Replying to Mời cùng chia sẻ
Unregistered User Info
Enter your Name
Code Buttons
 Guided Mode
 Normal Mode
  Close all Tags

Open Tags:   
Enter your Post
Clickable Smilies
smilie smilie smilie
smilie smilie smilie
smilie smilie smilie
smilie smilie smilie
smilie smilie smilie
     
Show All

Post Options  Enable emoticons?
 Enable signature?
Original Post to Quote
You may edit the post you are quoting here
Post Icons
Cancel Post
Send Post
                                
                                
  [ Use None ]
User Verification To keep away spam, please complete the following:
 



Last 10 Posts [ In reverse order ]
TX Posted on Apr 15 2009, 06:47 AM
  Dĩ vô sở đắc cố, Bồ-đề-tát-đỏa y Bát-nhă ba-la-mật-đa cố, tâm vô quái ngại. Vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng cứu kính Niết-bàn. Tam thế chư Phật y Bát-nhă ba-la-mật-đa cố, đắc A-nậu-đa-la Tam-miệu Tam-bồ-đề .

V́ không có chỗ được, nên Bồ-tát y theo Bát-nhă ba-la-mật-đa, tâm không ngăn ngại. V́ không ngăn ngại nên không sợ hăi, xa hẳn điên đảo mộng tưởng, đạt đến cứu kính Niết-bàn. Chư Phật trong ba đời cũng nương Bát-nhă ba-la-mật-đa, được đạo quả Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

Niết-bàn là vô sanh, tức là không sanh không diệt. Chúng sanh v́ bị các thứ điên đảo và mộng tưởng, tức là những cái nh́n trái với sự thật, và những cái tưởng mơ màng không đúng lẽ thật, cho bản thân ḿnh về tâm lư cũng như sinh lư là thường nhất và có chủ tể. Thấy như vậy là điên đảo, sai lầm không sáng suốt. V́ không sở đắc, nên Bồ-tát nương trí tuệ cứu kính xa ĺa được các điên đảo mộng tưởng. Nhờ trí tuệ cứu kính ấy, các ngài hoàn toàn thoát ly sanh tử nên nói là cứu kính Niết-bàn.

Chư Phật trong ba đời cũng nương Bát-nhă ba-la-mật-đa, được đạo quả Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Tức là thành Phật.

V́ không sở đắc, Phật nhân trí tuệ Bát-nhă mà được thành Phật. V́ không sở đắc, Bồ-tát nhân trí tuệ Bát-nhă mà xa ĺa tất cả sai lầm được an ổn Niết-bàn. Chính là vô đắc mà đắc, đây là tinh thần Bát-nhă. Như trong kinh Kim Cang, Phật nói: “…Do thật không có pháp được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, nên đức Phật Nhiên Đăng mới thọ kư cho ta rằng: Ở đời sau, ông sẽ được thành Phật hiệu Thích-ca Mâu-ni.”

Chúng ta tu theo Phật phải đi đường nào để được Niết-bàn, để xa ĺa điên đảo mộng tưởng, để thành Phật? Tức là phải dùng trí tuệ Bát-nhă, nên ở đây nói:
Cố tri Bát-nhă ba-la-mật-đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư.

http://www.thuong-chieu.org/uni/KinhSachTh...TamKinhVcU3.zip
Thu xem Posted on Apr 15 2009, 06:41 AM
  Cám ơn các bác học nhiều, biết rộng. Ngộ sáng ra nhiều.

