View Full Version: Hai tỉ không phải để làm riêng trang web

Phongdiepnet > Phản hồi các bài viết trên Phongdiep.Net > Hai tỉ không phải để làm riêng trang web


Title: Hai tỉ không phải để làm riêng trang web
Description: Phải xem xem đă


Giang Hạ - December 3, 2007 05:01 PM (GMT)
Tôi đọc bài của ông Hưng và chị Vàng Anh, cả cơn thịnh nộ của ông Văn Chinh "Tích lịch hỏa" mà buồn. Nay lại đọc bài của ông (bà) Bảo Anh thấy vấn đề này đúng là cộm lên rồi, BCH Hội phải quan tâm giải quyết!


NHưng qua ba bài của hai vị nhà văn nêu trên ( ông Hưng hai bài, chị Vàng Anh một bài), chắc không đơn giản như bài viết của Bảo Anh đă nêu.

Hai tỉ chắc chắn không chỉ xây dựng một trang báo điện tử cho Hội.

Đă là dự án th́ nó không nên hiểu đơn giản như vậy để quy kết nhóm làm đề án này có ư chia chác ǵ như Bảo Anh viết: Không ít Hội viên tỏ ư ngờ vực về chuyện ăn chia trong số tiền 2 tỷ. Chia chác không thành th́ dự án phải tan?


Sự so sánh việc Báo điện tử của Hội với trang web cá nhân của các nhà văn như phongdiep.net, trannhuong.com, long tong. chấm chấm v.v...nghe chừng cũng ko ổn. Bởi hai việc này quy mô khác nhau nhiều lắm.

Bởi v́ tôi không đọc nội dung dự án, nên ko rơ dự án này bao gồm bao phần và công đoạn ra sao trong quá tŕnh thực thi nó? Đằng thằng ra mà dự toán , nếu dự án bao gồm:

1- Tiền thuê bao cổng thông tin băng thông đủ rộng để đáp ứng được ư kiến của Vàng Anh, tức là không chỉ làm báo điện tử mà c̣n phục vụ việc lập các trang web của 1000 hội viên

2- Tiền thuê chuyên viên tin học viết chương tŕnh hoạt động cho:
-Cổng thông tin
-Báo điện tử của Hội

3- Tiền thuê phần mỹ thuật tạo dáng , logo cho báo.

4- Tiền mua máy móc (phần cứng) ít nhất là một máy chủ và năm máy con cho Hội có thể điều hành hoạt động.

5- Tiền trả cho nhân viên ḱ thuật theo dơi, duy tu, bảo mật cho quá tŕnh dự án (ba năm chẳng hạn)

Đấy là chưa hiểu được, trong dự án này, việc điều hành Cổng điện tử và trả tiền cho bộ máy tổ chức thực hiện tờ báo ( ít nhất cần hai cán bộ và ba nhân viên) có nằm trong dự án không?

Như vậy nếu dự án thực hiện gồm nhiều khoản như tôi tạm tính trên, th́ việc hai tỉ không phải là số tiền quá lớn. Đấy là tôi dự tính về phần cứng, gồm máy móc trang bị phải là "đồ thật" chứ ko phải thứ hàng mă, chưa dùng đă hỏng...

C̣n nếu như dự án chỉ vẻn vẹn có việc lập tŕnh và thuê bao, dù cho là một hệ thống băng thông rộng, ba cái máy tính th́ phải xem xét lại một cách cẩn trọng.

Nhưng dù nói thế nào đi nữa, th́ cho tới hôm nay, Hội nhà văn chưa có Báo điện tử là một sự chậm chân đáng phê phán. Hầu như các Hội văn nghệ nghệ thuật khác họ đều có báo cả, họ làm được, sao Hội nhà văn toàn các bậc ḱ tài cả mà ko có một tờ báo điện tử?

Tôi đồng ư với ư kiến chị Vàng Anh là phải thận trọng khi dùng tiền. Tiền nhà nuớc rót cho Hội, là tiền của dân đóng thuế. Một triệu chứ một vài trăm ngàn cũng không nên ném tiền qua cửa sổ. Nên biện pháp tốt nhất là bỏ thầu.

Trách nhiệm chính, cho tới hôm nay Hội nhà văn VN chưa có lấy tờ báo điện tử, vẫn là ông Hữu Thỉnh. Nếu ông kiên quyết, có biện pháp tốt, công khai và minh bạch, giả như Vàng Anh không tán thành, vẫn cứ làm th́ có sao? Tôi chỉ sợ có điều nào đó, mà do phương pháp làm việc của ông chủ tịch Hội không thuyết phục đựoc Vàng Anh một cách rơ ràng, khi chọn người hay đơn vị thực thi dự án mà thôi.

Việc điều hành tờ báo điện tử không nên cho là không quản lí được như chị Vàng Anh nói ( theo ông Hưng tường thuật). Nó, báo giấy hay "báo máy" đều nằm trong sự lănh đạo của Hội, phải có bộ máy kế toán theo dơi kiểm soát. Theo dơi việc chi tiêu của nó, báo điện tử, khác ǵ lắm so với một tờ báo giấy? Báo điện tử trong họat động, quản lí tài chính ban đầu của nó, chắc không phức tạp như tờ báo VN giấy hiện nay, bộ máy có mấy chục người, hai tờ báo , bao nhiêu thứ chi ra rót vào...

