Fully Featured & Customizable Free Forums
InvisionFree - Free Forum Hosting
Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:


 

 Chuyện làng văn nghệ
meonho
Posted: Apr 28 2008, 04:43 AM


Thành viên tích cực


Group: Thành viên tích cực
Posts: 31
Member No.: 24
Joined: 24-August 07



Làng Văn nghệ quả lắm chuyện hay

Nhà thơ Ư Nhi: Viết văn là công việc của một người
17:13:00, 26/04/2008


Người đàn bà ngồi đan, đó là tên một tập thơ nổi tiếng của nhà thơ Ư Nhi. Nhưng h́nh ảnh mang tính biểu tượng này cũng có thể dành tặng cho tác giả - một người có cá tính mạnh cả trong thơ và trong đời thực. Ư Nhi c̣n được biết đến với tư cách con gái của nhà nghiên cứu tuồng Hoàng Châu Kư và nội tướng của giáo sư Nguyễn Lộc, nguyên Trưởng khoa Ngữ văn - ĐH Quốc gia TP.HCM.

* Tập sách mới của chị, Những gương mặt - Những câu thơ có phải là tin báo chị sẽ trở lại văn đàn?

- Câu hỏi này khiến tôi nhớ tới một câu thơ của nhà thơ Thanh Nguyên: “Anh không ra đi mà như người trở lại”. Ranh giới của sự ra đi - trở lại này nhiều khi khá mơ hồ. Quả thực, có lúc tôi đă muốn hoàn toàn rời xa cái văn đàn ấy. Tôi đă trồng một vườn lan lớn. Ngày xưa, khi đi tản cư, đi sơ tán về các vùng quê, tôi đă học được nhiều thứ. Tôi có thể đi cấy, đi gặt, đập lúa, giă gạo, tát nước (cả gàu ṣng và gàu giai)... Thành ra, bón phân, tưới nước, bắt sâu cho lan không có ǵ là vất vả đối với tôi. Tôi đă quên đi nhiều thứ bên ngoài. Thế nhưng sách th́ không thể quên, không thể rời xa. Tôi rất mê sách. Hồi nhỏ có lần tôi bị phạt v́ vẽ lung tung khi cô giáo đang giảng bài. Cô giáo nghĩ tôi rất buồn nên cô có phần ngạc nhiên và bực ḿnh khi thấy tôi vẫn ôm sách đọc say sưa, chẳng có vẻ lo nghĩ ǵ cả. Sách chính là mối liên hệ máu thịt giữa một con người với đời sống văn học. Thành “Viết văn là công việc của một người. C̣n Hội Nhà văn phải thực sự là một hội nghề nghiệp, một nghiệp đoàn của những người viết văn. Hội phải tự lo kinh phí để hoạt động, và Hội phải có trách nhiệm bảo vệ nhà văn cùng thành quả lao động của họ” – Nhà thơ Ư NHI
ra, tôi vẫn chỉ quanh quẩn đâu đó.

* Trong phần Những gương mặt, người đọc nhận ra một Ư Nhi viết chân dung văn học rất riêng, bởi những mối quan hệ, cách nh́n nhận của chị về những văn nghệ sĩ khác…

- Những gương mặt chỉ là những kỷ niệm tôi c̣n lưu giữ ở những người tôi yêu mến nhất. Ở góc độ chân dung th́ đây chỉ mới là phác thảo. Nhờ công việc biên tập ở NXB Hội Nhà văn suốt mấy chục năm mà tôi gặp gỡ và quen biết nhiều. Tôi nghĩ tôi là một biên tập viên tốt. Tôi chấp nhận được nhiều khuynh hướng, nhiều giọng điệu. Tôi thích cái mới. Tôi cũng thật sự tôn trọng người viết. Tôi chưa bao giờ dám tự ư cắt bỏ, sửa chữa câu chữ của các tập thơ mà tôi biên tập. Tôi nghĩ, chính những điều đó khiến bạn bè văn nghệ, nhất là các nhà thơ, hay đến chỗ tôi.

Sau này, khi vào Sài G̣n làm việc tại chi nhánh miền Nam của NXB, tôi đă chủ trương in lại các tập thơ của phong trào Thơ mới (vốn đă vắng bóng từ lâu), hồi kư của Vũ Hoàng Chương, Mưa Nguồn của Bùi Giáng... Sau khi những tác phẩm này ra đời, nhiều anh chị nhà văn miền Nam trước 1975 cũng thường đến chỗ tôi chơi. Tôi cũng muốn in lại tác phẩm của các anh chị này nhưng khó quá. Tôi đă photo toàn bộ tác phẩm của chị Nguyễn Thị Thụy Vũ gửi ra Hà Nội. Họ bảo tôi chờ. Tôi chờ măi cho đến lúc nghỉ hưu vẫn chưa được trả lời. Tôi quen biết nhiều nhưng thân thiết th́ ít. Trong bài Tiểu dẫn viết năm 1984, tôi đă viết: “Tôi rất ít bạn. Đôi khi tôi mất họ v́ một lẽ nào đó. Ngoài ba mươi tuổi tôi không t́m thêm bạn mới và không thường giao du với các đồng nghiệp”. Nghe có vẻ khắc kỷ nhưng sự thực là vậy.

* Chị có định viết tiếp những chân dung văn học khác không, bởi chị công tác ở Hội Nhà văn và biết rất rơ về Hội?

- Có lần, nhà văn Tô Hoài cười cười hỏi tôi: “Thế nào, bây giờ cô thấy trụ sở Hội Nhà văn ra sao?”. Tô Hoài có ư nhắc đến mấy câu thơ trong bài thơ Phố Nguyễn Du mà tôi viết khi c̣n làm việc ở nơi khác và nh́n trụ sở Hội Nhà văn như một ngôi đền thiêng: “Trụ sở Hội Nhà văn/ Trước thềm mát một bóng thông/ Tôi thấy các nhà văn vào ra gặp gỡ...”. Tôi cười trừ, không đáp lời ông Phó tổng thư kư kiêm Bí thư Đảng đoàn Hội Nhà văn.