TX
TRẦN MINH TẠO -Đ Posted on Apr 12 2009, 03:22 PM
  "VIỂN LY ĐIÊN ĐẢO MỘNG TƯỞNG CỨU CÁNH NIẾT BÀN" là một đoạn nằm trong Bát Nhă Tâm Kinh của Phật giáo đại thừa.Nguyên đoạn ,nguyên câu của nó như sau:"DĨ VÔ SỞ ĐẮC CỐ,BỒ ĐỀ TÁT -ĐỎA Y BÁT -NHĂ BA-LA -MẬT- ĐA CỐ,TÂM VÔ QUÁI NGẠI.VÔ QUÁI NGẠI CỐ VÔ HỮU KHỦNG BỐ,VIỄN LY ĐIÊN ĐẢO MỘNG TƯỞNG,CỨU CÁNH NIẾT BÀN.
Xin tạm dịch ư ...VIỄN LY ĐIÊN ĐẢO ...như sau:" Xa rời trạng thái điên đảo mộng tưởng mà đạt được mục tiêu Niết Bàn"".
(Đây là bài kinh cốt lơi của Phật giáo đại thừa,gồm 260 chữ.Cực kỳ thâm diệu súc tích,cơ hồ thu tóm toàn bộ tư tưởng triết học của Phật môn về vũ trụ -nhân sinh.Quư bạn nào ưa suy tư trăn trở về các mặt trong cuộc sống hiện tiền không nên không tắm gội tâm hồn của ḿnh vào đây...).
Hoàng Công Danh Posted on Apr 12 2009, 09:14 AM
  Em thấy có bác Dong dong nào đó nói đây là câu trong kinh Pháp Hoa. Thật ra, câu kinh này có mặt trong rất nhiều bản kinh của nhà Phật. Mỗi tạng kinh nhà Phật gồm nhiều bộ kinh khác nhau hợp lại (cũng như trong cách viết chữ Hán là cách ghép những bộ cơ bản mà ra vậy). Mỗi buổi lễ ở các Niệm Phật Đường đều có tụng câu này. Và em thấy câu đó hay nằm trong phần tŕ tụng Chú Bát Nhă.

Về nghĩa, có nhiều cách lư giải khác nhau. Có ư kiến cho đó là "Vượt qua sự điên đảo để đạt đến Niết bàn" (trạng thái giải thoát ra khỏi cơi người đau khổ, chứng tại như Đức Phật). Phật giáo quan niệm tu hành là thoát khổ. Và trước hết là phải vượt qua vô minh (điên đảo, ngu si). Vậy nên theo em câu này đại khái nói rằng hăy xa rời những thứ dại dột mới ḥng giúp ta tiến đến vui sướng hạnh phúc trong cuộc đời này.


Đọc đoạn cuối truyện của Nguyễn Ngọc Tư th́ em nghĩ rằng nhân vật tâm trạng th́ ngồi chờ người ta đánh cờ, nhưng lư trí vẫn biết rằng chơi cờ bạc th́ khó ḷng để thoát khổ lắm! Đấy là tính hai mặt đối lập trong suy nghĩ và hành động của con người. Cũng như Krisnamutir đă nói rằng: Ví như người ta biết bẻ hoa, xả rác nơi công cộng là việc xấu; nhưng người ta vẫn làm đó thôi.


Câu kinh này đặt trong truyện như một kiểu ví von rằng trong bản chất con người ḿnh luôn có chất Phật (Thiện giả), nhưng khi hành động th́ khác đi do sự chi phối đời sống bên ngoài. Mặt khác, cũng để nói giúp nỗi niềm của người phụ nữ: Biết hạnh phúc là vậy, muốn lắm, nhưng khó để đạt được.
Dong dong Posted on Apr 11 2009, 11:49 PM
  Theo tôi được biết th́ đây là một câu trong Kinh Pháp Hoa. Có lần tôi được theo một người quen vào chùa tung kinh. Tôi nhớ có câu này.
Thu xem Posted on Apr 2 2009, 09:57 AM
  Cai lay ngo chac rang Ngoc Tu co nuong doc/xem nhieu truyen (phim) truong... trong do co nhieu cau dai loai nhu vay, lay dai mot cau xem anh hung hao kiet tu phuong co hieu gi khong.

Anh hung hao kiet khong co ai biet tieng Tau ca nen deu lac dau nhin nhau boi roi.

:-)

THUA
phongdiep Posted on Mar 31 2009, 02:56 AM
  Thư một bạn đọc gửi về Phongdiep.net:

Thưa chị Phong Điệp,

Tôi là một độc giả b́nh thường như hàng trăm ngàn người đọc yêu văn thơ khác... Trong "thẻ" Favorites trên giao diện IE của tôi luôn có tên website của chị, chú Nguyễn Trọng Tạo, anh Lê Thiếu Nhơn và của một vài tổ chức khác như ngonngu.net, Khoa Lư luận và Sáng tác (Trường viết văn Nguyễn Du)...

