| · Lưu ý trước khi post bài · Portal |
Help
Search
Members
Calendar
|
| Welcome Guest ( Log In | Register ) | Resend Validation Email |
Join the millions that use us for their forum communities. Create your own forum today. | Welcome to Phongdiepnet. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
![]() ![]() ![]() |
| Kiều Anh Hýõng |
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
BÌNH THƠ TẶNG BẠN TỰA Phê bình vốn là một phần không thể thiếu được của đời sống văn học; Tuy nhiên lâu nay chúng ta đã quá quen và được đọc rất rất nhiều những bài bình, những lời khen đối với các tác giả chuyên nghiệp... Và dĩ nhiên, vẻ đẹp trong tác phẩm văn học của họ, dù là thơ hay văn... đều không khó để tìm ra mà khen mà ca ngợi... Nhưng ngày nay, trong dòng chảy văn học hết sức "cởi mở", có một thế giới "văn chương" mang tính cộng đồng rất cao và cực kỳ rộng lớn đã và đang phát triển như vũ bão; Đó là thế giới văn chương của những người viết văn hay là những cây bút không chuyên nghiệp (đang được hưởng lợi từ công nghệ thông tin) đã chuyển tải lên các diễn đàn trên internet hoặc các các trang web cá nhân hay Bloger... Dù muốn hay không thì dòng chảy văn chương này vẫn cứ tồn tại và phát triển và chúng ta không thể phụ nhận rằng nhờ có sự giao thoa này mà rât nhiều những cây bút ban đầu là không chuyên, hoặc chưa có ý định trở thành cây bút hay tác giả này nọ đã trưởng thành và lớn lên thành những tác giả chuyên nghiệp. Đó là những mỏ quặng thô; Nếu có thời gian và kiên nhẫn tìm kiếm chắc chắn chúng ta sẽ tìm thấy và biết đâu bằng sự phát hiện của cộng đồng, bằng sự khích lệ của mỗi chúng ta, họ sẽ có dịp nhìn lại mình, gọt rũa lại chính những tác phẩm của mình để nó ngày một hoàn bích hơn, rực rỡ hơn... Bằng ý tưởng đó, tôi mở topic này với hy vọng sẽ lần lượt giới thiệu những bài thơ mà tôi yêu thích và tìm kiếm được từ trong dòng quặng thô khổng lồ nói trên... Các bạn viết văn không chuyên thân mến ! Nếu các bạn tin tưởng tôi, hãy tự chọn và gửi tới cho tôi những bài thơ mà bạn yêu thích nhất. Chúng ta sẽ cùng nhau trao đổi, cảm nhận và giới thiệu trên topic này - Tocpic "Đãi cát tìm vàng "! Địa chỉ Email của tôi: Kieu_anhhuong@yahoo.com. Hy vọng sẽ được hợp tác với các bạn ! Kiều Anh Hương |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Jul 30 2010, 03:52 PM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bài thứ nhất, tặng Thủy Hướng Dương:
VẺ ĐẸP CỦA NỖI BUỒN TRONG THƠ THỦY HƯỚNG DƯƠNG Thủy Hướng Dương là một cây bút không chuyên nhưng đang tự khẳng định mình bằng bút pháp riêng với những vần thơ văn có cá tính. Có lẽ đó là cách tiếp cận và hướng tới ngòi bút chuyên nghiệp tất yếu mà chị muốn khẳng định. Bài viết này tôi viết đã khá lâu, cách đây chừng hai năm khi comment vào Blog của chị. Hôm nay đọc lại thấy cảm nhận của mình vẫn đúng nên tôi mạnh dạn gửi lại cho mọi người cùng đọc và chia sẻ về vẻ đẹp của nỗi buồn trong một bài thơ lục bát có tựa đề: ”Thả vào mênh mông”. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc. *** Bất ngờ tôi dừng lại ở bài thơ lục bát “Thả vào mênh mông” của Thủy Hướng Dương và chợt nhận ra có một hồn thơ thật đầy đặn và thật đẹp như vậy đang ở rất gần gần mình mà nhiều khi do bận bịu hay cũng do vô tình nữa mà mình bỏ qua. Bạn không tin ư ? Này nhé, hãy bắt đầu bằng một hai câu “nhập môn” rất tự nhiên, tác giả đã biểu lộ ngay một nỗi buồn nhưng rất đẹp: “Ngồi buồn thả mấy vần thơ Câu dài, câu ngắn bơ vơ cõi lòng..” Tại sao buồn lại đẹp ? Bởi thông thường người buồn thì hay ca cẩm, than thân trách phận, nhưng với những tâm hồn biết sống đẹp thì người ta không làm thế; Người ta chỉ muốn trải lòng mình bằng thơ, bằng mấy câu lục bát, với những “Câu dài, câu ngắn…” và thật tự nhiên, cái vẻ đẹp đầy đặn ấy cứ làm nao lòng người đối diện, khi phải đối mặt với thời gian (đêm), cả không gian (ngàn mây), cả hiện tại (môi anh) và cả vời xa của cõi lòng (mũi tên) để rồi nhẹ nhàng: “Nhón tình nhúng rượu say men Và tôi lờ lững trôi trên dòng đời…” Thật lòng mà nói, đã không yêu nhau thì thôi, một khi đã yêu nhau say đắm thật rồi thì làm sao mà không thể “cạn lòng” với nhau nhỉ ? Thơ cũng vậy, đã không giãi bày thì thôi, một khi đã giãi bày thì cũng phải “cạn lời” mới có thể dừng lại được. Em đã “cạn lòng” cho nhau suốt một đêm say đắm, thế thì tại sao lại nói là không đẹp nhỉ ? “Cuối đêm cạn hết thơ rồi Chờ Ban mai thả ru hời dấu yêu..” Ấy vậy không có nghĩa là hết đâu nhé, cũng như tình yêu “cạn” rồi lại “đầy” làm sao mà hết được khi người ta còn đắm say lắm mà ! Vậy nên, em cũng phải đành chờ “ban mai” để nạp thêm “năng lượng” mới để lời yêu vẫn sẽ tiếp nối trong đêm mai, đêm mốt, trong cả một cõi đời ngát xanh ! Tôi đọc và có được cảm nhận thân thương về tác giả Thủy Hướng Dương, về một hồn thơ dịu nhẹ, đắm say ! Các bạn hãy đọc lại bài thơ “Thả vào mênh mông” của Thủy Hướng Dương (dưới đây) để tự chiêm nghiệm lấy cái hồn thơ tinh túy của chị. Hà Nội, tháng 10.2008 Kiều Anh Hương THẢ VÀO MÊNH MÔNG Ngồi buồn thả mấy vần thơ Câu dài, câu ngắn bơ vơ cõi lòng Thả đêm vào giữa mênh mông Thả ngày vào giữa chênh chông nắng vàng Thả tôi vào với mây ngàn Ngón tay chạm khẽ... ngỡ ngàng môi anh Dỗi hờn thả giữa lá xanh Mắt ai xa vắng như hình mũi tên Nhón tình nhúng rượu say men Và tôi lờ lững trôi trên dòng đời Cuối đêm cạn hết thơ rồi Chờ Ban mai thả ru hời dấu yêu Thủy Hướng Dương |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Jul 31 2010, 01:15 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bài thứ hai, tặng Hà Vân: THÊM MỘT BÀI LỤC BÁT TÔI YÊU THÍCH... Trước đây tôi rất ít khi vào đọc các bài viết trên mạng, cho dù bản thân mình lại viết rất nhiều trên mạng; Có 2 lý do: 1. Thơ văn đăng tải trên mạng quá nhiều, nhưng không dễ tìm được những bài thật hay để đọc. 2. Tôi có quá ít thời gian, chỉ tranh thủ viết và gửi lên Blog, coi đó như là một tập nháp, một nhật ký thơ... Nhưng hôm nay tôi rất vui vì đã tìm thấy một bài thơ lục bát rất hay của Hà Vân: Thả câu lục bát lưng trời, Gửi người dưng, một đôi lời - bâng quơ Gửi chùm nắng ấm vàng tơ, Bạc đầu sóng biển, lơ ngơ - dập dồn. Bóng núi, sương tím chiều hôm, Đỉnh cao tuyết trắng - đọng buồn tháng năm. Biển sâu, nỗi nhớ lặng thầm, Mây xanh thẳm, gió rì rầm, gió ru... Tháng mười, hương cốm, muà thu Vầng trăng thủa ấy, bây giờ vẫn trong .. Xa xôi lắm, ai đợi trông ? Tháng giêng đến hẹn - có mong người về ? Thật ra thì bài thơ cũng rất dung dị, không có gì nhiều để nói; Câu chữ thì hình như ta cũng đã gặp đâu đó... Nhưng cái chính là hồn của bài thơ; Hình như nó đã chạm được đến một chiều sâu nhất định về sự nhớ nhung khắc khoải của một người con đang sống xa quê, đến nỗi một người dưng thôi (máu đỏ da vàng...) cũng đã là cả một sự hoài nhớ bâng quơ muốn xích lại gần và bắt chuyện: Thả câu lục bát lưng trời, Gửi người dưng, một đôi lời - bâng quơ... Thú thực, tình cảm này chỉ xuất hiện ở những người xa quê lâu ngày. Tôi cũng đã từng rơi vào tâm trạng như vậy. Và dĩ nhiên khi đã gặp, đã "bắt được chuyện" thì trên trời, dưới bể... có gì mà người ta không muốn nói cho nhau nghe, kể cho nhau nghe... Bởi họ rất muốn trút hết nỗi niềm đã dồn nén cùng với thời gian xa cách ấy...Nào thi "Nắng ấm vàng tơ..., nào thì "sóng biển bạc đầu, sương tím chiều hôm", gió mưa, tuyết trắng v.v.. và v.v... Nhưng trên tất cả, nỗi nhớ vẫn cứ khắc khoải, quá khắc khoải rằng người thân yêu có còn đợi chờ ta ? Ta đã đi quá lâu rồi chăng ? Liệu ai còn nhớ đến mình nữa không ? Tâm trạng đó tôi cũng đã từng trải qua, giản đơn như lâu lâu về quê trong Hà Tĩnh một lần và mỗi lần về như vậy, đi giữa quê hương mà như người lạ vậy; Bạn bè cũ nay đã già và cũng như tôi đều li tán về trăm phương vì cuộc sống và mưu sinh... Vì vậy thật sự tôi muốn chia sẻ với tác giả ở cái ý nghĩ rất thực và nhân văn này... Hà Vân ơi ! Em hãy về đi, quê hương luôn mong chờ và đón em ngày về lại, trong đó có anh và hơn thế, chính anh cũng đang dõi theo từng bước chân em ở một nơi xa, rất xa... Dĩ nhiên rồi, ít nhất là có một người đang mong ngóng em về, chứ đâu phải lo lắng quá thế: "Xa xôi lắm, ai đợi trông ? Tháng giêng đến hẹn - có mong người về ?"