Lại một lần, tôi dắt xe vào 65 Nguyễn Du th́ gặp cụ Nguyễn Tuân đang đứng ở sân. Tôi chào lí nhí cho phải phép, nên cụ không nghe thấy, tưởng là tôi không chào. Cụ nói to: “Chào Bà, bà có khỏe không?”. Tôi cũng đáp to: “Chào Bác. Cực khỏe...” rồi đi tiếp. Không hiểu sao, cụ gọi với theo: “Này bà, nói cực khỏe là khó chịu lắm đấy!”. Có lẽ tôi khó chịu thật, nhất là với các vị lănh đạo Hội, từ nhiệm kỳ này đến nhiệm kỳ khác.

Mặc dù NXB ở cùng địa chỉ với Hội Nhà văn nhưng tôi chỉ thân với các chị làm việc ở văn pḥng như chị Hiền, chị Bảo, cô Hà, cô Khánh... Trong bài thơ Khánh, tôi đă viết: “Giữa cái nơi người ta sống bám vào tên tuổi/ Khánh là người vô danh/ Giữa cái nơi người ta nói oang oang bao lời lẽ cao vời/ Khánh im lặng bước đi/ Lo sao cho ấm trà đừng sánh nước/ Giữa cái nơi người ta to nhỏ, th́ thầm/ Mỗi sớm mai, Khánh nhẹ nhàng mở tung từng cánh cửa...”.

Tôi cũng không ít lần gây phiền phức cho các vị lănh đạo Hội. Lúc th́ tôi chất vấn họ về việc cách chức Tổng biên tập Báo Văn Nghệ, lúc lại từ chối tham gia ban Nhà văn trẻ và nói rơ: “Tôi không thể hợp tác với các anh”. Tôi lại c̣n cùng bạn bè đi thưa kiện khi phát hiện việc xây dựng câu lạc bộ văn học bị thất thoát tiền, khi biết một vị lănh đạo khai man lư lịch... Chẳng có việc ǵ được giải quyết, được trả lời rơ ràng cả, kể cả việc tôi xin ra khỏi Hội. Tôi viết đơn đàng hoàng nhưng không ai trả lời. Vậy th́ nên coi là tôi hiểu rơ Hội hay là tôi chẳng hiểu ǵ cả. Với tôi, chuyện này có vẻ tù mù lắm.

* Là một gương mặt tiêu biểu của các nhà thơ thế hệ chống Mỹ, chị có thể nói ǵ về thế hệ ḿnh?

- Thế hệ chúng tôi gồm các nhà thơ sinh từ 1940-1950. Nghĩa là, tuổi trẻ của họ gắn liền với cuộc kháng chiến chống Mỹ. Thơ của họ là thơ của người ra trận, là lời ngợi ca cái anh hùng, cái cao cả. Có thể sau nhiều năm tháng, chịu sự sàng lọc của thời gian, những bài thơ c̣n lại của mỗi người không nhiều. Nhưng đó là một thế hệ đẹp.

* Chị có ư định góp phần ḿnh vào văn học sử Việt Nam bằng một hồi kư văn học? Chị nh́n nhận thế nào về thể loại này, về tác giả Tô Hoài?

- Hoàn toàn không. Hồi kư là một thể loại kư đặc biệt. Nó đ̣i hỏi sự trung thực và tính chính xác rất cao. Tôi không đủ tự tin để làm việc này. Cát bụi chân ai và Chiều Chiều sẽ giá trị hơn nếu Tô Hoài không viết với một thái độ vô can như vậy. Ông ấy luôn là người giữ những trọng trách mà.

*Chị có chịu nhiều ảnh hưởng từ cha ḿnh? Và từ chồng?

- Cha tôi và chồng tôi là những con người trung thực, nhân hậu. Họ cũng là những người sâu sắc, nghiêm cẩn trong nghiên cứu khoa học. Tôi chịu ảnh hưởng nhiều từ cách làm việc, cách sống của họ.

* Con dâu chị cũng là một họa sĩ nổi tiếng, vậy phụ nữ trong gia đ́nh chị cân đối giữa việc nhà và việc sáng tác như thế nào?

- Chồng tôi tuyệt đối không làm việc nhà. Hồi mới cưới, tôi nhờ anh ấy đi sắp hàng mua dầu. Dầu th́ không mua được mà tem phiếu th́ bị mất cắp. Đó là lần duy nhất. Tuy vậy, tôi không gặp nhiều khó khăn v́ làm thơ th́ đâu cần nhiều thời gian, không gian. Con trai tôi hưởng gen của bố. Bằng vào kinh nghiệm của ḿnh, tôi nghĩ, tranh của Đinh Ư Nhi đă được vẽ trong những khoảng thời gian vỡ vụn giữa bao nhiêu công việc của một người nội trợ có hai con c̣n nhỏ. Biết vậy nên tôi rất quư trọng con dâu.

* Chị có theo dơi t́nh h́nh văn học, báo chí hiện nay không? Và chị có thể nói ǵ?

- Tôi thường mua sách theo giới thiệu trên báo chí v́ sách nhiều quá, không biết đâu mà lần. Tôi đọc sách văn học nước ngoài nhiều. Tôi cũng mua và đọc Tạ Duy Anh, Nguyễn B́nh Phương, Hồ Anh Thái, Đoàn Minh Phượng, Lư Lan... Tôi c̣n một cách tiếp cận khác, đó là tham gia vào các ban giám khảo, ban thẩm định các cuộc thi thơ, giải thưởng thơ. Gần đây nhất là giải Lá Trầu, giải thơ Bách Việt. Tôi có ấn tượng với Trần Lê Sơn Ư, Lê Mỹ Ư, Trang Thanh, Từ Huy... Cảm giác của tôi là lạc quan.

* Chị đặt niềm tin vào điều ǵ trong cuộc sống này?

- Vào các cháu nội của tôi.