Hôm trước, tôi được một người bạn gái tặng tác phẩm "Hiu hiu gió bấc" (Trích Cánh đồng bất tận của tác giả Nguyễn Ngọc Tư). Cuối thư, cô ấy viết: "A đọc rồi giải thích câu ni cho e với “Viễn ly điên đảo mộng tưởng cứu cánh niết bàn”. Đọc cả truyện, nỏ hiểu câu cuối". Tôi đă viết thư riêng cho chị Nguyễn Ngọc Tư khá lâu nhưng chưa nhận được phản hồi. Bởi vậy, hôm nay, tôi mạnh dạn viết thư này mong rằng chị sẻ chia sẻ hiểu biết của ḿnh về băn khoăn của bạn gái tôi và tôi trước câu nói trên. Xin gửi kèm theo dây thư tôi đă gửi cho chị Nguyễn Ngọc Tư để chị tham khảo.

Chúc chị mạnh khỏe!


"Thưa chị,

Đầu giờ chiều nay, tôi nhận được một món quà của một người em gái qua thư điện tử, xin trích nguyên văn để chia sẻ cùng chị:
"Hiu hiu gió bấc
(Trích Cánh đồng bất tận )


Nguyễn Ngọc Tư


Ở cái xóm nhỏ ven thành phố này, người ta nhắc tới anh Hết c̣n nhiều hơn chủ tịch tỉnh đi họp. Đứa nào hỗn hào, lười biếng, má nó biểu: “Lại coi thằng Hết ḱa! Ba mươi mấy tuổi đầu rồi, ngày đi làm thuê, làm mướn, không có chuyện ǵ nó chê, chiều về lụi hụi chui vô bếp nấu cơm, giặt giũ cho cha già, hiếu thảo thấy mà thương”. Ai mê vợ bé, mê chơi đề, đá gà, họ lườm lườm: “Mê ǵ như thằng Hết mê cờ”. Nên nghe râm ran chị Hảo để ḷng thương anh, má chị kêu trời: “Bộ hết người rồi sao, con. Cái thằng mê cờ tới mất vợ, không sợ?”. Không, chị Hảo nghiêm nghị, cờ tướng là loại cờ tao nhă chỉ dành cho quân tử, có ǵ mà sợ. Mê rượu, mê gái mới ghê. Chỉ sợ người ta không thương ḿnh. Má chị định càm ràm nữa, th́ chị đă quay lưng ra quán mất rồi.

Quán chị Hảo cũng nhỏ thôi, buôn hàng tạp hóa lặt vặt. Quán cất trước nhà, ngó ra mé lộ, có khi không cần ngồi giữ, bà con trong xóm ai muốn mua ǵ th́ gọi vọng vô. Chỉ buổi chiều, chị mới ra ngồi ở đó. Buổi chiều, lúc mặt trời vừa khuất sau vườn chuối anh Hết hay ghé lại để mua 1.000đ mỡ nước, 500đ bột ngọt, 500đ tỏi, 500đ tiêu. Chị cố bán thật rề rà để nh́n anh lâu nữa, coi bữa nay chắc anh đi vác lúa đằng nhà máy chà gạo, trên tóc c̣n vương trấu. Nh́n vậy thôi chớ không nói ǵ hết. Con trâu không nói sao cái cọc nói được. Nhưng vẫn cứ đón chờ, có khi sớm, khi muộn hơn một chút nhưng chị biết thể nào th́ anh cũng về qua, về để nấu cơm cho tía anh.

Tía anh Hết năm nay 72 tuổi. Tuổi này, người ta hay đau yếu nhưng ông vẫn c̣n sỏi lắm. Ông già khó tính, thêm tật lăng tai. Người ta mời ông ngồi, ông cười, xua tay: “¡n rồi. ¡n cơm với thằng Hết rồi”. Chừng năm năm trước, ông c̣n vô bếp nấu cơm, mắt mũi tèm nhèm để lửa táp vô vách lá, nhà cháy rụi. Anh Hết cất lại nhà trên nền cũ đầy tro, nh́n xa nhà lớn hơn miếu ông Tà một chút. Ông già ngồi tiếc cái tivi đen trắng, mỗi lần mở phải đập thùm thùm nó mới lẹt xẹt lên h́nh. Ông già điếc đát vậy mà mê tivi, cháy rồi th́ thôi vậy, chiều chiều chống gậy thả qua nhà hàng xóm coi nhờ.