... Hải Phòng, ngày 14.7.2010 Kiều Anh Hương |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Aug 2 2010, 05:46 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bài thứ ba: tặng Tiểu Thanh Đình: CÓ MỘT TIẾNG "KHÓC" RẤT CAO THƯỢNG... Lâu nay, tôi cứ nghĩ khóc chỉ có ở hai trạng thái: Trạng thái chủ đạo là khóc do con người gặp phải nỗi buồn (bởi nhiều lý do...); Còn một trạng thái nữa, đó là trạng thái khóc, nhưng khóc ở đỉnh cao của cuộc sống: Khóc trong niềm vui, khóc khi ngày gặp mặt... Và dù ở trạng thái nào thì khóc cũng là sự biểu lộ tình cảm rõ nhất ở một con người mà thôi... Nhưng hôm nay, tôi bỗng ngộ ra, còn có một tiếng khóc rất khác - Tiếng khóc của một tâm hồn cao thượng, rất cao thượng. Đó là tiếng khóc trong bài thơ của Tiểu Thanh Đình: "Em không dám khóc ở nhà Em chỉ dám khóc khi ra đến đường Mặc cho mắt kính mờ sương Nhoè đi cả một làn đường đang đi.." Vì sao vậy ? Để hiểu rõ tâm trạng một con người, một bài thơ..., bạn cần đọc thật kỹ (nếu không có điều kiện để hiểu hết về thân nhân người đó!). Và đây, có phải người đàn bà đã khóc vì đã giành quá nhiều tình cảm cho người thân, nhưng đổi lại thì chỉ có một sự cô đơn trống trải, không người sẻ chia ? "Lúc nào em cũng nghĩ suy Vẫn dành tất cả những gì cho ai?" Cho dù: "Đã qua một quãng đời dài Sắp "tri thiên mệnh" vẫn hoài vẫn trông..." Có lẽ sự chịu đựng là đức tính cao thượng nhất của người phụ nữ Việt Nam và người ta thường lạm dụng để ca tụng nó, coi họ như là những thiên thần... Còn tôi thì ngược lại, tôi phản đối ! Sống là phải biết đấu tranh ? Tại sao không, nên dù là rất cao thượng, nhưng khi đã khóc, hãy khóc lên thật to, thậm chí hãy gào lên... có như vậy mới có thể vợi nguôi mọi sự buồn tủi ! Nhất là khi biết mình vẫn còn rất đẹp, vẫn còn xuân sắc: "Dẫu chưa phai một đoá hồng... Dẫu bao cực nhọc vẫn không xoá nhoà" Thế thì tại sao không vượt lên số phận để tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình; hạnh phúc luôn ở rất gần ta; chỉ tiếc rằng nhiều khi ta quá cầu toàn, quá cố chấp nên đã để nó vuột trôi rồi lại cho rằng số phận không chiều ta: "Thời gian vẫn cứ trôi qua Trớ trêu số phận vẫn đà trêu ngươi..." Nhưng đó chỉ là lý thuyết, là ý nghĩ mà nhiều khi thương quá một người nên ta muốn nói lên thật to như vậy chứ suy cho cùng cuộc đời luôn được định đoạt bằng số phận và tình yêu cũng vậy luôn được định đoạt bằng "số má", bằng duyên phận và vì vậy tôi mới chợt nhận ra có một trạng thái khóc rất khác lạ- trạng thái khóc cao thượng, rất cao thượng, bởi một lý do cũng rất đơnn giản: "Ở nhà em phải vui tươi Ở nhà em phải nụ cười trên môi"... Hy sinh vì mọi người là một hành động cao thượng và khóc để không làm buồn mọi người thì đã vượt trên cả sự cao thượng. Chắc bạn cũng đồng ý với tôi ? Chúng ta chia sẻ cùng tác giả và mong sao điều cầu xin duy nhất của chị sẽ thấu tận trời xanh: "Em xin chỉ một lần thôi Cho em được khóc bên người em yêu..." Bất chợt tôi cũng chạnh buồn ! Số kiếp ơi là số kiếp ! Bạn hãy đọc lại bài thơ Khóc của tác giả Tiểu Thanh Đình và tự chiêm nghiệm xem có đúng như tôi đã cảm nhận không nhé : KHÓC Em không dám khóc ở nhà Em chỉ dám khóc khi ra đến đường Mặc cho mắt kính mờ sương Nhoè đi cả một làn đường đang đi Lúc nào em cũng nghĩ suy Vẫn dành tất cả những gì cho ai? Đã qua một quãng đời dài Sắp "tri thiên mệnh" vẫn hoài vẫn trông. Dẫu chưa phai một đoá hồng... Dẫu bao cực nhọc vẫn không xoá nhoà Thời gian vẫn cứ trôi qua Trớ trêu số phận vẫn đà trêu ngươi. Ở nhà em phải vui tươi Ở nhà em phải nụ cười trên môi Em xin chỉ một lần thôi Cho em được khóc bên người em yêu.../. Hải Phòng, ngày 14.7.2010 Kiều Anh Hương |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Aug 3 2010, 06:41 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bài thứ tư, tặng Hoa Cỏ: MẸ VÀ CON Dạo này, bỗng dưng tôi lại cảm thấy thích thú tìm đọc và khám phá những bài thơ hay trong dòng chảy của những cây bút không chuyên. Tuy nhiên, như tôi đã nói, trong dòng chảy đó thật khó tìm ra những bài thơ hay, chí ít theo cảm nhận của riêng tôi. Nhưng như một người thợ câu, nếu trong một ngày may mắn không chừng anh ta lại câu được một con cá to... Với suy nghĩ như vậy tôi lại nhẫn nại đọc, nhẫn nại đi tìm và hôm nay tôi đã bắt gặp bài thơ này - bài thơ "Tháng Năm": Tháng Năm (Cho Thạch Thảo) Nắng tươi vàng óng ả Mưa bất chợt giận hờn Gió qua hồ thong thả Vầng trăng tròn tung tăng. Con biết yêu tháng Năm Từ tiếng ve dóng dả Trang vở dần mỏng hơn Háo hức ngày lập hạ. Thời gian trôi nhanh quá Vừa mới ngày khai trường Bây giờ hoa phượng nở Con đợi ngày, lớn khôn... Hạ này, lên lớp sáu Con nhớ càng chăm ngoan Đừng làm buồn cha mẹ Suốt một đời bên con... 5/2010 Hoa Cỏ Thoạt tiên tôi tưởng đây chỉ là một bài thơ tả cảnh. Nhưng hoá ra không phải; Một bài thơ nhân ái ! Tuy nhiên, trước hết cho tôi được xin lỗi tác giả, sau khi đọc xong, tôi nghĩ tiêu đề của bài thơ phải viết là "Tháng 5" (thay vì "Tháng Năm") - để phân biệt thứ tự của một tháng trong năm với "Tháng năm" một danh từ chung chỉ thời gian. Cũng có thể tác giả đã chủ định viết hoa chữ NĂM với dụng ý đó, nhưng quả thật vẫn rất dễ gây ra sự hiểu nhầm cho người đọc! Còn chữ NĂM để trong bài thì hoàn toàn hợp lý như tác giả đã viết "Con biết yêu tháng Năm". Nhưng ơ kìa ! Bình thơ gì mà chỉ mới mào đầu đã "phê" người ta như vậy thì còn ra làm sao ? Kể cũng phản cảm và không giống như những gì sách phê bình văn học đã dạy. Nhưng thôi, tôi xin phá lệ một lần vậy. Trở lại với bài thơ - một bài thơ hết sức chân thành và sâu nặng miêu tả về tình của một người mẹ đối với con mà tôi, sau khi thoát ra khỏi cái tiêu đề ban đầu làm tôi xuýt lạc hướng ấy, tôi lại vô cùng thích thú. Có thể vì những điều tác giả nói đã quá đúng và nó cũng là cảm nhận của tôi cách đây chừng 15 - 20 năm, khi đó con gái tôi cũng gần bằng tuổi của Thạch Thảo - con gái của tác giả. "Thời gian trôi nhanh quá Vừa mới ngày khai trường Bây giờ hoa phượng nở Con đợi ngày, lớn khôn... " Quả vậy, chỉ trong tâm trạng đó ta mới hiểu vì sao nữ thi sĩ mang đầy sắc cỏ hoa kia mới thốt lên được: "Nắng tươi vàng óng ả Mưa bất chợt giận hờn Gió qua hồ thong thả Vầng trăng tròn tung tăng.." Nuôi con, đúng như các cụ đã dạy, công lao còn hơn cả "Núi Thái Sơn"; Nhưng cái chính để cho con cái lớn khôn và thành người, không có người mẹ, người cha nào mà không phải khổ công "rèn giũa", chỉ bảo và với những đứa trẻ mới lớn không dễ gì mà lúc nào chúng cũng răm rắp nghe theo lời cha mẹ; Bởi vậy ta hiểu vì sao "Mưa bất chợt giận hờn...". Thành quả sẽ đạt được sau năm tháng là chắc rồi, vì vậy không lạ gì trong cái vui của người mẹ vẫn xen lẫn sự lo toan: "Hạ này, lên lớp sáu Con nhớ càng chăm ngoan Đừng làm buồn cha mẹ Suốt một đời bên con... " Bất chợt bên tai tôi như vẳng lại câu hát ru ngày nào của mẹ tôi: "Con ơi đừng khóc mẹ buồn Nín đi để mẹ ra vườn hái rau..." Buồn ! Tấm lòng người mẹ nào cũng vậy, thương lắm, yêu lắm và cũng xót xa lắm mỗi khi lực bất tòng tâm trước đứa con chưa ngoan... Nhưng rồi vượt qua tất cả, như một qui luật tự nhiên, tấm lòng người Mẹ chính là nguyên nhân sâu xa nhất khiến con cái sẽ ngộ ra tất cả, có thể trước hay sau, sớm hay muộn... Phải nói bài thơ không có gì quá đặc sắc, nhưng nó đã chạm được vào lòng của những người làm cha, làm mẹ... Một bài thơ như vậy cũng có thể nói là thành công. Xin chúc mừng nữ sĩ Hoa Cỏ ! Hải Phòng, ngày 20.7.2010 Kiều Anh Hương |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Aug 4 2010, 02:59 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