Ngô Thị Kim Cúc

Thanh niên

Top
meonho
Posted: Apr 28 2008, 04:44 AM


Thành viên tích cực


Group: Thành viên tích cực
Posts: 31
Member No.: 24
Joined: 24-August 07



Hội Nhà văn Việt Nam sáng tác... họ tên cho nhà thơ Lê Đạt
5:30, 27/04/2008
Để viết một bài về nhà thơ Lê Đạt, như một nén nhang thành kính với người "phu chữ", tôi đă cẩn thận lấy tài liệu từ 2 cuốn "Nhà văn Việt Nam hiện đại" của Hội Nhà văn VN xuất bản năm 2007 và quyển in năm 1997. Và theo như 2 cuốn sách này th́ tên thật của ông là Đà Công Đạt. Thế nhưng, khi liên lạc với con trai duy nhất của nhà thơ Lê Đạt là anh Đào Công Uẩn, th́: họ của cha anh là Đào Công Đạt chứ không phải Đà Công Đạt?!
Chiều 21/4, tôi nhận tin nhà thơ Lê Đạt mất từ Ṭa soạn thông báo. Các anh trong Ṭa soạn c̣n cẩn thận dặn tôi khi viết về nhà thơ, nhớ lấy cuốn "Nhà văn Việt Nam hiện đại" của BCH Hội Nhà văn xuất bản năm 2007 để tra cứu tư liệu cho chuẩn xác.

Sự cẩu thả xuyên thế kỷ

Tin nhà thơ Lê Đạt mất thật đột ngột, v́ mọi người vẫn biết ông luôn mạnh khỏe. Mấy lần Ngày thơ Việt Nam ở Văn Miếu, đều gặp ông vui tươi, nói cười rổn rảng, chẳng bệnh tật ǵ. Ông lại vừa dự một trại viết ở miền Trung về.

Tôi cố gắng gọi tới số máy ở nhà mà ông đă cho, để hy vọng một sự nhầm lẫn nào đó, nhưng không liên lạc được. Đành gọi cho nhà văn Nguyễn Hoa - Trưởng ban Hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam để kiểm tra thông tin, th́ nhà văn Nguyễn Hoa buồn rầu xác nhận đúng là nhà thơ Lê Đạt vừa mất lúc 3h sáng ở Bệnh viện Việt - Đức, sau tai nạn ngă cầu thang.

Nhà văn Nguyễn Hoa cũng cho biết, ông đang thảo tin buồn. Là người chu đáo, nhà văn Nguyễn Hoa đọc cho tôi nghe qua tiểu sử của nhà thơ Lê Đạt, rằng ông tên thật là Đà Công Đạt, từng là cán bộ tuyên huấn v.v…

Xác định chắc chắn thông tin, tôi bắt tay vào viết bài về nhà thơ, như một nén nhang thành kính với người "phu chữ". Nhớ lời dặn từ Ṭa soạn, tôi lấy cuốn "Nhà văn Việt Nam hiện đại" của Hội Nhà văn Việt Nam xuất bản năm 2007 trong dịp kỷ niệm 50 năm thành lập Hội Nhà văn Việt Nam để làm tư liệu.

Ở trang 239, là phần giới thiệu về nhà thơ Lê Đạt với ḍng: "Họ và tên khai sinh: Đà Công Đạt". Thấy họ "Đà" có vẻ là lạ, tôi cẩn thận lấy thêm cuốn "Nhà văn Việt Nam hiện đại" - NXB Hội Nhà văn in năm 1997 để so sánh.

Ở trang 173 là phần giới thiệu nhà thơ Lê Đạt, cũng ghi rơ: "Tên khai sinh: Đà Công Đạt". Tin chắc vào tư liệu của cả 2 cuốn sách in cách nhau đúng 10 năm, tôi ung dung viết phần giới thiệu về tiểu sử nhà thơ, trong đó, ghi thật rành mạch: tên thật ông là Đà Công Đạt!

Nhưng, ngay trong buổi sáng phát hành, một số bạn đọc của Báo CAND đă gọi điện về ṭa soạn thắc mắc: họ của nhà thơ sao lại là Đà mà không phải là Đào? Tôi liền liên lạc đến số máy 08046870 của Ban Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam để xác nhận thêm, th́ được một chị phụ nữ ở đó khẳng định ông họ Đà chứ không phải Đào.

Tôi tiếp tục liên lạc về số 9438072 của Văn pḥng Hội Nhà văn, th́ được một người cho hay, ông họ Đào! Đến lúc này th́ tôi thật sự lúng túng không biết chính xác nhà thơ Lê Đạt họ ǵ! Sau đó, với sự giúp đỡ của một người bạn trong giới văn chương, tôi liên lạc được với con trai nhà thơ Lê Đạt ở 190 Phó Đức Chính, Hà Nội và được anh Đào Công Uẩn, con trai duy nhất của nhà thơ khẳng định: họ của cha anh là Đào Công Đạt chứ không phải là Đà Công Đạt!

Thế nghĩa là cuốn sách được coi là đáng tin cậy nhất về thông tin liên quan đến các nhà văn Việt Nam hiện đại đă sai - một cuốn sách được khẳng định ngay trong lời giới thiệu là "một cuộc điểm danh các nhà văn, có ư nghĩa như một tổng kê, hơn nữa, một biểu dương thành tựu… bằng sự tŕnh bày những thông tin chủ yếu nhất về tiểu sử và hoạt động nghề nghiệp của mỗi nhà văn, trên cơ sở các nguồn tư liệu mới nhất do chính nhà văn hoặc thân nhân nhà văn cung cấp; qua thẩm định của các thông tin lưu giữ".

Nhưng nếu không có sự ra đi của nhà thơ Lê Đạt th́ đă mấy ai biết rằng, sự cẩu thả đă kéo dài tới 10 năm vẫn không được thay đổi phía sau những ngôn từ như đinh đóng cột này.

Cẩu thả hay tùy tiện?

