Title: Trưng cầu ư kiến
Description: Xin mọi người đọc và cho ư kiến
Mèo con - August 23, 2007 03:33 AM (GMT)
Muốn nhờ bà con đọc và cho đôi lời b́nh luận/nhận xét về truyện ngắn này. Xin đa tạ. Sau khi bà con đă cho ư kiến, sẽ có những thông tin đặc biệt , bên lề truyện ngắn này
Truyện ngắn
TIếNG KêU CủA CHIM Bồ CâU
SơN và Thuỳ là hai anh em bạn d́ ruột. Sơn con của người thứ tư, Thuỳ con của người thứ tám. Sơn vai anh nhưng mới mười tám tuổi, Thuỳ vai em nhưng lớn hơn Sơn bảy tuổi.
Thuỳ hiện là trưởng pḥng kỹ thuật của trung tâm điện toán. Là chuyên viên được đào tạo từ nước ngoài. Rất có uy tín với ban ban giám đốc trung tâm.
Sơn là anh chàng đẹp trai nhưng lại học dở. Vừa thi đậu tú tài, nhưng rớt đại học. Thời buổi nầy tốt nghiệp đại học xin việc c̣n rất khó hà huống ǵ tŕnh độ như Sơn. Học hành th́ luôn đội sổ. Giờ toán th́ cúp cua, lang thang vào chùa miếu, tranh luận cùng thánh nhân. Như Xuân Diệu nói “ Chàng trai đi học nghe chim hót. Chẳng thuộc bài đâu ấy sự thường”. Vậy mà nhà thơ cũng có bằng Thành Chung, c̣n Sơn có quỷ ǵ đâu!
Bạn bè anh em có nói th́ Sơn ngóng cổ lên căi: Học tài thi mạng, ai không muốn ḿnh xênh xang áo mũ. Nhưng ai cũng có số. Giày dép c̣n có số huống ǵ con người. Là con một, nên Sơn được cha mẹ ch́u chuộng. Muốn ǵ được nấy. Thi rớt đại học, ở nhà lêu nghêu ra đồng câu cá. Câu về không ăn mà đổ vào chiếc hồ nhỏ trước sân. Trời mưa, cá nhảy đi hết. Tâm hồn thuần khiết. Yêu văn chương. Tập làm thơ viết văn. Gởi báo, gởi đài. Cả năm trời có thấy ai sử dụng bài của Sơn đâu. Lâu lâu có tập san văn nghệ tỉnh lẻ đăng cho anh một bài thơ. Khoái chí, cầm đi khoe cả làng.
Hôm Thuỳ về thăm quê, gặp Sơn. Anh em mừng rở. Hỏi ra mới biết Sơn thất nghiệp. Thuỳ thương thương:
- Chịu xuống thành phố làm với em không? Xin cho anh một việc làm nào đó trong trung tâm. Thế nào cũng xin được mà.!
Sơn OK liền. Thu xếp đồ đạt theo chân Thuỳ lên thành phố. Nói ở thành phố nhưng trung tâm Thuỳ làm ở ngoại thành nên nh́n cũng có không khí ruộng đồng. Sơn khoái chí. Thuỳ mướn một nhà trọ gần trung tâm cho Sơn ở tạm thời trong khi chờ xin việc. Đây cũng không phải là nhà trọ chuyên nghiệp. Không hỏi tên, nhưng biết chị chủ nhà thứ ba, nên kêu bằng chị ba. Nhà chị ba có hai căn, chị ngăn ra một căn cho Sơn mướn, c̣n một căn gia đ́nh chị ở. Hai vợ chồng chị làm nghề nông, có một đứa con khoảng mười tuổi. Anh ba bệnh gan vào thời kỳ xơ gan cổ chướng. Bụng anh bự như đàn bà có bầu năm sáu tháng vậy. Chữa trị sao không thấy chỉ thấy anh ngồi nhà uống thuốc nam. Chị ba thay anh mỗi ngày ra đồng làm lụng. Nghe nói anh bệnh đă năm năm rồi.
Gần cổng trung tâm có cái chợ nhỏ. Đây là chợ tự phát từ khi có trung tâm. Thuỳ dẫn Sơn ra chợ, mua một số đồ dùng cá nhân. Một cái ḷ xô nấu bằng dầu, nồi niu son chảo, chén đủa và một số gia vị kèm theo một ít đồ hộp như cá ṃi, thịt paté, hột vịt v..v…Thuỳ dặn Sơn mỗi ngày chỉ mua thêm rau xanh thôi. C̣n gạo th́ đă mua sẳn 20 kg rồi. Sơn:
- Bộ em muốn anh ở ngoài nầy lâu dài sao mua nhièơu quá vậy?