B�i thứ năm Kiá»u Anh Hương |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Aug 5 2010, 05:34 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bài thứ sáu, tặng Vân Hồng: TÓC NGẮN Các cụ ta xưa thường nói: “Hàm răng, mái tóc là vóc con người…”… Mái tóc và khuôn mặt bao giờ cũng là điểm nhấn quan trọng khi nói về một người con gái đẹp ! Thời còn học cấp 3, ở xóm tôi sơ tán có một chị rất đẹp, tên là Hồng; Chị Hồng lớn hơn tôi chừng 2, 3 tuổi…; Chị có mái tóc đen nhánh và rất dài, dài ước chừng chạm gót chân; Bình thường chị luôn tết tóc hình đuôi sam và vấn gọn gàng lên đầu như một cô gái Nga. Nhưng đã có lần tôi nhìn thấy chị không tết tóc mà buông xuống cái lưng thon và rất đẹp, đẹp đến mê hồn… Chị là bí thư Đoàn xã nên tôi cũng hay được gặp chị mỗi khi có sự kiện trọng đại của Đoàn như phát động một phong trào thi đua yêu nước nào đó… Những khi như vậy tôi cứ như bị hút hồn bởi vẻ đẹp của chị. Ngày ấy quê tôi còn chiến tranh, con gái hay mặc áo gụ (áo nhuộm củ nâu), đặc biệt đều mặc áo nịt ngực cứng chần bằng vải dầy và nhọn (corset) nên bộ ngực trông thật hấp dẫn… nhất là khi áo gụ bị sờn bạc ở 2 “cao điểm”… Chị Hồng cũng vậy, sao lúc nào tôi thấy chị cũng đẹp mê ly… Quả thật, với cá nhân tôi, con gái để lại ấn tượng nhất vẫn là mái tóc…Vì vậy, trước đây, khi ra đường, hễ bắt gặp con gái cắt tóc ngắn là tôi rất “dị ứng”, nhất là còn cắt tém như con trai thì… vớ vẫn, tôi không thể chấp nhận được ! Vậy mà, “ghét của nào, trời trao của đó…” Ma xui thế nào mà tôi lại quen và thân với một cô gái có mái tóc cắt tém, thoạt nhìn thật lạnh và “đáo để” nữa, nhưng nhìn mãi thành quen và rồi thân nhau. Cô gái đó cũng có tên là Hồng, nhưng là Vân Hồng, một cô giáo nhỏ đang dạy học ở thành phố Hải Phòng; Cô giáo Vân Hồng rất yêu thơ và viết rất nhiều thơ... Hóa ra chỉ vì thơ ? Không ! Không hẳn vậy; Có thể chỉ vì một cái tên, cái tên đã gắn liền với những ký ức về mái tóc dài ngày nào của tôi ? Cũng không hẳn thế ! Vậy thì chắc chắn vì cả hai rồi - thơ và cái tên của người làm thơ ! Thật lòng mà nói thơ Vân Hồng rất hay, dẫu đượm buồn và hơi già... so với cái tuổi của nàng... Thơ hay thì rõ rồi và cứ cái đà này nàng sẽ nhanh chóng trở thành cây bút chuyên nghiệp mất thôi. Tôi phải tìm và bình ngay một bài để tặng nàng, kẻo khi nàng trở thành nhà thơ chuyên nghiệp rồi thì cái tiêu chí chỉ "bình thơ không chuyên" của tôi lại hóa ra công cốc... Cũng may, vì nàng có khá nhiều bài thơ hay nên để tìm được một bài thơ ưa thích không khó và tôi đã tìm được bài thơ này của nàng trên mạng, ở ngay diễn đàn thơ trẻ đấy. Bài thơ có tựa đề “Tóc ngắn” và vì vậy tôi cũng mượn luôn để làm tựa đề cho bài viết này. Hãy nghe nàng lý giải vì sao mà mình phải cắt tóc ngắn nhé : “Mái tóc thề ngày ấy xa anh Em đã cắt chẳng thể dài được nữa Em giận mình tin vu vơ lời hứa Nên bỏ tóc thề để quên dấu yêu xưa”… Hóa ra là vậy ! Nhiều câu chuyện dài li kỳ cũng thường xuất phát từ một chữ “yêu”, ngày xưa nàng cũng từng có mái tóc dài lắm chứ bộ: “Nhiều đêm giật mình nhớ tóc xoã bờ vai Nhớ bàn tay ai rụt rè thầm nhẹ vuốt Tóc thề ngoan hiền chỉ còn là mộng ước Liệu anh có còn thương tóc ngắn bơ vơ?” Dĩ nhiên rồi khi mà điều quí giá nhất là mái tóc dài phải cắt bỏ đi thì ta cũng nhớ lắm, tiếc lắm chứ, nhất là khi bất chợt gặp người quen, người thân cũ thì cũng quả là bối rối: “Trên đường đời dầu dãi nắng mưa Chợt gặp nhau anh không còn nhớ nổi Cô gái ngày xưa tóc thề bối rối Giờ chẳng dịu dàng với tóc ngắn con trai…” Biết và nhận thức được “Giờ chẳng dịu dàng với tóc ngắn con trai…” nghĩa là nàng vẫn còn nhiều lưu luyến với kỷ niệm xưa; Tiếc quá, nhưng từ xưa đến nay vẫn vậy, người con gái khi đã yêu thường quên mình và sẵn sàng dâng hiến tất cả; Một mái tóc chứ vài mái tóc có xá gì… Bởi đến “cái ngàn vàng” người ta cũng còn không tiếc nữa là, còn khi đã xác định thuộc về nhau rồi…thì có mà…Lạy trời, tình yêu thật vĩ đại và muôn năm ! Cả bài thơ có 4 khổ nhưng đã có tới 3 khổ nói về lý do tại sao nàng phải cắt tóc ngắn; Nhưng đến khổ thứ 4 thì ý tứ thật sự của khổ thơ mới được lộ ra: “Tóc ngắn ngang tàng vẫn yêu những vần thơ Vẫn khắc khoải trước những điều ngang trái” Hai câu thơ này khiến tôi lại liên tưởng đến một “tiên đề” mà chính tôi là tác giả và đã được chí ít 90% chị em phụ nữ Việt Nam công nhận (hi, đừng nghĩ tôi bốc phét nhé ?) - Tiên đề đó phát biểu như sau: “Một trăm phần trăm chị em phụ nữ Việt Nam đều yêu thơ !”. Ơ, cái “tiên đề” gì mà nghe lạ hoắc thế này, ngộ quá cơ; nhưng các chàng trai đừng giàu trí “tưởng bở” nhé bởi vì tôi cũng dám chắc rằng “100% các chàng trai nếu tỏ tình bằng thơ thì cũng sẽ nhận được thất bại cả 100 lẻ một phần trăm đấy”. Lý do tại sao ư ? Thôi để một dịp khác tôi giả thích vậy, kẻo không lại bị lạc đề bây giờ ! Trở lại với 2 câu thơ trên, ta cũng dễ nhận thấy nàng đã rất đồng tình với “tiên đề” của tôi rồi còn gì ! Câu thơ như muốn nói: những người con gái dịu dàng thường rất yêu thơ; Vậy nên, dẫu tóc nàng có cắt ngắn, cắt tém đến đâu thì bản chất dịu dàng của người con gái trong nàng vẫn không thể mất… Thật tuyệt vời, tôi xin cảm ơn nàng đã ủng hộ cho cái tiên đề của tôi !? Nhưng chưa hết, vượt lên tất cả, nàng vẫn là nàng, vẫn khẳng định được cái bản lĩnh rất con gái của mình sẽ không bao giờ đổi thay trước những biến cố của cuộc đời : Không đánh mất mình trước bao nhiêu thay đổi và luôn mong muốn tìm lại chính mình với một thái độ hết sức cầu thị và chân thành: Chỉ đánh mất tóc thề - xin tìm lại giùm em. Nên dù là vậy, nàng vẫn là nàng, em vẫn là em: “Tóc ngắn bây giờ... Tóc ngắn ấy là em !” Tôi đã gặp em một chiều ở Hải Phòng, trong một quán cà phê nhỏ cạnh trường. Khó khăn lắm chúng tôi mới thu xếp được cuộc gặp mặt này; Đơn giản bởi vì nàng là một cô giáo vẫn “bận bịu cùng đàn em thơ” lắm và tôi là một doanh nghiệp cũng ngày đêm phải lo “cơm áo, gạo tiền” cho biết ao con người chứ đâu có nhiều rỗi rãi mà đi tìm tóc ngắn… Nhưng vì yêu thơ nhau, cảm mến thơ của nhau nên chúng tôi đã gặp được nhau. Hơi bất ngờ nhưng mọi cái trôi qua thật nhanh và chúng tôi đã như những người bạn lâu ngày gặp lại. Mái tóc của nàng bây giờ hình như đang xanh lại như tình yêu đang tái hợp trong một tâm hồn con gái thật dịu dàng và đáng yêu. - Thưa cô, cô sẽ không phải bỏ tiết dạy chiều nay chứ ? - Ồ không, nhưng anh quên rồi sao, bây giờ là tháng sáu, trò và cô chúng em đang nghỉ hè cơ mà ! Tôi thở phào nhẹ nhõm. Chí ít thì tôi cũng không làm cản trở đến công việc của một cô giáo; Cố giáo đó là Vân Hồng – một tác giả thơ trẻ của Hải Phòng. Các bạn có thể tìm về diễn đàn thơ trẻ (cứ vào Google mà gõ, thế nào cũng thấy) để đọc thơ của cô giáo có mái tóc cắt tém mà khiến tôi sau lần đó đã thật sự rung động mà viết rằng: Em tóc tém, môi trầm Dáng tân thời, áo da, híp hóp Có lẽ nào quê mùa thơ tôi Cũ kỹ ngàn xưa câu lục bát Lại làm xốn xang trái tim… (Trích trong bài thơ Tóc thề của KAH- đã in trong tập: Người đàn bà của tôi-NXB HNV 2010) Thôi thì, bạn hãy đọc lại toàn bộ bài thơ để thấy chất dịu dàng trong người con gái có mái tóc cắt ngắn dễ thương như thế nào nhé. Xin một lời cảm nhận và phản hồi lại giùm tôi, hỡi các bạn mến thân ! Hải Phòng, ngày 3.8.2010 Kiều Anh Hương TÓC NGẮN Tác giả: Vân Hồng Mái tóc thề ngày ấy xa anh Em đã cắt chẳng thể dài được nữa Em giận mình tin vu vơ lời hứa Nên bỏ tóc thề để quên dấu yêu xưa. Trên đường đời dầu dãi nắng mưa Chợt gặp nhau anh không còn nhớ nổi Cô gái ngày xưa tóc thề bối rối Giờ chẳng dịu dàng với tóc ngắn con trai. Nhiều đêm giật mình nhớ tóc xoã bờ vai Nhớ bàn tay ai rụt rè thầm nhẹ vuốt Tóc thề ngoan hiền chỉ còn là mộng ước Liệu anh có còn thương tóc ngắn bơ vơ? Tóc ngắn ngang tàng vẫn yêu những vần thơ Vẫn khắc khoải trước những điều ngang trái Không đánh mất mình trước bao nhiêu thay đổi Chỉ đánh mất tóc thề - xin tìm lại giùm em. Tóc ngắn bây giờ... Tóc ngắn ấy là em ! Ngày 26.7.2007 |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Aug 8 2010, 11:36 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bài thứ bảy, tặng Hạnh Ly: SỰ LẮT LẺO TRONG MỘT BÀI THƠ... Tôi chợt nhớ đến một câu nói của ai đó – “Thơ hay không cứ viết dài…”. Cảm nhận đó thật đúng khi tôi đọc được bài thơ lục bát “Lắt lẻo” của Hạnh Ly, một cây bút không chuyên đang sống ở Thái Bình. Bài thơ chỉ có 9 câu và tưởng chừng như chỉ nói bâng quơ về gió, về lá, về giọt sương…mà tác giả cảm nhận được bằng trực giác trên đời: “Lắt lẻo, lắt lẻo lá ơi Còn dư chút gió để tôi cất giùm Kẻo rơi chiếc lá cuối cùng Mùa đi, bỏ lại nhớ nhung bên đường Lắt lẻo, lắt lẻo giọt sương Chênh vênh giăng sợi nắng vương lững lờ Tôi như con nhện dại khờ Muốn rung tơ, sợ hững hờ sương rơi…” Hãy khoan nói về mục tiêu chính mà tác giả bài thơ muốn hướng tới, hãy thư thả đọc và ngẫm mà xem, mỗi khổ thơ lục bát nói trên nghe thật gợi mở, thật sống động; Tả cảnh mà cảnh lại thật chông chênh… Lá thì “lắt lẻo” giống như cái sự già nua của đời người đang chực chờ để bay nốt “về trời”, nhưng cũng lại nhẹ như không ấy: “Kẻo rơi chiếc lá cuối cùng Mùa đi, bỏ lại nhớ nhung bên đường” Nói về sự rơi của chiếc lá thì nhiều thi sĩ đã từng lưu luyến và thả bút, thả hồn…nhưng với sự rơi “lắt lẻo” của chiếc lá mà Hạnh Ly đã gợi mở được đến như thế thì quả là ấn tượng ! Lại nối tiếp về sự “lắt lẻo”, ở khổ thơ tiếp theo, thoạt nghe, những tưởng tác giả cũng chỉ là tả cảnh, tả về một giọt sương mai sắp tan, sắp rơi…trong một ban mai thật tĩnh lặng; Tuy nhiên, sự “lắt lẻo”, sự chông chênh… này lại khiến ta có một liên tưởng hoàn toàn khác; Trong đời người ai chẳng một lần không nhìn thấy giọt sương chông chênh trên cành lá vào một buổi ban mai đẹp trời; Nhưng cái bất ngờ ở đây là tác giả đã cho ta thấy rõ hơn sự “chông chênh” của giọt sương khi giăng trên những sợi tơ vốn đã rất “mỏng manh” của loài nhện và chính hình ảnh này đã đẩy cảm giác chông chênh của người đọc vượt lên một mức cao hơn và cho ta thấy rõ hơn cái “lắt lẻo” của giọt sương mai mong manh dễ vỡ biết nhường nào ! Tất nhiên, không có sự mô tả, gợi mở nào của tác giả lại chỉ là để “chơi”; Mọi cái “lắt lẻo”, “chông chênh” nói trên đều gắn liền với tâm trạng của một người con gái đang yêu nhưng cũng đang cảm nhận thấy rất rõ một cái gì đó đang rất mong manh, đang rất “lắt lẻo” của tình yêu và hình như nó cũng đang chực “tan vỡ” mà nàng thì lại đang cố sức níu giữ, để cho tình yêu mãi mãi đẹp long lanh như giọt sương pha lê vậy !