị chân thực của tư liệu, sẵn sàng nhào nặn, bóp méo, thậm chí bịa đặt sự kiện để cho phù hợp với ư đồ của họ.

"Linh hồn Việt Cộng" & cuộc phản biện chớp nhoáng

"Nếu không thuyết phục, th́ “Linh hồn Việt Cộng” làm sao khiến khán giả rơi nước mắt? Không lẽ khi xem “Linh hồn Việt Cộng” th́ trí khôn của hàng triệu người Việt Nam đều đi vắng, chỉ có nhóm phóng viên truyền h́nh Gia Lai đủ tài, đủ tầm nh́n ra mọi sự sắp đặt khiên cưỡng?"

"V́ vậy, muốn “đánh đổ” bộ phim tài liệu “Linh hồn Việt Cộng” phải chứng minh liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm không có trên đời, cựu binh Mỹ - Homer không có trên đời và cuộc đi t́m hài cốt cũng không có trên đời. Chứ không phải làm công việc đơn giản là đo đếm xem vị trí thực và cảnh trong phim cách nhau bao nhiêu mét, và lẩn thẩn hơn là vểnh tai căng mắt để xác định lời b́nh và h́nh ảnh trên phim có khớp với nhau không? Nếu dùng hệ quy chiếu của phóng sự truyền h́nh để phán xét phim tài liệu, th́ e rằng những tác phẩm làm nên diện mạo phim tài liệu Việt Nam từ “Nước về Bắc Hưng Hải” đến “Chị Năm Khùng” đều phải làm lại!"

Theo ư tôi, những bộ phim tài liệu như "Nước về Bắc Hưng Hải" nên xếp vào thể loại phim tuyên truyền chứ không phải phim tài liệu. Linh hồn Việt Cộng cũng thuộc nhóm này. "

Theo blog http://blog.360.yahoo.com/blog-LHs64Q8nc6oA.KIg0brqXw--?cq=1
Top
Nhà báo trẻ
Posted: Aug 29 2008, 12:06 AM


Unregistered










Các bác để ư hai chi tiết này:

- Bài của chị Y Ban:Khi máy quay đưa ống kính vào chỗ chị Hảo và Wayne Karlin ngồi th́ đèn flat chợt nổ tung, các mảnh vỡ bắn tóe vào những người ngồi hàng đầu.

- Sự việc lặp lại với đoàn làm phim. Khi đang quay ở trên đồi ǵ ǵ ấy, một trận gió lớn nổi lên, vật đổ máy quay phim

AI nghiên cứu tâm linh hẳn sẽ không khỏi e ngại với t́nh tiết này


C̣n nữa: chi tiết lọ penicilin cũng buồn cười. Chẳng lẽ những người đưa hài cốt liệt sĩ Đảm vào nghĩa trang không phát hiện ra lọ penicilin tối quan trọng này mà phải đợi lúc bác Minh Chuyên nhà ta vào phát hiện hộ?

Một vấn đề nữa: phim xem dở tệ. Bà con có thể vào Tuổi trẻ, xem online. Một câu truyện hay như thế. Những t́nh tiết hay như thế bị xử lư theo kiểu người đang học làm phim, và theo "phong cách minh hoạ" rất chán đời.
Top
« Next Oldest | Thảo luận các vấn đề văn học | Next Newest »
zIFBoards - Free Forum Hosting
Create your own social network with a free forum.
Learn More · Sign-up for Free

Topic Options Quick Reply




Hosted for free by zIFBoards* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.0865 seconds | Archive