Góc chuyên đề : Văn học thiếu nhi
phutholx1989
Posted: Jun 25 2008, 06:51 PM


Thành viên tích cực


Group: Thành viên tích cực
Posts: 56
Member No.: 57
Joined: 27-January 08



Văn học thiếu nhi trong khỏang thời gian gần đây đang được chú ư phát triển do bị ứ đọng và ngưng trệ một khỏang thời gian dài. Các cây bút trẻ viết cho thiếu nhi ngày càng trở nên hiếm hoi, trong khi đó mảng văn học này luôn cần có một lực lượng hậu bị dồi dào và chất lượng.
Nếu được tiếp nhận cái hay, cái đẹp ngay từ những ngày c̣n thơ ấu, chắc hẳn trẻ thơ VN sẽ có những định hướng tích cực cho ḿnh trong cuộc sống sau này. Văn học thiếu nhi, v́ lẽ đó, mang trong ḿnh tinh thần sứ điệp cao cả. Giáo dục trẻ, giúp trẻ thư giăn giải trí có hiệu quả và chắp cánh cho tâm hồn trẻ. Tuy nhiên, giáo dục không có nghĩa là khô khan, cứng nhắc, mô phạm và giải trí không có nghĩa là dễ dăi, tách rời giáo dục.
.....

Văn học thiếu nhi sẽ là chủ đề chính trong tháng này của chúng ta. Rất mong các thành viên của diễn đàn sẽ tích cực trao đổi, thông tin bài vở và có những đóng góp tích cực để diễn đàn của chúng ta sớm trở thành một sân chơi thu hút và sôi động.
Chúc các bạn luôn vui, khỏe và hoan nghênh các bạn đến với "Góc chuyên đề : Văn học thiếu nhi " !
Top
Guest
Posted: Jun 26 2008, 01:10 AM