… Hóa ra nhà thơ và bài thơ đang muốn nói về những trắc ẩn, những chông chênh trong tình yêu… Và ta chợt nhận ra cái hay của bài thơ là tác giả đã biết bất ngờ kết bằng một câu thơ bỏ lửng -“Lắt lẻo, lắt lẻo tình ơi…” khiến cho người đọc có chút cảm giác hẫng hụt, bùi ngùi… nhưng khi ngẫm lại thì lại thấy thật có lý. Tình yêu là vậy, luôn không thể đo lường trước được những kết cục của nó và cũng chính vì vậy, từ ngàn đời nay tình yêu luôn như một “ma lực” cuốn hút những người con gái, con trai tìm đến với nhau, khám phá nhau ? Thơ tiếp lời và chỉ nói hộ cho họ mà thôi ! Mượn thơ để nói về tâm trạng là một cách viết không lạ, nhưng chỉ một câu kết lửng lơ và có phần “lắt lẻo” ấy hóa ra lại nói được thật đầy đủ điều cần nói của bài thơ và của tác giả; Rõ ràng đây không chỉ là bài thơ tả cảnh, mặc dù bút pháp tả cảnh như nói ở trên là không hề “thấp tay” ! Chính câu kết của bài thơ đã để lại ấn tượng cho người đọc nói chung và cá nhân tôi nói riêng ! Xin cảm ơn tác giả ! Mời các bạn đọc lại dầy đủ bài thơ “lắt lẻo” dưới đây của cây bút không chuyên Hạn Ly để thấy trong những tâm hồn không chuyên nhưng lại có những các xử lý thật sâu sắc và rất “chuyên”, không thể không ngưỡng mộ ! Hà Nôi, ngày 8.8.2010 Kiều Anhh Hương LẮT LẺO Hạnh Ly Lắt lẻo, lắt lẻo lá ơi Còn dư chút gió để tôi cất giùm Kẻo rơi chiếc lá cuối cùng Mùa đi, bỏ lại nhớ nhung bên đường Lắt lẻo, lắt lẻo giọt sương Chênh vênh giăng sợi nắng vương lững lờ Tôi như con nhện dại khờ Muốn rung tơ, sợ hững hờ sương rơi Lắt lẻo, lắt lẻo tình ơi… |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Aug 11 2010, 04:02 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bài thứ tám, tặng Hương Nhu:
YÊU LÀ PHẢI “DÒ XÉT” Lần theo bước chân của tác giả huongnhu trên “Thi viện” - một trang web đúng như tên gọi của nó, chỉ toàn thơ với thơ… và ở đây tôi đã bắt gặp một bài thơ khá hay của tác giả huongnhu có tựa đề “Dò xét”. Thoạt đầu cũng chỉ là sự tò mò bởi một cái tên nick (huongnhu) nghe “vừa lạ vừa quen”… Vì cái tên không bỏ dấu nên chẳng biết đọc thế nào cho chính xác; Vì vậy tôi luận: chắc chắn chỉ có thể là Hương Nhu (chứ không phải Hương Như…) vì hương nhu là tên một loại cây thuốc quí của Việt Nam (có tên khoa học: Ocimum gratissmum Linn). Các cụ nhà ta xưa nay vẫn thế, hay lấy lên các loài hoa đẹp, các loài cây cỏ quí hiếm để đặt tên cho con cái mình…. Âu cũng là sự thường tình bởi ai mà chả mong cho con cháu mình mai sau lớn lên, khỏe đẹp, thành đạt… xứng danh với cái tên gọi ấy… Nhưng mà cũng khổ thế đấy, khi ngôn ngữ Việt không bỏ dấu thì khác nào đánh đố con người ta; Chả trách ngày xưa Cụ Hồ gọi “Nhà máy cơ khí Gia Lâm” thành “Nhà mày có khỉ già lắm” ? Câu chuyện này là có thật và đã một phen làm cho các vị lãnh đạo của nhà máy lúng túng, không hiểu “mô tê răng rứa” gì cả; Hóa ra chỉ là sự nhắc khéo của Cụ Hồ về việc “cần phải giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” thôi ! Tôi nhắc lại chuyện vui này không nhằm “học đòi” theo Cụ… mà đơn giản muốn xướng tên tác giả cho nó chính xác. “Kích” tiếp vào bản đăng ký để tìm hiểu thêm, tôi biết được tên đầy đủ của tác giả là lehuongnhu. Chắc chắn rồi, chị tên là Lê Hương Nhu, một loài thuốc quí, có vị cay, vị đắng và cũng có cả vị ngọt… Thế thì quí hóa quá còn gì, nhất là trong thơ mà hội đủ tất cả các vị như thế thì đọc thơ của chị chắc cũng bổ ích lắm lắm ! Tạm yên tâm với tên gọi, tôi bắt đầu lục tung cái “lều thơ” của chị để xem thơ phú ra sao ? Ôi, thì ra nó cũng đã đầy ắp… với rất “nhiều ngăn”… mà nếu chỉ đọc lướt thôi chắc cũng phải mất cả vài ngày… thán phục, thán phục quá ! Nhưng không sao, với tiêu chí “đãi cát tìm vàng”, tôi quyết không bỏ sót bài nào và bất ngờ, tôi đã gặp được bài thơ nói trên – bài thơ “dò xét”. Lạ thật, lại nữa, một cái tên, cái tên thoạt nghe thật buồn cười, cứ như nhà thơ cũng hành nghề thám tử vậy ! Tôi thích thú đọc: “Ngắm nhìn bầu trời lồng lộng. Thênh thang biết mấy cho vừa. Dường như sắp đổ cơn mưa. Nên nắng vàng đi đâu vắng. Dòng sông sao dài hun hút. Lẻ loi bóng dáng con đò. Cụm lục bình trôi lạc lõng. Bơ vơ sắc trắng cánh cò...” Mới đọc qua, thoạt nghĩ – đây là một bài thơ tả cảnh. Hai khổ thơ cũng khá nhuyễn. Chắc tác giả đang đi tìm cây thuốc và đang ngóng trời, ngóng đất xem sao nên mới biết “Dường như sắp đổ cơn mưa” ? Hay chị đang đứng ở lưng chừng non (đi hái thuốc mà) nên mới nhìn tỏ: “Dòng sông sao dài hun hút” và cũng thật tĩnh lặng khiến lòng người cũng đơn côi theo “Lẻ loi bóng dáng con đò” rồi tự nhận thấy “Bơ vơ sắc trắng cánh cò...”?... Nhưng không ! Khi đọc đến khổ thơ cuối, người yêu thơ mới chợt vỡ lẽ: “Em như con chim sẻ nhỏ Nhìn đâu cũng thấy mịt mờ Ngỡ ngàng vỗ đôi cánh mỏng Biết tìm đâu một chốn chờ... “ Hóa ra bài thơ không hề đơn giản chút nào và cũng không đơn thuần chỉ là tả cảnh; Bài thơ như muốn chuyển tải nỗi lòng của tác giả (hay ai đó?) đang ngập tràn bao điều tâm sự muốn giãi bày… ? Thật tiếc là tôi không hề biết tí gì về tác giả. Nếu biết thì chắc chắn tôi đã có thể cắt nghĩa ngay tại sao ? Một bài thơ hay, nhưng nếu biết được cội nguồn xuất sứ của nó thì nhiều khi “mức độ hay” có thể nhân lên nhiều lần. Thôi đành võ đoán vậy và nói như ai đó, thử khả năng “thẩm định thơ” của mình ra sao ? Tôi đọc tiếp: “Tình anh có như trời rộng. Có nhiều như nước trên sông. Có như trùng khơi bí hiểm Có là vàng nắng mênh mông”. Đến đây thì đã hé lộ, chắc chắn rồi, cô gái đang yêu, chính xác hơn, đang trong thời kỳ tìm hiểu; Chàng trai đã ngỏ lời, đã tỏ tình, nhưng nàng thì vẫn còn băn khoăn lắm… Nàng đang “dò xét” xem có phải chàng trai này thuộc diện “đa tình, đa đoan” không ? Chẳng biết có đáng tin cậy để trao tình cho chàng không ? Hay chàng chỉ ngỏ lời rồi để đó, còn nhiều phương trời khác, nhiều mối tình khác cũng đang đợi chàng: “Tình anh như trời rộng/Có nhiều như nước mênh mông…”. Nhưng điều quan trọng hơn là “Có như trùng khơi bí hiểm” không ? Bởi nếu là vậy thì thôi rồi, sẽ công cốc như : “…vàng nắng mênh mông” rồi cũng bỏ đi thôi, bởi vì em chỉ là cô thôn nữ, chỉ là “con chim sẻ nhỏ” nên “Nhìn đâu cũng thấy mịt mờ” nên tội lắm anh ơi, nếu không “dò xét”, tìm hiểu thật kỹ thì hạnh phúc khó toàn vẹn lắm. Khi ấy lại phải chia tay, thật đau lòng; Với chàng thì không sao nhưng với nàng thì: “Ngỡ ngàng vỗ đôi cánh mỏng/Biết tìm đâu một chốn chờ…” Lẽ đời vốn vậy, xưa nay con gái vẫn chịu nhiều phần thiệt hơn ! Và tôi hoàn toàn chia sẻ với Hương Nhu, dù gì thì cùng phải “dò xét” thật kỹ, tìm hiểu thật kỹ trước khi chấp nhận một tình yêu ! Như vậy đã rõ, bài thơ không hề đơn giản và cũng không đơn thuần chỉ là tả cảnh; Bài thơ muốn chuyển tải nỗi lòng của tác giả về điều day dứt còn nghi ngại trước sự ngỏ lời của người yêu… Đúng là một bài thơ hay nhưng không dễ nhận ra ngay ! Cảm ơn tác giả bài thơ ! Sau đây mời các bạn đọc lại đầy đủ bài thơ này để chia sẻ với tác giả bài thơ và tác giả bài bình. Chơi thơ sẽ thú vị hơn nhiều khi cùng nhau “mổ xẻ” thành công một tác phẩm mà mình yêu thích ! Hải Phòng, ngày 11.8.2010 Kiều Anh Hương Bài thơ: DÒ XÉT ! Tác giả:Huongnhu Ngắm nhìn bầu trời lồng lộng. Thênh thang biết mấy cho vừa. Dường như sắp đổ cơn mưa. Nên nắng vàng đi đâu vắng. Dòng sông sao dài hun hút. Lẻ loi bóng dáng con đò. Cụm lục bình trôi lạc lõng. Bơ vơ sắc trắng cánh cò. Tình anh có như trời rộng. Có nhiều như nước trên sông. Có như trùng khơi bí hiểm Có là