Đáng tiếc là, những sai sót về tiểu sử các nhà văn Việt Nam trong cuốn sách đồ sộ trên (dày 1.200 trang, b́a cứng), lại không phải là hiếm. Nhà thơ Hà Văn Thể đă giật ḿnh khi nh́n đến trang giới thiệu về bản thân anh: sinh năm 1927! Đến chính anh cũng không ngờ ḿnh lại "được" BCH Hội Nhà văn "tặng" cho thêm tới 31 tuổi nữa (anh sinh năm 1958) và đổi tên quê quán của anh từ xă Đồng Lương (Phú Thọ) thành Đô Lương! Mà thông tin về anh nào có xa lạ ǵ, khi anh vừa mới trở thành hội viên năm 2006.

Rất nhiều người đều biết, nhà văn Dạ Ngân là Trưởng Ban văn xuôi của Báo Văn nghệ (trực thuộc Hội Nhà văn Việt Nam), vậy mà ở phần giới thiệu về chị (trang 654), cuốn sách đă hạ bệ chị xuống Phó Ban! Chị bảo, đôi lần trả lời phỏng vấn, chị giới thiệu là Trưởng ban, đă có người hỏi lại v́ thấy sách ghi là Phó Ban, nên bản thân chị cũng thấy… lố! Nhà văn Nguyễn Hồng Thái từng đoạt đồng giải nhất cuộc thi Cây bút Vàng của Bộ Công an và Hội Nhà văn Việt Nam (do Tạp chí Văn hóa - Văn nghệ Công an tổ chức), nhưng trong cuốn này, đă bị "đôn" lên thành giải… Cây bút Vàng (thuộc về nhà văn Ma Văn Kháng).

Nhà văn Phạm Đ́nh Trọng bức xúc: "Những nhà văn tài năng trước cách mạng đă có đóng góp rất quan trọng cho văn chương Việt Nam như Vũ Trọng Phụng, Thạch Lam... đều không được nhắc đến! Các nhà văn sống và viết ở miền Nam trước 1975 cũng không có tên trong cuốn sách này! Không có tên những nhà văn đă có những tác phẩm ghi nhận diện mạo xă hội Việt Nam một thời lịch sử... Không có tên cả những nhà văn đă viết với ḷng yêu nước, niềm tự hào về nền văn hóa dân tộc như nhà văn Vũ Hạnh! Đó là điều rất đáng tiếc cần được nh́n nhận để sẽ có một "Nhà văn Việt Nam hiện đại" đầy đủ, công bằng và có giá trị lịch sử hơn. Nh́n vào đội ngũ mà "Nhà văn Việt Nam hiện đại" tập hợp, điểm danh c̣n mang đến cho ta cảm giác băn khoăn về khái niệm văn chương. Những hạn chế rất rơ và rất lớn đó làm cho tập sách không xứng với tên sách… Mười năm qua cũng là thời ḱ "Nhà văn Việt Nam hiện đại" bị đánh tráo, làm giả nhiều nhất!".

Một cuốn sách được đầu tư rất lớn bằng tiền đóng thuế của dân, bằng sự quan tâm của Nhà nước, bằng sự hy vọng của công chúng, chỉ mang lại một giá trị thiếu tin cậy đến thế sao? Sau 10 năm, mà Lời giới thiệu ở cả 2 cuốn gần như chỉ là một bài viết. Có lẽ, sự khác lớn nhất là sửa "cuốn sách ra mắt nhân dịp kỷ niệm 40 năm thành lập Hội" thành "ra mắt nhân dịp kỷ niệm 50 năm thành lập Hội". Việc giải thích nguyên nhân của các sai sót trong cuốn sách cũng được giữ nguyên: "Những thiếu sót ấy phản ánh năng lực chế ngự thời gian, khả năng t́m kiếm, thẩm định chưa cao của tập thể những người biên soạn, biên tập, xét duyệt, chịu trách nhiệm xuất bản ấn phẩm này". Điều mà nhiều người buồn c̣n ở chỗ không chỉ là những sai sót đáng ra không được có trong cuốn sách này, mà c̣n là thái độ ứng xử và sự quan tâm tới các hội viên chưa công bằng.

Nhà văn Dạ Ngân tâm sự: "Một số nhà văn được Giải thưởng Nhà nước, dù sát vào thời điểm in sách vẫn được bổ sung đầy đủ, trong khi nhiều người khác lại không được bổ sung thông tin. Ở phần các nhà văn được dịch ra tiếng nước ngoài, cũng không thống nhất về tiêu chí nên có người được dịch rất nhiều nhưng lại không thấy khai, có người th́ khai la liệt. Lẽ ra, phải có một ban biên soạn sưu tầm đầy đủ các tư liệu về các nhà văn, để cuốn sách đảm bảo tiêu chí khoa học, chính xác và thống nhất chứ không thể làm một cách cẩu thả như thế được".

Hội Nhà văn Việt Nam chỉ có mấy trăm người mà việc thẩm định thông tin trong quá tŕnh xuất bản lại không cẩn thận được, để yêu cầu về tính chính xác phải tuyệt đối, nhất là trong cuốn sách được coi như từ điển về các nhà văn Việt Nam hiện đại, lại đă có thêm 10 năm tập hợp, tra cứu và bổ sung?

Với những sai sót như đă nói, làm sao cuốn sách có thể đảm bảo cho việc nghiên cứu, sử dụng tư liệu về các nhà văn Việt Nam của các thế hệ giáo viên, học sinh, sinh viên, khi đây là một trong những cuốn sách được hệ thống các thư viện mua nhiều nhất, được cho là cẩm nang trong nhà trường để giáo viên và học sinh tra cứu?

Kiểu này, dễ xảy ra t́nh trạng, học tṛ đúng mà vẫn có thể bị trượt oan v́ thầy lấy cuốn sách này làm chuẩn!



Thanh Hằng


Top
Lan thành
Posted: Jun 25 2009, 09:56 AM


Unregistered









Cái vụ này đang bức xúc giới văn nghệ Vn
Ư kiến của bạn?