Bữa nào anh Hết cũng chổng mông thổi lửa, rồi dọn cơm sẵn, ngồi dựa cửa trước chờ tía anh về. Có bữa chờ tới mỏi ṃn, để bụng đói ngồi ngủ gà gật. Người ở xóm biểu cứ ăn trước đi chớ chờ ǵ, anh cười, mâm cơm có ấm cúng, tía tôi mới vui miệng, ăn nhiều. Nhưng có bữa, anh mới vừa giở cửa chui vô nhà, ông già đă ngồi nhai cơm cháy, bị nghẹn, mắt ầng ậng nước. Anh thương tía quá chừng vội vàng chạy đi vo gạo.

Anh Hết mồ côi má từ mới lọt ḷng. Bà chết v́ sinh khó. Ngoại anh đặt tên là Hết. Chắc tại lúc đó đau ḷng quá kêu đại vậy, chớ không có nghĩa ǵ đâu. Anh Hết lớn lên, yêu hết thảy từng con người, từng tấc đất ở cái xóm Giồng Mới. Cái xóm nhỏ ngoại ô biết bao thương nhớ, những bờ rào giâm bụt xanh, những hàng cây đủng đỉnh xanh. Những người đàn ông chuyền tay nhau dỗ dành đứa trẻ thiếu hơi ấm mẹ. Những người đàn bà cho anh bú thép, để con khóc ngoe ngóe trên giường.

Tía anh không đi bước nữa, ngày ngày cột sợi dây vơng dài từ nhà trên xuống bếp, vừa đưa vừa nấu nước cháo, hát vọng lên, “Chớ ầu ơ… Cây khô đâu dễ mọc chồi…”. Chừng này tuổi rồi, mỗi khi anh đặt lưng xuống bộ vạc, lại nhớ ngơ nhớ ngẩn lời hát của tía anh ngày xưa. Buồn lắm, nghe đứt ruột lắm. Càng nhớ anh càng thương ông. Câu được vài ba con cá rô, anh bắc cái ơ lên kho quẹt, tỉ mẩn lọc phần thịt dành cho tía, phần xương xẩu phần ḿnh. Những trưa nắng tốt, tranh thủ giờ cơm trưa anh xin phép chạy về, dắt tía anh ra ngoài hè tắm rửa, kỳ cọ. Những tối trời mưa, anh lúp xúp cầm cái nón mê đi đón ông già. Đi cạnh, che đầu cho ba, nghiêm trang như đang chở che cho sinh linh nào đó nhỏ bé lắm, yếu ớt lắm.

Nhưng ông già đâu có yếu, ông xách gậy rượt đánh anh hoài đó chớ. Tía đầu bạc rượt thằng con đầu xanh chạy cà tưng đuổi nhau ḷng ṿng quanh mấy cây me già ngoài mé lộ. Đám trẻ xúm lại, vỗ tay như coi hát bội. Hỏi anh Hết sao không chịu chạy nhanh để bị dính đ̣n, anh bảo, chạy th́ được, nhưng càng nhanh th́ tía anh càng mệt, chịu có mấy roi nhẹ hều, nhằm ǵ.

Ai nghe nói cũng thương. Đúng là tên sao th́ người vậy, chịu thương chịu khó hết ḿnh, hiếu thảo hết ḿnh. Có cái tật mê cờ, mê cũng hết ḿnh.