vàng nắng mênh mông. Em như con chim sẻ nhỏ. Nhìn đâu cũng thấy mịt mờ. Ngỡ ngàng vỗ đôi cánh mỏng. Biết tìm đâu một chốn chờ... Ngày 2.8.2010 Tái bút: Cạnh nhà tôi cũng có một chị tên là Hương Nhu… Chị là dược sĩ hay cười, ít nói… Tôi chợt giật mình, hay cái nick này đích thị là của chị ấy; Nhưng xem kỹ, hóa ra không phải, cái cô Hương Nhu này ở tận trong thành phố Hồ Chí Minh cơ… Vả lại còn hành nghề “buôn bom!” nữa, sợ quá ! |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Aug 14 2010, 02:10 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bài thứ chín, tặng Dạ Hương: VONG HỒN… Tôi gia nhập “Thi viện” chưa lâu và cũng phải nói thật, chưa thể đọc hết, điểm hết từng khuôn mặt, từng tác giả trong ngôi nhà Thi viên vô cùng thân yêu, nhưng, như một sự hữu tình, Dạ Hương là tác giả mà tôi đã đọc nhiều nhất và cũng phải nói thật, thơ dạ Hương viết khá hay và có hồn; Chẳng cần lục lọi bản “trích ngang” của tác giả, chỉ cần đọc qua mươi bài thôi là ta có thể nhận diện: đây là một nữ y tá nhưng lại có tâm hồn cao thượng của một thi sĩ… Vì cuộc sống mưu sinh hay vì bất kỳ điều gì đi nữa thì trong thơ của chị luôn hiện hữu một trái tim nhân ái, đang nguyện dâng hiến tất cả tuổi xuân của mình cho bao người bệnh, bao cảnh đời khốn khó mà chị đã gặp và phục vụ… Thơ Dạ Hương khiến người ta dễ cảm mến có lẽ cũng bởi vậy ! Không phải nhọc nhằn lắm tôi cũng có thể tìm và nhặt ra chi ít cả chục bài thơ hay của chị để mà bình, mà khen. Ví như các bài mà Dạ Hương mới gửi lên Thi viện gần đây: “Một người chết”, “Ngẫm nghĩ”, “Đồng chiều” hay những bài chị đã gửi lên từ lâu như: “Tấm ảnh”, “Mái nhà và cơn bão”, “Gửi người quan họ”… Nét nổi bật nhất trong thơ của Dạ Hương là luôn thấm đẫm tình người… Bài thơ tôi chọn ra để bình – bài thơ “Nhớ em Đỏ” có lẽ là một bài thơ tiêu biểu nhất về tình người trong hồn thơ của chị. “Hơn chục năm rồi, em Đỏ Không về gặp chị trong mơ Mỗi người trong nhà duy nhất Một lần thấy em, bất ngờ…” Đọc bài thơ này, ta không dễ hiểu ngay, nếu ta không phải đôi ba lần đăm chiêu, suy nghĩ; Vâng, vì tôi đã đọc nó nhiều lần và tìm hiểu khá kỹ nên tôi có thể nói ngay, đây là bài thơ tưởng nhớ về một vong hồn em bé đã mất khi còn rất nhỏ, đó là vong hồn em Đỏ, người em ruột xấu số của tác giả. Dĩ nhiên, đã là thành viên trong nhà, một khi ai đó đã đi xa đều để lại nhớ thương vô hạn cho người đang sống; Ông bà già thì đã đánh, nó là qui luật, nhưng với những người chết trẻ thì thật là buồn và thương xót. Vì vậy sự ra đi của em Đỏ đã để lại muôn vàn tình thương cảm của mọi thành viên trong gia đình, âu cũng là việc không có gì phải lạ ! Nhưng ở đây ta đang nói về thơ; Xúc động thì có thể thốt nên lời, nên thơ, nhưng chỉ là những giấc mơ xa ngái, lâu lắm rồi về vong hồn em Đỏ mà Dạ Hương cũng thốt lên được thành thơ thì phải nói, trong con người đó, trái tim nhạy cảm biết bao nhiêu… Không biết Dạ Hương nói có đúng không, hay là điều tâm linh có thật ? Em Đỏ đã ra đi mãi mãi và bằng lòng với số phận của mình, trở thành thiên thần nhỏ hộ mệnh cho cả gia đình chị nên chẳng bao giờ em lại về “quấy nhiễu” mọi người. Từ ngày em ra đi, rất thanh thản, em chỉ quay về gặp mỗi người trong gia đình chị có… một lần (trong giấc mơ) và như là một sự chào hỏi, thông báo về sự hiện diện có thật trong chốn hư vô của em: “Mỗi người trong nhà duy nhất/Một lần thấy em,bất ngờ..” và chị kể lại thật rành rọt: “Cha kể em nằm quấn tã Vừa lăn vừa khóc, bám chân Mẹ kể em ngồi im lặng Mắt buồn nhìn mẹ chăm chăm Chị Quỳnh,Cù Giang loáng thoáng Gặp em chưa rõ sự tình Kể lại cùng nhau thổn thức Thương em lắm, chị đinh ninh Em khóc, bò, với tay chị Chị gắng mãi chẳng tới em Gác xép, Quỳnh bên đọc báo Cù Giang học thi tận đêm Năm ngoái anh rể về ngủ Em núp góc nhà cười trêu Lục sục cả đêm, hỏi chị Chị cười:"em Đỏ, ai đâu !" Rõ, cứ như là em Đỏ vẫn còn hiện hữu trên đời. Thương quá đi thôi ! “Sinh ra em chưa kịp khóc/Mẹ mình khuyết một lời ru…” Thực tình, đọc những dòng thơ này, tim tôi như se lại… Cảm ơn thi sĩ, bài thơ thật chan chứa tình người ! Và chính thi sĩ chứ không ai khác đã thay mặt cuộc đời để nói với hương hồn của thế giới bên kia rằng: Người mất, nhưng vong hồn không bao giờ mất. Em Đỏ vẫn ngày ngày hiện diện trong tình cảm của ông bà, cha mẹ, các chị, các anh: “Chị biết hàng ngày em vẫn Nhà mình quét dọn, trông nom Trên phản em ngồi chải tóc”… Còn em Đỏ thì vẫn thế, quyết như thiên thần vậy, rất gần mà rất xa, rất thương mà rất cẩn trọng, không bao giờ làm khổ hoặc tự khơi gợi lại nỗi nhớ bi thương ngày nào… Vậy nên đã “Không gặp chị thêm một lần...???” Tuy nhiên, nỗi nhớ vẫn là nỗi nhớ, mỗi năm có một cái giỗ cho một người đã khuất; Em Đỏ cũng vậy. Còn chị Dạ Hương của em thì không bao giờ quên được, dẫu thời gian cứ lặng lẽ trôi và chị nhẩm tính: “Em giờ thêm hai tên nữa Hai cháu gọi em là "dì" Một cháu chào em bằng "bác" Em đã hăm tám còn chi..” Chao ôi, hãy thử nghĩ mà xem, nếu không có “sự cố”, không có sự mất mát lớn lao này thì năm nay em Đỏ của chị đã là 28 tuổi rồi và dĩ nhiên, đã có biết bao nhiêu hạnh phúc sẽ đến với em, một tình yêu đôi lứa, một nụ hôn đầu, một chàng “hoàng tử” nào nhỉ sẽ là em rể của chị… Chao ôi, nước mắt chị, không cả nước mắt của tôi nữa cứ nghĩ đến là chảy dài ra, không cầm được ! Như thế đấy các bạn, hạnh phúc không có nghĩa là trên đời này bạn cần phải có tất cả. Hạnh phúc đôi khi cũng cần được đối trọng bằng những mất mát đau thương… Có như vậy thì mình mới thấy cuộc đời này đáng yêu, đáng sống biết bao nhiêu ! Đến như một linh hồn còn biết giành cho nhau điều tốt đẹp nhất thì cắc cớ gì mà chúng ta không trải hết lòng, không chia sẻ và vị tha cho nhau… Tất cả những điều tôi nói trên, tất cả những gì mà bài thơ Dạ Hương đã viết chỉ có thể biểu đạt được bằng thơ và duy nhất bằng thơ mà thôi ! Sức lay động của thơ quả là không thể coi thường ! Hỡi các nhà thơ, chúng ta kính trọng họ, nếu họ thay mặt ta nói lên được những điều hết sức bình dị và lớn lao đó… Cảm ơn Dạ Hương… Hải Phòng, ngày 12.8.2010 Kiều Anh Hương NHỚ EM ĐỎ Tác giả: Dạ Hương Hơn chục năm rồi,em Đỏ Không về gặp chị trong mơ Mỗi người trong nhà duy nhất Một lần thấy em,bất ngờ Cha kể em nằm quấn tã Vừa lăn vừa khóc,bám chân Mẹ kể em ngồi im lặng Mắt buồn nhìn mẹ chăm chăm Chị Quỳnh,Cù Giang loáng thoáng Gặp em chưa rõ sự tình Kể lại cùng nhau thổn thức Thương em lắm,chị đinh ninh Em khóc,bò,với tay chị Chị gắng mãi chẳng tới em Gác xép,Quỳnh bên đọc báo Cù Giang học thi tận đêm Năm ngoái anh rể về ngủ Em núp góc nhà cười trêu Lục sục cả đêm, hỏi chị Chị cười:"em Đỏ, ai đâu!" Sinh ra em chưa kịp khóc Mẹ mình khuyết một lời ru Ước nguyện mẹ cha sinh bốn Nỗi em khắc khoải đến giờ Hai tuổi thôi,chị vẫn nhớ Ngày đưa em lặng lẽ buồn Hồng Nhi tên em, ông đặt Chị gọi "em Đỏ" thương hơn Em giờ thêm hai tên nữa Hai cháu gọi em là "dì" Một cháu chào em bằng "bác" Em đã hăm tám còn chi Thằng cu Vinh "còi" nhà chị Ẩn tuổi dì đấy, em ơi "Con Heo Tai Xanh của mẹ!" Gọi con, nhớ em nhất đời Chị biết hàng ngày em vẫn Nhà mình quét dọn, trông nom Trên phản em ngồi chải tóc Không gặp chị thêm một lần...??? Thái bằng-Đồng Tân-Ứng hoà Đêm.3/8/2010 |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Aug 31 2010, 07:09 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