Unregistered









Ai Mua Hành Tôi
Tác giả:dân gian

Ngày xưa ba anh em nhà kia, nghèo quá, nghèo đến nỗi bố chết, không góp đủ tiền mua nỗi chiếc áo quan cỗ tạp.
Ba anh em phải bó di-hài bố vào trong một cái chiếu cũ rồi chờ tối khuya mới dám đốt đuốc vác mai khiêng bố ra đồng, v́ chôn ban ngày ban mặt sợ làng xóm trông thấy người ta chê cười.
Tha-ma th́ xa, mà ba anh em th́ cùng đói cơm, gầy c̣m, ốm yếu nên đi được một quăng lại phải đặt bố xuống để thở.
Một lát sau, anh Cả khiêng đằng đầu vui mừng bảo anh Hai và anh Ba:
- Thầy linh thiêng quá, hai chú ạ, thầy thấy chúng ta yếu đuối nên nhẹ bỗng hẳn đi, tôi tưởng như khiêng chiếu không thôi, chú ạ.
Anh Hai khiêng đằng chân cũng cười, nói:
- Ờ nhỉ, như không có ǵ nữa, bác ạ.
C̣n người em út cầm đuốc th́ chẳng nói ǵ, cứ việc nhẩn nha rọi đường cho hai anh đi.
Kỳ thực th́ không phải v́ người chết linh thiêng mà v́ cái thây đă rơi tụt xuống đất từ lúc nào, nhưng hai người khiêng mệt nhọc quá nên chẳng biết ǵ cả.
Thế rồi ba anh em đi đến tha ma đào huyệt chôn bố nghĩa là chôn cái chiếu không có xác bố nằm trong.
Lúc trở về, một cơn gió mạnh làm tắt mất đuốc. Nhưng không sao, đường trong làng ba anh em đă quen thuộc lắm, lần ṃ mà đi cũng được. Bỗng người em út vấp phải một vật răn rắn, bèn cúi xuống sờ soạng rồi kêu to bảo hai anh:
- Cái thây ma hai anh ạ. Lạnh quá đi mất thôi.
Hai anh cùng xuống rờ:
- Ưø, cái thây ma thực?
Giá đuốc không tắt th́ ba người đă nhận thấy cái thây ma đó chính là bố ḿnh.
Anh Cả ngậm ngùi bảo hai em:
- Chả biết ai mà lại chết đường chết xá thế này nhỉ!
Anh Hai cũng buồn rầu nói:
- Chắc người ta ngộ gió, xa cửa xa nhà nên mới chết bỏ xác ở giữa đường như thế này.
Anh Ba bàn:
- Thương hại quá nhỉ! Hay anh em ta chôn làm phúc?
- Phải đấy! Chôn làm phúc.
Tức th́ ba anh em xúm lại khiêng cái tử thi, rồi chôn vùi ở một cái g̣ nhỏ bên đường.
Chiều hôm sau ba anh em ra đồng viếng mộ thấy mả bố vẫn dẹt đét, c̣n mả của ai bên đường không biết th́ mối xông đùn lên cao ụ. Ba người cũng không ngờ rằng đó là mả ḿnh chôn làm phúc tối hôm trước v́ đêm khuya không đèn không đóm chôn vội chôn vàng th́ sáng ra c̣n nhớ chỗ nào vào chỗ nào nữa...
Đêm hôm ấy anh Cả thấy con rồng vàng về báo mộng rằng:
-“ Ông Cả ơi! Ông để nhầm mả bố ông vào chính giữa hàm tôi, làm tôi đau lắm không chịu được. Tôi van ông, ông chạy đi nơi khác cho. Tôi có bao nhiêu vàng bạc xin biếu ông tuốt, để đền ơn ông.
Sáng dậy anh Cả thấy gian nhà chật hẹp của ḿnh đầy ních những thỏi vàng, thỏi bạc sáng nhoáng. Anh ta vội vàng cất ráo cả đi vào một nơi kín, rồi xăm xăm ra đồng chạy mả bố nhích sang một bên. Anh ta không bàn với anh em, sợ chúng hỏi vặn v́ cớ ǵ mộ cha vừa yên đă chạy ngay như thế. Giấu diếm không xong, mà nói thật lại phải chia bạc cho hai em, rất là không nên.
Nhưng đêm hôm sau, con rồng vàng lại về báo mộng cho anh Hai, v́ thật ra anh Cả đă chạy mả bố đâu, anh chỉ mới chôn lại cái chiếu mà anh tưởng có gói thây bố ḿnh. Con rồng vàng về báo mộng rằng:
-“ Ông Hai ơi, ông để nhầm mả bố ông vào chính giữa hàm tôi, làm tôi đau lắm không chịu được. Tôi van ông, ông chạy đi nơi khác cho. Tôi hết cả vàng bạc rồi chỉ c̣n kim cương châu báu thôi, tôi xin biếu ông tuốt để đền ơn ông.”
Sáng sớm anh Hai mở bừng mắt nh́n ra thấy chói ḷe, v́ gian nhà chật hẹp, tồi tàn của anh có đầy ánh hào quang rực rỡ tưng bừng của kim cương, châu báu. Anh ta vội cất ráo cả đi vào một nơi thật kín rồi hấp tấp chạy ra đồng đào phắt mả bố lên chôn xích cái chiếu sang một bên, cũng như anh Cả, anh ta tưởng cái chiếu ấy có gói thi thể bố ḿnh ở trong.
Xong xuôi, anh ta trở về nhà hí hửng mừng thầm định bụng sẽ bán kim cương châu báu đi để tậu ruộng thật nhiều, dựng nhà thực đẹp thực to.
Đến lượt anh Ba thấy con rồng vàng về báo mộng v́ mả chưa chạy th́ hàm nó c̣n đau. Nó báo mộng rằng:
- “Ông Ba ơi, ông để nhầm mả bố ông vào chính giữa hàm tôi, làm tôi đau đớn lắm không chịu được. Tôi van ông, ông chạy đi nơi khác cho. Tôi hết cả vàng bạc, kim cương, châu báu rồi, chỉ c̣n mỗi một lọ nước này tôi xin biếu để đền ơn ông. Nước trong lọ quí lắm đấy, sau này ông sẽ dùng được nhiều việc rất lạ.”
Sáng dậy anh Ba không thấy gian nhà chật hẹp tồi tàn của ḿnh đầy ních những thỏi vàng thỏi bạc sáng nhoáng hay rực rỡ tưng bừng ánh kim cương, châu báu. Anh ta chỉ thấy ở giữa nhà có cái lọ sành đóng nút. Bèn đến mở nút ghé mũi ngửi th́, giời ơi! Mùi thơm sực nức xông ra khắp nhà, lại văng vẳng trong mùi thơm có tiếng đàn tiếng địch véo von réo rắt. Anh ta đậy vội nút lại, tức th́ tiếng âm nhạc ngừng bặt.
Anh Ba mỉm cười lẩm bẩm:
- Nước quái ǵ mà lại biết đàn biết hát thế này! Hăy cất đi đă v́ con rồng vàng nó bảo sau này dùng được nhiều việc.
Anh ta bèn đặt lọ nước vào cái quang treo lên xà nhà rất là cẩn thận. Rồi nhớ đền lời con rồng vàng nhờ giúp, anh ta vác mai đến băi tha ma để chạy nhích mả bố ra khỏi hàm nó chẳng nó kêu đau tội nghiệp!
Nhưng cũng như hai anh trước, anh Ba chỉ chôn lại cái chiếu, c̣n mả bố th́ vẫn táng ở hàm con rồng như cũ.
Trong khi anh Ba đi chạy mộ cho cha, th́ chị Ba ở ngoài về, trông thấy cái lọ treo lủng lẳng trên xà nhà. Chị ta bật cười nói một ḿnh:
- Lẩm cẩm quá đi mất thôi! Chẳng biết lọ ǵ mà nó treo lên đây thế này?
Bèn lấy xuống mở nút, rồi chẳng buồn ghé mũi ngửi, chẳng kịp lưu ư đến tiếng địch bay ra, chị ta vội rút tay ra nguyền rủa:
- Rơ nỡm ở đâu á! Tưởng có ǵ lạ, té ra đựng rặt nước mưa là nước mưa, mà lạnh chết đi được.
Nhưng chị Ba kinh ngạc nh́n bàn tay cổ tay trắng muốt như mới lột da!
- Ôi, nước ǵ quí thế này!
Chị ta vui sướng quá, bê tấp lọ nước ra sau nhà rồi tắm gội kỳ cọ từ đầu đến chân. Tức th́ chị ta trở nên một nàng tiên lộng lẫy, da trắng như ngà, tóc óng như mây, mắt phượng mày ngài, chân tay nhỏ nhắn xinh xẻo.
Liền đấy có một luống hành. Những cây hành được nước tắm ở ḿnh của chị Ba chảy vào gốc, lớn vụt ngay lên, lá dài bằng đ̣n gánh, củ to bằng cái b́nh vôi.
Anh Ba ở tha ma về thấy mất lọ nước quư lại nghe có tiếng b́ bơm ở sau nhà, liền chạy ra xem. Lúc ấy chị Ba vừa dốc cạn lọ nước. Anh Ba toan mắng vợ nhưng nh́n thấy vợ xinh đẹp quá anh ta lại thôi.
Từ đấy, anh ta chỉ suốt ngày ngồi ngắm nghía vợ chẳng thiết đi làm ruộng, làm nương để kiếm ăn nữa. Vợ trách móc măi anh ta mới chịu vác cuốc vác cày ra đồng. Nhưng chốc chốc anh ta lại quay về nhà ngắm vợ, chẳng làm nên khoai nên ngô ǵ cả.
Vợ giận vợ khóc. Anh đâm hoảng, bèn nghĩ ra một cách: anh ta lấy một cái mo cau trát vôi thực trắng, thực mịn rồi vẽ dung nhan vợ lên tranh. Khi ra đồng làm lụng, anh ta cầm cái mo cau ở bên cạnh để mà ngắm nghía ảnh vợ cho đỡ nhớ.
Qua một tháng, vợ mỗi ngày một đẹp thêm, mà cây hành mỗi ngày một lớn hơn. Vợ với hành, anh ta cho là cái khoái nhất trên đời.
Một hôm, anh ta đương trồng ngô, thấy một con quạ cứ sán lăn đến bới, để nhặt những hạt anh ta vừa mới vùi. Anh ta tức ḿnh quá cầm viên gạch lia trúng chân quạ. Nó đau quá kêu ầm lên và bay đi mất. Anh Ba đắc chí cười ha hả. Nhưng chỉ lát sau, con quạ trở lại liền bay xả xuống cướp cái mo của anh Ba: nó đă lập tâm trả thù anh.
Mà nó trả thù được thực. Nó bay tít đến kinh đô, liệng hai, ba ṿng trên cung điện nhà vua, rồi chờ khi vua ra sân rồng, nó bỏ rơi cái mo cau xuống. Vua nhặt lên xem thấy có họa dung nhan một người đàn bà cực kỳ xinh đẹp, th́ lấy làm kinh ngạc, tấm tắc khen thầm: “Quái! Sao có người đẹp đến thế này!”
Vua bèn hạ lệnh cho đ̣i thợ truyền thần vào cung để vẽ lại h́nh người đàn bà đẹp lên trên một trăm cái mo cau khác, rồi giao cho một trăm sứ giả mang theo đi khắp trong nước để t́m cho bằng được người ấy rước về làm cung phi mới nghe.
Chẳng bao lâu sứ giả hỏi thăm lần được nhà anh Ba và bắt nghiến chị Ba đem về dâng vua. Vua sung sướng, cất ngay chị Ba lên chức Tây cung hoàng hậu rồi ban yến tiệc cho bá quan văn vơ trong suốt mấy ngày đêm.
Trong khi ấy th́ ở gian lều chật hẹp tồi tàn anh Ba nhớ vợ đẹp ngồi khóc y ỷ, chẳng thiết ǵ đến công việc đồng án nữa. Trông thấy những cây hành lá dài bằng đ̣n gánh củ to bằng b́nh vôi, anh ta càng khóc to, và anh ta nghĩ thầm: “Đem bán quách đi thôi, chứ để luống hành lại, ḿnh chỉ tổ nhớ đến vợ!”
Anh ta bèn xếp một gánh nặng trĩu tuy mỗi bên quang chỉ có năm củ hành thôi rồi quẩy đi rao bán:
“ Dọc bằng đ̣n gánh
“ Củ bằng b́nh vôi.
“ Ai mua hành tôi
“ Thời thương tôi với!”
Rao măi chẳng có ai mua, người thường ai dám dùng thứ hành ma quái ấy, anh ta bèn gánh đến kinh đô để bán.
Bấy giờ vợ anh ta đang ở trong cung. Tuy đă lên làm Tây cung hoàng hậu mà chị ta vẫn thường nhớ chồng cũ chẳng sao khuây khỏa được. Hôm mới bị bắt, chị ta gào khóc thảm thiết. Vua phải dỗ măi chị ta mới nín. Nhưng từ đấy, chị ta như ngây như dại, như câm như điếc và cả ngày chẳng buồn hé môi dù chỉ để mỉm một nụ cười.
Vua thấy thế lấy làm khổ tâm lắm, v́ ngài chỉ muốn được ngắm cái cười nghiêng thành của Tây cung hoàng hậu. Ngài đă sai sứ giả đi khắp trong nước bắt hết các vai hề có tiếng về làm tṛ để Tây cung hoàng hậu xem. Nhưng Tây cung hoàng hậu vẫn chẳng cười. Ngài bèn xuống chiếu truyền rằng:
“ Trong bàn dân thiên hạ, bất cứ người nào hễ làm cho Tây cung hoàng hậu cười một tiếng th́ tức khắc được cất lên chức thượng thư”.
Ngày hôm sau, ở khắp các nơi, từ thành thị cho chí thôn quê người ta kéo về kinh đô như nước chảy để tranh giành chức thượng thư. V́ không cần học rộng tài cao, sôi kinh nấu sử chỉ cốt làm hề khéo léo là được nhảy lên ngồi ghế thượng thư ngay th́ ai mà không háo hức. Nghe đâu, trong bọn có cả mấy ông trưởng giả giàu xụ gánh tiền ngh́n bạc vạn về kinh để toan chạy chọt v́ họ tưởng chỉ đút lót quan thái giám tŕnh Tây cung hoàng hậu cười cho một cái là ḿnh thành thượng thư liền.
Song không những Tây cung hoàng hậu vẫn không chịu cười mà nghe bọn kia làm tṛ hề, ngài lại càng bực ḿnh thêm.
Giữa lúc ấy, ở ngoài phố lanh lănh có tiếng rao:
“ Dọc bằng đ̣n gánh,
“ Củ bằng b́nh vôi,
“ Ai mua hành tôi,
“ Thời thương tôi với”.
Nhận được tiếng chồng, chị vợ sung sướng phá lên cười. Vua cùng văn vơ bá quan kinh ngạc, bọn người dự thi tṛ hề đều thất vọng, th́ thấy khi ḿnh nhăn mặt nhăn mũi, khoa chân múa tay, hoàng hậu vẫn không nhích mép, thế mà đến lúc ḿnh không làm ǵ cả th́ tự nhiên ngài lại bật lên cười.
Vua truyền quân lính ra xem ai rao. Tức th́ quân lính lôi anh Ba với gánh hành của anh ta vào. Vua mới bảo anh ta rằng:
- Trẫm tốn biết bao công của mà vẫn không làm cho hoàng hậu cười được, nay ngươi chỉ rao mỗi một câu đủ khiến cho hoàng hậu cười rất to rất vui. Vậy ngươi có phép ǵ lạ thế, tâu ngay với trẫm rồi trẫm ban thưởng cho.
Anh Ba đặt gánh tâu bày:
- Bẩm đức vua, con cũng không biết tại sao bà hoàng hậu nghe con rao lại cười như thế.
Vua phán:
- Vậy ngươi thử rao lại xem nào.
Anh Ba vâng lời đặt gánh lên vai rao to:
“ Dọc bằng đ̣n gánh,
“ Củ bằng b́nh vôi,
“ Dọc bằng đ̣n gánh,
“ Củ bằng b́nh vôi,
Tức th́ vợ anh ta lại cười, cười chảy cả nước mắt nước mũi ra. Và chị chàng chỉ trông thấy mặt chồng cũng đủ vui sướng cười ngất rồi, có cần ǵ phải chồng rao mới cười. Nhưng vua cứ tưởng củ hành to tướng kia có phép lạ, bèn bảo anh hàng hành:
- Trẫm thử thay đổi quần áo với ngươi xem.
Rồi vua cởi áo trào, cởi xiêm rồng, tháo mũ vàng đưa cho anh Ba mặc và truyền anh Ba lên ngồi trên ngai cùng với Tây cung hoàng hậu, c̣n ḿnh th́ mặc bộ quần áo nâu của anh ta vào người, quẩy gánh hành của anh ta lên vai rồi rao lớn:
Ai mua hành tôi,
Thời thương tôi với
Ai mua hành tôi,
Thời thương tôi với.
Anh hàng hành nghe rao liền quát:
- Tên nào dám hỗn hào gánh hàng vào bán trong cung điện nhà vua. Quân lính đâu đem chặt cổ nó cho ta.
Tiếng dạ ran. Quân lính kéo ồ vào điện anh hàng hành giả hiệu đem chém ngay trước sân rồng không kịp phân giải.
Thế là anh Ba lên làm vua, và vợ anh ta th́ làm hoàng hậu.[B]
Top
Phạm Xuân Thành
Posted: Jun 26 2008, 01:12 AM