Thôi cứ kiên nhẫn mà chờ. Hết nhiệm này c̣n ba năm nữa. Chỉ buồn cho sự, cứ kêu gọi hội nhập, thông tin, quảng bá, dân trí...mà bốn tờ báo của Hội chỉ có hai tờ Văn nghệ già và trẻ ra được xứ người, lại có vài trăm số, mà phải đợi dài cổ ra, một tuần bà con mới được đọc. Mấy ông già nào đó, nói không cần báo điện tử v́ ông ấy ích kỉ....Chứ c̣n bây giờ ai chẳng biết, nếu Hội nhà văn có báo VN điện tử, chỉ một cái nhấp chuột, Con Giang Hạ này ở tận Bắc cực hay Nam Phi vẫn nh́n thấy những trang văn của các nhà văn yêu mến của đất Việt.

Tái bút: Cũng nhân đây nhắn với tiên sinh Văn Chinh một câu, khi ông viết:

Trước mắt, với tư cách hội viên, tôi đề nghị BCH Hội Nhà văn Việt Nam Khoá VII làm rơ trách nhiệm những cá nhân đă nhân danh những điều hợp lư để cản trở sự ra đời của Website Hội Nhà văn

Thưa ông, nếu ai đó nhân danh những điều hợp lí mà cản trở sự ra đời của trang báo th́ đó là sự cản trở đáng khen chứ ông. Bởi lí lẽ phản biện mà hợp lí, tức là nguời đưa ra quyết định trước đó vô lí, phải xem lại cách thưc tiến hành sao cho hợp lí. Thế th́ có ǵ là đáng trách "người nhân danh hợp lí?" Sao lại ném bùn sang ao như vậy? Lỗi chính ở ai đă đưa ra quyết địng vô lí chứ!

Tôi không nghi ngờ ông Thỉnh chia chác ǵ ở đây, nhưng cái tính ông cả nể, dùng người ra sao th́ bấy nay không phải chỉ người trong Hội mới biết. Tôi cũng ko dám nghi ngờ ông Hưng có mưu mô ǵ không khi nhận việc trên, cái việc cũng không giản đơn, dầu là ông có kinh nghiệm ở vài tờ báo khác...Tốt nhất là công khai Nội dung yêu cầu của dự án, gọi thầu và ko cần kiểm điểm ai cả xúc tiến khẩn trương cho các nhà văn VN và bạn đọc chúng tôi được nhờ.

- December 4, 2007 03:52 AM (GMT)
Sự việc chắc là không đơn giản như những ǵ mà ông Hưng và chị Vàng Anh viết (gớm mà sao lắm VA thế). Tớ có 3 ư:


1. Có thể chị VA không phải là phản đối trang web đâu mà chắc là phản đối cách làm theo kiểu tù mù giao tất cho một nhóm người thực hiện theo kiểu khép kin từ A đến Z.

2. Nếu đây không phải là một dự án 2 tỷ mà chỉ là 20 triệu thôi chắc hội nhà văn đă có trang web lâu rồi. Các nhà văn cũng chẳng cần cái cổng điện tử của hội để online đâu.

3. Thế nào đi chăng nữa, hội nhà văn hoạt động quá kém... nên chăng giải tán béng đi cho xong.





phongdiep - December 6, 2007 05:41 AM (GMT)
SỰ CHẬM TRỂ CỦA HỘI NHÀ VĂN TRONG VIỆC LẬP WEBSITE



Phongdiep.net: Ngày 6- 12- 2007, nhà thơ Nguyễn Đức Thiện - Đài truyền h́nh Tây Ninh có gửi đến Phongdiep.net ư kiến về việc lập website Hội nhà văn. Để độc giả có thêm một cách nh́n về vấn đề đăng gây nhiều tranh căi hiện nay, chúng tôi xin giới thiệu nguyên văn bài viết này. Bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Phongdiep.net.



Tôi đă đọc được ư kiến của Phạm Xuân Hưng trên Trang Web của Phong Điệp. Báo viết cũng đă từng nói đến chuyện Hội nhà văn có nên có báo điện tử hay không. Nhưng có cay nghiệt đến mức như thông tin từ hai người Phạm Xuân Hưng và Phan Thị Vàng Anh hay không. Không hiểu sao khi đọc những thông tin này, tôi cứ h́nh dung ra h́nh ảnh của Phan Thị Vàng Anh hôm ngồi ở hàng ghế chủ tịch đoàn Đại hội nhà văn Việt Nam lần thứ 7. Trong lúc mọi người tưng bừng, vui vẻ trong ngày đại hội th́ có một người phụ nữ trên chủ tịch đoàn cứ gườm gườm nh́n xuống. Và tôi tin rằng hôm chất vấn các chuyên gia điện tử, Phan Thị Vàng Anh cũng với một gương mặt như vậy. Ngừơi ta làm điện tử, làm công nghệ thông tin chứ người ta có viết văn, làm thơ đâu mà chất vấn người ta biết làm văn hay không làm văn? Nhưng điều quan trọng hơn là: khi công nghệ thông tin phát triển, đến cả người nông dân người ta cũng lập một trang web riêng để giới thiệu sản phẩm của ḿnh. Thanh niên, thiếu niên bây giờ cũng lao vào công nghệ thông tin để làm mới ḿnh. Thế th́ cơn cớ ǵ, hội Nhà văn Việt Nam, nơi tập hợp những con người trí tuệ của đất nước lại không có được một tờ báo điện tử? Khi tôi bỏ lá phiều bầu Phan Thị Vàng Anh vào Ban chấp hành Hội nhà văn, tôi nghĩ: trong Ban chấp hành hội phải có người trẻ trung, thay thế lớp ǵa, thay đổi nếp nghĩ chứ có ai ngờ bây giờ, chính người trẻ trung ấy lại bảo: “ chậm một chút cũng không sao” khi Hội nhà văn có nhu cầu cần một tờ báo điện tử. Tôi không thông tuệ lắm về chuyện “ cổng điện tử” hay “ báo điện tử” như Phạm Xuân Hưng, nhưng tôi nghĩ đơn giản thế này thôi: Một khi đất nước đang vươn tới sự hoà nhập, th́ Hội nhà văn không thể như một con lừa già ậm ạch chạy sau người ta.