Thuỳ cười:
- Em đă đưa hồ sơ xin việc rồi. Nhưng cũng phải chờ có đợt tạp huấn mới nhận nhân viên mới. Em đưa cho anh một số sách báo đọc cho đở buồn. Thỉnh thoảng em sẽ ra tiếp tế lương thực cho anh. Há..
Thuỳ làm việc trong trung tâm, có pḥng nghỉ riêng. Công việc bận rộn, mệt mơi nên vài ba ngày mới ra với Sơn. Mấy ngày đầu Sơn nghe nao nao làm sao. Tối ngủ lại nhớ nhà. Tuần đầu tiên trôi qua rất nhanh. Đêm nào Sơn cũng viết nhật kư cho Oanh. Cô bạn gái học chung lớp cũng là người t́nh đầu đời của Sơn. Chưa một lần nắm tay, chớ đừng nói chi đến nụ hôn. Nhưng những t́nh cảm giành cho nhau quá rơ. Oanh tặng cho Sơn rất nhiều album nhạc mới. Sơn cũng đă nhiều lần đưa Oanh về nhà chơi, đưa Oanh đến suối Cây ổi gần nhà ḿnh. Hai người đă có với nhau rất nhiều kỷ niệm.
Nhà chị ba ở là vùng ngoại ô vừa vào quy hoạch. Có điện nhưng chưa có nước máy. Do vậy ở nhà chị xài nước bằng giếng phía sau nhà. Tắm chung một nhà tắm. Nói nhà tắm chứ thực ra là một nền xi măng, có bốn trụ chung quanh treo vách làm bằng các bao phân Urê. Không có cửa, khi nào muốn tắm vén bao chun vô. Bề cao ngang cổ, đứng tắm th́ ḷi cái đầu lên. Bên trong để một cái lu lớn, khi nào tắm th́ xách nước đổ vô.
Gần nhà tắm là cây dừa lửa mà anh ba đă cắt ngang thân cây, rồi đặt trên đó cái chuồng bồ câu bằng gỗ. Cái chuồng bồ câu cũng nhỏ, có bốn cái lỗ cho bốn cặp bồ câu mà thôi. Sát bên cây dừa là chuồng ḅ. Nhưng ḅ đă bán từ lâu khi anh mới bị bệnh. Giờ cái chuồng trống trơn. Chị ba đặt ở chuồng ḅ một cái giường tre cho anh ba chiều chiều ra ngồi hóng gió. Nhưng lúc nầy anh ba bệnh nặng quá, đi đứng không tiện. Anh ở lỳ trong buồng.
Do nhà tắmkhông kín đáo nên Sơn ít khi tắm ban ngày. Anh chờ tối bên nhà chị ba tắt đèn đi ngủ mới đi tắm. Hôm nay rằm trăng sáng, Sơn nghĩ bụng tắm muộn một chút cũng không sao.
Hai mươi giờ rồi, thấy bên nhà chị ba tắt đèn nhà sau. Pḥng trên nghe có tiếng từ tivi, chắn chị ba c̣n xem đài. Sơn mặc quần đùi, vói lấy khăn tắm quàng lên cổ, cầm cục xà pḥng đi về phía nhà tắm. Sơn giắt khăn và đặt xà pḥng lên đầu trụ. Anh lui cui t́m cái thùng xách nước. Thường khi thùng đặt ở thành giếng. Chắc ai tắm c̣n để trong buồng tắm. Sơn vén vách nh́n vào. Tim anh như nuốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chị ba đang trần truồng ngồi trong buồng tắm. Chị nắm vai Sơn lôi mạnh vào rồi hai tay ôm Sơn cứng ngắt. Chị nói hổn hển vào tai Sơn:
- Tắm.. tắm chung với tui đi!
Chị ba không đẹp nhưng cũng không xấu. Có điều thân h́nh chị rắn chắc nhờ lao động . Chị ở ngoài đồng nhiều nên gương mặt hơi đen, nhưng bên trong thân h́nh chị trắng muốt. Aựnh trăng dọi xuống trên thân thể chị ba lấp lánh vài giọt nước. Sơn đứng chết trân. Phản xạ đầu tiên là Sơn ngồi phụp xuống, lắp bắp:
- Chị.. ba, anh ..ba ..bé Phượng nữa..Nói đứt khoảng nhưng hai tay Sơn ôm cứng chị ba hồi nào không biết.