![]() ![]() Bà i thứ mưá»i : Tặng Nguyá»…n Äăng Thuyết CHỢ NGƯỜI… Cách đây chừng hai chục năm hÆ¡n.., chợ ngưá»i đã xuất hiện ở Hà Ná»™i. Ngà y ấy cÆ¡ chế thị trưá»ng má»›i mon men “thá»i mở cá»a†nên đã có không Ãt những Ä‘iá»u thị phi. Dá»… hiểu thôi, bởi ngưá»i ta đã quen sống trong bao cấp quá lâu rồi; Äạo đức má»™t thá»i cá»§a chá»§ nghÄ©a xã há»™i không thể phá»§ nháºn đã ăn sâu và o trong tim, và o óc má»—i ngưá»i dân miá»n Bắc Việt Nam. Ngà y ấy, đến bác xÃch lô cÅ©ng tháºt khó khăn lắm má»›i tìm được khách Ä‘i, bởi ngưá»i ta Ä‘á»u nghÄ© rằng ngồi trên xe để má»™t bác xÃch lô (Ä‘a phần đã có tuổi) chở là mình đã “bóc lá»™tâ€, tháºm chà là không có “nhân tÃnhâ€â€¦ Nhưng cuá»™c sống như dòng sông mùa lÅ© vẫn cứ tuôn chảy; những khái niệm vỠđạo đức xã há»™i cÅ©ng dần được rá»™ng mở và được hiểu má»™t cách “thoáng†hÆ¡n khi mà qui luáºt “cung – cầu†đã bắt đầu được xã há»™i chấp nháºn và buá»™c phải chấp nháºn, nhất là trong cÆ¡ chế thị trưá»ng ! Nhìn lại má»™t chặng đưá»ng , tuy chưa dà i cá»§a quá trình đổi má»›i, phải nói rằng tất cả chúng ta tháºt sá»± vui mừng trước những chuyển động tÃch cá»±c cá»§a đất nước… Nhưng đó là cuá»™c sống, là đá»i… Còn bây giá» tôi Ä‘ang nói, Ä‘ang viết vá» thÆ¡ cÆ¡ mà ; Cá»› sao lại sa đà đến vây ? Nhưng không, tôi Ä‘ang nói vá» thÆ¡ đấy. Bà i thÆ¡ tôi Ä‘ang nói có liên quan đến chợ ngưá»i tháºt. Tôi bất ngá» gặp được tác giả Nguyá»…n Äăng Thuyết trong má»™t kỳ “á»p-ẹp†mùa ngâu 2010 và tháºt sá»± có cảm tình vá»›i anh, đặc biệt khi lục tung ngôi nhà thÆ¡ cá»§a anh trong Thi viện. Quả là “hữu duyên thiên lý năng tương ngá»™â€, tôi đã không phải thất vá»ng khi dá»… dà ng tìm thấy rất nhiá»u bà i thÆ¡ hay cá»§a anh trên diá»…n đà n nà y. Tôi cÅ©ng rất thÃch bà i thÆ¡ “Phố là ng†cá»§a anh nhưng chợt nghÄ©; thôi hãy để dà nh; bây giá» phải Ä‘i chợ đã. Chợ ngưá»i cÆ¡ mà , may ra mình có thể kiếm được ngưá»i giúp việc “sá»a bông†và “chuyện bếp núc†cho văn chương sắp được xuất bản. He, kể cÅ©ng khoái… Trở lại vá»›i bà i thÆ¡ “chợ ngưá»i†tôi lại thoáng buồn, dẫu vẫn biết cÆ¡ chế thị trưá»ng là váºy, nhưng sao mà không xót xa cho những pháºn ngưá»i khi mà : “Chợ gì ? Chẳng thịt chẳng rau Äầu đưá»ng góc phố Má»™t mầu áo quê Tám phương lÅ© lượt kéo vá» Bán thân gán sức nặng ná» tá»›i khuya…†Không cần “vòng vo tam quốcâ€, chợ quê như má»™t bức tranh “tả thá»±c†đến ná»—i Ä‘á»c lên là nó đã dá»™i thẳng ngay và o tim. Äau ! Ở Hà Ná»™i, bây giá» ngưá»i ta hay dùng chữ “nhà quê†lắm. Chắc chắn không phải là tất cả, nhưng nhiá»u. Tá»· như: bá»n nhà quê, thằng nhà quê, mấy chị nhà quê… Tôi biết những từ đó dẫu chỉ là những khẩu ngữ “bình dân†thôi, chứ ngưá»i ta cÅ©ng chẳng có ý “miệt thị†gì to tát lắm đâu. Nhưng nhiá»u khi nghÄ© mà buồn, bởi chÃnh những ngưá»i hay dùng từ “nhà quê†đó có khi cÅ©ng vừa chân ướt chân ráo ở nhà quê ra tỉnh thôi ! Tháºt là kệch cỡm ! Có má»™t lần tôi lái xe ôtô và o má»™t phố nhỠở Hà Ná»™i; đưá»ng tắc, tôi tÃnh mở cá»a xe ra để ngó xem có cách nà o quay đầu xe và “chuá»™t rút†được không ? Nhưng vừa má»›i hé cá»a đã nghe má»™t tiếng quát: “Thằng nhà quê kia ! Coi chừng !â€. Tôi chưa kịp định thần thì thấy má»™t xe máy “ba bét nhè†không phanh cứ lùi lÅ©i vút qua, sát sạt; Ngưá»i lái là má»™t cáºu bé “mÅ©i vắt chưa hết sá»a†nhem nhuốc dầu mỡ. Thì ra cáºu ta thấy biển số xe cá»§a tôi là biển ngoại tỉnh (16 LD….) nên cáºu ấy nghÄ© tôi là ngưá»i Hải Phòng, là “thằng nhà quê ra tỉnh†nên to tiếng để “át vÃaâ€â€¦ Nhưng không, tôi biết, cáºu ta cÅ©ng chẳng có ý gì đâu, chỉ tại xe máy cà khổ cá»§a cáºu ta “không chuông, không phanh, không gác bà ga..†nên phải thét lên tháºt to kẻo lại… CÅ©ng may tôi kịp đóng cá»a xe lại. NghÄ© vừa tức, vừa buồn cưá»i… Tôi cÅ©ng vốn là “dân nhà quê†ra tỉnh ! Những ngà y đầu má»›i ra nghe hai từ đó cÅ©ng “tức ngá»±c†lắm, nhưng nghe mãi rá»—i cÅ©ng thà nh quen và nhiá»u khi chÃnh mình cÅ©ng bị “lây†dùng như há». Còn nhá»›, ngà y ông cụ nhà tôi còn sống, trong má»™t lần nói chuyện, tôi trót dùng chữ “nhà quê†đã bị cụ cho má»™t “chưởng†tÆ¡i bá»i vỠđạo đức văn hóa nà y ná»â€¦ Cụ còn nói: “nhà quê†là từ dùng để miệt thị những ngưá»i nghèo hèn ở chốn quê; Con phải dùng chữ “nông dân†hoặc “nông thônâ€, “ngưá»i nông dân†hay “ngưá»i nông thôn†thế má»›i đúng, thế má»›i là có văn hóa… Nhá» váºy, tôi đã bỠđược cụm từ không đẹp nà y. Thì ra văn hóa cÅ©ng phải há»c, cÅ©ng phải tu rèn, chỉnh chu lắm má»›i có được ! Vì váºy, khi Ä‘á»c bà i thÆ¡ “Chợ là ng†cá»§a tác giả Nguyá»…n Äăng Thuyết tôi thá»±c sá»± xúc động và sẻ chia vá»›i bao cảnh Ä‘á»i Ä‘ang khốn khó ở chợ ngưá»i. “Tha hương váºt vã khắp nÆ¡i Cổ cầy vai cuốc nổi trôi phố phưá»ng Vỉa hè ! Vất vưởng đêm trưá»ng Bóng loà lay lắt lỠđưá»ng sá»›m hôm...†Äã đà nh, “nghèo thì hènâ€, nhưng tôi tin những ngưá»i dám mang sức vóc cá»§a mình ra chợ để bán vì mưu sinh thì chắc chắn là không hèn bởi vì tôi biết trong số đó có rất nhiá»u những “sức ngưá»i†còn rất trẻ và không Ãt ngưá»i trong số hỠđã bán sức để kiếm tiá»n ăn, há»c và đã thà nh tà i, thà nh danh đấy thôi. Ngà y xưa khi ra Hà Ná»™i Ä‘i há»c, tôi cÅ©ng đã từng “đi kéo xe bò, cuốc đất là m thuê/Äêm vất vưởng ngá»§ vỉa hè…mÆ¡ má»™ng !…†(KAH), chỉ khác là ngà y ấy chưa có chợ ngưá»i; Nếu có chắc tôi cÅ©ng sẽ Ä‘em cái sức hèn cá»§a mình Ä‘i bán; Có cách nà o tốt hÆ¡n đâu khi mà “túi lá»§ng quanh năm má»™t kiếp Ä‘á»i†(KAH). Váºy thì: “Mồ hôi ! Từng vốc đầm đìa Äắng cay nhá» giá»t Nghiêng thìa cháo cÆ¡m…†Âu cÅ©ng là không còn con đưá»ng nà o khác. Nhưng nói gì thì nói, chợ ngưá»i ở ngoà i Ä‘á»i có thể là bình thưá»ng rồi, nhưng chợ ngưá»i và o trong thÆ¡ thì không còn bình thưá»ng nữa; Äá»c vẫn thấy cay cay đầu mÅ©i váºy ! Äau lắm ! Cảm Æ¡n Nguyá»…n Äăng Thuyết, anh đã dâng tặng cho thi đà n những vần thÆ¡ tháºt xúc động. Mà nói cho cùng, thÆ¡ là gạch nối giữa những tấm lòng. Nói váºy thì bà i thÆ¡ “chợ ngưá»i†cá»§a Nguyá»…n Äăng Thuyết có thể coi là má»™t thà nh công ! Mà thà nh công thì cÅ©ng có nghÄ©a là hay! Nguyá»…n đăng Thuyết có rất nhiá»u những bà i thÆ¡ hay và rất bình dị như váºy. Chẳng phải tìm kiếm đâu xa, các bạn hãy và o trang thÆ¡ trên “Thivien.net†là có thể tìm thấy. Còn bây giá», má»i các bạn Ä‘á»c lại bà i thÆ¡ “Chợ ngưá»i†cá»§a anh và cùng suy ngẫm ! Xin cảm Æ¡n tác giả và cảm Æ¡n các bạn Ä‘á»c đã quan tâm đến bà i viết nà y cá»§a tôi. Hãy chia sẻ vá»›i bao cảnh Ä‘á»i khốn khó và chia sẻ vá»›i tác giả ! Hải Phòng, ngà y 31.8.2010 Kiá»u Anh Hương CHỢ NGƯỜI Tác giả; Nguyá»…n Äăng Thuyết Chợ gì ? Chẳng thịt chẳng rau Äầu đưá»ng góc phố Má»™t mầu áo quê Tám phương lÅ© lượt kéo vá» Bán thân gán sức nặng ná» tá»›i khuya Mồ hôi ! Từng vốc đầm đìa Äắng cay nhá» giá»t Nghiêng thìa cháo cÆ¡m LÅ© lam khó nhá»c từng cÆ¡n Thấm ngưá»i bé há»ng tá»§i há»n trong tim Mưa giông bão giáºt trá»i tìm Sóng yên biển lặng ăn xin kiếp Ä‘á»i Tha hương váºt vã khắp nÆ¡i Cổ cầy vai cuốc nổi trôi phố phưá»ng Vỉa hè ! Vất vưởng đêm trưá»ng Bóng loà lay lắt lỠđưá»ng sá»›m hôm... |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Sep 8 2010, 01:06 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bà i thứ 11; Tặng Ãi Ly CÚI LẠY TÃŒNH NHÂN ! Tôi biết Ãi Ly cÅ©ng đã khá lâu, cách đây chừng 4, 5 năm gì đó và cÅ©ng đã được diện kiến “nà ng†má»™t lần. Äó là má»™t cô gái nhá» nhắn, có khuôn mặt rất thông minh và ánh mắt “ưa nhìnâ€; đặc biệt có cùng nghá» nghiệp vá»›i tôi – má»™t kỹ sư hóa há»c… Tôi biết Ãi Ly cÅ©ng giản đơn, vì chúng tôi cùng là những ngưá»i “chÆ¡i†trên mạng và cùng yêu thÆ¡, viết thÆ¡ trên “thotre.comâ€. Nhưng Ä‘iá»u khiến tôi gặp được Ãi Ly lại hoà n toà n khác và khá bất ngá», không nằm trong nằm trong dá»± kiến. Trong má»™t lần vô công tác Sà i Gòn, liên lạc qua Ä‘iện thoại, tôi được biết nhà cá»§a Ãi Ly ở rất gần nghÄ©a trang liệt sÄ© Mưá»i Tám Thôn Vưá»n Trầu, Hóc Môn – Cá»§ Chi; Tháºt hữu tình, đó là địa Ä‘iểm tôi thưá»ng ghé thăm má»—i lần vô Sà i Gòn để thắp nén nhang cho phần má»™ cá»§a thằng em tôi Ä‘ang nằm đó. Nó đã anh dÅ©ng hy sinh và o hồi 9 giá» sáng ngà y 30.4.1975 khi cùng đơn vị tiến và o giải phóng Thà nh Phố mang tên Bác. Nó đã hy sinh khi mà chỉ cách vá»›i thắng lợi hoà n toà n cá»§a đân tá»™c ta có… 3 giỠđồng hồ. Ôi, tháºt Ä‘au buồn và thương tiếc. Tháng 5, năm 1975 khi vô đến đến Sà i Gòn và biết tin em đã hy sinh, tôi đã viết trong nước mắt má»™t bà i thÆ¡ và mang ngay đến tòa soạn báo giải phóng nằm trên đưá»ng Äồng Khởi vá»›i hy vá»ng sẽ góp phần là m vợi Ä‘i ná»—i buồn Ä‘au cho em, cho chÃnh tôi và gia đình… Nhưng bà i thÆ¡ đã không được đăng; tôi cÅ©ng không hiểu vì sao ? Sau nà y tôi cố nhá»› để viết lại, nhưng chắc chắn không còn vẹn nguyên cái cảm xúc ngà y nà o, nhưng nó đã cắt nghÄ©a được vì sao không được đăng. Bà i sau nà y có tá»±a đỠ“Bà i thÆ¡ viết tặng em ngà y 30.4..â€, trong đó có Ä‘oạn: “Nhưng chiến thắng men say còn đó Nên bà i thÆ¡ ai đã vô tình Ném và o sá»t rác… Äể anh và em Cùng khắc khoải đợi chá» Từng ngà y, từng phút Bà i thÆ¡ in viết đỠtặng Em..†(Sau nà y khi tôi đưa bản thảo táºp thÆ¡ “Gặp lại tuổi 20†cho nhà xuất bản Há»™i Nhà Văn, nhà thÆ¡ Ngô Văn Phú biên táºp lại đã sá»a thà nh: “Nên bà i thÆ¡ ai đã vô tình/Ném và o quên lãn..