Hôm tôi đọc xong hai ư kiến, một của Phan Thị Vàng Anh và Phạm Xuân Hưng, tôi gọi điện thoại cho Chủ tịch Hội Hữu Thỉnh, tính hỏi ông chủ tịch một câu: “ Phan Thị Vàng Anh có nhớ rằng nhờ những lá phiều của hội viên mà hôm nay cô mới ngồi họp trong Ban chấp hành hay không? Sao Phan thị Vàng Anh lại có thể cư xử với những người đang mang hết nhiệt t́nh v́ Hội như vậy.” Tôi h́nh dung ra sự phách lối của Phan Thị Vàng Anh trước các chuyên gia điện tử, kiểu phách lối của kẻ có quyền. Nhưng Phan Thị Vàng Anh quên mất rằng: nhờ chúng tôi, những hội viên cô mới có thể ngồi đó. Vậy cô lớn lối nỗi ǵ. Cái c̣n lại của Phan thị Vàng Anh là nhà văn, chứ không phải là Uỷ viên Ban chấp hành HNV. Việc cô không bỏ phiếu buổi họp đó không chỉ là sự coi thường BCH hội nhà văn mà c̣n là sự coi thường cả những hội viên nữa đó.



Cuối cùng tôi muốn nói là thế này: Không thể v́ có người cản mũi kỳ đà mà tờ báo điện tử của Hội Nhà văn chậm ra đời. Phải nhanh lên, nhanh hơn nữa. Chậm lắm rồi.



NGUYỄN ĐỨC THIỆN


Giang Hạ - December 6, 2007 09:50 AM (GMT)
Hê hê, việc toang hoắc sắp tới hồi rơ ràng rồi....Mà nếu rơ ra th́ bà con, bạn đọc sẽ nhanh có báo mạng hơn. Các Hội viên anh chị nào muốn có trang cá nhân cũng có cơ mà được mảnh đất "cắm dùi" miễn phí

1- Theo tin t́nh báo "CIA" cho biết, bác Hưng sắp công bố rơ Nội dung của dự án để bà con phân biệt tại sao nó chi phí hàng tỉ. Chứ không giản đơn là một trang cá nhân như trang của bác Phongdiep.net ở đây.

2- Bên cạnh bài của phongdiep.net của bác Nguyễn Đức THiện ( nhà thơ), hôm qua, đă thấy ch́nh ́nh một bài đầy mấy trang của cụ bà Dư Thị Hoàn, được mạng của bà Phạm THị Hoài tung lên trang web Ta la oách..

Giọng văn bài viết lần này của cụ bà Hoàn thực hùng hồn, lí sự như đạn đại liên cấp tập bắn vào Văn Chinh và ông Hưng. Bà bắn không tiếc đạn vào những đoạn đầy dấu hỏi của Văn Chinh...hơ hơ !

Vui nhất là Với tư cách Hội viên, cụ bà c̣n đề nghị Ban chấp hành Hội nhà văn phải công bố mọi sự liên quan tới vụ oe te ghết này trên tờ Văn Nghệ, tờ báo mà cách đây không lâu, bà Hoàn đă viết một bài kể chuyện vợ chồng bà mỗi ḱ đều nhận đủ hai số báo mà không thèm đọc và ném vào sọt rác.(cùng trên ta la oách)

Hơ hơ, Hay thật là hay...

Ko có ǵ mà b́nh luận nữa.


- December 6, 2007 01:10 PM (GMT)

Post lại bài của Dư Thị Hoàn trên TLW để bà con tham khảo. Tớ thấy bài này lư luận rất được.

Ư kiến thêm: Dự án của HNV hết 2 tỷ bởi v́ các bác xin được 2 tỷ, sẽ là 4 tỷ nếu xin được 4 tỷ và 500 tr nếu xin được 500 triệu. Con số này theo tớ chẳng xuất phát từ mục tiêu mà chỉ là xin được bao nhiêu. Tớ cũng có kinh nghiệm làm vài ba cái web (bao gồm cả web trong đó có cho phép các thành viên tự tạo blog, web cá nhân ở subdomain). Nếu chỉ có 20 - 200 triệu có nhiều cơ hội thành công. Nếu là 2 tỷ sẽ phải vẽ dự án, mua một đống thiết bị,thuê nhiều băng thông, tạo bộ máy vận hành ....vân vân và vân vân. Sau 3 năm dự án kết thúc, tiền hết, máy móc sẽ bị lạc hậu, không có tiền nuôi bộ máy ...cổng thông tin điện tử sẽ quảng vào xó. Chỉ béo những ai thực hiện dự án, chết những thằng è cổ đóng thuế như tớ.