Chị ba th́ thầm vào tai Sơn C:
- Anh ba ngủ rồi…bé Phượng mê xem phim…Hôn tui đi! Tim Sơn đập th́nh thịch. Hai tay run rẩy. Chị ba luồn tay vào quần đùi của Sơn. Ḿnh Sơn đă không c̣n một miếng vải. Chị ba nằm vật xuống. Chị tập Sơn lần..yêu đầu tiên. Bốn cái chân ḷi ra khỏi hàng vách bao urê.
*********
Sáng hôm sau. Đă tám giờ sáng mà Sơn không dám mở cửa. Độ chừng chị ba đă ra đồng, gần chín giờ Sơn mới dám ló mặt ra. Anh vệ sinh và ăn sáng qua loa lại vào giường nằm. H́nh như hương vị ngây ngất c̣n kéo dài trong Sơn. Người đàn ông nào lần đầu gần người khác phái sẽ biết rơ cảm giác nầy. Trong Sơn giờ có hai cảm giác. Sự rung động của xác thịt. Sự sợ hăi của người làm việc ǵ đó rất xấu hổ, luôn bị nom nóp sợ người khác lật tẩy.
Buổi trưa, Sơn đang vo gạo ở giếng chưa xong th́ chị ba cũng mang nồi ra, xách nước vo gạo kế Sơn. Chị nói rất nhỏ khi mắt vẫn nh́n vào nồi cơm:
- Tối.. khi nghe tôi giả tiếng chim bồ câu kêu th́ Sơn ra nghe?!
Sơn chưa trả lời th́ chị ba đă đứng dậy vào nhà bếp. Sơn vào nhà nấu cơm. Bắt cơm lên bếp xong lại lên giường nằm suy nghĩ. Tối nay ḿnh có nên ra không. Lỡ người ta biết được th́ sao? Mà ăn nhằm ǵ, ḿnh con trai mà. Tại chị ba trước chứ bộ. Nhưng rủi anh ba hay con Thuỳ biết th́ sao? Mắc cở chết. Xấu hổ lắm! Mùi cơm khét nghẹt bay lên. Sơn cuống cuồng chạy xuống. Run lập cập cũng như hồi qua ngồi với chị ba.
Trăng mười sáu sáng làm sao. Sơn vẫn thích những đêm trăng sáng như vầy. Nhưng sao trăng đêm nay Sơn lại muốn nó đừng sáng nữa. Ngay giường anh ngủ là cái cửa sổ. Aựnh trăng xuyên vào giọi lên tường. Đẹp lạ lùng. Sơn nh́n đồng hồ, hai mươi mốt giờ rồi. Tự nhiên lại nôn nóng. Tự nhiên lại muốn nghe tiếng chim bồ câu kêu. Nhưng chim bồ câu đâu lại kêu giờ nầy. Sơn trở ḿnh nhiều lần. Ngồi xuống, đứng lên. Hơn hai giờ sáng mà mắt vẫn mở trừng trừng. Cuối cùng anh cũng thiếp đi khi chuông nhà thờ gần bên rung lên làm lễ lúc năm giờ sáng. ****** Măi đến mười một giờ trưa Sơn mới thức dậy. Anh mở cửa sau đi vệ sinh th́ đă thấy chị ba đang đứng phơi đồ. Khi Sơn đi ngang chị nói nhỏ:
- Đêm qua anh ba đau nhiều quá, tui phải bóp tay bóp chân cho anh ba suốt đêm rồi ngủ quên hồi nào không hay! Tối nay nghe..
Sơn dạ rất nhỏ và bất giác quay ḿnh nh́n lại sau lưng. Đâu có ai thấy ǵ đâu.! *****
Chập choạng tối th́ tự nhiên gió thổi rất nhiều, mây đen ùn ùn kéo đến. Mưa một trận thiệt lớn cả tiếng đồng hồ, rồi lại lăm râm. Sơn nh́n đồng hồ. Hai mươi mốt giờ rồi. Mưa vẫn c̣n rớt hột. Bổng nhiên Sơn nghe tiếng chim bồ câu:
- Gù..gù, gù..gù!
Sơn ngồi bật dậy. Anh đi chân không ra mở cửa sau, luồn lách đi về phía buồng tắm. Chị ba đă đứng sẳn, chị nắm tay Sơn đi về phía chuồng ḅ. Sơn ngoan ngoản như em bé được mẹ dắt đi. Người ta nói bóng tối đồng loă với tội lỗi. Trời mưa tối thui làm chị ba vững bụng hơn. Sơn rờ vai chị ba rồi nói:
- ướt hết rồi!
