Từ khi anh Duật ốm, nằm viện rồi tới ki anh ra đi trong đám tang mà tôi nh́n qua ảnh bạn bè...nay lại ng̣i nha nhẩn đọc lại nhiều bài viết cho anh, tôi thấy anh Duật thực là người Hạnh Phúc.
Một người thơ sinh ra trong một giai đoạnđặc biệt của lịch sử đất nuớc. làm mọt dấu son nôi lên giữa cánh rừng thi ca, cuộc sống trải qua cũng không hề bằng phẳng và đơn điệu, lại khi đi để lại cho bè bạn bao nhiêu thương mến và cả những bài thơ yêu dẫn ai đó b́nh yên buớcvào những cánh rừng bên kia cầu, noiư những miền quê yên ả...
Cuộc sống thi nhân, văn nhân đâu phải vật chất trọc phú...những cống hiến của một văn sĩ, thực tài và sự nh́n nhận công bằng trả lại những giá trị đích thực của một người Thơ trong đánh giá của bè bạn và biết bao bạn đọc chắc anh Duật giờ đây ở miền cực lạc cũng mỉm cười!
Giang Hạ tiểu nuơng nuơng
@Giang Hạ !
Chia sẻ với bạn về bài viết, KAH xin gửi lại bài thơ này lên diễn đàn để tưởng nhớ tới nhà thơ lớn PTD:
ĐÁM TANG NHÀ THƠ PHẠM TIẾN DUẬT
Đám tang Nhà Thơ Phạm Tiến Duật
Nghi thức - một công dân b́nh thường
Bởi trên đời chưa bao giờ Anh là nhân vật quan trọng
Nhưng Trái Tim Anh vẫn đập giữa triệu người !
Đám tang Nhà Thơ Phạm Tiến Duật
Công báo đă đăng: chỉ đến 9 giờ…
Nhưng ḍng người xếp hàng đến viếng
Vẫn kéo dài như vô tận không thôi !
Trong ḍng người đến chia biệt hôm nay
Có bạn thơ và những người yêu thơ Anh bất tử
Những nhà văn và những nhà sử học…
Những cựu binh và cựu thanh niên xung phong…
Có đủ cả - các Ông, các Mẹ, các Em
Có đủ cả những doanh nhân, nông dân, trí thức…
Chỉ thiếu mỗi tiếng kèn Quân Nhạc
Và h́nh như… cả một vài Yếu Nhân !
Nhưng không sao, đây chỉ là Đám tang một Nhà Thơ
Thơ không chết th́ Người sao lại chết ?
Đám tang b́nh dân vẫn trùng trùng sau, trước
Họ đến đây không chỉ để tiễn đưa…
Họ đến đây, bởi c̣n một lẽ thật giản đơn
Để thấy lại tuổi hai mươi và cầm tay đồng đội cũ…
Để thấy lại sức mạnh của Thi Ca trong chiến trận
Và để được thấy rơ hơn… những tấm ḷng Nhân Văn !
Cứ thế, ḍng người lặng lẽ bước qua bên Anh
Lặng lẽ nh́n nhau…không nước mắt
Bởi Anh có chết đâu mà phải khóc
Anh vẫn c̣n đó thôi, dung dị một Con Người !
Hà Nội, ngày 11.12.2007
Kiều Anh Hương