Unregistered









Ai Mua Hành Tôi
Tác giả:Truyền thuyết

Ngày xưa ba anh em nhà kia, nghèo quá, nghèo đến nỗi bố chết, không góp đủ tiền mua nỗi chiếc áo quan cỗ tạp.
Ba anh em phải bó di-hài bố vào trong một cái chiếu cũ rồi chờ tối khuya mới dám đốt đuốc vác mai khiêng bố ra đồng, v́ chôn ban ngày ban mặt sợ làng xóm trông thấy người ta chê cười.
Tha-ma th́ xa, mà ba anh em th́ cùng đói cơm, gầy c̣m, ốm yếu nên đi được một quăng lại phải đặt bố xuống để thở.
Một lát sau, anh Cả khiêng đằng đầu vui mừng bảo anh Hai và anh Ba:
- Thầy linh thiêng quá, hai chú ạ, thầy thấy chúng ta yếu đuối nên nhẹ bỗng hẳn đi, tôi tưởng như khiêng chiếu không thôi, chú ạ.
Anh Hai khiêng đằng chân cũng cười, nói:
- Ờ nhỉ, như không có ǵ nữa, bác ạ.
C̣n người em út cầm đuốc th́ chẳng nói ǵ, cứ việc nhẩn nha rọi đường cho hai anh đi.
Kỳ thực th́ không phải v́ người chết linh thiêng mà v́ cái thây đă rơi tụt xuống đất từ lúc nào, nhưng hai người khiêng mệt nhọc quá nên chẳng biết ǵ cả.
Thế rồi ba anh em đi đến tha ma đào huyệt chôn bố nghĩa là chôn cái chiếu không có xác bố nằm trong.
Lúc trở về, một cơn gió mạnh làm tắt mất đuốc. Nhưng không sao, đường trong làng ba anh em đă quen thuộc lắm, lần ṃ mà đi cũng được. Bỗng người em út vấp phải một vật răn rắn, bèn cúi xuống sờ soạng rồi kêu to bảo hai anh:
- Cái thây ma hai anh ạ. Lạnh quá đi mất thôi.
Hai anh cùng xuống rờ:
- Ưø, cái thây ma thực?
Giá đuốc không tắt th́ ba người đă nhận thấy cái thây ma đó chính là bố ḿnh.
Anh Cả ngậm ngùi bảo hai em:
- Chả biết ai mà lại chết đường chết xá thế này nhỉ!
Anh Hai cũng buồn rầu nói:
- Chắc người ta ngộ gió, xa cửa xa nhà nên mới chết bỏ xác ở giữa đường như thế này.
Anh Ba bàn:
- Thương hại quá nhỉ! Hay anh em ta chôn làm phúc?
- Phải đấy! Chôn làm phúc.
Tức th́ ba anh em xúm lại khiêng cái tử thi, rồi chôn vùi ở một cái g̣ nhỏ bên đường.
Chiều hôm sau ba anh em ra đồng viếng mộ thấy mả bố vẫn dẹt đét, c̣n mả của ai bên đường không biết th́ mối xông đùn lên cao ụ. Ba người cũng không ngờ rằng đó là mả ḿnh chôn làm phúc tối hôm trước v́ đêm khuya không đèn không đóm chôn vội chôn vàng th́ sáng ra c̣n nhớ chỗ nào vào chỗ nào nữa...
Đêm hôm ấy anh Cả thấy con rồng vàng về báo mộng rằng:
-“ Ông Cả ơi! Ông để nhầm mả bố ông vào chính giữa hàm tôi, làm tôi đau lắm không chịu được. Tôi van ông, ông chạy đi nơi khác cho. Tôi có bao nhiêu vàng bạc xin biếu ông tuốt, để đền ơn ông.
Sáng dậy anh Cả thấy gian nhà chật hẹp của ḿnh đầy ních những thỏi vàng, thỏi bạc sáng nhoáng. Anh ta vội vàng cất ráo cả đi vào một nơi kín, rồi xăm xăm ra đồng chạy mả bố nhích sang một bên. Anh ta không bàn với anh em, sợ chúng hỏi vặn v́ cớ ǵ mộ cha vừa yên đă chạy ngay như thế. Giấu diếm không xong, mà nói thật lại phải chia bạc cho hai em, rất là không nên.
Nhưng đêm hôm sau, con rồng vàng lại về báo mộng cho anh Hai, v́ thật ra anh Cả đă chạy mả bố đâu, anh chỉ mới chôn lại cái chiếu mà anh tưởng có gói thây bố ḿnh. Con rồng vàng về báo mộng rằng:
-“ Ông Hai ơi, ông để nhầm mả bố ông vào chính giữa hàm tôi, làm tôi đau lắm không chịu được. Tôi van ông, ông chạy đi nơi khác cho. Tôi hết cả vàng bạc rồi chỉ c̣n kim cương châu báu thôi, tôi xin biếu ông tuốt để đền ơn ông.”
Sáng sớm anh Hai mở bừng mắt nh́n ra thấy chói ḷe, v́ gian nhà chật hẹp, tồi tàn của anh có đầy ánh hào quang rực rỡ tưng bừng của kim cương, châu báu. Anh ta vội cất ráo cả đi vào một nơi thật kín rồi hấp tấp chạy ra đồng đào phắt mả bố lên chôn xích cái chiếu sang một bên, cũng như anh Cả, anh ta tưởng cái chiếu ấy có gói thi thể bố ḿnh ở trong.
Xong xuôi, anh ta trở về nhà hí hửng mừng thầm định bụng sẽ bán kim cương châu báu đi để tậu ruộng thật nhiều, dựng nhà thực đẹp thực to.
Đến lượt anh Ba thấy con rồng vàng về báo mộng v́ mả chưa chạy th́ hàm nó c̣n đau. Nó báo mộng rằng:
- “Ông Ba ơi, ông để nhầm mả bố ông vào chính giữa hàm tôi, làm tôi đau đớn lắm không chịu được. Tôi van ông, ông chạy đi nơi khác cho. Tôi hết cả vàng bạc, kim cương, châu báu rồi, chỉ c̣n mỗi một lọ nước này tôi xin biếu để đền ơn ông. Nước trong lọ quí lắm đấy, sau này ông sẽ dùng được nhiều việc rất lạ.”
Sáng dậy anh Ba không thấy gian nhà chật hẹp tồi tàn của ḿnh đầy ních những thỏi vàng thỏi bạc sáng nhoáng hay rực rỡ tưng bừng ánh kim cương, châu báu. Anh ta chỉ thấy ở giữa nhà có cái lọ sành đóng nút. Bèn đến mở nút ghé mũi ngửi th́, giời ơi! Mùi thơm sực nức xông ra khắp nhà, lại văng vẳng trong mùi thơm có tiếng đàn tiếng địch véo von réo rắt. Anh ta đậy vội nút lại, tức th́ tiếng âm nhạc ngừng bặt.
Anh Ba mỉm cười lẩm bẩm:
- Nước quái ǵ mà lại biết đàn biết hát thế này! Hăy cất đi đă v́ con rồng vàng nó bảo sau này dùng được nhiều việc.
Anh ta bèn đặt lọ nước vào cái quang treo lên xà nhà rất là cẩn thận. Rồi nhớ đền lời con rồng vàng nhờ giúp, anh ta vác mai đến băi tha ma để chạy nhích mả bố ra khỏi hàm nó chẳng nó kêu đau tội nghiệp!
Nhưng cũng như hai anh trước, anh Ba chỉ chôn lại cái chiếu, c̣n mả bố th́ vẫn táng ở hàm con rồng như cũ.
Trong khi anh Ba đi chạy mộ cho cha, th́ chị Ba ở ngoài về, trông thấy cái lọ treo lủng lẳng trên xà nhà. Chị ta bật cười nói một ḿnh:
- Lẩm cẩm quá đi mất thôi! Chẳng biết lọ ǵ mà nó treo lên đây thế này?
Bèn lấy xuống mở nút, rồi chẳng buồn ghé mũi ngửi, chẳng kịp lưu ư đến tiếng địch bay ra, chị ta vội rút tay ra nguyền rủa:
- Rơ nỡm ở đâu á! Tưởng có ǵ lạ, té ra đựng rặt nước mưa là nước mưa, mà lạnh chết đi được.
Nhưng chị Ba kinh ngạc nh́n bàn tay cổ tay trắng muốt như mới lột da!
- Ôi, nước ǵ quí thế này!
Chị ta vui sướng quá, bê tấp lọ nước ra sau nhà rồi tắm gội kỳ cọ từ đầu đến chân. Tức th́ chị ta trở nên một nàng tiên lộng lẫy, da trắng như ngà, tóc óng như mây, mắt phượng mày ngài, chân tay nhỏ nhắn xinh xẻo.
Liền đấy có một luống hành. Những cây hành được nước tắm ở ḿnh của chị Ba chảy vào gốc, lớn vụt ngay lên, lá dài bằng đ̣n gánh, củ to bằng cái b́nh vôi.
Anh Ba ở tha ma về thấy mất lọ nước quư lại nghe có tiếng b́ bơm ở sau nhà, liền chạy ra xem. Lúc ấy chị Ba vừa dốc cạn lọ nước. Anh Ba toan mắng vợ nhưng nh́n thấy vợ xinh đẹp quá anh ta lại thôi.
Từ đấy, anh ta chỉ suốt ngày ngồi ngắm nghía vợ chẳng thiết đi làm ruộng, làm nương để kiếm ăn nữa. Vợ trách móc măi anh ta mới chịu vác cuốc vác cày ra đồng. Nhưng chốc chốc anh ta lại quay về nhà ngắm vợ, chẳng làm nên khoai nên ngô ǵ cả.
Vợ giận vợ khóc. Anh đâm hoảng, bèn nghĩ ra một cách: anh ta lấy một cái mo cau trát vôi thực trắng, thực mịn rồi vẽ dung nhan vợ lên tranh. Khi ra đồng làm lụng, anh ta cầm cái mo cau ở bên cạnh để mà ngắm nghía ảnh vợ cho đỡ nhớ.
Qua một tháng, vợ mỗi ngày một đẹp thêm, mà cây hành mỗi ngày một lớn hơn. Vợ với hành, anh ta cho là cái khoái nhất trên đời.
Một hôm, anh ta đương trồng ngô, thấy một con quạ cứ sán lăn đến bới, để nhặt những hạt anh ta vừa mới vùi. Anh ta tức ḿnh quá cầm viên gạch lia trúng chân quạ. Nó đau quá kêu ầm lên và bay đi mất. Anh Ba đắc chí cười ha hả. Nhưng chỉ lát sau, con quạ trở lại liền bay xả xuống cướp cái mo của anh Ba: nó đă lập tâm trả thù anh.
Mà nó trả thù được thực. Nó bay tít đến kinh đô, liệng hai, ba ṿng trên cung điện nhà vua, rồi chờ khi vua ra sân rồng, nó bỏ rơi cái mo cau xuống. Vua nhặt lên xem thấy có họa dung nhan một người đàn bà cực kỳ xinh đẹp, th́ lấy làm kinh ngạc, tấm tắc khen thầm: “Quái! Sao có người đẹp đến thế này!”
Vua bèn hạ lệnh cho đ̣i thợ truyền thần vào cung để vẽ lại h́nh người đàn bà đẹp lên trên một trăm cái mo cau khác, rồi giao cho một trăm sứ giả mang theo đi khắp trong nước để t́m cho bằng được người ấy rước về làm cung phi mới nghe.
Chẳng bao lâu sứ giả hỏi thăm lần được nhà anh Ba và bắt nghiến chị Ba đem về dâng vua. Vua sung sướng, cất ngay chị Ba lên chức Tây cung hoàng hậu rồi ban yến tiệc cho bá quan văn vơ trong suốt mấy ngày đêm.
Trong khi ấy th́ ở gian lều chật hẹp tồi tàn anh Ba nhớ vợ đẹp ngồi khóc y ỷ, chẳng thiết ǵ đến công việc đồng án nữa. Trông thấy những cây hành lá dài bằng đ̣n gánh củ to bằng b́nh vôi, anh ta càng khóc to, và anh ta nghĩ thầm: “Đem bán quách đi thôi, chứ để luống hành lại, ḿnh chỉ tổ nhớ đến vợ!”
Anh ta bèn xếp một gánh nặng trĩu tuy mỗi bên quang chỉ có năm củ hành thôi rồi quẩy đi rao bán:
“ Dọc bằng đ̣n gánh
“ Củ bằng b́nh vôi.
“ Ai mua hành tôi
“ Thời thương tôi với!”
Rao măi chẳng có ai mua, người thường ai dám dùng thứ hành ma quái ấy, anh ta bèn gánh đến kinh đô để bán.
Bấy giờ vợ anh ta đang ở trong cung. Tuy đă lên làm Tây cung hoàng hậu mà chị ta vẫn thường nhớ chồng cũ chẳng sao khuây khỏa được. Hôm mới bị bắt, chị ta gào khóc thảm thiết. Vua phải dỗ măi chị ta mới nín. Nhưng từ đấy, chị ta như ngây như dại, như câm như điếc và cả ngày chẳng buồn hé môi dù chỉ để mỉm một nụ cười.
Vua thấy thế lấy làm khổ tâm lắm, v́ ngài chỉ muốn được ngắm cái cười nghiêng thành của Tây cung hoàng hậu. Ngài đă sai sứ giả đi khắp trong nước bắt hết các vai hề có tiếng về làm tṛ để Tây cung hoàng hậu xem. Nhưng Tây cung hoàng hậu vẫn chẳng cười. Ngài bèn xuống chiếu truyền rằng:
“ Trong bàn dân thiên hạ, bất cứ người nào hễ làm cho Tây cung hoàng hậu cười một tiếng th́ tức khắc được cất lên chức thượng thư”.
Ngày hôm sau, ở khắp các nơi, từ thành thị cho chí thôn quê người ta kéo về kinh đô như nước chảy để tranh giành chức thượng thư. V́ không cần học rộng tài cao, sôi kinh nấu sử chỉ cốt làm hề khéo léo là được nhảy lên ngồi ghế thượng thư ngay th́ ai mà không háo hức. Nghe đâu, trong bọn có cả mấy ông trưởng giả giàu xụ gánh tiền ngh́n bạc vạn về kinh để toan chạy chọt v́ họ tưởng chỉ đút lót quan thái giám tŕnh Tây cung hoàng hậu cười cho một cái là ḿnh thành thượng thư liền.
Song không những Tây cung hoàng hậu vẫn không chịu cười mà nghe bọn kia làm tṛ hề, ngài lại càng bực ḿnh thêm.
Giữa lúc ấy, ở ngoài phố lanh lănh có tiếng rao:
“ Dọc bằng đ̣n gánh,
“ Củ bằng b́nh vôi,
“ Ai mua hành tôi,
“ Thời thương tôi với”.
Nhận được tiếng chồng, chị vợ sung sướng phá lên cười. Vua cùng văn vơ bá quan kinh ngạc, bọn người dự thi tṛ hề đều thất vọng, th́ thấy khi ḿnh nhăn mặt nhăn mũi, khoa chân múa tay, hoàng hậu vẫn không nhích mép, thế mà đến lúc ḿnh không làm ǵ cả th́ tự nhiên ngài lại bật lên cười.
Vua truyền quân lính ra xem ai rao. Tức th́ quân lính lôi anh Ba với gánh hành của anh ta vào. Vua mới bảo anh ta rằng:
- Trẫm tốn biết bao công của mà vẫn không làm cho hoàng hậu cười được, nay ngươi chỉ rao mỗi một câu đủ khiến cho hoàng hậu cười rất to rất vui. Vậy ngươi có phép ǵ lạ thế, tâu ngay với trẫm rồi trẫm ban thưởng cho.
Anh Ba đặt gánh tâu bày:
- Bẩm đức vua, con cũng không biết tại sao bà hoàng hậu nghe con rao lại cười như thế.
Vua phán:
- Vậy ngươi thử rao lại xem nào.
Anh Ba vâng lời đặt gánh lên vai rao to:
“ Dọc bằng đ̣n gánh,
“ Củ bằng b́nh vôi,
“ Dọc bằng đ̣n gánh,
“ Củ bằng b́nh vôi,
Tức th́ vợ anh ta lại cười, cười chảy cả nước mắt nước mũi ra. Và chị chàng chỉ trông thấy mặt chồng cũng đủ vui sướng cười ngất rồi, có cần ǵ phải chồng rao mới cười. Nhưng vua cứ tưởng củ hành to tướng kia có phép lạ, bèn bảo anh hàng hành:
- Trẫm thử thay đổi quần áo với ngươi xem.
Rồi vua cởi áo trào, cởi xiêm rồng, tháo mũ vàng đưa cho anh Ba mặc và truyền anh Ba lên ngồi trên ngai cùng với Tây cung hoàng hậu, c̣n ḿnh th́ mặc bộ quần áo nâu của anh ta vào người, quẩy gánh hành của anh ta lên vai rồi rao lớn:
Ai mua hành tôi,
Thời thương tôi với
Ai mua hành tôi,
Thời thương tôi với.
Anh hàng hành nghe rao liền quát:
- Tên nào dám hỗn hào gánh hàng vào bán trong cung điện nhà vua. Quân lính đâu đem chặt cổ nó cho ta.
Tiếng dạ ran. Quân lính kéo ồ vào điện anh hàng hành giả hiệu đem chém ngay trước sân rồng không kịp phân giải.
Thế là anh Ba lên làm vua, và vợ anh ta th́ làm hoàng hậu.
Top
Phạm Xuân Thành
Posted: Jun 26 2008, 01:14 AM