Ban chấp hành hội có nhiều người, chĩa mũi nhọn vào chị VA có vẻ hơi ác ư. Ban chấp hành HNV nợ mọi người một lời giải thích và cả 1 trang web nữa. (Dù trang web đấy được như phongdiep.net hay vuhong.com cũng là quí rồi.

----------------------------------


Bàn thêm về vụ tranh luận xung quanh Dự án Website của Hội Nhà văn (Dư Thị Hoàn)


(Trao đổi về bài “Thực sự có người phá dự án Website của Hội Nhà văn Việt Nam?” [1] của ông Văn Chinh)


Về chuyện dự án Website Hội Nhà văn, không biết h́nh thành từ khi nào, mà bây giờ nó gặp sự cố, bị ách tắc, mới được công khai trên mạng www.trannhuong.com, rồi www.phongdiep.net, mà mới chỉ thông qua bài viết của ông Nguyễn Xuân Hưng (người được ông Hữu Thỉnh – chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam giao trách nhiệm tư vấn và thực hiện dự án), và bức thư phản hồi của cô Phan Thị Vàng Anh (ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn), rồi đến bài của ông Văn Chinh (nhà văn, nhà báo) gần như quy kết đổ tội hết lên đầu cô Phan Thị Vàng Anh, cho ta thấy vụ việc này quả là hệ trọng và rất cần bạch hoá, trong khi, cơ quan Hội Nhà văn Việt Nam chưa hề có bất cứ thông tin ǵ cho hội viên chúng ta biết về chuyện này.

Theo tôi nếu muốn xem xét nguyên nhân và kết luận vấn đề này một cách nghiêm túc và khách quan, nhằm t́m kiếm giải pháp hữu hiệu, với tư cách hội viên, ta có quyền đ̣i hỏi Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam công khai trên tờ báo Văn nghệ của Hội, trần t́nh về vấn đề này một cách thấu đáo, có trách nhiệm; tại sao ông Hữu Thỉnh quyết định phân công phân nhiệm cho ông Nguyễn Xuân Hưng đặc trách về dự án này với vốn đầu tư gần 2 tỷ đồng mà trước đó không thông qua Ban Chấp hành? Đặc biệt về phiên họp mà ư kiến phản biện của cô Phan Thị Vàng Anh mang tính quyết định, đi đến sự đồng thuận của Ban Chấp hành: dừng lại việc giao dự án đó cho ông Nguyễn Xuân Hưng tư vấn và thực hiện là đúng hay sai?

C̣n thông tin mà cả ông Nguyễn Xuân Hưng lẫn cô Phan Thị Vàng Anh đưa ra khiến rất nhiều hội viên thắc mắc và thấy mơ hồ ở chỗ là: danh tính của hai vị thuộc Bộ Tài chính và Kế hoạch Đầu tư. Nếu quả thực có hai vị ấy xuống rút tiền lại, xin Ban Chấp hành Hội Nhà văn công khai cho chúng tôi được biết đích xác. Một điều nữa khiến rất nhiều người muốn t́m hiểu, đó là cung cách làm việc của các ban ngành liên quan, khi rót vốn và cả khi rút vốn cho dự án này, họ đă căn cứ vào những văn bản nào? Hay là đều do công lao vận động hành lang như ông Nguyễn Xuân Hưng đă tường thuật? Thêm nữa, có đúng là 2 tỉ ấy đă được rút về Bộ không? Hay chui vào túi ai? Đề nghị Ban Chấp hành công bố văn bản rút tiền lại của các cơ quan bộ, ngành. C̣n nữa, trong dự án này ai là chủ đầu tư? Hội Nhà văn Việt Nam hay là ông Nguyễn Xuân Hưng? Vậy tại sao khi ông Nguyễn Xuân Hưng không được chỉ định thầu nữa th́ nhà nước bỗng rút lại vốn đầu tư (gần 2 tỉ VNĐ), trong khi đó Ban Chấp hành Hội Nhà văn vẫn chủ trương công khai và mời thầu rộng răi, xem ai có đủ chuyên môn nhất, có giải pháp kĩ thuật tốt nhất, lợi nhất... th́ làm cơ mà!

Trước khi có được những thông tin đầy đủ, nhiều chiều; khi các thành viên Ban Chấp hành, những người lănh trách nhiệm của hơn 800 nhà văn giao phó, đồng thời cũng là những cốt cán của Hội Nhà văn, có quyền biểu quyết, theo dơi, bám sát vụ việc mà vẫn chưa phát ngôn chính thức, th́ hà cớ ông Văn Chinh phải vội vă đến vậy? Ông Văn Chinh có biết những tội danh “phá (hoại) dự án”, “loè (bịp)”, “phản dân chủ”, “là người nguy hiểm” [2] … mà ông muốn gán cho một bà hót rác, một ông ăn mày thôi cũng cần phải có đầy đủ chứng cứ, chứng nhân, phải thông qua toà án xét xử, chứ huống hồ người ông muốn gán tội là một cán bộ Hội Nhà văn (theo tôi) tuy trẻ tuổi, nhưng có bản lĩnh vững vàng.

Hơn nữa lập luận của ông không hề thuyết phục:

Cứ cho rằng cô Phan Thị Vàng Anh có ư đồ và hành vi “phá” dự án như ông ám chỉ, thế nhưng, cả thảy 6 uỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn là hồ đồ cả ư, mà lại để cho cô ta hoành hành khuynh loát đến vậy?