†để nghe có vẻ má»m hÆ¡n và “thơ†hÆ¡n… Nhưng thá»±c tình mà nói, tôi vẫn muốn để nguyên như bản thảo ban đầu, bởi nó là tâm trạng tháºt cá»§a tôi…) Trở lại vá»›i câu chuyện thÆ¡ hôm nay, tôi tìm và gặp được Ãi Ly cÅ©ng nhá» cái “duyên†như váºy. Và còn nhá»› sau nà y nữa, đã có đôi lần tôi phải nhá» Ãi Ly và o nghÄ©a trang đó chụp há»™ tôi mấy bức hình vá» phần má»™ cá»§a các anh hùng liệt sÄ© và gá»i email ra cho tôi để tôi đưa lên… blog, minh há»a cho má»™t bà i thÆ¡ nhân ngà y 27.7 – ngà y thương binh liệt sĩ… DÄ© nhiên rồi, bây giá» chúng tôi là những bạn thÆ¡ thân thiết. Có lẽ vì báºn há»c và có lẽ cÅ©ng vì nhiá»u nguyên nhân khác nữa mà Ãi Ly viết cÅ©ng không quá nhiá»u thÆ¡ như các “nhà thÆ¡ blog†khác và thÆ¡ Ãi Ly cÅ©ng chưa đỠcáºp nhiá»u đến các “mảng, miếng†cá»§a cuá»™c sống hiện tại, chá»§ yếu là thÆ¡ viết vá» tình yêu, vá» những tình bạn chân thà nh và đượm chất lãng mạn cá»§a tuổi há»c trò vốn đã rất má»™ng mÆ¡. Nhưng bất chợt, trong topic má»›i “Cúi lạy tình nhân†cá»§a Ãi Ly trên “thÆ¡tre.com†tôi đã bắt gặp bà i thÆ¡ cùng tên viết cách đây chừng hai năm có dư rồi. Thoạt đầu thì tôi cÅ©ng không để ý lắm, vì thÆ¡ tình trên mạng nói như ai đó “nhiá»u hÆ¡n cả nấm sau mưaâ€. Nhưng hôm nay Ä‘á»c lại bà i thÆ¡ nà y thì tôi má»›i thấy “ngấmâ€, đặc biệt khi Ä‘á»c hết các bà i thÆ¡ cùng chá»§ đỠcá»§a Aà Ly nói vá» cuá»™c tình trắc trở mà cô Ä‘ang vô cùng Ä‘au khổ dằn vặt thì má»›i hiểu hết tâm trạng cá»§a ngưá»i viết. “Lạy anh, má»™t lạy đầu tiên Yêu thương chi đỠưu phiá»n trong nhau Hai lạy, mình cố quên mau Dặn lòng không khóc đớn Ä‘au qua rồi Äừng vì tôn giáo chia phôi Lạy anh ba lạy… đà nh thôi khóc thầmâ€.. Ở cuối bà i thÆ¡ Ãi Ly còn không quên ghi chú rằng “tôn giáo không ngăn cản tình yêuâ€. dưá»ng như đó chỉ là má»™t câu nói suông, nó ko có tháºt. Äã bao nhiêu ngưá»i phải rá»i xa nhau vì hai chữ “tôn giáo†ấy. Và phải chăng, tôi là má»™t trong số đó. Thá»±c ra thì tác giả không cần phải chú thÃch gì thêm thì ngưá»i Ä‘á»c cÅ©ng sẽ hiểu ngay thôi. Chuyện Ä‘á»i Lương – Giáo không hiểu vì sao mà từ rất lâu rồi đã ngáng trở bao cuá»™c tình là có tháºt. Ãi Ly Æ¡i, không phải Chúa hay Pháºt đâu. Tình yêu vốn đâu có tôn giáo, chỉ có con ngưá»i, hay chÃnh xác hÆ¡n, nếu có cÅ©ng chỉ là do má»™t “thế lá»±c†nà o đó đã cố tình ngăn cách nhằm tạo ra sá»± mất Ä‘oà n kết trong cá»™ng đồng ngưá»i Việt Nam nói riêng và nhân loại nói chung mà thôi. Bà i thÆ¡ nghe tháºt buồn, tháºt tâm trạng phải không các bạn. Tôi dám chắc rằng, nếu không ở trong ná»—i niá»m đó, ở trong tâm trạng đó thì khó mà viết được những câu thÆ¡ như cứa và o lòng ngưá»i, Ä‘au hay đến váºy ! Hồi tôi má»›i từ quân ngÅ© phục viên vá» quê cha mẹ tôi cÅ©ng giục giã tôi dữ lắm vá» chuyện lấy vợ để ông bà sá»›m có cháu “đÃch tôn†mà bế, mà bồng. Thá»±c ra hồi đó tôi cÅ©ng đâu có ham lấy vợ, má»›i 24 tuổi đầu lại vừa “từ đại ngà n bước ra..â€, trong mình còn chất chứa biết bao thương tÃch cá»§a chiến tranh mà , kể cả chất độc mà u da cam nữa, chắc vẫn còn trong máu chứ bá»™ (tất nhiên rồi, hồi đó sao mà ý thức được việc nà y). Äà nh phải tuân lá»i các cụ và bắt đầu “chiến dịch†cưa cẩm, kén vợ. Các bạn gái cùng thá»i vá»›i tôi thì nhiá»u lắm, toà n con nhà có há»c lại “tà i sắc vẹn toà nâ€, nhưng than ôi, giá» thì Ä‘a phần đã yên bá» gia thất, hÆ¡n nữa há» bây giá» Ä‘á»u đã là kỹ sư, bác sĩ… còn mình thì… Tá»§i lắm, buồn lắm. Äà nh phải nhá» tá»›i cô em gái út mai mối. Lại cÅ©ng là chuyện lương-giáo ! Ngân, má»™t cô gái cùng thị xã há»c trên đứa em gái út tôi má»™t lá»›p, đã tốt nghiệp cấp 3 mà không thi đỗ đại há»c, ở nhà và cÅ©ng Ä‘ang bị gia đình o ép bắt phải lấy chồng…Hợp lúc quá còn gì ! Ngân đẹp lắm, con gái thiên chúa, ở thị xã, da trắng, tóc dà i lại có đôi mắt như Äức Mẹ, thì thôi rồi, ai gặp mà chả mê huống hồ gì tôi. Vừa ôn thi đại há»c, vừa qua lai cưa cẩm và i ba báºn, hình như Ngân cÅ©ng đã phải lòng tôi. Mà không phải lòng sao được, con gái quê tôi thá»i ấy trá»ng cái đầu hÆ¡n là hình thức, mà vá»›i tôi, khoe nhá» vá»›i các bạn má»™t tý nha, dân chuyên toán tỉnh, có giải miá»n Bắc thá»i đó thì cÅ©ng lừng danh lắm. Há»c sinh đà n em lá»›p lá»›p sau nà y Ä‘á»u được thầy cô nhắc đến mê lị (he, xấu hổ quá…!). Váºy nên Ngân không chịu tôi thì còn chịu ai. Cứ tưởng “bởâ€, thôi thì ngá» lá»i và cưới đại Ä‘i cho ông bà mừng rồi mình Ä‘i há»c thì cÅ©ng chả chết ai, tôi bèn liá»u lÄ©nh ngá» lá»i... Nhưng ôi thôi, nà ng rất buồn và cÅ©ng thản nhiên nói thẳng rằng ba mẹ nà ng không đồng ý vì chà ng là bên lương còn nà ng là bên giáo…? Tôi cá»± lại, anh lấy em chứ đâu phải ba mẹ em mà lo, mà sao em biết ba mẹ không đồng ý ? Hóa ra, từ khi tôi xuất hiện trong nhà nà ng, các camera đã theo sát và hiểu hết sá»± tình… Nhưng nguyên nhân sâu xa cÅ©ng không hẳn là váºy. Mãi sau nà y tôi má»›i biết, ba mẹ nà ng đã ướm cho nà ng má»™t anh “đi tây†vá» có cái xe favorit bóng lá»™n, hoà nh tráng và già u có lắm… Thôi thì con gái ham già u thì cÅ©ng dá»… thông cảm thôi (?!) Lúc đầu thì tôi cÅ©ng rất buồn, nhưng vá» sau thì lại vui. Äấy nhá, con đã cố gắng rồi, đám được được, ưng thì ngưá»i ta không chịu, lương giáo mà … Cha mẹ tôi cÅ©ng tiếc và thấy cÅ©ng không còn lý do gì nữa nên tạm “tha†và tôi may mắn vượt qua… Kể lại chuyện nà y là để chia sẻ vá»›i Ãi Ly mà thôi. Ngà y ấy, nếu tôi mà giá»i là m thÆ¡, nhất là viết được bà i thÆ¡ “cúi lạy tình nhân†như cá»§a Ãi Ly, biết đâu đến trước ba mẹ nà ng Ä‘á»c, ba mẹ nà ng sẽ rÆ¡i lệ mà phê duyệt chăng ? Nhưng không đâu, ý thức hệ tư tưởng khi đã găm sâu và o trong đầu ngưá»i ta thì khó mà thay đổi được lắm. Vì váºy, sau nà y Ä‘á»c sách, hay nghe kể chuyện mà thấy đôi nà o vượt qua được sóng gió cá»§a tôn giáo như thế nà y tôi phục lắm. Ãi Ly à , mà thôi cÅ©ng đừng buồn, đất còn rá»™ng mà trá»i vẫn còn cao xanh lắm, cháu cứ tha hồ mà đi, mà bay nhảy, không nhẽ dưới vòm trá»i nước nam nà y lại hết con trai đủ tiêu chuẩn cho cháu kén sao ? Chú không tin ! Vì váºy, chú cứ muốn Ä‘á»c chệch bà i thÆ¡ cá»§a cháu như sau: Lạy anh, má»™t lạy đầu tiên Yêu thương là để ta nghiá»n vì nhau Hai lạy, mình đừng quên mau Dặn lòng tất cả ná»—i Ä‘au qua rồi Äừng vì há»n giá»—i chia phôi Lạy anh ba lạy… mình thôi khóc nhè… He, he, hãy vững và ng lên ngưá»i bạn trẻ mến thương cá»§a tôi ! Mà chú cÅ©ng nói tháºt, nếu cả cái thà nh phố hoa lệ Sà i Gòn mà “chết hết†đà n ông rồi thì cháu mau ra Hà Ná»™i, chú sẽ cá» ngay má»™t đứa cháu bên ngoại, con bà chị cả, cháu cụ tổ ba Ä‘á»i há» Kiá»u nhà chú ra là m ứng cá» viên ngay ! Ô hay, không tin sao, chú đã kể cho nó nghe vá» cháu hết rồi, nó khoái lắm. Nó bảo, tá»™i chưa, báºn há»c hà nh, phấn đấu tiến, lùi… các loại sÄ© gì đó, bây giá» cÅ©ng giống như chú hồi má»›i Ä‘i bá»™ đội vỠấy mà , “mót†lấy vợ lắm, ha, ha… Hôm nà o ra Hà ná»™i, nhá»› alô cho chú nha ! Chúc cháu vui và cảm Æ¡n vá» má»™t bà i thÆ¡ hay cá»§a cháu ! Còn đây là bà i thÆ¡ chú viết tặng thằng em trai đã hy sinh, cháu hãy Ä‘á»c để tạm quên Ä‘i chuyện tình “lương – giáo†đau buồn kia. Chắc cháu cÅ©ng còn lưu mấy tấm hình chụp há»™ chú phải không ? Cảm Æ¡n cháu tháºt nhiá»u ! BÀI THÆ VIẾT TẶNG EM NGÀY 30-4-2000 Tặng Thá» Không thể cứ lặng im Sau tháng năm trôi Vết bá»ng thá»i gian còn đầy dấu sẹo Em ngã xuống đúng ngà y độc láºp. Khi triệu triệu ngưá»i hát khải hoà n ca .. Chen giữa Sà i Gòn đỠrá»±c cá» hoa Anh tìm đến má»™t toà soạn báo Vá»›i bà i thÆ¡ chia biệt xót xa Mong được sẻ chia cùng em và đồng đội Nhưng chiến thắng men say còn đó Nên bà i thÆ¡ ai đã vô tình Ném và o quên lãng Äể anh và Em Cùng khắc khoải đợi chá» Từng ngà y, từng phút Bà i thÆ¡ in viết đỠtặng Em Bà i thÆ¡ xưa Sẽ không bao giá» còn được lên khuôn Như Em đã ra Ä‘i Mãi không bao giá» trở lại Nhưng anh vẫn rất tin , rất tin Triệu triệu ngưá»i sẽ thấy Bóng Em vươn lên phÃa mặt trá»i Khi Sà i Gòn vừa thức dáºy Trong tiếng súng rá»n ba mươi tháng tư ! Em Æ¡i, Giây lát ấy .. Bóng Em còn hÆ¡n cả má»™t đà i thÆ¡ ! Kiá»u Anh Hương |
| Kiều Anh Hýõng |
Posted: Sep 8 2010, 01:09 AM
|
|
KIEU ANH HUONG Group: Thành viên tích cực Posts: 187 Member No.: 274 Joined: 31-December 09 |
