Blogger - Phong Điệp
Chuột Rain
Posted: Jun 17 2009, 04:39 PM


Newbie


Group: Thành viên tích cực
Posts: 7
Member No.: 247
Joined: 13-May 09



blogger

Tác giả: Phong Điệp
Thể loại: Tiểu thuyết
Đánh máy: Chuột Rain.
Nguồn: http://kinhvanhoafc.biz

B́a 4:

Những tháng ngày trống rỗng.
Đầu óc trống rỗng.
Cơ thể bạc nhược
*

Giá có thể xóa trắng những nỗi đau khổ.
Làm thế nào để hết ưu tư - phiền muộn - hoang mang - khủng hoảng - giả dối - độc ác - toan tính - lừa lọc - cạm bẫy - hèn nhát - tự ti - tầm rĩ - bế tắc - tuyệt vọng...
Làm thế nào?
*

Tự nhiên muốn chửi bậy.
Tự nhiên muốn đánh nhau.
Tự nhiên muốn giết người.
Tự nhiên muốn ṿ nát chính ḿnh.
Tự nhiên không biết ḿnh CÓ PHẢI LÀ M̀NH NỮA KHÔNG?
Tự nhiên thấy ḿnh không c̣n sống nữa.
*

Blast treo trên blog vẻn vẹn hai chữ: ĐĂ CHẾT!

Trang này khó định dạng phong chữ quá, xem thêm tại đây nhé!
http://kinhvanhoafc.biz/forums/showthread.php?p=8072
Top
Nhă Anh
Posted: Jun 26 2009, 09:05 AM


Unregistered










Một bài phỏng vấn thú vị

Bài đă đăng báo Đất Việt, do khuôn khổ tờ báo nên cuộc tṛ chuyện phải lược bớt nội dung. Phongdiep.net xin giới thiệu nội dung đầy đủ của cuộc tṛ chuyện giữa PV báo Đất Việt và Phong Điệp







'Blog hóa' tiểu thuyết






Mở cuốn Blogger của Phong Điệp, người đọc có cảm giác đang truy cập blog của một người nào đó, với những entry, blast, comment ngăn ngắn chứa đầy màu sắc cá nhân và ngôn ngữ đời thường. "Đó chỉ là một cách khác để kể chuyện", Phong Điệp cho biết.






* Cuốn sách ban đầu có tên là “Vuốt cọp” sau chị đổi thành “blogger”. Việc bỏ lối đi truyền thống, sử dụng h́nh thức blog với những entry, blast, comment làm chất liệu tươi mới cho tác phẩm, đồng thời giống như những lát cắt đưa độc giả đến với nhân vật của chị một cách sống động hơn. Liệu đây có phải sự “lột xác” để “trẻ hoá” của một cây viết 7X?



Phong Điệp: Tôi từng chứng kiến điều này: cùng một câu chuyện nhưng có người vừa kể người khác đă không muốn nghe nữa, nhưng có những người - vẫn câu chuyện ấy, kể đi kể lại cả trăm lần người ta vẫn muốn nghe. Điều ấy nói lên điều ǵ? Cách thức chuyển tải rất quan trọng. Với văn chương, điều ấy lại càng quan trọng hơn. Việc sử dụng h́nh thức blog, với những entry, blast, comment … gợi ư cho tôi từ chính mạng Internet, với sự xuất hiện của một mạng lưới blog cá nhân cực ḱ phong phú. Tôi không nghĩ đó là một sự lột xác hay trẻ hoá ǵ cả. Đó chỉ là lao động thuần tuư của một nhà văn, mong muốn kể một câu chuyện hấp dẫn với người nghe. Vả lại, tôi mới chỉ ngoài 30, vẫn c̣n trẻ đấy chứ, đâu phải cầu viện đến sự “trẻ hoá” nữa nhỉ?



* Nhiều năm cầm bút sáng tác trong hội “Hương đầu mùa”, chị có nhiều kinh nghiệm cũng như am hiểu về đời sống giới trẻ. Đấy có phải là một lợi thế để chị viết thành công cuốn “Blogger”, một cuốn sách dường như đầy ắp “không gian mạng”, nơi được coi là diễn đàn của giới trẻ hiện nay?



