| · Lưu ý trước khi post bài · Portal |
Help
Search
Members
Calendar
|
| Welcome Guest ( Log In | Register ) | Resend Validation Email |
| Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
![]() ![]() ![]() |
| kimkiss |
Posted: Jul 3 2010, 04:38 PM
|
|
Thành viên Group: Thành viên tích cực Posts: 10 Member No.: 286 Joined: 16-April 10 |
Lần đầu tiên tôi đứng trước biển là khi còn là một cô bé con chừng năm sáu tuổi. Hơn 20 năm…Khoảng thời gian quá dài để lãng quên đi nhiều thứ. Nhưng ấn tượng lần đầu tiên với biển ấy chẳng hiểu sao cứ vẫn còn đậm nét. Còn nhớ khi bàn chân nhỏ bé của mình chạm vào những đợt sóng tung bọt trắng xóa đầu tiên, tôi đã sợ hãi và khóc thét. Thật ngốc nghếch! Có những em bé còn nhỏ hơn tôi. Chúng ở khắp nơi, tung tăng chơi đùa cùng bọt sóng, chạy đuổi nhau trên nền cát trắng mịn làm in rõ những bàn chân bé xíu. Chúng không hề khóc dù có thể cũng là lần đầu trước biển. Ba mẹ quá yêu thương tôi. Họ chẳng để tôi chạm lại vào bất cứ thứ gì khi biết con gái mình không thích hoặc sợ hãi nó. Vì vậy, tôi vẫn sống bên cạnh biển, nghe trong mùi gió vị biển mặn nồng vào những trưa hè oi ả. Nhưng với biển, tôi là người xa lạ. 10 tuổi. Tôi viết trong bài thi học sinh giỏi Văn cấp thị của mình rằng: “Tôi rất yêu biển”. Đó không phải là một lời nói thực! Người ta không thể “rất yêu” một cái gì khi mà bản thân chẳng hiểu gì về nó cả. Với tôi, biển cũng là một người xa lạ. Có lẽ cũng sẽ mãi là thế nếu một ngày kia tôi không tình cờ gặp nó: một thằng nhóc đen nhẻm, mắt to, tóc xoăn tít và nụ cười khoe những cái răng nhỏ, trắng bóc. Nó ngồi ngay bàn trên, hay quay xuống nhìn tôi nói: “Cho mình mượn….”. Có lẽ rồi cũng sẽ chẳng có ấn tượng đặc biệt gì về nó đâu!( ngoài cái chuyện mượn đồ). Có lẽ rồi nó cũng như bao người bạn khác đã đi qua trong tuổi thơ tôi… Nếu…không có cái ngày nó đỡ tôi dậy bên ngoài bậc cửa lớp. Tôi rất hay bị ngã. Mỗi khi ngã lại thường ngã rất đau vì cơ thể thiếu đi một đôi tay khỏe mạnh như bao người bình thường khác. Là một người té ngã quá nhiều lần, tôi chẳng thể nhớ nổi lần đó tại sao mình bị té xuống. Một đứa bạn nghịch ngợm xô phải? Hay một cái vấp chân...Cũng có thể lắm chứ! Chỉ nhớ duy nhất một điều: đó là lần đầu tiên một người bạn đỡ tôi dậy từ nền đất dơ bẩn và lấy tay mình lau nước mắt cho tôi. Nó vẫn hay quay xuống nhìn tôi cười khoe mấy cái răng nhỏ, trắng bóc: “Cho mình mượn…”. Nhưng tôi đã không còn nhớ về nó như một đứa bạn hay mượn đồ. Càng ngày tôi càng phục nó. 14 tuổi. Đạp xe gần 10 cây số để được đến trường, lúc vào lớp cũng là lúc tóc và áo nó bết mồ hôi dưới cái nắng trưa đổ lửa. 14 tuổi. Sáng lăn lóc nơi bãi cá, tối lễ mễ một thúng đậu phộng luộc bán dạo cho người đi chơi biển. 14 tuổi. Thế giới của nó và tôi là hai đường thắng song song gặp nhau nhờ một điểm