Chị ba choàng tay qua vai Sơn kéo nằm xuống: - Kệ nó, không sao đâu! Rồi chị chủ động hôn Sơn, lên má lên cổ. Chị cởi nút áo Sơn, vùi mặt ḿnh vào ngực Sơn. Sơn nghe ươn ướt, không biết nước mưa hay nước mắt của chị ba.
- Sơn đừng lo, tui đă cho anh ba uống thuốc ngủ rồi. Sơn đừng khinh tui nghen! Gần năm năm nay, anh ba bị bịnh…Tui c̣n trẻ, mới ba mươi tuổi mà!
Sơn không trả lời, bóp bóp vai chị ba như đồng cảm. Một người đă ăn quen rồi bị bỏ đói. Một người tràn trề sức sống. Họ quấn vào nhau như hai con thú đang yêu nhau ngoài đồng. Mănh liệt. Chưa từng thấy. ********
Sơn ở nơi nầy đă hai mươi bốn ngày. Năm lần chim bồ câu kêu gù gù ban đêm. Bổng dưng đầu giờ chiều nay Thùy đến, vừa bước vào cửa đă hối:
- Anh Sơn, thu dọn đồ đạt. Vào trung tâm tŕnh diện và tháp tùng đoàn lên Nha Trang tạp huấn ba tháng! Ngon chưa?..
Sơn vui mừng, gom góp quần áo tống vào chiếc ba lô quân đội mà người bạn cho Sơn. Trong ḷng Sơn nổi lên hai trạng thái. Vui v́ có được việc làm. Buồn v́ phải xa nơi mà anh có kỷ niệm đặc biệt đầu đời.. nghe như ḿnh mất mát điều ǵ đó..Chị ba vẫn c̣n ngoài đồng. Sơn đi mà không từ giả chị được lời nào. Anh ba vẫn nằm miết trong buồng. Sơn ṿ đầu cháu Phượng:
- Thôi.. chú Sơn đi nghe. Phượng ở nhà học giỏi nhé! Cho chú gởi lời thăm chị ba và nói giùm chú là định bắt con bồ câu chị ba cho. Nhưng chú đâu có lồng nên làm sao nuôi được..thôi đành gởi lại chị ba vậy!.. Sơn cảm nhận có một chút ǵ đó ngậm ngùi. Nơi nầy, chắc chắn anh không bao giờ trở lại. Nhưng tiếng kêu gù..gù của chim bồ câu sẽ theo măi trong tiềm thức của anh trọn đời. /-
Phan kho - August 23, 2007 07:05 AM (GMT)
Chuyện này nên gửi sang mục trang web Coithienthai, thuộc dạng anh em nhà Mốc....
Sự ép gượng rửa nhạt cho có vẻ văn bằng h́nh tượng tiếng chim lạc lơng và nhạt thêm...
Phí công mỗ đọc. Ngứa tay viết chơi cho loài mèo.
Mèo con - August 23, 2007 08:39 AM (GMT)
Đa tạ bác Phan kḥ.
Mời các bác khác ạ. Mèo em vẫn đang đợi ư kiến của các bác. Sau đó sẽ nói đến những vấn đề liên quan đến truyện ngắn này.Những vấn đề chúng ta cần suy nghĩ!!!
Em nói rất thành thật, không phải tạo x́ căng đan đâu ạ
Vơ sĩ đại mă - August 23, 2007 09:00 AM (GMT)
Văn chương dạng này nghe có mùi của Đỗ Hoàng Diệu lắm các quan bác ạ! Nghe nói ả đang chuẩn bị đem con về Việt Nam th́ phải!
Mỗ tôi cho rằng hiện đang có một cuộc tranh luận giữa nghệ thuật trần trụi "Nudified art" và trần trụi nghệ thuật "Artistic Nude". Ranh giới giữa hai thứ này thật khó mà phân định, đặc biệt nếu xuất hiện cả định kiến trong con mắt cảm nhận.
Dẫu sao, nghệ thuật ǵ th́ cũng phải đem lại cảm xúc cho độc giả. Nếu đọc tác phẩm của bạn Mèo con mà các quan bác ko có cảm xúc ǵ th́ thật đáng tiếc!! :P
Mèo con - August 23, 2007 09:31 AM (GMT)
Dạ, đây không phải là truyện của Mèo con đâu ạ. Nhưng các bác cứ xả láng b́nh luận.
Xin đa tạ
Quan Gia - August 23, 2007 11:04 AM (GMT)
Mèo con có phải biệt danh mới của Ma mèo không?
Dạo này cô em thử phong cách sáng tác mới hả??
;) :blink:
Mèo nhỏ - August 23, 2007 11:17 AM (GMT)
úi, em không dám giỡn chị Ma mèo đâu.