Người ta nhắc hoài chuyện anh hễ cắm đầu vô bàn cờ rồi quên đói, quên ướt, súng nổ cái đùng cũng coi như không nghe thấy, như là đă thoát tục rồi, b́nh an, xa rời mọi điên đảo. Thấy con bồ ḿnh đang thương dắt tay chồng tương lai đi sắm sửa đồ cưới mà cứ lo mang xe chiếu tướng, th́ đúng là không c̣n hỉ nộ ái ố ǵ nữa rồi. Cũng có nhiều người thích đánh cờ nhưng say đến mức coi con cờ như con người th́ không ai làm được, ai đời, đi chốt qua sông mà anh khóc, nước mắt chảy ṛng. Chị Hảo nhớ, bữa đó h́nh như đám gả chị Hoài.

Người ta nói chị Hoài đi lấy chồng cũng tại anh Hết mê cờ.

Họ thương nhau từ lúc hai người mới 22, 24 tuổi. Thời đó, tuổi đó, người ta thương không nh́n gia cảnh, địa vị. Tuổi đó, người ta yêu không ngại ngần, không e dè, rà cản, họ để ḷng tự nhiên như ḍng chảy của sông. Bên nhà chị Hoài biết con gái hay hẹn ḥ với anh Hết ngoài cống đá th́ không vui. Má chị Hoài hỏi sao đâm đầu vô thương chỗ đó, cô hỏi lại: “Anh Hết hổng đc chỗ nào hả má?” “Ừ, tao chê chỗ nào bây giờ, thằng Hết được, hiền, giỏi giang, chịu khó lại hiếu thảo. Nhưng nó nghèo quá, thân sơ thất sở không một cục đất chọi chim, biết có lo cho bây sung sướng được không. Bây quen được tưng tiu mà”. Chị Hoài không căi ra mặt nhưng bụng nghĩ, c̣n sức lực c̣n đôi tay, c̣n cơ may thay đổi cuộc đời.

Lúc đó, anh Hết vẫn chưa mê cờ. Nhưng anh biết chơi nhờ đi làm bốc vác ngoài nhà máy, mấy ông già chèo đ̣ truyền lại, nức tiếng với mấy chiêu pháo đầu, b́nh phong mă, công thủ song toàn. Cho tới lúc má chị Hoài lại nhà, không biết nói ǵ nhưng có khóc. Những giọt nước mắt chảy tràn trên khuôn mặt già nua của người đàn bà đă từng cho anh bú thép. Sáng hôm sau anh đă thay đổi, nhanh như người ta lật một bàn tay. Anh đam mê cờ tướng. Anh hay na bộ cờ ra ngồi mấy gốc cây bên vệ đường để t́m đối thủ, để ai cũng thấy đúng là thằng Hết bê tha thiệt rồi. Nó không chịu làm ăn ǵ mà tối ngày nướng thời gian trên mấy con cờ xanh đỏ.

Hồi đó, tía rầy anh dữ lắm. Anh thưa với con, nợ sữa là món nợ lớn nhất đời người. Con đă nợ má em Hoài, tía à. Không biết ông già rồi có hiểu ǵ t́nh cảm của tụi trẻ không, ông ừ hử vậy. Nhưng thấy anh ngồi la cà đánh cờ ở đâu, giữa đường cũng vậy, ông vác cây đánh ngay đó. Vừa đánh vừa kêu nhịp nhàng “Xe nè! Chốt! Pháo nè! Bụp! Chiếu hả, thằng ma cà bông, tao chiếu cho mấy đường”. Ông ca cẩm thằng con ông bây giờ tệ bạc lắm chiều hôm qua nó để ông ăn cơm nguội chung với mấy con gián. Ông nói mà giọng ông hơi nghèn nghẹn dường như trong ḷng đau nhói lắm. Nuôi nó từ nhỏ tới lớn, bây giờ ông mới đánh nó đây, đánh để giúp nó trả ơn đời. Tối về ông bắt nó nằm cho ông xoa dầu, hỏi bày đặt yêu đương chi mà khổ vậy con ơi. Xóm này người ta không biết nên nói mày hết thuốc chữa rồi. Con tao mà vậy à.

Chị Hoài cũng can ngăn, thuyết phục măi, tốn không biết bao nhiêu là nước mắt, cuối cùng đành phải bỏ đi lấy chồng.

