Trước hai chị, tôi, Giang Hạ chỉ là một bạn đọc nhỏ bé. Nhỏ tới mức độ, tiếng nói của tôi, nếu không nhờ web của Phong diep.net, th́ không bao giờ vọng tới, lên khỏi mặt đất để mọt lần thôi...
Tôi không định viết. Nhưng có lẽ từ sâu thẳm trái tim, có điều ǵ lớn lao hơn là sự cần thiết được cất lời , xuất hiện trên Diendan được nới với và tới hai chị. Vậy, có bài viết này.
Bài viết của tác giả Quỳnh Trang với cái tít: “Tôi là một người lương thiện“ ngay từ đầu gợi cho bạn đọc, không c̣n là một bài báo thông thường nữa. Nó có thiên huớng và dáng dấp của một bài mang tính chân dung, vẽ vài nét quan trọng của nhà văn Phong Điệp và treo lên tờ VH/TT.
Qua bài viết, tác giả đă cung cấp thêm vài thông tin về nhà văn Phong Điệp. Những thông tin nghiêim túc, cần thiết, để dưới ánh sáng của cái gọi là sử văn học, làm tỏa sáng những ǵ mà bạn đọc chưa rơ, qua chân dung chính một nhà văn, là những tác phẩm của nhà văn Phong Điệp. Điều đó là hữu ích với bạn đọc, cho người đọc như tôi, dù bấy nay không bỏ sót bất ḱ tác phẩm nào của nhà văn PĐ.
Tôi cũng rất đồng ư, khi nhà văn, đối tượng của bài viết, chọn sự Lương thiện, làm sự phát ngôn quan trọng. Một nhà văn cũng có tiếng, ko ít độc giả yêu mến từ Ma Mèo, có nhiều điều để nói về bút pháp, lại chú trọng tới hai chữ Lương thiện, là sự đúng đắn. Nhất là chị - Phong Điệp c̣n ở vai tṛ biên tập của một tờ báo văn quan trọng.
Điều tưởng nhỏ nhoi ấy, làm độc giả như tôi vui mừng và hy vọng. Dầu là để lương thiện, con người ta phải nỗ lực sao, thậm chí hành xác thế nào, mà chọ ra một lối sống, hay c̣n là một mong ước chân chính. Chí Phèo chỉ là một nông dân nghèo kiết xác. Cái làng Vũ Đại cũng nhỏ, mà tiếng kêu vật lí: Tôi muốn làm người lương thiện của gă, không bay qua nổi bóng trăng để tới tai Bá Kiến. Và, gă chết hay gă sống, th́ tiếng kêu ấy cũng không có một đời sống, nếu không lọt vào kẽ bút nhỏ của một nhà văn lớn (dù tiếng kêu ấy c̣n khiên cưỡng trong một tác phẩm hiện đại). Do vậy, ở cương vị nhà văn, lại làm biên tập, ít nhiều có hiệu ứng với bạn viết, sự khẳng định Lương và thiện là một dấu hiệu tốt cần của nhà văn như P.Đ. Bạn đọc hy vọng, âm thanh của hai chữ này bay qua tờ báo quan trọng, nhưng ít bạn đọc, dọc các con kênh của văn đàn, sang làng văn báo khác. Do vậy, chỉ là tít, là một ư của bài viết vẫn làm bạn đọc chú ư. Đáng tiếc là các chi tiết của bài viết không làm bật lên được tiếng kêu tốt đẹp ấy.
Phần nội dung thứ hai của bài, nói về con đường không bằng phẳng của Phong Điệp. Đây là phần tệ hại nhất của bài; nó làm bạn đọc nghi ngờ mục đích tốt đẹp của bài viết.
Bằng các thông tin đă xác lập trong bài viết, người ta thấy rơ một Phong Điệp hoàn toàn bằng phẳng và có cơ duyên với văn chương. Viết về một nhà văn, một nhà báo, chắc chắn từ Bằng Phẳng không đi ra khỏi biên giới của vạch đường văn và báo. Vậy mà các chi tiết đều phản ảnh rất đầy đủ là con đường nhà văn Phong Điệp đi là cực ḱ bằng phẳng.
Ở phần 1 tác giả kể rơ, ngay từ ấu thơ, khi chập chững bướcvào đường văn, nhà văn đă được thầy cô giúp đỡ. Ít ai có được cơ duyên ấy. Gặp được một quê hương động viên tới vậy. Không chỉ là mấy ḍng chữ ở lưu bút, những giải thưởng ban đầu trao cho Phong Điệp - khẳng định một tài năng ngay từ thủa cô bé, chính là những cơn gió đẩy t́nh yêu Phong Điệp đi xa hơn, bay cao lên! Con đường mà Phong Điệp chọn, không thể phủ nhận ư trí tự thân của một cô gái tỉnh lẻ đă vượt lên ra sao giữa đất kinh ḱ... nhưng sẽ ra sao, nếu cánh buồm nâu ấy không được biết bao ngọn gió theo nhau thổi vào, trong suốt lộ tŕnh tỏa sáng tới hôm nay? Đầu bài viết là Cái duyên với giải thưởng...dưới lại là, không bằng phẳng?! Cái không bằng phẳng được chứng minh bằng chi tiết "học luật mà lại đi làm báo văn. Làm văn lại làm ban đầu phóng viên không phải văn."