Phong Điệp: Việc sinh hoạt trong Hội bút Hương đầu mùa (của báo Hoa học tṛ) ngày trước cho lứa cầm bút chúng tôi ngày đó không khí viết lách. Không khí này rất cần thiết với người viết, nó kích thích chúng tôi ngồi vào bàn viết. Khi đó có thể thấy chúng tôi viết rất hăng say, bài xuất hiện trên báo liên tục (cười). Tuy nhiêu Hội bút đă không tồn tại chắc cũng 10 năm có lẻ rồi, nếu tôi nhớ không nhầm. Âu cũng là lẽ tự nhiên. Mỗi giai đoạn đời sống người viết có những nhu cầu khác nhau. Có những giai đoạn bạn rất thích tụ tập, thích khoe những tác phẩm mới, những ư tưởng mới cùng bạn bè. Có những giai đoạn bạn chỉ thích ch́m đắm trong cơi văn chương của riêng ḿnh, khước từ mọi ồn ào, xô bồ ngoài văn chương. Thế nên khi đề cập đến chuyện lợi thế hay không lợi thế như bạn đề cập trong câu hỏi , quả thực cũng thật khó. Chỉ có điều tôi thấy thế này, khi viết blogger tôi viết từ chính cuộc sống của bạn bè ḿnh, của những người sống quanh ḿnh mà ḿnh từng chứng kiến và thậm chí được trải qua những thăng trầm ấy. Điều ấy khá thuận khi tôi viết. Tôi không viết điều ǵ quá sức tưởng tượng của ḿnh cả (cười)



*Chị là một nhà văn trẻ hiếm hoi có sử dụng một trang web cá nhân phongdiep.net thu hút đông bạn đọc nhất hiện nay. Điều ấy có phải là một lợi thế để chị đưa các tác phẩm của ḿnh đến với bạn đọc và đón nhận dư luận của độc giả một cách dễ dàng?



Phong Điệp: Tôi nhận thấy rằng người viết chúng ta thực ra rất cô đơn. Nhiều khi viết xong phải trông chờ quá nhiều vào đất đai trên báo chí. Nhiều khi muốn gặp nhau, muốn trao đổi chuyện văn chương lại ngặt nỗi đường xá xa xôi. Nhiều khi muốn đọc tác phẩm của nhau mà phải t́m kiếm quá ư là vất vả. Chúng ta luôn có những trở ngại thường trực như thế. Vậy tại sao không có một cách thức hữu hiệu nào đó để gạt bớt mọi trở ngại? Internet quả là một món quà ư nghĩa trong thời buổi này. Phongdiep.net – tôi cũng được tặng với tư cách như một món quà, mà người tặng quà hy vọng tôi có được một không gian của riêng ḿnh để lưu giữ và giới thiệu những ǵ mà tôi viết ra. V́ tôi từng cực ḱ ấm ớ máy móc. Từng có lúc tôi nghĩ máy tính giống như một cuốn vở 32 trang, tôi viết nhiều nó sẽ hết chỗ. Vậy nên cứ sau một tháng tôi lại ngồi cần mẫn ngồi xoá những bản thảo ḿnh viết trước đó, dành chỗ cho bản thảo mới. Để rồi khi cần t́m và lưu giữ lại bản thảo cũ, tôi chỉ c̣n nước ngồi ôm máy tính mà khóc. Lư do ra đời Phongdiep.net là như vậy. Nhưng khi ngồi dựng khung cho trang web, tôi thấy nếu chỉ sử dụng cho riêng ḿnh th́ phí quá. Nó sẽ là một món quà thực sự ư nghĩa nếu tôi biết dùng nó cho ḿnh và các bạn bè văn chương của ḿnh, gạt bỏ những trở ngại thường trực để đọc của nhau mỗi ngày, tṛ chuyện với nhau hàng tuần… Và tôi không nghĩ nó là trang web của riêng tôi nữa. Mọi người đều được chào đón ở đây, đều được “lợi thế” b́nh đẳng với nhau trước bạn đọc.



* Chị viết blogger khi mà blog đă “cũ” đối với nhiều người. Điều ǵ khiến chị tự tin khi giới thiệu cho những người trẻ món ăn tinh thần này?