Unregistered









Bánh Dày Bánh Chưng
Tác giả: Cổ tích Việt Nam

Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ư định truyền ngôi cho con.
Nhân dịp đầu Xuân, vua mới họp các hoàng tử lại, bảo rằng: "Con nào t́m được thức ăn ngon lành, để bày cỗ cho có ư nghĩa nhất, th́ ta sẽ truyền ngôi vua cho".
Các hoàng tử đua nhau t́m kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng ḿnh lấy được ngai vàng.
Trong khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương, là Tiết Liêu (c̣n gọi là Lang Lèo) có tính t́nh hiền hậu, lối sống đạo đức, hiếu thảo với cha mẹ. V́ mẹ mất sớm, thiếu người chỉ vẽ, nên ông lo lắng không biết làm thế nàọ
Một hôm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: "Này con, vật trong Trời Đất không có ǵ quư bằng gạo, v́ gạo là thức ăn nuôi sống con ngườị Con hăy nên lấy gạo nếp làm bánh h́nh tṛn và h́nh vuông, để tượng h́nh Trời và Đất. Hăy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng h́nh Cha Mẹ sinh thành"
Tiết Liêu tỉnh dậy, vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng h́nh Đất, bỏ vào chơ chưng chín gọi là Bánh Chưng. Và ông giă xôi làm bánh tṛn, để tượng h́nh Trời, gọi là Bánh Dầỵ C̣n lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng h́nh cha mẹ yêu thương đùm bọc con cáị
Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm cỗ. Ôi thôi, đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon lành. Hoàng tử Tiết Liêu th́ chỉ có Bánh Dầy và Bánh Chưng. Vua Hùng Vương lấy làm lạ hỏi, th́ Tiết Liêu đem chuyện Thần báo mộng kể, giải thích ư nghĩa của Bánh Dầy Bánh Chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon, khen có ư nghĩa, bèn truyền ngôi Vua lại cho Tiết Liêu con trai thứ 18.
Kể từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán, th́ dân chúng làm bánh Chưng và bánh Dầy để dâng cúng Tổ Tiên và Trời Đất.[SIZE=7][B]
Top
phutholx1989
  Posted: Jun 26 2008, 01:19 PM


