Có lẽ “Bài thơ hay khiến tôi choàng tỉnh” cũng cung cấp không chỉ lí do thơ NPQM thành công và giành giải thơ về Hà Nội. Cô nói :
"Hà Nội cũng là chốn b́nh yên của tôi, là nơi tôi gặp t́nh yêu lớn nhất của đời ḿnh, là nơi hai con của tôi cất tiếng khóc chào đời, và là nơi tôi biết được rất nhiều tấm ḷng nhân ái, sống v́ người khác. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây, mỗi cảnh vật đều thân thương như máu thịt của ḿnh. Hà Nội đă đóng một vai tṛ rất quan trọng trong hành tŕnh sống của tôi, đă cho tôi rất nhiều trải nghiệm để tôi có được những kiến thức và cảm xúc của ngày hôm nay"
Nhưng điều như vậy th́ có đông người sao họ vẫn không thành công như cô?
Một lời khác:
"Tôi nhớ khi tập thơ Trái Cấm của tôi ra mắt tại khoa Viết Văn trường Đại Học Văn Hóa (tháng 10 năm 2008), nhà phê b́nh Chu Văn Sơn và nhà văn Văn Giá đă căn dặn tôi rằng phải giữ được sự trong lành trong thơ Nguyễn Phan Quế Mai. Gần đây, nhà thơ Bruce Weigl, một trong những nhà thơ đương đại nổi tiếng của Mỹ cũng nói với tôi rằng sau hơn 20 năm t́m kiếm, ông mới đến được sự giản dị và trong lành của thơ. Tôi ư thức được sự quan trọng của việc ǵn giữ ngôn ngữ giản dị trong những tác phẩm sắp tới của ḿnh."
Sự trong trẻo , giản dị được hồi sinh trong thơ chăng?
Và đoạn cuối phỏng vấn cô đă mở ngỏ một h́nh dung :
" Người ta có thể nói những nhà thơ đang phí thời gian v́ thời nay có ai mua thơ, ai đọc thơ nữa. Nhưng những giọt nước mắt tôi đă nh́n thấy trên khuôn mặt những cựu binh cho tôi biết rằng thơ ca có giá trị cho cuộc sống này. Và giá trị tinh thần, giá trị nghệ thuật của nó cần được bảo tồn"
Quan điểm thơ NTQM dường như lộ rơ : thơ phải có giá trị nhân sinh, phải làm rơi nước mắt, không thể có thứ thơ giá trị với những múa may câu chữ, dạng h́nh. Ban giám khảo thơ Hà Nội đă chấm nhất thơ NTQM theo tiệu chí này dù có ư kiến họ đă chọn thơ trung b́nh để trao giải.
[B][I][I][/I]