Lư Hoa Sơn - August 23, 2007 04:58 PM (GMT)
Khà...khà...khà!!!
Ma mèo, mèo con, mèo nhỏ, ...!!! Sao mảnh đất văn này lắm mèo quá nhỉ?!
Ngậm ngùi thay thân phận người phụ nữ của chúng ta!
Chiến tranh. Tóc rụng. Rừng cười!
Thời b́nh. Chồng ốm. Ánh trăng than!!!
Lư tôi quay lại ngắm Gấu mẹ, gấu con nằm phơi bụng ngáy kḥ. Chao ôi b́nh yên làm sao!
meonho - August 24, 2007 01:01 AM (GMT)
Không làm được hổ thong dong ở rừng xa , em đành ở nhà làm mèo nhỏ thôi ạ.
Mèo nhỏ bắt chuột nhỏ í mà :P
Các bác cho í kiến tiếp về cái truyện này đi ạ
À, em quyết định đổi tên mèo con thành mèo nhỏ. V́ em không phải là con nít mà chỉ là ... trẻ nhỏ. hi hi ;)
Phan kho - August 24, 2007 05:18 AM (GMT)
ỏanh giới giữa một Truyện ngắn và Chuyện kể rất rơ ràng và nhiều nhà lí luận văn học cũng đề cập nhưng nhiều cây bút đă học hành cẩn thận, thậm chí tới người đă có chục tác phẩm, có danh hiệu Nhà văn Việt nam của Hội vẫn chưa đủ ư thức khi cầm bút phóng tác môt cái được gọi nghiêm chỉnh là Truyện ngắn.
Sự khác biệt có hai dạnh thức tồn tại này có nhiều điểm khác nhau nhưng nổi trội nhất để nhận biết là sự khác mnhau về Khả năng dựng chuyện của người viết.
Trong Truyện ngắn, dầu là chỉ đề cập tới một khoảnh khắc nào đó, mà đối tượng có thể là thiên nhiên ( gió mấy , ánh sáng, tiếng động hay con người v.v... ) hoặc có khi là cả giai đoạn lịch sử dài của cá nhân con người hay xă hội th́ câu chuyện khi được diễn tả thành Truyện ngắn không diễn ra một cách tự nhiên chủ nghĩa mà nó được dàn dựng từ cấu trúc, tới từng chi tiết nhỏ nhất được tính toán một cách hợp lí nhất và đều nhất quán Chảy theo một xu huớng bám theo một chủ ư nào đó của tác phẩm định phát biểu.
Một nhà văn có tài th́ câu chuyện được dàn dựng tự nhiên Như thật, dầu là ở thực tế có một Sự thật như vậy hoặc đó là sự chắp vá nhặt nhạnh ghem ghép từ nhiều mảnh của cuộc sống để tạo thành một đoạn phim bằng ngôn ngữ viết. Một cây bút dở non kém th́ dựng chuyện khiên cưỡng, lộ liễu công sức sẽ tạo nên một văn bản cứng nhắc khó thuyết phục người đọc. Một tác giả ấu tĩ dầu là kể lại một câu chuyện có thực vẫn tạo thành văn bản giả chính là ư thức chọn giọng kể ko phù hợp với câu chyện và sắp sếp các t́nh huống ( diễn biến, đối thoại, tâm lí v.v...) vụng về.
Điều khác biệt nữa ở cấp độ khác là thường những Truyện ngắn bao giờ cũng có những h́nh tượng được ẩn dấu, bỏ trống hoặc che kín dưới các chi tiết để tạo nên những ấn tượng, sự ám ảnh đối với độc giả. Tùy theo tài của tác gả mà Sức chứa của truyện lớn đến bao nhiêu dầu nó chỉ được diễn tả không phụ thuộc vào độ dài của số trang của tác phẩm.
Câu chuyện kể không bao giờ hàm chứa điều đó. Khong hàm chứa một ư nghĩa sâu xa nằm dứoi những tầng chữ, các câu chuyện kể thường không hơn một bài báo kể một điều ǵ đó, dầu là tác giả có mong muốn nó phát biểu một thay ḿnh một ư nghĩa trọng đại hay tầm thường nhưng bức xúc với tác giả.
Cách tốt nhất khi người cầm bút phân vân khi công bố tác phẩm ḿnh là tự xem nó có tác dụng với độc giả hơn một bài báo tườn thuật về một sự kiện tương tự hay không. Nếu không hơn, xin hăy xé bỏ để đừng rơi vào cơn mê ngộ nhận hoặc phí công độc giả bởi công chúng đă thừa ế Sự thật tron đời sống, họ đ̣i hỏi ở văn học một nỗ lực khám phá những góc khuất của cuộc sống chứ không phải cần nhưng tay bút non tơ chụp ảnh lại một hiện tượng nào đó của đời sống.