Hôm đám, anh Hết c̣n tỉnh bơ ngồi ngoài bờ, dưới gốc c̣ng, hào hứng bày cờ ra chơi với mấy đứa nhỏ. Đám bạn gái ai cũng x́ xầm, chắc thằng Hết không thương thiệt con Hoài nên mới dửng dưng vậy. Chị Hoài nghe mà khóc không thôi, bảo với chị Hảo, có cái tiếng bạc t́nh ảnh cũng gánh cho em rồi. Tranh thủ lúc chưa làm lễ, chị Hoài rủ chị Hảo mang cả áo xống chạy ra, nh́n anh như nh́n lần chót, như lấy chồng là chết vậy. Anh Hết dứt khoát không ngước lên. Thôi, không nắm níu ǵ được nữa rồi, nghe người ta kiếm cô dâu, hai chị quay vào. Đi một đoạn, nghe đám con nít trộ lên, anh Hết sao mà khóc vậy. Đâu có. Có mà, nước mắt anh rớt lên con tướng này nè, đó, nó ướp nhẹp đó thấy chưa. Hết cười lớn,nói lớn. “Ừ tại tao thương con chốt. Qua sông là không mong về”…

Chị Hoài vừa đi vừa khóc. Lời của anh Hết làm chị Hảo thương điếng trong ḷng. Con người này, nghĩa biết trọng mà t́nh cũng thâm.

Anh Hết lại sống như những ngày trước kia lầm lũi đi đào thuê, vác mướn, kiếm tiền nuôi tía. Đôi ba hôm, đi làm về, đă thấy trên cái bếp c̣n ấm tro một nồi cơm nấu sẵn với một mẻ cá kho khô. Có bữa, mẻ kho đổi lại là nồi canh rau đắng. Rồi anh Hết gặp chị Hoài đi chợ về, thấy bóng anh từ đằng xa, chị lấy nón che một bên má bầm tím. Anh Hết chạy theo, giằng lấy nón mà xót xa:

- Sao nông nỗi vầy, Hoài?

Chị Hoài nói chị té đập mặt vô cạnh cửa nhưng anh Hết không tin: “Hoài ơi, em hạnh phúc, tôi mừng. Hoài cứ như vầy, chắc tôi bỏ xứ”. Chị Hoài khóc, người ta chớ đâu phải con cờ mà hễ qua sông là đứt ĺa phần đời trước.

Rồi chị Hoài cũng tập thương chồng, thương không giấu giếm, ào ào như người ta bán thuốc sơn đông. Chị thôi không đứng tần ngần chỗ nhà chú Hết mỗi khi đi chợ về, thậm chí chị không thèm nh́n về phía ấy nữa. Chị Hoài nói với bạn “Bữa nay đi chựo mua mấy khúc vải về may đồ cho anh Thứ. Ảnh nói mặc đồ chợ cũng được mà tui đâu có chịu, người vợ biết đường kim mũi chỉ lúc nào cũng làm ấm ḷng ông chồng, phải hôn nè…”. Giữa đường nói chuyện chồng con mà giọng chị Hoài lanh lảnh, chừng như nhắn với Hết, thôi đừng đi đâu hết, tôi quên anh rồi, quên thiệt, quên luôn, bây giờ tui thương chồng tôi lắm đây. Cho bỏ tội mê cờ, nghen.

Nhưng từ ngày chị Hoài lấy chồng, anh Hết đă không đụng tay vào quân cờ nào nữa. Anh hay ngồi nh́n bàn cờ mặt buồn rười rượi, mấy đứa nhỏ không biết, cứ rủ hoài, ừ th́ chơi. Anh biểu tụi nó bày cờ ra, rồi tự đi quân, anh không nh́n, chổng mông vo gạo, một đứa nói vô pháo đầu nghen, anh kêu mă tấn. Tấn chỗ nào? Tấn giữ con chốt đang bị con pháo ŕnh đó, biết c̣n hỏi. Tụi nhỏ kêu, đây là kiểu “hiệp sĩ mù nghe gió kiếm”, đánh cờ mà làm công chuyện không ngưng tay, nói khơi khơi, cũng thắng.

