| · Lưu ư trước khi post bài · Portal |
Help
Search
Members
Calendar
|
| Welcome Guest ( Log In | Register ) | Resend Validation Email |
| Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
![]() ![]() ![]() |
| heocon |
Posted: May 10 2007, 12:11 PM
|
|
Thành viên tích cực Group: Thành viên tích cực Posts: 38 Member No.: 4 Joined: 30-April 07 |
Trong "Tình yêu và tội lỗi", tác giả Hoàng Lại Giang không dùng y, hắn, gã, etc để gọi những nhân vật phản diện, mà vẫn gọi bằng Anh, còn giọng văn thì không có gì thể hiện sự ưu ái đối với người thiện cũng như không thấy sự hằn hộc đối với người ác. Cái giọng văn vẫn thế, tả cái đau, cái ác, cái bi kịch mà giọng văn vẫn tỉnh, như là tác giả chỉ là người kể lại, không thêm thắt, cũng không bình luận. Không biết có phải theo tác giả thì trong cuộc sống xô bồ, khó mà phân biệt được sự thiện ác mà người ta thể hiện ra bề ngoài, cũng như dựa trên bề ngoài, người ta không thể nào nói được ai thiện ai ác.
Bác sĩ Phúc Tâm, 1 bác sĩ chỉ biết có chữa bệnh cứu người và nghiên cứu, không màng đến bất cứ thứ lợi danh nào khác, kể cả chức vị. Anh hiền và sống rất có tâm. Chiến tranh, anh rời Hà Nội để vào Nam chiến đấu, anh muốn cống hiến cho quê hương miền Nam của anh, giải phóng miền đất mà nơi đó anh còn 1 người cha và 1 người chị gái. Thế nhưng cuộc sống không phải là ở hiền gặp lành như ông bà mình đúc kết, mà cái sự có tâm, cái sự hiền lành của anh đã bao lần đẩy anh thảm họa. Thảm họa kinh khủng nhất chính là cái án tử hình dành cho anh vì anh mang tội giết cha, cái tội mà mãi 5 năm sau người ta mới tìm ra được thủ phạm thực sự, là cháu gọi anh bằng cậu ruột, tức là gọi cha anh bằng ông ngoại ruột. Cái án tử hình ấy cũng là cái tang thứ 2 trong cuộc đời cô y tá Loan, người cộng sự đắc lực của bác sĩ Tâm, người phụ nữ đã 1 lần tận mắt chứng kiến cảnh cha mình bị xử bắn (cũng là án oan), 1 lần tận mắt chứng kiến cái chết của người yêu, và hình như chưa đủ, số phận còn bắt cô phải chứng kiến thêm 1 cảnh xử bắn nữa, là cái chết của bác sĩ Tâm, người chồng mà cô yêu bằng cả một sự kính trọng, tôn thờ. Cái tình yêu trong sáng của họ, mà kết quả là 1 bé trai và 2 hậu quả kinh khủng, là cô y tá ấy phải 1 mình rời khỏi cứ để quay về Hà Nội, sau khi đã bắt buộc bác sĩ Tâm không được khai với cấp trên về tác giả của cái thai, cũng như không được nhận tội ngoại tình với người vợ xinh đẹp của anh ở Hà Nội, còn cái hâu quả kia là 1 thời gian ngắn sau khi sinh, cứ đầu tháng là cả nhà cô phải chịu những trận chửi ghen của người vợ chính thức của bác sĩ Tâm, người vợ mà 1 thời cả Hà Nội ngưỡng mộ sự chung thủy của chị ấy với chồng. Thế bạn nghĩ chị ấy có chung thủy không? C̣n tôi, đọc 1 mạch hết quyển truyện từ tối tới khuya. Đúng hơn là không ngưng được nên thức để đọc cho hết. Đến 2 chương cuối cùng th́ tôi khóc. Và asu khi bỏ quyển sách xuống, tôi đă không ngủ được! |
![]() |
![]() ![]() ![]() |