Nếu ông Văn Chinh đă khẳng định rằng cô Phan Thị Vàng Anh căn vặn các chuyên gia tin học, về vấn đề giữa “cổng” và “báo” điện tử trong dự án là một thủ thuật tranh biện, th́ là lành mạnh lắm chứ. Đó là văn hoá tranh biện, v́ bất cứ cử toạ nào cũng có thể sử dụng mọi thủ pháp tranh biện trong cuộc tọa đàm để đi đến chân lư cơ mà! Tại sao lại vu cho cô ta là “loè”? Mà loè ai? Loè các chuyên gia th́ loè sao nổi? C̣n với những người mù tin học th́ loè làm ǵ? Phí sức!

Tất cả những phát hiện và phát ngôn của cô Phan Thị Vàng Anh hoàn toàn công khai giữa thanh thiên bạch nhật, đàng hoàng ngay giữa cuộc bàn tṛn chính thức của cơ quan Hội Nhà văn, tôi tin rằng có biên bản đầy đủ, chắc cô ấy không thể chối bỏ trách nhiệm. Cô ấy không bắn lén, không nặc danh, không phao tin, vậy lẽ ǵ ông Văn Chinh rêu rao cô ấy là người nguy hiểm? Nếu căn cứ trong cuộc họp Ban Chấp hành nọ, ư kiến phản biện của một ḿnh cô ấy đưa ra làm đảo lộn t́nh thế và khiến Ban Chấp hành phải tạm dừng dự án đang tiến triển để xem xét lại (như bài viết của Nguyễn Xuân Hưng), mà suy diễn cô ta là người nguy hiểm, th́ quả là quá lời. Tại sao ta không đặt vấn đề ngược lại: có phải dự án đó c̣n có điều ǵ chưa ổn mới dẫn đến các uỷ viên trong Ban Chấp hành phải nhất trí với những thắc mắc của Phan Thị Vàng Anh?

Trong bài viết của ḿnh, ông Nguyễn Xuân Hưng nhớ lại (mặc dù độ tin cậy chưa biết đến mức nào): “Phát biểu về một vấn đề, không ít hơn một lần tôi nghe vị uỷ viên chấp hành trẻ nhất (Phan Thị Vàng Anh) này nói: ‘Tôi chỉ nói một lần thôi… Đây là…’. Thế là thế nào nhỉ? Tư thế nào mới nói như thế chứ?" Chỉ qua chi tiết này mà ông Văn Chinh có thể gán thêm cho Phan Thị Vàng Anh một tội nữa: là độc đoán, là phản dân chủ.

Riêng tôi lại có quan niệm khác hẳn hai ông Nguyễn Xuân Hưng và Văn Chinh. Tôi cho rằng cô Phan Thị Vàng Anh đưa ra một mô thức thương thuyết cùng đối tác với yêu cầu súc tích, ngắn gọn, không lặp lại! Đó là tác phong công nghiệp cần thiết nhằm chấm dứt t́nh trạng phát biểu ê a, nhai đi nhai lại làm mất th́ giờ của người khác, vốn trở thành đặc quyền của một số “nhà” có cương vị, hoặc thói tật của các “nhà” thích giải tŕnh, thích tranh luận nhưng lại thiếu khoa học. Cô ấy đưa ra một nguyên tắc hành xử, một cách thức làm việc cho bản thân cô, mà có bắt buộc mọi người phải theo đâu? Các vị hoàn toàn có quyền bác bỏ không thèm nghe cơ mà! Hoặc hoàn toàn có quyền gạn hỏi khi cảm thấy lời lẽ của cô ấy khó hiểu và tối nghĩa chứ! Tôi c̣n chưa đi sâu phân tích đến sự đề đạt ấy là hữu ích như thế nào, nếu được mọi người áp dụng, sẽ rất hiệu quả cho công việc. Một tư duy mới – một tác phong văn minh trong phát biểu cần đến tốc độ, ấn tượng và hiệu quả! Mà tại sao người trẻ tuổi không được phép đ̣i hỏi? Mà phải có tư thế nào mới được phép đ̣i hỏi hở ông Nguyễn Xuân Hưng? Tại sao đ̣i hỏi đó lại là độc đoán, là phản dân chủ hở ông Văn Chinh? Việc cô Phan Thị Vàng Anh không bỏ phiếu, là quyền hợp pháp của một thành viên, có ǵ là độc đoán, phản dân chủ? Nhưng thôi, xét cho cùng, chúng ta đang b́nh luận trên những chi tiết hồi tưởng của riêng ông Nguyễn Xuân Hưng, một người vừa mới bị “loại khỏi ṿng độc tấu”, câu chữ thực hư như thế nào c̣n phải xét đến bối cảnh của nó, chiết ra từng câu, từng đoạn trong tâm trạng bị ức chế như thế, liệu có chuẩn xác không?