Một phản biện thế này: thể loại thơ lục bát có cũ không? Sao nó vẫn tồn tại đến bây giờ? Những chuyện thất t́nh lục dục th́ có ǵ là mới, sao hàng thế kỉ nay người ta vẫn viết về nó? V́ vậy nói một điều ǵ đó là cũ hay là mới – xét cho cùng chỉ mang tính tương đối mà thôi. Vấn đề là ngay trong cái tưởng chừng đă cũ nhưng chúng ta có phát hiện ra cái mới hay không. Viết blogger – tôi không đơn thuần khai thác mạng blog mà hiện nay nó đang thoái trào, mà cuốn sách dựng lên cuộc vật lộn của những người trẻ tuổi trong cuộc mưu sinh t́m một chỗ đứng cho ḿnh. Bởi vậy tôi không lo rằng nó bị cũ, hay lạc hậu.



* Điều khiến nhiều bạn trẻ băn khoăn là nhân vật chính - một nữ blogger - từ một cô sinh viên yếu đuối, nhẹ dạ, có con ngoài giá thú, bị chối bỏ, đến lúc rơi vào một môi trường làm việc cũng lại là một “chợ giời trá h́nh” của những đổi chác bán mua nhân tính… Có thể nói mỗi chặng đường sống của nhân vật luôn là những cuộc vật lộn khốc liệt trước những cạm bẫy ngoài xă hội và ngay với chính bản thân ḿnh: Thỏa hiệp hay không thỏa hiệp? Và cũng chỉ có cách lựa chọn sống tiếp mà không được phép quay đầu lại…Blogger c̣n là một hồi chuông cảnh tỉnh đối với những sinh viên nữ trong môi trường đầy biến động hiện nay?



Phong Điệp: Khi nói về một tác phẩm văn học, tôi rất sợ nhắc đến những chữ như “rút ra bài học” hay “hồi chuôn cảnh tỉnh”. V́ như thế nó giống với một bài thuyết giảng quá (cười). Trong những tác phẩm của ḿnh, tôi muốn dựng lên những số phận, những cảnh đời mà rất có thể chúng ta từng chứng kiến hoặc từng trải qua. Độc giả có thể đọc, sẻ chia, cảm thông với những số phận ấy, hay tức giận và lên án nó… Bản thân việc bộc lộ cảm xúc ấy ở độc giả đă coi như thành công của người viết rồi. Tôi quan niệm giản dị như vậy thôi. Con người – đáng sợ nhất là sự bàng quan, vô cảm với cuộc sống của những người xung quanh và với chính ḿnh



* Chị từng trải qua thời sinh viên đầy mơ mộng và đẹp, chị thấy thời sinh viên ḿnh từng trải qua và thế hệ sinh viên 8X, 9X bây giờ khác nhau nhiều không? Những hệ luỵ mà các sinh viên nữ gặp phải thời nay bị ảnh hưởng trực diện từ mạng, chat, cứu net và một cuộc sống hiện đại, tiện nghi hơn…Bản thân chị là một blogger, chị có kinh nghiệm ǵ muốn chia sẻ với những sinh viên trẻ hiện nay?



Phong Điệp: Tôi thấy quả thực mỗi thời mỗi khác. Chỉ ví dụ nhỏ thôi: thời sinh viên của tôi, bạn trai bạn gái cầm tay nhau mặt đă đỏ dừ, toàn thân nóng như phải lửa. C̣n bây giờ, các bạn rất tự nhiên ôm hôn nhau nơi công cộng, đôi lúc tự nhiên đến mức khiến người khác phải quay mặt nh́n đi chỗ khác (cười). Thế hệ 8X, 9X bây giờ tự tin, năng động hơn thế hệ chúng tôi rất nhiều. Thực ra tôi nghĩ rằng chẳng ai lên lớp được cho ai. Bài học tốt nhất đối với mỗi người đó là tự ḿnh phải biết làm chủ cuộc sống của ḿnh, sống sao cho không bị sống hoài sống phí vào những thứ phù du, hư ảo. V́ tuổi thanh xuân của mỗi người thực ra ngắn vô cùng.



Thục Yên thực hiện






Top
« Next Oldest | Tác phẩm yêu thích | Next Newest »


Topic Options



Hosted for free by InvisionFree (Terms of Use: Updated 7/7/05) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.4509 seconds | Archive