Thành viên tích cực


Group: Thành viên tích cực
Posts: 56
Member No.: 57
Joined: 27-January 08



Thân chào bạn Phạm Xuân Thành,
Rất vui khi góc chuyên đề nhận được những bài cộng tác đầu tiên của bạn. Cảm ơn bạn đă nhiệt t́nh tham gia, mong tiếp tục được bạn cộng tác bài vở, trao đổi ư kiến.
Chúc bạn luôn vui, khỏe và thuận lợi trong công việc.
Mến thân.
Top
Guest
Posted: May 21 2009, 12:19 PM


Unregistered









i vay
Top
Xuân Anh
Posted: May 29 2009, 09:33 AM


Unregistered









Tớ rất muốn đọc các sáng tác cho thiếu nhi. Các bạn post lên nhé
Top
jamiechan
Posted: Nov 2 2009, 01:23 AM


Newbie


Group: Thành viên tích cực
Posts: 6
Member No.: 264
Joined: 5-October 09



Nàng tiên thứ chín

Tác giả : từ nguồn : nhịp sống trẻ

Ngày xưa, có một bà cụ già có một người con trai lớn, nhưng bà nghèo quá chẳng có tiền để hỏi vợ cho con. Đêm nào thấy con trai nằm ngủ một ḿnh bên bếp lửa, bà cũng ra đầu sàn ngồi nh́n trời mà khóc....

Một đêm, sau khi khóc nhiều quá, bà ngă đầu vào cái vách ngủ mê đi lúc nào không biết. Một ánh chớp loé lên, bà cụ vội mở mắt th́ thấy một ông già râu tóc bạc phơ, mặc áo xanh, đi giầy xanh, chống gậy xanh, đứng trên ngọn cây mít. Hoảng quá, bà cụ định chạy vào bếp, th́ thấy ông cụ già khoát tay, cất giọng hiền từ bảo: "Ta là tiên, biết bà đang khổ v́ cảnh nghèo khó, không có tiền đi hỏi vợ cho con, nên ta giúp. Ngày mai bà bảo con trai bà đi theo hướng ta chỉ, cứ đi măi đến ngọn núi có phiến đá trắng to như cái nhà kia, sẽ thấy chín nàng tiên xuống tắm. Con trai bà yêu cô nào, th́ cứ lấy đôi cánh của nàng tiên ấy đem về nhà là được ."

Nói xong Tiên ông biến mất. Mừng quá, bà cụ liền đẩy cửa, vào thổi bếp lửa cháy bùng lên, gọi con dậy, kể lại đầu đuôi câu chuyện vừa qua.

Tờ mờ sáng hôm sau, người con trai gói cơm, đeo ống nước, băng rừng, leo núi, leo hết núi này đến núi khác, đúng trưa mới đến chỗ tiên ông bảo. Một cảnh tuyệt đẹp hiện ra trước mắt. Hồ nước xanh biếc, trong vắt như gương, có đường xuống bến tắm, trên bờ hoa thơm, cỏ lạ đang đua nở khoe sắc cùng ong bướm, sỏi đá lấp lánh như kim cương.

Thấy nắng rung rinh, chàng đưa mắt ngó lên trời, bỗng từ trong đám mây hồng có chín nàng tiên mặc áo xiêm trắng, đang bay và hạ xuống dần. Chàng con trai nghèo liền nép vào bụi nh́n theo. Chín nàng tiên đă đứng trên các phiến đá ngọc, cởi cánh ra, lội xuống tắm. Nước trong, da các nàng tiên trắng ngần, nh́n cô nào cũng đẹp lộng lẫy như mặt trời mọc. Duy có nàng thứ chín là đẹp hiền hậu hơn cả. Tóc nàng đen mướt và dài như ḍng suối, giọng cười trong và thanh như tiếng sáo ngân vang: miệng đẹp hơn hoa nở, mắt sáng như sao, khi nàng nh́n vào vật ǵ vật đó rực lên như có trăm ngàn ánh hào quang chói sáng. Chàng trai liền lẻn đến lấy trộm cặp cánh tiên của cô thứ chín, rồi trở về nhà.

Trống trên trời gióng bảy hồi khoan nhặt báo giờ các cô phải về tiên cung. Tám cô chị lên bờ, lắp cánh của ḿnh và bay trước. C̣n cô em mải đùa nghịch dưới làn nước mát, lên sau. Không thấy cánh tiên đâu nữa, nàng hoảng hốt cuống cuồng chạy quanh bờ. Trống trên trời vẫn giục giă, sắp đến giờ đóng cửa của thiên đ́nh. Nàng tiên thứ chín lại chạy quanh bến nước chăm chú t́m lại, nhưng thông thấy. Nh́n dấu chân người c̣n in trên cát mịn, dấu chân trên đường xuống núi, biết có kẻ lấy đôi cánh của ḿnh rồi, nàng vội vă cài lại áo xiêm, lần theo dấu chân đi măi . Xế chiều nàng đến một ngôi nhà sàn nhỏ, dựng lẻ loi dưới chân núi. Nàng đang phân vân không biết đi ngả nào, th́ một cụ già đến bên nàng chào hỏi: "Cháu ơi! Đường xa vắng vẻ, cháu đi một ḿnh như thế này nguy hiểm lắm, cháu hăy vào nhà ta ăn cơm, uống nước rồi nghỉ lại đă." Nh́n nét mặt hiền hậu của bà cụ, nàng tiên gục đầu vào vai bà khóc, kể lại việc nàng bị mất đôi cánh tiên nên không về trời được. Bà cụ đưa nàng vào nhà. Chàng con trai sung sướng bước ra chào hỏi, rồi vào rừng bẻ măng, nhổ nấm đem về đưa mẹ nấu canh cho cô gái ăn. Tối chàng ngồi kéo đàn kơ ri - loại nhạc cụ réo rắt như đờn c̣ của người kinh - cho cô gái yên giấc.

Ở đây một tháng, hai tháng, lúc đầu nàng tiên thứ chín hết sức nhớ mẹ, nhớ cha, nhưng được sự chăm sóc, tŕu mến của bà cụ và chàng trai hiền hậu, siêng năng, nên nàng khuây khoả dần. Buổi sáng nàng cũng đi lên rẫy, vào rừng, buổi chiều nàng cũng ra giếng đội nước với chị em.

Nửa năm sau người con trai bà cụ lấy nàng tiên. Hai vợ chồng sống bên nhau rất ḥa thuận, vui vẻ. Dân làng ví họ là cặp vợ chồng chim sáo - v́ họ vừa xinh đẹp, vừa chịu khó làm ăn. Người chồng chưa bao giờ mắng vợ nửa lời. Chiều nào lên rừng về, chàng cũng cố t́m cho mẹ và vợ một ống mực thơm, một bó rau ngót, một bó măng, hay lưng gùi ngô non thơm sữa. Hai mùa, ba mùa, đến một đêm trăng tṛn vành vạnh, nàng tiên thứ chín sinh được một đứa con trai kháu khỉnh. Từ đó, trong nhà càng thêm đầm ấm, vui vẻ hơn. Nhưng một hôm trời đang yên lành, bỗng có tiếng sấm ầm ầm, giận dữ. Mây đen, mây xám kéo đầy trời. Lửa đỏ rực, chớp nhằng nhịt dữ tợn. Người vợ vừa cơng con ra đứng đầu sàn phía tây, đột nhiên thấy thiên lôi từ trên trời cầm búa nhảy xuống sân. Mặt giận dữ, Thiên lôi bảo rằng, hắn vâng lệnh Trời, xuống bắt nàng tiên phải về ngay, nếu không sẽ giết chết con nàng, giết cả chồng và người mẹ chồng của nàng nữa. Thương con, thương chồng quá, nàng tiên ngă gục xuống khóc nức nở rồi chạy vào nhà rút ba ống nứa dài vắt đầy sữa, nhẹ nhàng đặt con lên chiếu, cắt một nắm tóc để lại cho chồng, rồi theo Thiên lôi về thiên đ́nh.

Chiều bà cụ và người chồng về nhà, không thấy nàng tiên, chỉ thấy đứa con nằm ngủ bên nắm tóc thơm của mẹ nó. Nh́n cây cối ngả nghiêng, cháy xém, biết có điều hung dữ xảy ra, chàng cơng con trên lưng, bước xuống cầu thang đi vào rừng, nh́n trời khóc suốt chín ngày đêm. Tiếng khóc ai oán, ấm ức nghe nghẹn cả cổ, đau cả ḷng. Được tin, dân làng thương quá, rủ nhau giúp sức, góp của. Nhờ bác thợ rèn chuyên nghề chim sắt biết bay, đúc cho hai cha con người xấu số ấy một con chim công sắt.

Được chim sắt rồi, hai cha con ngồi trên lưng công bay vút lên trời. Qua mây hồng, mây bạc, mây xanh, đến sông Hằng sắp tới triều đ́nh, th́ công sắt không tài nào bay qua được. Gió to, sóng gầm dữ dội. Năm bảy lần con công cất cánh đều lao đao muốn rớt. Hai cha con đành ở bên này sông. Một hôm, người vợ ra sông giặt áo, đứa con nhỏ thấy mẹ, liền gọi lên. "Mẹ ơi!" Người vợ quay sang, hai vợ chồng nh́n thấy nhau, nhưng không gần nhau được. Đau khổ quá, họ bưng mặt khóc.