Bà i thứ 12; Tặng Bùi Thị SÆ¡n Là LẼ CỦA TRÃI TIM Äã hÆ¡n tuần nay rồi tôi không và o mạng; Nếu có và o thì cÅ©ng chỉ tranh thá»§ post và i bà i thÆ¡ đã viết sẵn cho bạn bè Ä‘á»c chÆ¡i chứ không có thì giỠđể “la cà †và o mấy cái “lá»u†thi ca nà y nỠđể tìm kiếm những “ý ngá»c, lá»i và ng…†mà nhâm nhi… Các Cụ ngà y xưa thưá»ng bảo “yêu gì là khổ nấyâ€, suy cho cùng tháºt đúng. Trót yêu thÆ¡ và là m thÆ¡ nên má»™t ngà y không tìm Ä‘á»c được má»™t và i bà i thÆ¡ hay là cảm thấy thiêu thiếu má»™t cái gì đó. Hôm nay trở vá» ngôi nhà “thi viện†thấy có má»™t và i cái tên lạ ghé thăm trang thÆ¡ cá»§a mình; Tôi cungxcamr thấy rất vui và tò mò muốn xem há» là ai ? Khẩu khà ra sao ? Và thế là mình lại bắt đầu má»™t cuá»™c “đà o, đãi và ng†má»›i. Truy tìm gốc gác bắt đầu từ cái nick “buithison†và được biết bạn ấy tên là Bùi Thị SÆ¡n, ở Lai Châu. Nếu những gì tác giả đã khai trong thi viện là đúng thì mình có thể gá»i SÆ¡n bằng em. SÆ¡n còn kém mình những 7 tuổi cÆ¡ đấy, thế mà lá»i lẽ sao mà “già váºyâ€. Nhưng nếu Ä‘á»c kỹ thÆ¡ cá»§a SÆ¡n thì hình như lại hoà n toà n khác, nó trong trẻo như giá»t suối đầu nguồn và đắm thắm như má»™t bông hoa núi thá»±c sá»±. Äá»c topic “Lý lẽ cá»§a trái tim†cá»§a Bùi Thị SÆ¡n vá»›i 24 trang đầy đặn, mình thấy rất vui vì chá»§ nhà đã rất có duyên khi để lại nhiá»u bà i thÆ¡ khÆ¡i gợi cho bạn thÆ¡ hứng thú há»a theo, thà nh thá», mặc dù đã rất kiên nhẫn Ä‘á»c hết cả 24 trang, nhưng mình cÅ©ng chỉ nhặt ra được không nhiá»u những bà i thÆ¡ viết độc láºp (không đối qua, đối lại) cá»§a chá»§ nhà ; Trong đó mình rất thÃch 2 bà i thÆ¡ “Trăng và lục bát†và “Giáºn chồng ra võng nằm chÆ¡iâ€. Má»—i bà i có má»™t vẻ hay riêng, nhưng thÃch hÆ¡n cả vẫn là bà i “Trăng và lục bátâ€; Váºy nên hôm nay mình xin phép chá»§ nhà “nhấc vá» bên nà y†và bình chÆ¡i nhé. Trăng, má»™t chá»§ đỠvốn đã là rất “cũ†trong thÆ¡, nhưng tôi dám cam Ä‘oan rằng, ai đã trót “đa Ä‘oan†vá»›i thÆ¡ thì Ãt nhất trong Ä‘á»i cÅ©ng đã phải má»™t lần đối mặt vá»›i trăng và là m thÆ¡ vá» trăng ! Tôi thì có nhiá»u bà i thÆ¡ vá» trăng lắm, tá»· như: Trăng và em… cứ ngỡ quá cÅ© rồi Bao năm tháng thi nhân mòn nghiên bút Nhưng đêm nay, bá»—ng lạc và o mê tráºn Khi anh lại được gặp.. Trăng và Em… (Trong bà i “Trăng và em†đã in trong táºp thÆ¡ “Hà Ná»™i đêm bình yênâ€-NXB HNV, 2008) Hay: Trăng xưa hay là trăng nay CÅ©ng là trăng cá»§a tháng ngà y má»™ng mÆ¡ Em ngà y xưa, hay bây giá» CÅ©ng là em cá»§a ý thơ… rối lòng ! (Trong bà i “Trăng xưa và trăng nay†đã in trong táºp thÆ¡ “Ngưá»i đà n bà cá»§a tôiâ€-NXB HNV, 2010) Còn “lục bát†ư ? CÅ©ng là má»™t cái gì đó, nếu ta không gá»i nó là “thÆ¡ truyá»n thống†thì cÅ©ng có thể nói là rất “cổâ€. Lục bát có trong thi ca Việt Nam từ hà ng nghìn năm rồi ai mà chẳng biết, nó được truyá»n khẩu qua bao Ä‘á»i từ những bà i đồng dao cá»§a con trẻ đến những hò vè, đối đáp cá»§a nam thanh nữ tú trong các đêm “trăng thanh tát nước bên đình†hay trong những lá»i ru chan chứa tình mẹ bên nôi… (Chỉ tiếc rằng bây giá» nhiá»u bà mẹ trẻ không biết à ơi, ru con… Tháºt là thiệt thòi cho bao đứa cháu chắt sau nà y…). Nói là cổ, nhưng không bao giá» là cÅ©, đó là đặc Ä‘iểm cá»§a thÆ¡ lục bát. Bởi vì ngà y nà o, báo nà o, diá»…n đà n nà o cÅ©ng thưá»ng xuyên có thÆ¡ lục bát được in, được giá»›i thiệu... Vấn đỠlà có hay không, có được là m “má»›i†không lại phụ thuá»™c và o tà i nghệ cá»§a các nhà thÆ¡, cá»§a các tác giả… Trở lại vá»›i bà i thÆ¡ “Trăng và lục bát†cá»§a SÆ¡n, ta dá»… thấy tác giả đã biết khai thác má»™t chá»§ đỠrất cÅ© những đã biết là m má»›i, đã biết se duyên cho hai cá thể rất cÅ© để “nên vợ, nên chồng†tháºt xứng đôi và tạo ra má»™t sinh khà hoà n toà n má»›i. Có má»™t cái rất hay và cÅ©ng gần như là phát hiện cá»§a nhà thÆ¡ là hình như những bà i thÆ¡ viết vá» trăng theo thể lục bát bao giá» cÅ©ng dá»… thà nh công và hay hÆ¡n thể thÆ¡ khác. Và chÃnh tác giả đã biết váºn dụng thể thÆ¡ lục bát để nói vá» sá»± “cặp đôi†rất đẹp nà y: “Trăng và lục bát mê nhau Có gì đâu, có gì đâu...thế mà ... Ngưá»i Ä‘á»i chê gã trăng già Chê cô lục bát-đà n bà lẳng lÆ¡... “ Ừ thì “ai chê thì mặc, cứ chê/Äã yêu, ta phải tìm vá» vá»›i nhau…â€. Tôi thá»±c sá»± thÃch thú vá» sá»± lý giải trong sáng và tá»± nhiên cá»§a SÆ¡n “Có gì dâu, có gì đâu... thế mà …†CÅ©ng dá»… hiểu thôi, Bùi Thị SÆ¡n đã và đang sống gần như nÆ¡i chót cùng cá»§a miá»n Tây Bắc. Nhưng nếu không Ä‘á»c “trÃch ngang†lý lịch cá»§a chị thì cÅ©ng dá»… lầm vá»›i má»™t ngưá»i viết thÆ¡ vùng kinh bắc lắm bởi vì ngoà i sá»± trong trẻo, nó còn cá»±c kỳ sâu lắng: “Trăng già ăm ắp tứ thÆ¡ Lục bát say đắm ngẩn ngÆ¡ tối ngà y “ Bởi vì ngưá»i là m thÆ¡ mà không tìm được “tứ thơ†để triển khai thì tốt nhất là đừng viết, kẻo không lại biến thà nh má»™t sá»± ghép vần vô bổ, lan man, dà n trải mà ta vẫn thưá»ng và rất dá»… gặp ở những cây bút không chuyên, đặc biệt trên các trang “thÆ¡ blogâ€. Còn nhá»› ngà y xưa, khi tôi còn há»c lá»›p 5, chị tôi há»c lá»›p 10/10; Chị tôi há»c rất giá»i toán nhưng văn thì thôi rồi, được Ä‘iểm 2+ đã là “đỉnh†lắm rồi (thang Ä‘iểm 5). Tôi thì được thầy khen là há»c toà n diện, toán văn gì Ä‘á»u như nhau, bởi váºy có má»™t lần chị tôi nhá» tôi là m má»™t bà i thÆ¡, chá»§ đỠlà gì, lâu quá tôi cÅ©ng không còn nhá»› nữa, chỉ biết rằng tôi đã “sản xuất†ngay cho chị má»™t bà i thÆ¡ tắp lá»± cỡ độ mưá»i câu lục bát vá»›i sá»± ghép vần gần như “hoà n hảo†kiểu như: “Hôm qua em gặp Bác Hồ/Rất vui nhưng thấy Bác tồ là m sao/Bác Hồ thì ở trên cao/Còn em như chú cà o cà o bé con…â€. Bà i văn cá»§a chị do tôi là m được 0 Ä‘iểm. Vá» nhà chị mắng tôi má»™t tráºn tÆ¡i bá»i. Có lẽ cÅ©ng vì thế, sau cú huýnh đó mà tôi má»›i bắt đầu tìm hiểu vá» thÆ¡ và “há»c đòi†là m thÆ¡. CÅ©ng may ông ngoại tôi là thầy giáo dạy chữ nho, rất am tưá»ng vá» thÆ¡ phú nên ông đã lần lượt giảng giải cho tôi vá» thÆ¡, vá» các thể thÆ¡ như lục bát, tam thất lục bát, thÆ¡ đưá»ng… Nhưng thú tháºt, sau nà y và o chiến trưá»ng là m thÆ¡ và há»c các anh chị Ä‘i trước, tôi thÃch thể loại thÆ¡ má»›i hÆ¡n vì nó khoáng đạt hÆ¡n, phù hợp vá»›i cuá»™c sống thá»±c tế ở chiến trưá»ng hÆ¡n… Lại nói vá» tây bắc, mà cụ thể là tỉnh Lai Châu má»›i cá»§a Bùi Thị SÆ¡n, như đã nói, nó nằm ở táºn cùng, cá»±c tây bắc cá»§a Tổ Quốc, giáp vá»›i Trung Quốc. Năm 1979, đã từng bị Trung Quốc xâm lược và phá há»§y gần hết trước khi rút vá» bên kia. Trong Ä‘á»i tôi, nhưng chuyến Ä‘i vá» từ Tây Bác và Hà Ná»™i trong những năm 1982 đến 1985 là gần như thưá»ng xuyên. Nếu bạn Ä‘á»c bà i thÆ¡ “Tiếng khóc đêm†cá»§a tôi (đã gá»i trên thi viện) thì hẳn cÅ©ng đã rõ. Vì váºy, nói tháºt, Tây Bắc nói chung và Lai Châu nói riêng đối vá»›i tôi tháºt sá»± là thân thiết. Tôi lại rất giá»i tiếng Là o, tiếng Thái nữa, nên má»—i báºn vá» Lai Châu hay Äiện Biên, gặp được đồng bà o Thái là có thể mở “volum†hết cỡ ! Tán gái bằng thổ ngữ thì chỉ có mà “ăn đứt†chứ chẳng đùa. Tháºt tiếc thá»i đó chưa có net, chưa có blog nà y ná» nên ai biết ngưá»i đó, chứ mà như bây giá» thì có khi tôi đã biết SÆ¡n từ thuở em chưa có chồng cÅ©ng nên… Hi, hi, mà biết đâu đó, SÆ¡n nhỉ ? Tán vui váºy thôi, trong Ä‘á»i là m gì cÅ©ng phải có duyên má»›i gặp được nhau, huống hồ Ä‘ang là chuyện trên trá»i, trên mạnh váºy ! Rõ là cứ “già u trà tưởng bở†?! Nhưng gì thì gì, Ä‘á»c xong bà i thÆ¡ “Trăng và lục bát†cá»§a SÆ¡n, mình lại muốn được là m chú Cuá»™i để lên táºn cung trăng và mang theo nà ng lục bát cá»§a SÆ¡n treo lên cho thiên hạ cùng chiêm ngưỡng. Trót yêu thÆ¡ và là m thÆ¡ nên má»™t ngà y không tìm Ä‘á»c được và i bà i thÆ¡ hay là cảm thấy thiêu thiếu má»™t cái gì đó. Hôm nay, Ãt nhiá»u, sá»± thiếu đó cÅ©ng đã được lấp đầy. Cảm Æ¡n Bùi Thị SÆ¡n, cảm Æ¡n mảnh đất địa đầu Lai Châu đã nuôi, giữ má»™t tâm hồn thÆ¡ tháºt đẹp. Hải Phòng, ngay 7.9.2010 Kiá»u Anh Hương Má»i các bạn Ä‘á»c 2 bà i thÆ¡ “Trăng và lục bátâ€, “Giáºn chồng ra võng nằm chÆ¡i†cá»§a tác giả Bùi Thị SÆ¡n ở Lai Châu: TRÄ‚NG VÀ LỤC BÃT Trăng và lục bát mê nhau Có gì đâu, có gì đâu...thế mà ... Ngưá»i Ä‘á»i chê gã trăng già Chê cô lục bát-đà n bà lẳng lÆ¡... Trăng già ăm ắp tứ thÆ¡ Lục bát say đắm ngẩn ngÆ¡ tối ngà y Lục bát duyên dáng xưa nay Muôn ngưá»i mê mẩn có tà y lão trăng ??? GIẬN CHá»’NG RA VÕNG NẰM CHÆ I... Giáºn chồng ra võng nằm chÆ¡i Trăng thanh, gió mát ngá»i ngá»i thịt da Em còn trá»i- đất bao la Cá»› sao phải rúc trong nhà vá»›i anh ? Võng đưa bay bổng trá»i xanh Em lạc và o cõi má»™ng là nh ước mÆ¡: Nhẹ nhà ng dạo gót chà ng thÆ¡ Cùng em đà m đạo hà ng giá» văn chương Thế gian còn ối kẻ thương Cá»› sao cứ chỉ chung giưá»ng vá»›i anh ? Em lạc trong cõi lênh đênh Chà ng thÆ¡ bá»—ng hoá ngưá»i tình đắm say Mắt trong mắt, tay trong tay Em như má»c cánh vút bay lưng trá»i... Tỉnh dáºy nóng toát mồ hôi Ngưá»i như Ä‘eo đá...chồng ngồi cạnh bên: "Äêm em ra võng ngá»§ quên CÆ¡n mưa áºp đến, anh ôm em và o Em gặp ác má»™ng hay sao ? Chân tay run rẩy, lệ trà o ướt mi..." Chồng Æ¡i ! Äừng há»i câu gì ? Giưá»ng êm , nệm ấm thầm thì : "Em sai !" |
![]() |
![]() ![]() ![]() |