Ông Văn Chinh hối hận v́ đă trót bầu cô Phan Thị Vàng Anh vào Ban Chấp hành khoá vừa rồi, dựa trên bản luận tội của ông như tôi vừa trao đổi, đó là quyền của ông. Theo tôi, nếu theo dơi công việc mà Ban Chấp hành đă phân công trong nhiệm kỳ này, th́ không muốn cũng phải công nhận rằng Phan Thị Vàng Anh có khả năng đoàn kết và quy tụ anh chị em hội viên. Cô và các cộng sự đă chứng tỏ khả năng, và nhiệt t́nh hơn hẳn các nhiệm kỳ trước, bằng chứng là thành công của các hoạt động có sáng tạo, mang tính đột phá. Phan Thị Vàng Anh đảm nhiệm công việc Ban Nhà văn Nữ và Ban Nhà văn Trẻ. Các thành viên cả hai Ban, cùng lực lượng cộng tác viên thường trực ủng hộ các hoạt động chuyên đề… đều là những nhà văn nổi tiếng và năng động. Thực tế cho thấy họ hiệp đồng, cộng tác với Phan Thị Vàng Anh đều hồ hởi và tự giác. Họ lần lượt đưa ra nhiều sáng kiến và đều được cô Vàng Anh coi trọng, phân trách nhiệm tổ chức các hoạt động mang tính tiên phong (chưa từng có): lần đầu tiên có sân thơ trẻ trong ngày thơ Việt Nam, lần đầu tiên có poster tác gia thơ được trưng bầy trong Văn Miếu, lần đầu tiên tổ chức Đại hội Nhà văn Trẻ tại Hội An, một quang cảnh mới – khác địa bàn Hà Nội; lần đầu tiên có bàn tṛn văn nghệ (mỗi tháng) tại Thành phố HCM, lần đầu tiên mở các tọa đàm văn chương có chuẩn bị tham luận nghiêm túc dành riêng cho các nhà văn nữ và cho các nhà văn trẻ… Đó là chưa tính đến các chuyến tham quan thực tế, giao lưu văn hoá và thâm nhập các tỉnh thành… đều được các anh chị em chung tay lập kế hoạch khai thác, thực hiện rất hiệu quả. Phan Thị Vàng Anh là một nhân tố năng động, sáng tạo, nghiêm túc và không vụ lợi trong bộ máy lănh đạo đương nhiệm của Hội Nhà văn Nam.

Cuối bài, tôi muốn bày tỏ sự đáng tiếc của cuộc trao đổi này. Bởi lẽ, không giải thích nổi tại sao ông Văn Chinh góp ư cho thịnh vượng chung của Hội Nhà văn mà như đỉa phải vôi. C̣n bởi lẽ ông Văn Chinh và cô Phan Thị Vàng Anh là hai bạn đồng nghiệp mà tôi đều quư mến.

Hải Pḥng 3/12/2007


Hà Thanh Giang - December 7, 2007 01:38 AM (GMT)
Tác giả Hà Thanh Giang gửi cho Phongdiep ư kiến này. Xin được giới thiệu nguyên văn để bạn đọc cùng tham khảo:


Đề nghị đăng trên Phongdiep.net:

Tôi đă đọc kỹ bài ông NXH, bài bà VA, ông VC, giờ đến bài bà DTH. Th́ thấy, ông VC hơi nóng đầu, bà DTH th́ bênh VA quá lố mà đọc bài ông NXH một cách "qua loa". Ông Hưng kể bà VA chỉ muốn t́m tư vấn khác, chính việc lùng nhùng khiến dự án chậm, rồi bị rút vốn, rồi ông NXH tự rút lui. Làm ǵ có chuyện bà VA "laọi khỏi ṿng độc tấu" ông NXH. Thủ tục bổ nhiệm ông NXH th́ chính bà VA ở Ban chấp hành phải biết, không nên căi hộ bà VA vô lối thế. Với bản tính không quyết đoán của ông Hữu Thỉnh, chắc không có chuyện tự ư ông ấy bổ nhiệm ông NXH. Lập luận về "2 cán bộ cần công khai danh tính" cũng là thừa. Ông NXH đă nói lại bà VA rồi, việc có cán bộ "lọt" vào cuộc họp BCH phải có lớp lang thủ tục của nó. Nếu cần cứ đến hỏi ông Đào Thắng chánh văn pḥng hội là ra. Ai cần bí mật chuyện đó. Chuyện bảo "ai tiêu đi" 2 tỷ cũng là đặt vấn đề quá lố. Ông NXH có phần viết trong bài, bảo cơ quan Hội có người đ̣i chia 2 tỷ cho các anh tạp chí, và nói anh kia chả hiểu ǵ cả. Th́ bà Hoàn cũng chả hiểu ǵ nốt. Nhà nước cho tiền, lại rút đi v́ anh không làm, không thể có chuyện ai tiêu đi đơn giản thế. Tham nhũng mà như vậy th́ hoá ra Việt Nam này toàn người ngu quá hay sao? Tôi đọc bài bà DTH, nghe noí lại đăng ở Talawas, th́ càng không tin bà Hoàn có ư xây dựng. V́ talawas là nơi được lợi nhất khi Hội Nhà văn không hay chưa có website....
Chuyện ông Hưng nói những điều trong bài có đáng tin không, bà VA đă nói lại rồi, chúng ta có thể đoán điều ǵ chính xác hay không? C̣n có các nhân chứng khác c̣n đang sống và làm việc quanh Hội Nhà văn cả, ông NXH lại đang là cán bộ Hội Nhà văn, khó ǵ không kiểm chứng được sự chân thực? Ông NXH cũng không nói bà VA xấu hay tốt ở các công tác khác, nên bà DTH ca tụng bà VA ở đây chả có liên quan ǵ đến web iec cả. Vấn đề nên đặt ra là: HNV cần nhanh chóng có web. Đặt vấn đề tham nhũng, xà xẻo về một sự chưa xảy ra th́ ấu trĩ quá. Ngay cả khi các anh đang tiêu tiền, cũng c̣n có kiểm toán, qoan có đầu, nợ có chủ. Theo tôi không nên nhân chuyện ông NXH nêu ra mà chửi vung vít lên, kể cả quy chụp xấu hay ca tụng bà VA hoặc những người liên quan. Bởi nếu thế, sao không hỏi anh Trần Đăng Khoa làm ǵ mà có tên trong Ban biên tập rồi thôi? Vô cùng lắm. Ông HỒ Anh Thái có thái độ ǵ? Ông Hữu Thỉnh như bài ông NXH nói như vậy, nhưng có thật vậy không? Thôi th́ nhân đây bới móc cá nhân th́ không nên...
Hà Thanh Giang