Thứ Năm, 25/06/2009, 11:04 (GMT+7)

Có chứng cứ bà Đào Kim Hoa lừa dối

Liên quan đến nghi án bà Đào Kim Hoa, phó ban đối ngoại Hội Nhà văn Việt Nam, đạo thơ đang gây sự chú ư của dư luận. Ngày 24-6, nhà văn Trang Hạ cho biết phía Đài Loan đă cung cấp bản sao các tài liệu trong hồ sơ bà Đào Kim Hoa gửi sang đăng kư để tham gia Festival thơ quốc tế Đài Bắc 2001.


Hợp đồng bản quyền giữa bà Đào Kim Hoa với BTC


Trong số này, có bản fax đăng kư gửi Ban Tổ chức (BTC) Festival thơ quốc tế Đài Bắc 2001 với nội dung bà Đào Kim Hoa tự cung cấp lư lịch cá nhân, được fax từ máy fax của cơ quan Hội Nhà văn Việt Nam tại Hà Nội, số máy fax bà Hoa cung cấp là 84-4-8263777.

Các tin bài liên quan:

>> “Nghi án” bà Đào Kim Hoa “cầm nhầm” thơ: Sẽ sớm xử lư
>> Bà Đào Kim Hoa kêu oan
>> Thơ hay thật mà người th́... hay giả

Trong bản lư lịch gửi cho BTC, bà Đào Kim Hoa đă tự giới thiệu ḿnh: “She knows very well about Vietnam Literature and its Creative Body” (Người am hiểu sâu sắc về văn học Việt Nam và các nhà văn Việt Nam); “Now Dao Kim Hoa works as an editor for the Vietnam Literature Review” (Hiện nay Đào Kim Hoa đang là biên tập viên Tạp chí Văn chương Việt Nam); “She had written some poems, essays, articles, cultural research of other nations” (Người sáng tác thơ, viết tiểu luận, tản văn, nghiên cứu văn hóa các nước)...

Theo hồ sơ này th́ khó có thể phủ nhận bà Hoa không phải là nhà thơ. Đây chính là cơ sở để BTC Festival thơ quốc tế Đài Bắc 2001 gửi cho bộ phận biên dịch giới thiệu về bà Hoa trong các tài liệu liên quan đến festival này. Bộ phận biên dịch chỉ đơn giản dịch đúng tất cả những ǵ bà Đào Kim Hoa cung cấp bằng tiếng Anh trên bản fax này.

Một tài liệu nữa cũng được phía Đài Loan cung cấp là mẫu hợp đồng bản quyền mà theo đúng quy định, đơn vị tổ chức Unitas đă kư với tất cả các nhà thơ quốc tế tham gia chương tŕnh, với mục đích sử dụng bản quyền tác phẩm để in thơ trong tập thơ Nạm lên trời sao cùng các ấn phẩm tuyên truyền cho Festival thơ quốc tế.

Mẫu hợp đồng bản quyền cho phép sử dụng tác phẩm sử dụng tiếng Anh, v́ thế việc bà Đào Kim Hoa cho rằng BTC có lỗi khi tự phong cho bà là nhà thơ, tự tiện in thơ, tự gán cho bà là tác giả, tự dịch thơ và cung cấp bản thảo mà không xin phép... v́ bà không biết tiếng Trung là không hợp lư.

Nội dung của hợp đồng đă ghi rơ đây là hợp đồng bản quyền về các tác phẩm “do tôi đă sáng tác, đă được chuyển ngữ sang tiếng Anh” và đồng ư cho BTC “dịch bản thảo sang tiếng Hoa, rồi in trong tuyển tập có tŕnh bày song ngữ đối chiếu Anh - Trung”.

Người kư hợp đồng cũng cam kết với BTC: “Tôi cũng đồng ư cho phép BTC in lại thơ của tôi và bản dịch sang tiếng Hoa để làm tài liệu quảng bá hoặc cung cấp thông tin độc quyền cho Festival thơ và Tạp chí Văn học Liên hợp (Nguyên văn tiếng Anh: “I also permit the administration to reprint my poems and their Chinese translations in the promotional or information-providing materials exclusively released for the poetry Festival and in Unitas: A Literary Monthly”).

Bà Đoàn Thị Lam Luyến, Giám đốc Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam, cho biết trung tâm sẽ làm việc với BTC ở Đài Bắc để giải quyết đến cùng vụ việc này. Nếu BTC khẳng định bà Hoa đă kư tên tác giả của 4 bài thơ đó th́ đương nhiên là phải xử lư theo đúng luật.

Theo HOÀNG DUNG - Người Lao Động
Top
Mơ làng văn
Posted: Jun 26 2009, 01:35 PM


Unregistered









Dịch giả ĐOÀN TỬ HUYẾN: "Sự việc bà HOA không đơn giản là chuyện cá nhân"
Lớn | Vừa | Nhỏ

[Vào lúc : 11:34 - 26/06/2009 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Việc bà Đào Kim Hoa “mạo danh” đến nay đă có những chứng cứ rơ ràng, khó có thể biện minh! Từ sự việc hi hữu này người ta mới “ngă ngửa” khi nhận thấy cả sự “lỏng lẻo” lẫn sự áp đặt trong việc kết nạp hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam. Dịch giả Đoàn Tử Huyến, nguyên là uỷ viên Hội đồng văn học dịch của Hội hàng chục năm, đă hơn một lần lên tiếng trước dư luận, phản đối gay gắt việc kết nạp bà Đào Kim Hoa (và một số người khác) vào Hội Nhà văn, đă có cuộc trao đổi thẳng thắn: “Chính người đứng đầu Hội Nhà văn Việt Nam đă đứng ra bảo đảm để bà Đào Kim Hoa vào Hội, là người “rút thẻ đặc cách” bất chấp những lời bàn ra tán vào của các hội viên, bây giờ liệu ông ấy có “rút thẻ đỏ” bà Hoa khi giải quyết vấn đề này hay không?”