Lụi hụi rồi bốn mùa gió bấc về kể từ mùa gió chị Hoài lấy chồng. Ba anh Hết thường chống đũa trên mâm cơm than ăn không vô. Anh hỏi ông thèm ǵ. Ông bảo chắc tao gần chết rồi, tao thèm một thằng cháu nội. Hết lượng sượng măi mới cười: “Trời, thèm ǵ ngặt vậy, không biết con biết kiếm đâu cho tía bây giờ”. Tía anh Hết biểu lại đằng quán con Hảo lỡ thời mà kiếm. Mày giả đ̣ hoài, con nhỏ thương mày, ai cũng biết, chỉ mày là không. Anh Hết căi, làm ǵ có, tía. Ông già đứng dậy, vậy phải thử. Nói rồi vung gậy đánh. Như mấy lần trước, anh Hết lại chạy lừng khừng ra sân. Rượt chán, ông già dứ dứ cây gậy vô mặt anh rồi tủm tỉm cười quay đi. Ông già c̣n kịp thấy chị Hảo chạy lại vẹt đám con nít ra, đưa anh chai dầu Nhị Thiên Đường, miệng xuưt xoa hỏi anh đau chỗ nào, giọng như người thân thiết trong nhà: “Làm ǵ mà để tía giận dữ vậy, lén chơi cờ phải hôn?”. Anh Hết không trả lời, cầm chai dầu c̣n ướt mồ hôi tay của chị. Đây đă là chai thứ chín chị cho anh, anh khẽ bảo:

- Hảo, tôi… cảm ơn.

Anh ngần ngừ sau chữ “tôi” hơi lâu, làm chị Hảo chờ muốn nín thở. Ơn nghĩa ǵ một chai dầu gió, nó chỉ làm anh hết đau ngoài da thịt, mà trong ḷng th́ c̣n măi. Chi vậy Hết ơi!

Đâu có biết, chỉ tại chưa quên được. Anh chưa dám nh́n thẳng vô mắt Hoài để cười, chưa dám nựng nịu con của Hoài mỗi khi chị bồng nó đi tiêm ngừa. Chưa thanh thản để chào nhau như một người bạn gặp một người bạn. Hảo có hiểu không?

Hiểu, nên tôi chờ đây nè.

Thêm một mùa gió bấc nữa, chị Hảo vẫn chưa lấy chồng. Ai lại cũng hỏi, chị chờ ai vậy cà. Chị bảo chờ người ta xức dầu Nhị Thiên Đường của chị mà hết đau, chờ người ta đánh cờ mà trong tâm “Viễn ly điên đảo mộng tưởng cứu cánh niết bàn”, chờ người ta thôi buồn khi đưa chốt qua sông.

Nhưng mà chờ tới chừng nào lận?

Ai mà biết.

Mùa nay gió bấc hiu hiu lại về.".

Cuối thư, cô ấy viết: "A đọc rồi giải thích câu ni cho e với “Viễn ly điên đảo mộng tưởng cứu cánh niết bàn”. Đọc cả truyện, nỏ hiểu câu cuối ".

Trước đây, tôi đă đọc một vài tác phẩm của chị đăng trên "Văn nghệ" và "Văn nghệ trẻ". Tôi thích giọng văn của chị... Sự tiếp cận của tôi với tác phẩm của chị chỉ dừng lại ở vài cơ hội ít ỏi nêu trên... Đó là sự thật.

Với "Hiu hiu gió bấc" tôi cũng chưa đọc, v́ nhận thư xong là tôi có việc phải đi, vừa mới trở về, liền lên mạng, ḍ t́m địa chỉ của chị... Để hiểu được câu ấy, tôi biết rằng, phải đặt nó trong văn cảnh; nhưng với trường hợp này, chắc ǵ điều ấy đă cho tôi sự hiểu biết thấu đáo về nó. Tôi gửi thư này, trước là để chia sẻ, sau nữa là mong nhận được giải đáp của chị về câu nói ấy...

Xin chúc chị mạnh khỏe!

Kính thư

NPT
Hà Tĩnh - Hà Nội.".


Mời bạn đọc cùng tham gia giải mă "“Viễn ly điên đảo mộng tưởng cứu cánh niết bàn”.

Trân trọng
Review the complete topic (launches new window)

Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.1381 seconds | Archive