Cái gọi là Truyện ngắn mà bạn mèu nhỏ đăng ở đây không cất dấu điều nào để độc giả phải cật vấn, suy nghĩ. Nó đơn giản là một câu chuyện tầm phào có dấm ớt làn lạt về một cuộc t́nh vụng trộm mà qua đó khong laqfm cho độc giả thêm lôé sáng rất nhiều điều ở cuộc sống trai nghiệm của họ c̣n hơn như vậy...
Như thế, cái Xương cốt nhất của một cái được gọi là Tác phẩm văn chương tác giả đă thất bại. Nó là linh hồn của văn chương, là cái không nằm trong diễn biến mà dưới các tầng diễn biến. Không có nó tác phẩm lạt lẽo tầm thường.
Về tŕnh độ tổ chứccắt dán dựng chuyện. Phàm là truyện ngắn, th́ các chi tiết là những bộ phận không thừa trong mjach chuyện. Trong chuyện này, nhiều chi tiết diễn tả dài ḍng, thừa thăi không phục vụ cho câu chuyện.
Toàn bộ các động thái của nhân vật Sơn là dài ḍng và không cần thiết cho diễn biến chính của chuyện là Mối t́nh của Thuỳ và Bà cô nọ. NHững ǵ đưa đẩy đẻ dẫn tới việc Sơn tới ở nhà người đàn bà kia có thể chỉ cần hai ba ḍng. Câu chuyện không cần thiết tới việc kể về Ssơn, không cần thiết các chi tiết nhỏ từ việc mua sắm cho Sơn tới ở đến những câu đối thoại kể lể dài ḍng của hai người họ hàng Sơn và Thùy.
Nhiều người, khi viết về một câu chuyện, không tự hỏi tại sao lại đưa môột chi tiết ra như vậy. Họ tự nhiên cứ kể mà không biết rằng nếu gacj nó đi, chi tiết ấy, câu chuyện về chủ đề chẳng ảnh hưởng ǵ. Hoặc cũng khi đặt cho các nhân vật những số liệu, người ta cũng không tự hỏi tại sao lại như vậy. ở câu chuyện này, tại sao đứa con nhà bà chủ lại là 10 tuổi? Sự ấn định số tuổi chính xác như lí lịch có tác dụng ǵ cho mạch chính của câu chuyện? Đó là sự tự nhiên chủ nghĩa mà bất cứ người cầm bút chuyên nghiệp không được phạm lỗi. Nó là sự ấu trĩ v́ chính các khuyết tật ấy tạo nên sự dài ḍng nhiêu khê của các ḍng viết.Truyện ngắn, văn chương đ̣i hỏi sự cô đúc chặt nén từng chi tiết, thậm chí từng chữ.
Câu chuyện lấy tựa đề khá gợi. Tiếng kêu của chim bồ câu. Song toàn bô câu chuyện mà độc giả đi t́m kiếm không làm bật lên áng sáng của tiếng động mà tác giả lấy làm tựa đề. Nó như sự làm dáng, mựon danh của h́nh tượng văn chương môkt cách ép gượng mà giả tạo. Giả tạo ở chỗ tác giả ngồi trong pḥng mà hư cấu. Loài chim bồ câu không bao giờ gf vào đêm trăng sáng. Nó chỉ gọi bạn t́nh vào các buổi chiều, hoặc trưa hè trong các lùm cây. Chính v́ thế h́nh tượng văn chương trở nên ú ớ không phát biểu sáng tỏ được ư niệm văn học định trao gửi.
Những chi tiết về t́nh dục trong câu chuyện này, không đáng là học tṛ của Bóng đè mà bạn nào đó so sánh. Trong bóng đè dù lạm dụng, Đỗ Hoàng Diệu vẫn có chủ ư mà mang theo nó những âm thanh đằng sau hàm chứa điều tác giả muốn nói. Cho nên sự so sánh ấy thực không đáng.
Nhân ngày rộng tháng chán lạm bàn vài chữ cho cái đươợc gọi là Tác phẩm văn học này của bé Mèo nhỏ bắt chuột nhỏ...
Kê kê
Phan Kho
meonho - August 24, 2007 05:53 AM (GMT)
@Phan kho: Đa tạ bác v́ đă dành thời gian cho tác phẩm mà em đem ra đây để trưng cầu.