Phiếu chưa quá bán mà vẫn được kết nạp vào Hội

@ Thưa, được biết trước đây ông đă nhiều lần lên tiếng phản đối việc kết nạp bà Đào Kim Hoa vào Hội Nhà văn Việt Nam?
Đoàn Tử Huyến: Đúng vậy. Cái hồi tôi c̣n đang ở trong Hội đồng văn học dịch (1995 - 2005), tôi cùng một số uỷ viên khác đă phản đối việc kết nạp bà Đào Kim Hoa (do Chủ tịch Hữu Thỉnh và cố nhà thơ Phạm Tiến Duật giới thiệu) vào Hội Nhà văn Việt Nam với tư cách một dịch giả văn chương. Kết quả sau mấy năm xét, tôi xin khẳng định là bà Hoa chưa bao giờ có được số phiếu quá bán trong Hội đồng dịch, tuy nhiên cuối cùng nhờ “phù phép” nào đó trong BCH mà bà Hoa vẫn trở thành hội viên như ai. Về chuyện này tôi và một số người cũng đă lên tiếng mạnh mẽ trên báo chí, nhưng rồi mọi chuyện vẫn bị ch́m đi.

@ V́ sao lại có sự phản ứng khá quyết liệt như vậy, thưa ông?
Đoàn Tử Huyến: Đơn giản thôi, bà Đào Kim Hoa thể hiện năng lực nghề nghiệp quá yếu (chưa có ấn phẩm dịch thuật nào của riêng ḿnh); năng lực nghiệp vụ (công việc ở ban Đối ngoại) cũng yếu, có những sai sót trở thành giai thoại; và năng lực đạo đức th́… như vậy đấy, bây giờ th́ ai cũng biết.

@ Hội Nhà văn Việt Nam là một tổ chức khá “danh giá”, sao lại kết nạp một người mà theo ông là thiếu tư cách tối thiểu?
Đoàn Tử Huyến: Đó là câu hỏi mà tôi và rất nhiều hội viên khác đều hơn nhiều lần đặt ra và bây giờ th́ dư luận cũng đang đặt ra. Sự việc của bà Hoa không đơn giản là chuyện cá nhân, chuyện quá khứ mà hăy xét đến tương lai của Hội khi đă không ít lần có sự thiếu công bằng trong việc bầu bán, kết nạp và cả bổ nhiệm cán bộ. Vậy tổ chức ấy liệu c̣n cái sự “danh giá” nữa hay không khi mà ngay cả thành viên của Hội đă có vấn đề về tư cách? Sự việc của bà Đào Kim Hoa vừa bị “phanh phui” là hậu quả tất yếu của một chuỗi sai lầm trong khâu tổ chức. Nhưng nói thật ḷng, tôi rất bi quan v́ đă lên tiếng nhiều mà sự việc vẫn bị lờ đi…

@ Sự việc đă rơ ràng như vậy, sao có thể đánh bài lờ được, thưa ông?
Đoàn Tử Huyến: Chuyện này th́ tôi chịu, nên đành phải dùng lời ông Hoàng Ngọc Hiến thôi: “Cái nước ḿnh nó thế!”. Ngay cả bây giờ khi dư luận đă bùng nổ như vậy, th́ chắc ǵ sự việc cũng đă được giải quyết rốt ráo, thoả đáng. Vấn đề là ai sẽ làm, sẽ xử lư như thế nào? Chính người đứng đầu Hội Nhà văn Việt Nam đă đứng ra bảo đảm để bà Đào Kim Hoa vào Hội, là người “rút thẻ đặc cách” bất chấp những lời bàn ra tán vào của các hội viên, bây giờ liệu ông ấy có “rút thẻ đỏ” bà Hoa khi giải quyết vấn đề này hay không? Tôi đă quá biết cung cách làm việc thiếu dân chủ và minh bạch trong Hội bao năm nay rồi nên niềm tin về sự công bằng thật sự rất ít ỏi.

Phải xét cả tư cách của Hội Nhà văn

@ Vậy theo ông vấn đề bây giờ nên nh́n nhận, giải quyết như thế nào cho thoả đáng?
Đoàn Tử Huyến: Theo tôi, có lẽ chúng ta không cần nói thêm về cá nhân bà Hoa, v́ mọi việc đă rơ rành rành, chẳng c̣n ǵ để bàn nữa. Cái cần nói bây giờ là tại sao một người như thế lại được vào Hội nhà văn, được nghiễm nhiên là cán bộ lănh đạo (chiếc ghế Phó Ban đối ngoại của bà Hoa nghe nói tương đương với chức vụ phó đấy). Nếu đặt “vụ” này trong bối cảnh tổng thể của Hội, nh́n lại bao nhiêu bê bối trong và xung quanh Hội Nhà văn suốt nhiều năm qua, có thể nói một cách không quá lên rằng, cái cần bây giờ là phải xét lại tư cách của cả Hội Nhà văn, hay gọn hơn, của cơ quan Hội, lănh đạo Hội. Sự việc của bà Đào Kim Hoa vừa bị “phanh phui” là hậu quả tất yếu của một chuỗi “thao tác” (sai lầm?) trong khâu tổ chức, trong cơ chế hoạt động, sử dụng người, thậm chí trong “cái tâm” của người có chức quyền. V́ vậy, đối với những người có tâm huyết, trách nhiệm, th́ sự việc của bà Hoa cần được xem xét không đơn giản là chuyện cá nhân, chuyện quá khứ nữa mà là chuyện tổ chức, chuyện tương lai - tương lai của Hội Nhà văn, của danh dự những người cầm bút.