Giang Hạ - December 7, 2007 07:44 AM (GMT)
Ở Vịêt Nam, anh em Nam Bộ có câu ngắn mà hay: Nói zậy mà không phải zậy!
Xem ra bài viết của cụ bà Dư Thị Hoàn có vẻ quan tâm tới quyền lợi của anh chj em Hội viên và công chúng lắm trong việc làm báo mạng hây cổng cảnh ǵ đó. Lại ở cuối bài, thanh minh thanh nga, rằng cụ bà đều mến mộ cả hai chị Vàng Anh và ông Văn Chinh. Về Lo gich th́ câu viết nôm na bảo thiên hạ là, Tôi, cụ bà Dự THị Hoàn này, lên tiếng chỉ trích ông Văn Chinh, ko có ư ǵ đâu, cũng như bài viết này, Hoàn tôi ko bênh vô lối cô Vàng Anh. Sự phải lên tiếng bởi, v́ cái quyền và sự lợi của công chúng và bản thân từng nhà văn.

Giang Hạ tin cái ư này của cụ bà Dư Thị (Liên) Hoàn trong việc quẳng oạch nó đi khắp nơi, để bạch hoá vụ này cho nó toang toàng toàng ra. Trứoc khi bác Phongdiep.com đi bài của cụ bà họ Dư, mạng tận bên Đức và bên Mỹ đă chăng khắp nơi rồi. (Sự liên doanh kịp thời nhậy bén và đa chiều dân chủ của bà cô Phạm Thị Hoài nhanh và nhậy vô cùng- xưa nay vưỡn thế!).

zậy cho nên nói zậy mà không phải zậy! Cho nên ông hổ Văn Chinh, xin đừng vội lần nữa bực ḿnh và bà chị Vàng Anh cũng đừng thấy mà mừng trước ư kiến của cụ bà Dư Thị ( liên ) Hoàn.

Vấn đề Cổng kỉnh, mạng báo, trước sau phải có. Càng nhanh càng tốt, là điều mong muốn của nhiều người. Sự Bạch hoá cũng tất nhiên phải làm, v́ ông Hưng đă lên tiếng trước tiên, cũng là sự công khai đầu tiên của nội vụ.

Ban chấp hành Hội là cơ quan cao nhất của một tổ chức Hội đoàn, có những nguyên tắc làm việc đă ghi trong điều lệ và các nghị quyết hàng ḱ của từng đại hội. Việc tổ chức tiến hành làm mạng và báo mạng là công việc có tính nghiệp vụ kĩ thuật, để thực hiện những quyết nghị của ban chấp hàngh từ khoá trước. Cho nên ông Hữu Thỉnh, với tư cách là Chủ tịch có quyền chỉ định bất ḱ ai tổ chức làm một dự án. Điều đó không trái với Điều lệ và nguyên tắc làm việc của việc điềuhành ḱ thuật nghiệp vụ của cơ quan Hội. Đấy là nói tới quyền lực để chịu trách nhiệm trước tập thể Ban chấp hành ở mỗi công việc cụ thể. Có thể v́ lí do nào đó, tỉ như tiền bạc với Hội hai tỉ là cần cân nhắc, ông H T buộc phải mang ra bàn trong BCH.

Hội nhà văn VN có nhiều công việc về kĩ thuật nghiệp vụ, việc nào cũng mang ra bàn ở ban chấp hành th́ Ban chấp hành ko c̣n là ban chấp hành nữa và dẫn tới công việc sẽ thế nào. Ví như hăng phim của Hội chả hạn, có việc ko chi hai ba tỉ đâu nhé. ÔNg Hà Phạm Phú đă gánh trách nhiệm và làm được nhiều việc nổi đ́nh nổi đám, rạng danh cho Hội (ví dụ như những giải thưởng phim gần đây của Hăng phim Hội do ông Cậu Phú tự chịu trách nhiệm). Nếu cái ǵ cũng ko có một quyền lực phân công rơ ràng th́ nhiều công việc của Hội sẽ thành thứ bung xung và chấm hết...