Dân làng nhà trời thấy vậy vô cùng thương xót. Họ vào xin thiên đ́nh cho hai vợ chồng được gặp nhau. Nhưng thiên đ́nh không cho, viện cớ sắp gả nàng tiên thứ chín cho chàng trai thuộc ḍng họ quyền quư. Không quản ngại, dân làng liên tiếp cử người đến gơ cửa, buộc thiên đ́nh phải xử. Cuối cùng Ngọc Hoàng phải xuống lệnh nếu chồng cô thứ chín làm được mấy việc sau này mới lấy được con gái nhà trời. Thứ nhất là trong một ngày phải nhặt hết số vừng rơi trong khu rẫy dài bằng một khoảng chim bay mỏi cánh. Thứ hai là phải ăn hết những ớt gió đă chín trong một khu rừng ớt. Thứ ba là phải làm một cái nhà bằng kim cương thật đẹp giữa sông Hằng. Thương con, thương vợ người chồng phải nhận. Sáng hôm sau, hai cha con dậy thật sớm để nhặt vừng, nhưng măi cho tới trưa, khi mặt trời đă ở giữa đỉnh đầu mà vẫn chưa nhặt được bao nhiêu. Thấy thế, Tiên ông liền đọc phù chú, gọi một bầy chim sẻ đông nghịt, bay xuống nhặt hộ, chẳng mấy chốc đă hết nhẵn.

Nhưng c̣n rừng ớt chín đỏ kia làm sao hái hết cho được. Người chồng cố hái ăn, bụng nóng như lửa đốt, mắt đỏ xè, thế mà mới ăn được mấy quả. Tiên ông thấy vậy , liền niệm thần chú hoá ra một đàn chim chào mào bay xuống ăn giúp. Trong giây lát cả rừng ớt chỉ c̣n trơ lại cành lá. (Đến nay người Hê- rê giải thích chim chào mào đỏ đít là do ngày xưa nó ăn ớt cứu người).

Đă đến lúc phải xây nhà kim cương giữa sông Hằng chảy xiết. Chàng trai và dân làng đổ rất nhiều công đẵn gỗ thả xuống sông, nhưng gỗ dù nặng dù to mấy đều bị nước cuốn phăng đi như cuốn một cái lá. Một ngày không được, một tháng không được, một mùa không được, một năm không xong, hết phương kế, chàng trai ôm con ngồi bên bờ sông than khóc thảm thiết.

Thần cá liền ra lệnh cho cá ch́nh, cá sấp, cá chép, lươn chạch, cua, rùa, cá lóc, cá nghạnh... đều bơi lại giúp. Một con ch́nh to lớn quẫy mạnh, nhô đầu lên bảo: "Anh đừng lo, ngày mai anh sẽ có nhà đẹp và sẽ được gặp vợ. Hăy vui lên, đừng khóc nữa!" Quả đúng như vậy, sáng hôm sau, khi mặt trời vừa thức giấc, bỗng có một ngôi nhà lấp lánh bằng kim cương hiện lên đồ sộ giữa sông. Chung quanh sóng vỗ rạt rào. Chiếc nhà do các loài cá xây nên, cá ch́nh nhận làm cột, cá lóc làm sạp, cá sấp, cá chép làm mái nhà. Cá nghạnh làm xà, rùa làm bếp, cua làm móc chiêng, lươn, ch́nh th́ nối đuôi nhau thành một cái cầu tuyệt đẹp từ bờ ra đến giữa sông.

Ngọc Hoàng cùng thần hung ác thấy nhà đẹp mới chịu đem thuyền cho anh chàng nghèo sang sông gặp vợ. C̣n bọn chúng th́ hí hửng khiêng lúa, gạo, chiêng, ché ra nhà kim cương ở, chúng lao nhao tổ chức lễ ăn mừng. Nhưng khi vừa nhóm lửa nấu thịt th́ rùa làm bếp bị nóng lưng quá lăn ngay xuống nước. Cùng lúc cá ch́nh, cá lóc, cá sấp, cá trê... cũng lăn theo. Nhà đổ sập làm ch́m cả lũ gian thần xuống ḍng sông chảy xiết đầy cá sấu, cá măng. Trời cao ṿi vọi, sóng nước mênh mông trắng xoá.

Từ đó nàng tiên thứ chín và chồng được cai quản thiên đ́nh, làm cho mưa rơi xuống, mát mẻ trần gian. Làm cho nắng chiếu xuống để cây cỏ xanh tươi, bốn mùa hoa nở. Lâu lâu họ chắp cánh bay xuống tắm ở suối ngọc rồi về thăm mẹ già và bà con quê cũ.
Top
phutholx1989
Posted: Nov 2 2009, 07:43 AM


Thành viên tích cực


Group: Thành viên tích cực
Posts: 56
Member No.: 57
Joined: 27-January 08



Cảm ơn Jamaichen rất nhiều v́ đă góp thêm bài vở chất lượng. Hi vọng sẽ được đọc những bài thảo luận hay của bạn!
Mến thân.
Top
Lắc, lắc, lắc
Posted: Nov 5 2009, 03:19 AM


Unregistered









Nghe nói đang có một cuộc thi vận động sáng tác cho thiếu nhi. Ḿnh hy vọng các bạn đọc truyện này rồi cho ḿnh xin ư kiến, xem thử văn phong của ḿnh có đủ tiêu chuẩn để dự thi không. cảm ơn





Lắc, lắc, lắc ! Lắc đến tận chân Cầu Bà Ngoại…









Con đường gồ ghề đầy vấp váp, hệt như làn da sần và mỏng manh của bà ngoại tôi vậy…Chỉ nhớ những mùa thu thật cũ, khi những màu hoa lá phong vẫn c̣n đỏ rực mỗi khi tôi thấy ánh mắt của bà ngoại đi chợ về. Bước chân của bà nhẹ tênh như được lắp cánh, tay bà xách một chiếc giỏ đan quen thuộc. Con đường đất đỏ lúc đó vẫn c̣n dơ hầy và bẩn thỉu lắm, nhưng chỉ vài lần dạo chơi trong những buổi trời mưa với lũ trẻ con hàng xóm, tôi lại chẳng c̣n để ư ǵ nữa. Lúc đó, tôi thật sự thích mùa thu, nhất là những ngày mưa dầm, lúc tôi c̣n rất khỏe, đủ để chạy nhảy đùa chơi suốt ngày. Chỉ khi trời đă quá lạnh lẽo, tôi thấy bà ngoại ngồi co ro trong căn nhà phết lá dưới gầm cầu Thuận Phước, tôi mới thật sự cảm thấy được, mùa thu thật là buồn và chán nản biết bao nhiêu. Lúc đó tôi thật mong những mùa thu tiếp theo có thể trôi qua nhanh hơn, nhanh thật nhiều đến hết mức có thể, để tôi có thể lớn lên, kiếm được tiền và xây cho bà ngoại một căn nhà khác, tốt hơn và ấm hơn.

Trong tư tưởng tôi chỉ nhớ đến một cây cầu vượt không quá to, không quá dài. Chỉ đủ để hai bà cháu tôi nương nhờ dưới đáy tối như mực. Về sau một số người bà con giúp đỡ, câu dây điện và bắt đèn nhà cho chúng tôi, bà ngoại và tôi mới có thể cảm thấy ấm hơn đôi chút. Bà tôi làm nghề bán bánh tráng tương. Mỗi buổi trong tất cả mọi buổi, kể cả buổi sáng hay buổi trưa thậm chí là buổi chiều, bước chân của bà lội khắp những con đường đất đỏ, dọc đến tận các hẻm phố xấu xí xa xa. Thỉnh thoảng bà bán được rất nhiều nhờ mùa mưa lũ, người ta thích ăn cái ǵ gịn gịn, cay cay và rôm rốp, người ta trả cho bà nhiều hơn vài tí, bà lại để dành để bận sau có thêm tiền cho tôi đi học…Tôi không nhớ rơ lắm cái mùi tương bà làm, mỗi lần bà bán và dắt tôi theo, tôi nghe bà vui vẻ rao với người ta, tương của bà ngoại làm ngon lắm cháu à, người ta ai ăn cũng muốn xin thêm. Lúc đó, tôi và bà sóng chân chẻ gió trên những cồn cát băi biển, bất kể có bán được hay không, bà đều vui và ân cần với mỗi người khách, ngay cả khi có ai đó xin bà một ít tương về ăn thử…



Và, tôi mở mắt dậy, trần nhà hơi sáng làm tôi thấy chói. Tôi nhiu mắt và cảm thấy mệt mỏi, tôi thở dài rồi từ từ bước xuống nhà vệ sinh cá nhân.
Nh́n bữa sáng đă được dọn sẵn trên bàn, tôi mơ hồ và những tưởng, cái trứng ốp trên bàn là một cái ḷng đỏ son bà ngoại đă đặt trước cho tôi nhân ngày sinh nhật…Bất giác, tôi lại thêm một lần nữa thấy nhói đau ở dưới đáy trái tim. Ngày hôm trước, tôi đă nhận được tin dưới quê gởi lên, dù không muốn tin, không muốn tiếp nhận nhưng thông tin bà ngoại tôi đă mất trong một buổi đi bán bánh tráng, tôi đă không c̣n thấy thế giới này quá quan trọng nữa, kể cả người bạn gái tôi đang yêu, những cơ hội tuyệt vời sau khi tốt nghiệp đại học kinh tế mà tôi đang có, những tương lai lư thú tôi sắp trải qua, ngôi nhà khá giả tôi đang ở, không, những thứ đó không c̣n ánh lên một màu quá đậm trong tâm trí tôi, tất cả ngay từ thời điểm đó, hoặc thậm chí là bây giờ và có thể về sau, tất cả ngoài h́nh ảnh của bà ngoại tôi dưới đáy cây cầu, đă hầu như không c̣n quan trọng nữa…

Hôm nay tôi sẽ lên máy bay lên đường về khu thôn quê ở ngoại ô Đà Nẵng. Mua ngay một tấm vé cấp tốc là việc tôi đă làm trước tiên vào ngày hôm qua. Mọi thứ đều đă được mẹ nuôi tôi chuẩn bị đầy đủ, quá đủ để tôi có thể mang về bên mái tranh nhà bà ngoại. Không cần mua nhiều quà cho ai, v́ ở quê của bà ngoại, đâu có quá nhiều người thân thích. Chỉ là sống quanh cây cầu đó, vài đứa trẻ khác, cũng mồ côi như tôi, cũng đă rất nghèo và không được may mắn như tôi, cũng gọi bà là bà ngoại…H́nh như bà không có tên, tôi cũng không biết tên họ đích xác của bà, giờ th́ tôi chợt nhận ra, tại sao tôi chưa hỏi bà điều đó, nhưng cũng chẳng cần phải thế, v́ bà muốn chúng tôi gọi bà là bà ngoại, v́ dường như, bà sinh ra để làm bà ngoại của chúng tôi mà.