Nguồn: HÀ VÂN – Dân Trí

| Thảo luận(2) | Đọc(95)
Đoàn Hoàng
26/06/2009 12:37
Ông Đoàn Tử Huyến nói rất đúng!Có lẽ ông Hữu Thỉnh là người biết rơ hơn ai hết lư do ǵ khiến bà ĐKH được ông rút thượng phương bảo kiếm ra để đặc cách thăng quân hàm vượt bực và vượt lệ như vậy.Ối dào,cái vị trí này mới đúng là không cần phải là người có tài năng văn chương ǵ cả đây.Nó c̣n có cái ǵ ...mật lắm đó bà con ơi.Ông Hữu Thỉnh dám động ǵ tới bà Hoa không hay là sẽ t́m cách gỡ cứu cho bà!He he he,chờ xem.Ngộ quá!Trang Hạ ơi,sẳn sàng tác chiến tiếp nhé!
NM
26/06/2009 12:32
Xem trên trang web Hội nhà văn VN, phần điều lệ, tôi thấy bộ máy tổ chức của nó được nhà nước cho phép thành lập quá “hoành tráng”. Nó có quá nhiều ban bệ, như là một cơ quan Bộ, cỡ như Bộ giao thông vận tải chứ không phải đơn giản như Bộ ngoại giao hay Bộ nội vụ.
Trang web này không cho biết thực tế, hiện nay Hội NVVN đă thành lập bao nhiêu cơ quan, ngân sách nhà nước cho hoạt động là bao nhiêu? Tôi đề nghị công khai vấn đề này lên trang web Hội nhà văn VN.
Qua phát biểu của ông Đoàn Tử Huyến, tôi thấy Hội NVVN đă trở nên một tổ chức làm tiêu tốn ngân sách nhà nước hơn là làm lợi cho cộng đồng. “Cái cần bây giờ là phải xét lại tư cách của cả Hội Nhà văn”- tôi muốn nhắc lại lời ông Huyến một lần nữa.
Kết nạp hội viên vô nguyên tắc, tắc trách, mờ ám trong nhiều hoạt động... bao nhiêu là vấn đề cần mổ xẻ, nhưng trên hết tôi cho rằng cần xem lại “bầu vú ngân sách nhà nước” cấp cho Hội NVVN.
Năm tờ báo và tạp chí chính thức (chưa kể tờ Hồn Việt) hoạt động lâu nay lỗ lă như thế nào: Báo Văn nghệ, Báo Văn nghệ trẻ, Tạp chí Nhà Văn, Tạp chí Văn học nước ngoài, Tạp chí Văn học dân tộc và miền núi?
Năm nhà sáng tác trên cả nước tiêu tốn bao nhiêu ngân sách: 1 ở Đà Lạt, 1 ở Vũng Tàu, 1 ở Nha Trang, 2 ở Hà Nội (Đại Lăi và Quăng Bá)? Bao nhiêu tác phẩm có giá trị từ các đợt thực tế sáng tác tốn hàng tỷ đồng ngân sách tại 5 nhà sáng tác này? Tại sao lănh đạo HNVVN không bao giờ công bố? Hay chỉ lấy tiền ngân sách để đi chơi?
Tôi đề nghị nhà nước xem lại “bầu vú ngân sách”. Hội NVVN phải tự túc kinh phí để hoạt động. Đó là yêu cầu chính đáng của nhân dân. Không thể bắt nhân dân đóng thuế để rồi tiền đóng thuế ấy được tiêu tốn như thế này.

Theo lethieunhon.com
Top
Khương Văn
Posted: Jun 29 2009, 01:11 AM


Unregistered










Bài của Nguyễn Quang Lập viết về Đào Kim Hoa

1. Ḿnh về quê, ăn chơi nhảy múa cả tuần, thỉnh thoảng nhảy vào blog re c̣m chứ không lướt mạng, nên chẳng biết chuyện ǵ. Ra Hà Nội vào blog Ngô Minh mới biết nàng Đào Kim Hoa đạo thơ Hữu Thỉnh, Ḷ Ngân Sủn tại Festival thơ quốc tế Đài Bắc, ngao ngán hết nỗi.

Ḿnh gơ google ba chữ Đào Kim Hoa một phát, chỉ trong 0,31 giây có đến 3.850.000 kết quả, thất kinh. He he em béo này bây giờ nổi tiếng ghê. Blog anh Tạo ( Nguyễn Trọng Tạo) có nói ở Đài Bắc khi em béo dự Festival thơ có đến bốn chục ngàn trang website nhắc đến ba tiếng thiêng liêng ba tiếng ngọt ngào Đào Kim Hoa ôi Đào Kim Hoa, chết cười.

Hi hi chẳng biết làm thơ khi nào mà nổi như cồn. Bên Đài Bắc người ta chỉ biết có bốn nữ nhà thơ Việt đó là Xuân Quỳnh, Bà huyện Thanh Quan, Hồ Xuân Hương và Đào Kim Hoa ha ha ha.

Việc em béo vào Hội nhà văn cũng đă xôn xao một thời. Em được giới thiệu vào Hội ở Ban dịch thuật. Cả hội đồng dịch thuật ngơ ngác chẳng biết em này dịch cái ǵ mà đ̣i vào Hội nhà văn. C̣n nếu kết nạp thông ngôn vào Hội nhà văn th́ phải kết nạp chừng năm bảy ngàn người chứ chẳng riêng ǵ em béo đâu.

Thằng Thái ( Hồ Anh Thái) nói nếu có hội thông ngôn th́ em béo cũng không chắc được vào, đừng nói Hội nhà văn. Hôm uống rượu tại nhà bà Thái ( Nguyễn Thị Minh Thái) nó kể có hội nghị hội thảo ǵ đó ở Hội nhà văn, cả tây lẫn ta đông lắm, đến giờ làm việc em béo chạy ra hành lang tay vẫy miệng nói gâu gâu, gâu gâu. Chuyện này thằng Thái đă viết ở báo Tiền Phong.

Năm 1994 hay 1995 ǵ đó, anh Tường ( Hoàng Phủ Ngọc Tường) được Hội nhà văn mời đến dự gặp gỡ các nhà văn Việt- Mỹ. Tan họp anh đi ra mặt mày nhăn nhó kéo tay ḿnh, nói cái cô beo béo trăng trắng thâm thấp là đứa mô rứa. Ḿnh hỏi răng, anh nói Hội Nhà văn hết người hay răng mà tuyển mấy đứa phiên dịch tào lao.