Em chỉ là một người yêu thích văn học, tuyệt đối không có mơ tưởng làm nhà văn đâu ạ. Em thích các công việc thiên về nghiên cứu và t́m hiểu các tác phẩm văn học.
Thực ra cái truyện mà em đưa ra đây để trưng cầu, có một ư nghĩa khác. Hồi sau em sẽ kể tiếp. Mời các bác khác cho ư kiến.
Đa tạ
Email của em: meonho2007@gmail.com.
Em rất thích được chia sẻ các vấn đề về văn học
@Chị Mamèo ơi, xin phép chị nhé. Hi hi
Phan kho - August 24, 2007 06:05 AM (GMT)
Cũng múa liềm qua mắt Thợ gặt Phong Điệp đại tài thôi. Mèo Nhỏ đa tạ ǵ làm bà ấy cười chít. Lại phát hện ra mặt ḿnh (định mơ làm Nhà văn) gửi cái ǵ lên Văn nghệ trẻ bà ấy ném ngay vào sọt rác...Th́ Phan Kho xấu hổ quá.
hí hí...
meonho - September 2, 2007 03:50 AM (GMT)
Ui, em chưa kịp hé lộ thông tin th́ chị Ma mèo đă hiện lên.
Thực ra em đến chỗ chị Ma mèo "học nghề", thấy có vấn đề này trong công tác biên tập khá thu vị nên đưa ra cho bà con bàn luận. cái truyện ở trên í mà. Một bác gửi cho chị Ma mèo nhà ta, chị ấy đọc và cũng đưa cho cả em đọc nữa. Cụ thể thế nào, th́ em chả dám nói thay chị Ma mèo nữa, v́ chị ấy đă viết ra rồi
Thoả hiệp với văn chương?
Tôi mở “quán riêng” , để có một chốn văn chương riêng cho ḿnh và các bạn bè ḿnh. Tôi dành nhiều thời gian và tâm sức cho nó. Tôi - tự nguyện làm điều này. Điều này – cho đến bây giờ , dù gia chủ đă có lời giải thích – nhưng vẫn khiến nhiều người ngạc nhiên.
Câu hỏi thường trực là : làm ba cái web iếc này không có lợi ích ǵ th́ làm làm ǵ.
Vậy lợi ích là ǵ?
Với tôi; lợi ích – không phải là việc bạn có bao nhiêu tiền trong tay. Không phải là việc bạn thăng tiến được bao nhiêu bậc. Lợi ích với tôi là được gặp gỡ bạn bè hàng ngày, chia sẻ những vấn đề ḿnh quan tâm. Lợi ích là khi những ǵ tôi viết ra được mọi người chia sẻ.
V́ những lợi ích đó, theo cách gọi như trong bóng đá, tôi sẽ “chơi cống hiến”.
Nhưng chuyện “làm quán xá” cũng nhiều nỗi vui buồn. Mới đây, một bác nhà văn lớn tuổi gửi cho tôi chùm thơ. Chắc thơ viết trong tâm trạng bức xúc nên cũng có “đá thúng đụng nia”. Tôi kêu: bác à, chắc bác đang tâm trạng lắm. Thơ không đăng được đâu (đăng ở đây là đăng trên Phongdiep.net). Bác viết thư lại, kêu nó đă đăng ở chỗ X, chỗ Y rồi (là những website khác). Vâng, điều ấy không sao cả. Giờ là thời tự do dân chủ, bác có thể mở cả trang riêng để muốn viết ǵ th́ viết, đăng ǵ th́ đăng mà.
Một hồi, bác ấy lại gửi cho tôi cái truyện. Tôi đọc, đoạn trả lời ư là: tôi không hiểu sao bác lại viết cái truyện này. Chuyện một anh tằng tịu với một chị trong khi chồng người ta đang ốm liệt giường. Tôi thấy nó bất nhẫn quá. Mồm vẫn gọi anh Ba, chị Ba, trong khi đêm th́ cúc cù cu ngủ với vợ người ta.
Tôi cũng biết ḿnh có thể lờ tịt đi, không đăng trên web, cũng chẳng trả lời. Hoặc tôi cứ đăng đại cho xong, chẳng mất ǵ. Nhưng tôi không muốn thế. Tôi muốn, khi đă coi nhau là bạn bè văn chương, ta nên thẳng thắn với nhau. Văn chương vốn không phải là chốn để chơi bời, bon chen. Mắc vào là mắc nợ. Bởi vậy những người chót “mắc nợ” hăy cùng chia sẻ với nhau. Chẳng ai nh́n được đỉnh đầu của ḿnh.