Tôi tự cười thầm bản thân, nếu như c̣n là lúc trước, c̣n là một thằng cu năm, sáu tuổi, tôi nhất định sẽ sửa lại chính suy nghĩ của ḿnh. Bà ngoại của tôi, của riêng tôi, của một ḿnh tôi mà không thể chia xẻ cho bất cứ ai khác. Bà ngoại đối với tôi lúc ấy như một tài sản quư, quư lắm, quư hơn cả cái bánh nướng hay cái lồng đèn ông sao bà tự tay làm cho tôi vào mỗi dịp trung thu. À, chỉ cái lồng đèn thôi, tôi vẫn nhớ bánh nướng là do bà bỏ tới mấy trăm đồng để mua lại từ hàng bánh ḿ cách đó vài dăy phố cơ mà. Chủ yếu, tôi nghĩ là, tôi chưa từng biết tôi thương ai hay cái ǵ hơn là “cái bà ngoại”, lúc nhỏ tôi không h́nh dung được. Tôi chỉ biết, có lẽ khi vị tiên nào đó trong cái tivi tôi và đám trẻ con nh́n trộm ở nhà thằng Quư xóm trên, mấy vị tiên có phép thuật thường sở hữu một bảo bối, riêng tôi, tôi đă nghĩ bà ngoại chính là bảo bối của ḿnh.


“anh dùng nước chứ ạ?” Giọng một tiếp viên hàng không vang lên. Tôi ngước lên khỏi tấm kính cửa sổ máy bay, nh́n cô tiếp viên.

“uống nước không con, đi đâu về mệt ghê rứa?”

Tôi cau mày lại gục đầu xuống, thở hắt ra. Cô tiếp viên nh́n tôi lo lắng hỏi:

“anh có làm sao không ạ?”

“à” Tôi ngước lên, mỉm nhẹ môi trái và chậm răi lắc đầu “không sao, cám ơn cô, tôi không khát”

Cô tiếp viên gật đầu và đẩy cái xe tiếp tân đi

“nếu cần ǵ, anh có thể gọi”

“cảm ơn”


Tôi vuốt tóc, và nằm ngửa mạnh ra chiếc ghế mềm sau lưng, đôi mắt tôi nhắm nghiền lại. Tôi đă thiếp đi, trong giấc ngủ, tôi không thấy ǵ cả. Màu đen và tối, đôi lúc có những vệt trắng rọc ngang, nhưng rồi lại biến mất không một giấu vết. Những ngày này, tôi gần như không để tâm vào công việc thường ngày. Mẹ nuôi tôi đă khuyên tôi đến bác sĩ để khám, nhưng tôi có thể chỉ bị stress v́ áp lực cuộc sống. Chỉ vài ngày sau, cú điện thoại liên lạc từ công an thành phố Đà Nẵng với gia đ́nh của tôi đă làm tôi choáng váng, hụt hẫng và trống rỗng. Tôi bệnh, mà cũng không hẳn là bệnh, tôi chỉ có một cảm giác kỳ lạ, nước mắt không tuôn rơi như từng bị những cơn đau quằn quại, xót xa hành hạ. Trong cuộc đời non trẻ của tôi, tôi vốn biết nỗi đau lớn nhất thật sự không hẳn đă biểu lộ bằng các cảm xúc, nó chiếm cứ lấy một phần nào đó, có thể rất lớn, hầu như toàn bộ trái tim, cũng có thể nhỏ nhưng âm ỉ đau đớn suốt cuộc đời c̣n lại của ḿnh. Quá nhiều cái của, quá nhiều cái của riêng, đến cuối cùng, những cái quá nhiều đó lại chính là nguyên nhân cho nỗi mất mát quá khủng khiếp này…


“xin quư khách thắt dây an toàn, chuyến bay sắp hạ cánh, mong quư khách có một chuyến đi vui vẻ, hẹn gặp lại!”



Ánh nắng vất vưởng như chưa từng được trau chuốt. Hàng đám mây ùn ụt dồn đẩy nhau gợn lên ở các góc của bầu trời, ngay đến màu gió sáng cũng trở nên đen ng̣m như hắc ín, mỗi khi nó nổi lên, hàng lớp bụi lại bám vào trông như mấy cây sắt dơ dáy. Trông chúng đứa nào cũng thật xấu xí, nếu mỗi đứa trong bọn chúng có một bà ngoại, ắt hẳn, chúng sẽ không dơ như thế.

Hồi xưa, lúc ít khi ghé ngang qua chỗ này, sân bay Đà Nẵng giờ đây trông rất là đẹp, rất là khang trang. Không biết hồi xưa, nó có như thế không ? Thành phố Đà Nẵng có đẹp như bây giờ không ? Nhưng tôi chỉ biết, những không gian mà tôi và bà ngoại đă trải qua, cái màu của Đà Nẵng lúc đó, cái mùi của đất, của không khí, của các dăy nhà cũ kĩ, ṃn vẹt. Đà Nẵng lúc đó trông thật là buồn.


Tôi bắt một chiếc xe xích lô, ngay cả chiếc xe xích lô cũng không như hồi xưa, nó được treo thêm rèm và modern hơn. Dù sao tôi cũng không thích đi ô tô, về quê ngoại chứ có phải đi thăm chủ tịch Nước đâu ? Tôi ph́ cười, chắc hẳn bà ngoại tôi sẽ nói thế nếu tôi ngồi vào một chiếc xe con nào đó… Tôi cũng thích đi xích lô, thoáng hơn, dễ thở hơn.


“cậu ưa đi mô ?” Ông chú ngồi gần đó nhe răng cười ỡm ờ, hỏi

“anh chở em tới cầu Thuận Phước” Tôi đáp mà không chú ư nhiều lắm, h́nh như mấy người xung quanh đó nh́n tôi hơi lạ

“xa lắc cậu ơi” Ông chú la lên, mặt nhăn xị

“anh lấy bao nhiêu?” Tôi hỏi

Ông chú nh́n qua bên kia đường, chỉ trỏ

“chừ cậu đi xe ôm hay xe tắc xi cho nhanh, chở xe xích lô hồi mô mới tới?”

“th́ anh cứ nói anh lấy bao nhiêu đi?”

Ông chú nhếch mép

“nếu thế th́ tui lấy cậu bảy chục”

“em trả anh một trăm”


Không biết có phải do không khí nḥe hơn mọi khi không, nhưng sao tôi cảm thấy cái ǵ cũng hơi cũ cũ. Tôi dựa vào chiếc xích lô và nhẹ ngắm cảnh vật xung quanh. Tôi chớp mắt nhiều lần, mỗi lần chớp, tôi có thể đếm được mỗi cái mất mấy phút. Tôi ngắm các dăy chợ. Sao mà lắm chợ thế, cứ cách mấy quăng tôi lại thấy một khu. Tôi thấy những con cá dăy nảy khi một bà mập chụp lấy đuôi nó và vung dao lên. Tôi thấy nhiều gian hàng dọc đường phố treo lên những bộ đồ vừa giặt xong. Tôi thấy một quán nhỏ gồm hai cái bàn bự, đặt trên đó mấy thúng rau díp cá và bún, tô sành và khói của mấy vĩ thịt đang nướng…Tôi thấy những hàng cây lớn bị chặt lúc khúc ven đường, nhưng cũng đủ để trải bóng lăn tăn trên khắp mặt đường, nơi bốn chiếc bánh xe xích lô tôi đang ngồi lướt qua, nhẹ nhàng và vút dịu…
Tôi thấy rất nhiều nhưng không thấy bóng dáng của bà tôi, tôi nh́n rất nhiều nhưng không nh́n ra chiếc dép ṃn cũ trăi bước trên mấy con đường quen thuộc…Tôi không thấy bà ngoại của tôi!


Tôi đi qua những khu đô thị lớn, những cửa hàng rộn ră và cả những nhóm buôn rong, những món ăn nóng hổi lẫn trong hàng người nghi ngút màu áo xanh vàng…Tôi đă nh́n ra những người rất lớn tuổi trong đó, nhỏ, ốm yếu, nhưng không tài nào t́m ra một ai kẹp bên nách thúng bánh tráng như bà ngoại của tôi…Bất giác, tôi nh́n thấy mấy sạp hàng bán lồng đèn điện, lúc c̣n nhỏ, tôi chỉ thấy thịnh hành nhất loại đèn điện h́nh tháp có nhạc và ánh chớp. Tôi không hiểu, v́ sao tôi không thấy nơi chúng một vẻ đẹp nào cả, không như những đứa trẻ khác. Cũng không hẳn tôi biết tiết kiệm, chỉ bởi thật sự tôi thích thứ ǵ làm tôi thích thật ḷng, và tôi không thích những chiếc lồng đó, và v́ vậy tôi chẳng bao giờ xin bà tôi thậm chí khi bà đă hỏi.