Ơ hay, việc chọn học và hành nghề đều do P Đ tự chọn cả đấy chứ, có phải v́ nguyên do nào ghê gớm lắm, xô đẩy Phong Điệp của chúng ta ngồi vào cái ghế, nhà văn làm biên tập, tờ Văn Nghệ Trẻ đâu? Có biết bao nhiêu người, cũng t́nh sâu đậm với văn chương, cũng khát khao ở vị thế như PĐ mà chẳng bén duyên với nó. Họ lận đận mài đít trên trường văn và, âm thầm viết, cả chục năm mới được nh́n nhận và phát lộ. Có kẻ không được bất ḱ cơ quan nào tiếp nhận đúng với nghề đă học và đă yêu chỉ v́ mỗi nguyên nhân họ xấu quá. Thiếu ǵ người, văn tài cả đấy, không nơi nào yên ổn với họ, giờ vẫn làm Phóng viên tự do, kiếm cơm từng bài, làm thuê từng bữa. Chao ơi, họ vẫn tươi cười và Em phải sống! Có người, vật vă hàng ngày từng bên hàng cơm hàng thịt, từng vinh từng nhục vẫn hành việc văn, như nhà văn Yban ở lứa trước. Đó là một hành tŕnh lắm bi kịch toàn diện mà c̣n rất nhiều ví dụ để kể rằng, Phong Điệp hoàn toàn bằng phẳng nếu riêng về góc độ cái duyên phận với văn chương và báo chí. Đấy là em Giang Hạ này không dám dùng từ may mắn. Từ ấy xem ra dễ tổn thương tới tài năng thực có của ngọn gió mầu, khởi sắc từ Ma mèo.
Một bài báo của một nhà báo tài năng có thể cho độc giả hiểu thêm nhiều điều ở một nhà văn họ yêu mến; một bài báo hời hợt, có thể phản tác dụng. Nhất là khi đụng tới danh xưng Nhà Văn, tới chữ Lương Thiện (tuy b́nh thường nhưng lại lớn lao) , lại viết chưa được là văn chương trong việc tạo dựng chi tiết, để khắc họa thành chân dung nhân vật, sẽ là một bức họa tồi, làm méo mó sự dung dị , chính xác cần và đủ của một dung dáng.
Tôi không biết rơ, chị Phong Điệp nh́n bức họa ḿnh do Quỳnh Trang tung bút, có giống như lúc soi gương chẻ tóc, của buổi sớm ở một ngày rảnh rang không vội vă cho hai cháu ăn sớm, nhắc nhở chồng ăn trưa, ôm lấy cái túi ṭng teng mà lao vội tới ṭa soạn để cặm cụi viết hay không?
Mong, đây là buổi sớm của một ngày lu bu hay đầy sao nhăng.
[B] :lol: :lol: :D :D
Nhiều người bảo làm nghề văn được ắt làm nghề báo được. Nói vậy nhưng không phải vậy!
Hẳn cây bút Quỳnh Trang muốn chuyển tải một thông điệp "Ma mèo sở trường là văn, lại bươn sang làm báo mà vẫn giữ được chất nhân văn, chất lương thiện trong ng̣i bút của ḿnh. Điều đó thật không phải bằng phẳng, không phải dễ dàng với một người b́nh thường". Có điều bút pháp của QT chưa đặc tả được những ǵ cô bé muốn nói!
Tớ theo dơi những bước đi ngày càng vững chắc của Ma mèo từ ngày em mới ṭ te đầu quân cho toà soạn. Một cô bé gày g̣, nhỏ thó và hơi tí là "iem i a" trong giao tiếp. Nghe thật ngộ, rồi mê lúc nào không hay!
Hội nhà vốn lắm chuyện ĺnh x́nh. Cơ quan ngôn luận của Hội càng là nơi để người ta xả x́-trét mỗi khi có biến. Có những người đến rồi đi, đi rồi quay lại trong chừng ấy năm. Vậy mà em vẫn tồn tại, vẫn vươn lên không ngừng. Chúc em giữ măi chất đời lương thiện tuôn chảy như ḍng Vị Hoàng Giang quê em!
@Lehung
Em nghĩ, bác Hùng ạ, lịch sử văn chương ở ta, nhiều nhà văn gạo cội, vang bóng một thời đều nhiều ít làm báo. Cánh như Khái Hưng, Nhất Linh...Rồi Nguyễn Bính, Tô Hoài, và đặc biệt cụ Bằng với Trứ tác Thương nhớ mười hai cũng từ báo mà buớc sang văn chương để lại.
Báo và văn là hai nghề khác nhau, nhunưg ko phải là sự khác biệt kiểu như chị Điệp của chúng ta học luật đi làm thợ cầy...th́ moiứ đáng bàn, nên nói, chả là bằng phẳng mà lênh đênh.
C̣n việc anh bào chữa cho các lền chị em chưa thấy thuyết phục.
Làm báo lại ở báo văn như chị Điệp là một duyên may hiếm hoiở thoiừ điểm ghế ít chợ đông này. Làm báo văn lại biên tập là sự tiếp nhận thông tin một cách miễn phí nhất...
Tất nhiên cái việc này bé lắm Chả nên cất lời tốn công. Muốn là nhắc nhở tí chút cho vui thôi...Một bài báo xơ xẩy tí mà, mà tác giả cũng hê hê nói thế nào cho thuận nhỉ?.
Giang Hạ!
Từ báo bước sang văn chương th́ chẳng nói làm ǵ. Nhưng từ văn chương bước sang báo, rồi từ báo quay lại văn chương dễ tẩu hoả nhập ma lắm!
Đồng ư với bạn là em ǵ nhà báo viết về Ma mèo nhà tớ hơi phô. Nhưng thôi, góp ư nhẹ nhàng cho em nó tiến bộ vậy!
Ma mèo nhà tớ có đăng mấy bài thông tin nhiều chiều trên văn đàn này mà đă bị bác nọ bác kia chấn chỉnh. Phải tớ có lẽ đă văi linh hồn ra rồi. Đâu c̣n dám đôi co đốp chát trong thư ngỏ nữa! Phục em tôi lắm lắm!!