Thứ hai là Báo VN không phải là nơi giải tŕnh các thứ "lăng quăng" này. Cái luận cứ của cụ bà DTH định dùng chiêu này để biến tờ VN thành thứ ǵ vậy? Sự việc phải bạch hoá! Xét về mặt quản lí, co9ư quan Hội cũng giốnmg như các cơ quan hành chính khác. Nếu có sai phạm, các cơ quan chức năng sẽ làm việc. Có kết luận, BCH sẽ thông báo cho các Hội viên để bạch hoá các vấn đề. Hai tỉ ko phải là con số lớn lắm, những cũng ko hẳn là "tṛ trẻ con" để có thể đút túi hai tỉ ai đó, như suy luận của cụ bà. Giang Hạ tin vậy. V́ tin ở điều mà các nhà văn đă chọn ra toàn thể ban chấp hành (trong đó có chị Vàng Anh) đại diện quyền lợi của hội viên, sẽ ko tha thứ bất ḱ ai đó dám cả gan làm việc này. Mà cũng ko có đứa nào ngu xuẩn để làm điều mà cụ bà H nghi vấn.

Vài ư thế để nói lại, nói vậy mà chắc ǵ đă vậy.

lehung - December 8, 2007 11:15 AM (GMT)
Tớ định không nói về vụ này bởi mấy em he he, be be ǵ đó lại bảo ở đời không biết ăn cây nào rào cây đấy. Nhưng ngẫm thấy chủ đề này được nhiều bác quan tâm với thiện chí xây dựng Hội nên biết ǵ nói thế. Có ǵ không thuận nhĩ các bác bỏ quá cho!

Tiền dựng website hay e-portal của Hội ở đâu ra?

Tớ biết ư định của ông Xuân Hưng khi cố t́nh không nhắc tới nguồn gốc số tiền ứng quỹ 2 tỷ cho dự án xây dựng cổng điện tử Hội nhà văn. Thực chất, khoản tiền này đă được giải ngân rất nhanh vào một tài khoản nhằm đảm bảo rằng nếu Hội nhanh chóng chọn được nhà tư vấn thông qua thủ tục chọn/chỉ định thầu tắt, tiền thực sẽ chảy và Hội có thể đă có một cái ǵ đó cho theo kịp thời đại. Ông Hưng quả thực đă có công đầu trong việc lobby (nay được gọi với mỹ từ là "Vận động chính sách") nhằm giúp Hội giải quyết vụ này. Đương nhiên, chẳng ai đi làm không công và ông Hưng tham gia vụ này cũng có mục đích rất rơ ràng. Xin mọi người hăy cùng cho rằng mục đích đó là trong sáng, kẻo oan ông ấy.

Vậy khoản tiền này từ đâu ra? Có chăng một ngày đẹp trời nào đó một vị lănh đạo nổi hứng làm thơ mà không t́m thấy cái oéb-bờ-sai (tạm gọi là "cái sân") hay cái "cổng" dẫn vào ngôi đền văn học mà nhớ tới Hội ta? Hay các cụ chỉ mới nghe tiếng con khóc qua chiếc âm-li của ông Hưng mà vội vă cho Hội bú? Chẳng phải này mà cũng chẳng phải kia! Nguồn tiền 2 tỷ tạm ứng này thực chất bắt nguồn từ khoản dư quỹ chưa kịp giải ngân của một dự án mà nghe qua chẳng chút dính dáng ǵ tới văn hoá, thể thao. Theo nguyên tắc quản lư tài chính công, khoản tiền chưa kịp giải ngân theo dự toán ngân sách năm phải hoàn trả ngân sách. Vấn đề là vận dụng cơ chế làm sao để khoản chi cho mục đích làm cái sân của Hội từ nguồn tạm ứng tréo ngoe này được bù lại sớm từ nguồn chính thức lấy từ Đề án 112 mà không vi phạm chính sách tới thời điểm quyết toán ngân sách năm. Ông Hưng đă làm được điều này và Hội lẽ ra phải cảm ơn ông ấy. Câu chuyện này diễn ra vào thời điểm cuối năm 2005.

Thật tiếc, năm 2005 cũng là năm mà Đề án 112 bắt đầu phát lộ những vấn đề về tiến độ và tính hiệu quả một cách nghiêm trọng. Sự vào cuộc của báo chí đă làm cho những người quản lư 112 phải đứng trước 2 lựa chọn cực kỳ khẩn cấp: hoặc đẩy nhanh tiến độ và giải ngân dự chi cho bằng hết để tính công, hoặc đóng băng và giảm tải khoản chi cho các dự án đang thực hiện. Đầu năm 2006, lựa chọn thứ nhất thắng thế. Lẽ ra Hội phải chớp thời cơ mà dùng hết số tiền "trời cho" này và biến nó thành sự đă rồi. Hội sẽ chẳng có ǵ sai nếu làm thế! Rất tiếc, nội bộ BCH đă phát sinh nhiều vấn đề làm lỡ mất thời cơ lịch sử. Nửa cuối năm 2006 tới đầu năm 2007, t́nh h́nh tài chính của 112 rất căng thẳng khiến những người đỡ đầu ứng vốn cho Hội buộc phải t́m cách rút tiền ứng sai nguyên tắc về trước khi quyết toán ngân sách năm 2005 được CP tŕnh QH thông qua tại kỳ họp cuối năm.

Vậy Hội NVVN trách ai? Hội viên trách ai? (Xin để tới hồi sau sẽ rơ)

- December 10, 2007 04:55 AM (GMT)
Hoan hô bác Lehung, đúng là bác nhiều thông tin thật, bác tiếp tục thông tin cho ACE về vụ việc này nhé.

sonle - December 27, 2007 05:12 AM (GMT)
Bác lehung dạo này táo bón kinh quá đấy! Chờ văi!
Rau la...ng đây! T...ô..i bán a...i m...u...a????




* Hosted for free by InvisionFree