Thư gửi đi, tôi cũng lường là nó có thể làm cho người nhận phật ư. Bởi vậy trong thư , tôi đă phải nói lời xin lỗi trước.
Thư trả lời, y như rằng mây đen kéo về rần rần. Bác nói : truyện ấy nó đă đăng báo rồi, chả lẽ những người đăng báo không có tŕnh độ (như tôi)? Chết chết. Tôi tự gây ra băo tố cho ḿnh rồi. Ai bảo tôi dám vuốt râu cọp nào.
Thôi th́ coi như ḿnh thất lễ để giữ quan điểm của ḿnh: tôi nói tờ báo X không phải là Phongdiep.net. Tức là mỗi người mỗi quan điểm. Quan điểm của tôi là có thể bạn viết chưa hay, nhưng cần có một cái tâm. Thế thôi.
Thư gửi đi, bác ấy lặng thing. Tôi đồ chừng, bác ấy giận tôi. Vạn lần xin bác thứ lỗi. Nhưng xin phép bác cho “quán văn” của tôi giữ vững tôn chỉ mục đích của ḿnh.
Sự thoả hiệp trong văn chương - sẽ đưa chúng ta đi đâu? Tôi không biết v́ tôi quan niệm là ḿnh không nên thoả hiệp. Sự nghiêm khắc, nghiêm túc với nghề sẽ tốt hơn, ít ra là cho tôi
Coi như vài lời tản mạn, thưa cùng bạn bè.
Phongdiep.net
Phn Kho - September 2, 2007 06:42 AM (GMT)
Meo nho@
Ha ha đọc cái này mới biết các vị chơi tṛ Nhập nhèm dùng mạng để "thẩm" lại một lần nữa.
Tôi đọc cái này nghi ngờ cái sự thẳng từng của các vị biên tập quá. Điều nfay xin các vị phải nên học cách làm việc thẳng cunưg của chị Dạ Ngân. Truyện vớ vẩn cứ xổ toẹt ra ngay, chả úp mở ǵ, chả lèo lái che đậy sợ mất ḷng ai. Cái sự ở đời khó nhất là Tự hiểu ḿnh. Nhiều người viết, tài năng hạn chế, chả v bao giờ tự hiểu ḿnh nên n mới sinh chuyện.
Cái gọi là Truyện ngắn này nơi nào đăng th́ đúng là lá cải hạng nặng. Văn chuơng bây giờ cũng chẳ nên xem xét cái Đạo đức ở chỗ như các bạn biên tập nhận xét:
"...Tôi thấy nó bất nhẫn quá. Mồm vẫn gọi anh Ba, chị Ba, trong khi đêm th́ cúc cù cu ngủ với vợ người ta..."
Nếu nó có tŕnh đọ gây ám ảnh gây bức xúc gây cho người đọc một vấn đề nào đó th́ dầui có tới mức bất nhẫn vẫn in đượkc. NHT bviết khói truyện đầy bất nhẫn mà sao vẫn in được. Ngay tác phẩm Bóng đè vừa rồi, nhiều chi tiết không chỉ nhầy nhụa mà c̣n hoàn toàn vô lí trước đạo nghĩa người Việt sao vẫn gây cho người đọc phải chú ư? Bởi cái điều cst tử nhất ở những cái đó nó có nghề của tay viết. Nó mang lại ít nhiều sự dư dả ngón nghề mà người Chơi tṛ chữ nghĩa phải có. C̣n cái mà Mèo nhỏ viết ấy mà, tới cười khẩy.
Dầu là biên tập nhiều khi cũng khó, nhunưg thực chất điều cần của biên tập bviên là phải học nhiều đọc nữa để có vốn lí luận. Nhất là ko nên thẩm theo kênh của riêng ḿnh để lỡ mà bỏ xót những tác phẩm ngón nghề điêu luyện dấu kín cả ḱ thuật viết.
Thôi bận sau bác nào thắc mắc kiểu ấy cứ đưa lên đây để mỗ cho vài gáo nuớc sôi, làm lông luôn một thể.
Hê hê thế Mèo con học nghề lâu chưa, chắc bức xúc thay cho chị Phong Điệp mà đưa lên đây hả?
meonho - September 5, 2007 05:12 AM (GMT)
Em cũng thử tập tành làm báo, kéo tít, mời chào í mà
Chị Mamèo vừa nhắc nhở em xong. Học phải cho ra đầu ra đũa mới tác nghiệp, chứ như em chửa ra ngô ra khoai ǵ mà đă...
Thôi th́ em cứ lanh chanh, mong chị chủ nhà thứ lỗi. Các việc xử lư bài vở th́ đúng là em phải cắp tráp theo học c̣n chán.