Tôi đă thấy con đường dẫn tới khu ngoại ô đó, rộng và thưa, cũ kỹ và bẩn. Nó có cái mùi ǵ đó tôi rất thích, tôi nhắm nghiền mắt và tận hưởng. Những đợt gió phả vào cơ thể của tôi mát lạnh. Bên cạnh tôi là điểm bắt đầu của những vùng cỏ dại thuần khiết, xanh ngắt. Tôi h́nh dung được một đứa trẻ nhỏ thó đang chạy nhảy ở đó, những bước nhảy của nó búng mạnh bởi từng tán cỏ nhành lá, sống động và vô cùng khỏe khắn, tôi cười, tôi không biết v́ sao tôi cười. Nụ cười của tôi không vang lên thành tiếng, tôi chỉ mở miệng, thoải mái và vô cùng thỏa măn, tôi cười và nháy mắt rất chậm răi. Tôi thấy đứa bé đang nhảy nhót đứng gần bên tôi, cười với tôi.


Và chiếc xe lắc lư theo nhịp điệu của sỏi đá lẫn con đường đất hư chưa được sửa chữa nhiều, mà cũng có thể đă sữa quá nhiều lần, rồi người ta không c̣n hứng thú để sữa nữa. Tôi trả tiền xích lô, tôi không biết chính xác tôi đă ngồi trên xe bao lâu rồi, nhưng tôi đă nhận ra, chỉ c̣n một đoạn nữa là đến chân cầu Thuận Phước. Tôi nghĩ là tôi có thể đi bộ v́ tôi đă thấy h́nh bóng cây cầu vượt bắt ngang hai con đường ở phía xa xa… Đồ đạc của tôi không mang theo nhiều, chủ yếu là mấy bộ đồ và mấy gói kẹo. Tôi biết những đứa trẻ bạn tôi bây giờ hẳn cũng đă lớn bằng tôi, có thể hơn, nhưng theo thói quen, tôi vẫn cứ muốn đem kẹo về. Tôi không mua những gói kẹo đắt tiền v́ nghĩ chúng không quen thuộc. Nhưng tôi cũng không mua được loại kẹo mà bà ngoại vẫn phát cho những đứa cháu nhai cứng cả răng. Tôi cảm giác được bầu trời thật là xa, xa ơi là xa. Xa và lăng đăng rất rộng, tôi không h́nh dung được không gian quanh tôi, tôi đă chợt giật ḿnh nhẹ khi một cái ǵ đó chạm vào tay, nhưng nhanh chóng tôi đă nhận ra chỉ là những cây bụi bên đường, vậy mà tôi cứ ngỡ, bàn tay gầy và mềm đó lại một lần nữa nắm lấy tôi.


Tôi đă từng đi như thế này, ngô nghê và nhiều lúc vấp té. Đó là khi tôi bị mấy đứa xóm trên bắt nạt, khi lũ trẻ nghèo chúng tôi lén xem trộm con chó mới của nhà thằng Quư xóm trên. Phát hiện thấy chúng tôi thập tḥ ngắm con chó bec-giê, thằng Quư đă thả nó ra, và nó không hiền như chúng tôi tưởng, nó đă cắn, vô cùng hung dữ, lấy tôi và thằng Hiền. Tôi bị nặng nhất, nhưng bà tôi đă cầm theo một cây chuỗi để đánh nó, cứu tôi về. Lần đó là lần đầu tiên tôi thấy bà ngoại khóc, bà ít khi khóc, tôi cũng vậy. Nhưng hôm đó là lần đầu tiên, bà tặng quà cho tôi. Bà đă dắt tôi về căn nhà lá dưới gầm cầu và bôi thuốc cho tôi. Trước khi ru tôi ngủ, bà ngoại cho tôi một cái ǵ đó bóng bóng và sáng, đó là một cái lồng đèn bọc giấy gương đỏ. Đặt trong đó là một mẩu đèn sáp dơ hầy. Nhưng tôi không để ư nhiều lắm, tôi đă thấy bà thật là vui khi tôi cười, tôi đă hát lẩm bẩm cho bà ngoại nghe bài hát mừng trung thu. Tôi đă chạy mặc dù các vết thương c̣n rất đau. Sau đó tôi chỉ c̣n nhớ những lời ru của bà ngoại :

“ầu ơ ví dầu cầu ván đóng đinh”

Tôi không phân biệt được cũng như hiểu nhiều những lời hát của bà ngoại. Tôi không hỏi bà ai đă dạy cho bà những điều đó, có quá nhiều thứ tôi đă quên và chưa kịp hỏi bà ngoại…Và tôi đă đi, đi thật là xa, và giờ th́ đă quá xa, không những xa mà c̣n quá muộn màng…Quá muộn để hỏi bà những thứ tôi chưa kịp hỏi


Tôi đă thấy cây cầu, căn nhà dưới gầm cầu đă không c̣n nữa, nó đă được dọn đi từ lâu lắm rồi. Tôi lướt nhẹ trong bóng tối dưới đáy cầu, sạch và gọn gàng, bây giờ đă là một đường đi trọn vẹn và ngon lành. Tôi không thấy h́nh bóng của bà tôi, tôi chợt nhớ ra, nơi tôi phải đến không phải ở đây mà là nhà từ thiện của thành phố.
Nhưng đôi chân tôi không bước thêm nữa, tôi muốn ngắm lại nơi này một chút. Tôi nh́n mà cũng không biết ḿnh đang nh́n cái ǵ, tất cả chỉ là một khoảng tối vô nghĩa, vô nghĩa khi không có bà ngoại.

Trong đời tôi, tôi chưa từng thấy thiếu thốn và hụt hẫng như vậy. Tôi bây giờ đă biết, người tôi yêu nhất trên đời này là bà ngoại của tôi. Mà cũng không hẳn, tôi biết bà không quen gọi là yêu. Tôi thương bà, nói vậy mới đúng. Những người như chúng tôi ít khi nói là yêu, dù biết có nhiều kiểu yêu và t́nh yêu là thứ ai cũng có. Nhưng tôi và bà tôi cũng như hàng triệu người khác vẫn thường nói là thương. Thương th́ nghe hiền và thật hơn. Tôi thương bà tôi, thương nhất là bà. Tôi nhớ có lần bà đă nói với tôi, bà thương ông ngoại cháu nhất. Hôm ấy là ngày tôi ghen tị nhất, ghen tị hơn bất cứ vật chất nào mà đứa trẻ khác có, trong khi tôi không có. Nhưng tôi không nói ra, tôi sợ làm bà buồn, về sau tôi mới biết. Có một t́nh yêu khác, đẹp và không thể so sánh với các loại t́nh yêu khác. Nhưng t́nh thương của bà ngoại tôi cho tôi, tôi biết, lại là một thứ khác hơn nữa…Nó làm cho bà tôi, kể cả bản thân tôi trở nên hoàn thiện hơn, hoàn hảo hơn và giúp tôi cảm thấy, mọi thứ trên đời này dù khó đến đâu rồi cũng sẽ tự trở nên có thể thực hiện được. Tôi đă biết như vậy, đó là một trong những thứ bà ngoại đă làm tôi nhận ra được trong nơi mà tôi đang đứng đây, lúc trước là một ngôi nhà tranh siêu vẹo và thiếu thốn.


Tôi chợt cảm thấy buồn, buồn không thể diễn tả được, tôi buồn và không thể chịu đựng hơn những ǵ tôi tưởng là tôi có thể chịu đựng. Tôi ngồi chồm hổm xuống và khóc như một đứa trẻ, không ai ở quanh đó để nghe tôi khóc, tôi cũng không c̣n để ư. Tôi cứ ngồi khóc vậy thôi, nhưng khóc mệt rồi lại chẳng có ai dỗ. Tôi tựa người nằm xuống chiếc vali, nước mắt tôi cứ tuông ra như mưa…tôi không ḱm nỗi và cũng không cần thiết để ḱm lại. Tôi biết, dù không có mặt ở đây, nhưng dưới cây cầu này, bà ngoại tôi vẫn đang dỗ một đứa bé đang khóc, khóc v́ đau và khóc v́ nỗi buồn lớn quá mức có thể cảm nhận được…



Mấy tuần sau, tôi đă lo xong đám ma của bà ngoại. Tôi đă không c̣n buồn như trước, thật sự là bây giờ tôi cũng không thể đếm được bao nhiêu xúc cảm trong tôi c̣n tồn tại.

“tất cả mấy thứ đồ của bà , tụi tui c̣n giữ hết, anh có muốn lấy không ?” Một người đàn bà đứng tuổi hỏi tôi, bà là t́nh nguyện viên của hội phụ lăo.
“có” Tôi đáp giọng chắc nịch “có, tôi nhận hết, hăy chuyển hết cho tôi vào địa chỉ trên Hà Nội, tôi sẽ trả tiền”


Một lần nữa, tôi đă thấy tôi lại ích kỷ. Tôi muốn giữ những thứ cuối cùng chỉ thuộc về hai bà cháu tôi, tôi muốn giữ ngay cả mấy cái bát sành nứt nẻ lẫn mấy đôi đũa cũ mốc. Tôi muốn giữ chúng làm của riêng. Tôi không biết bà ngoại có la tôi không, nhưng tôi nghĩ, đây sẽ lần ích kỷ cuối cùng trong cuộc đời của tôi.
Top
« Next Oldest | Câu lạc bộ văn học | Next Newest »


Topic Options Quick Reply




Hosted for free by InvisionFree (Terms of Use: Updated 7/7/05) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.4259 seconds | Archive