chung duy nhất là lớp học. Nó hay kể tôi nghe về biển, về người bạn lớn cùng tên với nó. Nó bảo: biển mênh mông lắm, hiền hòa mà cũng đáng sợ lắm. Biển cho gia đình nó những ngày ấm no từ con thuyền ba ăm ắp cá. Biển hòa cùng lời mẹ ru giấc nồng cho anh em nó từ lúc nằm nôi. Biển ôm ấp, cất giữ mơ ước, buồn vui nó chỉ dám thì thầm cùng sóng. Nhưng…biển cũng thật tàn nhẫn biết bao khi để thuyền ba nó mãi mãi không trở về sau một cơn bão lớn. Một lần, nó đem cho tôi một vỏ ốc trắng, tròn vo. “Thần may mắn của Biển đó nha!”. Thật lạ, từ ngày đeo con ốc tôi ít khi nào vấp ngã. Và cũng thật lạ, chẳng biết từ lúc nào…với tôi, biển chẳng còn là người xa lạ. Một ngày ngập nắng tôi làm ba mẹ mình ngạc nhiên khi nói với họ rằng: “ Con muốn ra biển!” Thật tuyệt vời biết bao khi chạm vào biển! Chạm vào làn nước xanh óng ánh màu ngọc bích, để con sóng mềm ve vuốt bàn chân. Tôi say sưa trong khúc hát của hàng dương vào những chiều lộng gió. Chạy cùng nó trên bãi cát mềm như một mái tóc của đại dương xanh, rượt bắt những chú còng có mấy cái chân bé xíu mà nhanh thoăn thoắt. Là nó và cái vỏ ốc trăng trắng nó tặng đã truyền cho tôi tình yêu biển. 15 tuổi. Tôi ra biển sau một ngày giông bão. Giữa muôn trùng con sóng, giữa không gian xanh trải dài như đến tận chân trời, tôi lại thấy nó. Trên con sóng xa nhất, nó vẫy tay chào tôi và mỉm cười. Nó đã theo sóng đi vào lòng biển bao la khi chỉ còn gần một tháng nữa là đến kì thi chuyển cấp. Tôi lên lớp, tập làm quen với việc chỗ ngồi trước mặt mình bỏ trống và giờ ra chơi vắng một tiếng cười đùa. Thầy hiệu trưởng đọc tên nó trước toàn trường trong buổi chào cờ đầu tuần: “Bạn Trần Văn Biển lớp 9A đã quên mình dũng cảm cứu hai em nhỏ tắm biển bị sóng đánh ra xa…”. Cô giáo chủ nhiệm lau nước mắt khi phát phiếu liên lạc cuối năm cho cả lớp. Trên bàn cô vẫn còn một tấm phiếu màu vàng nằm ngơ ngác. Chắc nó cũng nhớ, cũng đợi một bàn tay, một ánh mắt rạng rỡ và lời nói như reo: “Biển được học sinh giỏi rồi!...” Những năm tháng ấu thơ rồi cũng đi qua. Trong túi hành trang bước vào đời của mình, tôi luôn mang theo hình ảnh nó- như một miền nhớ, một dấu khắc không dễ gì phai nhạt. 26 tuổi. Tôi không còn nhớ đã bao lần mình khóc hay cười trước biển. Chỉ biết mỗi lần từ biển trở về là một lần tôi như được tiếp thêm sức mạnh, để tự mình đứng dậy từ những khó khăn, để chiến thắng con người yếu đuối trong tôi mà vững vàng bước tiếp, không bao giờ vấp ngã. Mãi mãi biển là một màu xanh hy vọng. Mãi mãi sóng là những đứa trẻ con đêm ngày chạy đuổi nhau ngã vào bãi cát. Biển không có tuổi, cũng chẳng thuộc riêng về bất kì ai. Nhưng với tôi, với mọi người nơi thành phố biển, đều tồn tại trong những hồi ức đẹp đẽ tuổi thơ một biển của riêng mình- Biển của một thời để nhớ! NTKH PR, 8/5/10 |
![]() |
![]() ![]() ![]() |