Ḿnh lại hỏi răng, có chi anh nói nghe nào. Anh nói các nhà văn Việt- Mỹ chuyện tṛ vui vẻ lắm, đến đoạn đọc thơ giao lưu, một ông nhà thơ ta đọc câu thơ hoa súng mọc trên hồ tím sáng, cô ni dịch hoa súng ( water lily) là gun flower.

Thông ngôn kiểu đó mà được vào Hội nhà văn, trở thành nhà dịch thuật mới tài. Đoàn Tử Huyến hồi đó ở Ban dịch thuật, nói em béo bỏ phiếu hai lần cả hai lần đều chưa quá bán, thế mà Ban chấp hành vẫn quyết cho em béo vào Hội được th́ lạ quá.

Vào được Hội, trở thành nhà dịch thuật, làm đến phó ban đối ngoại Hội nhà văn, oách thế vẫn chưa đă, em c̣n muốn trở thành nhà thơ danh tiếng tại festival danh tiếng, có cả nhà thơ đạt giải Nobel năm 1992 là Derek Walcott về dự, nghĩ mà thất kinh.

Em trả lời phóng vấn nói em đi với tư cách cá nhân chứ Hội nhà văn không cử đi, lại càng kinh khủng khiếp. Ḿnh ở sát nách em, hằng ngay vẫn thấy em mủm mĩm núng na núng nính vào vào ra ra Hội, c̣n chẳng biết em là nhà thơ thế mà tận Đài Bắc xa xôi người ta biết tên em, mời đích danh em, thật sợ quá đi mất.

Đọc báo vừa thương vừa giận em. Bác Hồ dạy tuổi nhỏ làm việc nhỏ, em toàn ưa to, toàn những việc ngoài sức em cũng cứ liều, ôi liều quá liều quá.

Tất nhiên không làm thơ được th́ phải thuổng thơ người khác rồi, đi dự festival thơ lại không mang thơ theo th́ đi làm ǵ. Nếu đến đó rồi bảo tôi không có thơ phải mang thơ người khác th́ chắc chắn người ta đuổi về thẳng cánh. Thành ra em có bảo thơ anh Thỉnh, anh Sủn là thơ em cũng là chuyện đương nhiên, chối căi làm chi người ta thêm ghét em béo ơi.

Em đă cả gan ghi thế này cơ mà, ghê không: "am hiểu sâu sắc về văn học Việt Nam và các nhà văn Việt Nam (“She knows very well about Vietnam Literature and its Creative Body”). "Hiện nay Đào Kim Hoa đang là biên tập viên Báo Văn Nghệ" (“Now Dao Kim Hoa works as an editor for the Vietnam Literature Review”)... Tóm lại đă cả gan ghi những thứ em không có, không biết th́ hà cớ chi không thuổng được thơ người khác, em nhỉ.

Có điều đạo ǵ mà dốt thế không biết, ai lại chọn mấy bài thơ nổi tiếng của hai ông nhà thơ nổi tiếng. "Thư mùa đông" và "Thơ viết ở biển" của Hữu Thỉnh, "Người đẹp" và "Đứng trước em" của Ḷ Ngân Sủn đến con nít chúng nó c̣n biết. Chắc là em tin dân Đài Bắc chẳng ai biết văn Việt là cái ǵ, c̣n mấy ông nhà văn Việt hầu hết đều mù tịt tiếng Tàu, người ta có phơi ra cả mớ chữ Tàu ra trước mặt th́ mặt ngệch như ngỗng ỉa, nhăn răng cười vô tư, biết ǵ.

Em nói ban tổ chức nhầm mà em th́ không biết tiếng Tàu. Nói chi rứa em. Thế nếu em ghi dưới bài thơ tác giả là Hữu Thỉnh, là Ḷ Ngân Sủn th́ mấy ông Tàu cũng đọc ra là Đào Kim Hoa sao?

Hi hi. Giấu đầu hở đuôi, em đă ghi trong lư lịch tự giới thiệu ḿnh với Ban tổ chức như thế này cơ mà: người sáng tác thơ, viết tiểu luận, tản văn, nghiên cứu văn hóa các nước...." ( "She had writen some poems, essays, articles, cultural research of other nations"). Bút sa gà chết, biết căi thế nào đây, hi hi.

Nếu nhầm th́ chắc em béo nhầm thôi, bệnh vĩ cuồng ắt phải nhầm thơ người khác ra thơ ḿnh, đừng nói Ban tổ chức nhầm mà người ta kiện cho bỏ mẹ.

Cũng giống như em béo đă từng “nhầm” giá vé máy bay mua cho 5 nhà văn đi Ba Lan, bỏ túi hai chục triều đồng ngon ơ. Chuyện này anh Tạo ( Nguyễn Trọng Tạo) anh Kha ( Nguyễn Thụy Kha) thỉnh thoảng rượu say vẫn cằn nhằn mẹ sư bố em béo, ḿnh bắt được tay vay được cánh hẳn hoi mà em c̣n chối bai bải, huống hồ cái chuyện đạo thơ.

C̣n nhớ ngày xưa anh Chính Hữu c̣n làm phó tổng thư kư phụ trách Đảng Đoàn, có người đề nghị giới thiệu em béo vào Đảng, ông đă nghiêm mặt, đập nhẹ bàn dằn giọng, nói tham! Đỗ Chu cười kh́ kh́, nói anh ơi nó tham th́ mới kết nạp nó vào Đảng để Đảng trị cho bỏ mẹ nó đi.

Ừ mà thôi, tham cũng là bệnh tật của đàn bà, huống hồ em lại ở cái nơi nhặt nhanh mấy cái danh hăo dễ như trở bàn tay, dại ǵ em không nhặt. Nhưng mà phải biết dừng, ai lại đi tham dại tham dột, lấy thơ của xếp cũ xếp mới làm thơ của ḿnh để phút chốc nổi tiếng như cồn, thế th́ bỏ mẹ em rồi, ôi em béo ơi.

Top
« Next Oldest | Thảo luận các vấn đề văn học | Next Newest »
DealsFor.me - The best sales, coupons, and discounts for you

Topic Options Quick Reply




Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.1763 seconds | Archive