View Full Version: Điểm báo số 36

Phongdiepnet > Lưu bút/tṛ chuyện cùng Phong Điệp > Điểm báo số 36


Title: Điểm báo số 36
Description: VN, VNT số 36


Phong Điệp - September 6, 2007 02:17 AM (GMT)
Điểm báo số 36

Báo Văn nghệ

Truyện ngắn: Dừng lại trên đỉnh đồi (Lê Hoài Lương), Bát phở (Phong Điệp - có thể t́m đọc truyện này trên Phongdiep.net mục truyện ngắn của Phong Điệp)

Báo chí: Các bàio vở chào mừng Hội nghị nhà văn Việt Nam – Lào – Cămpuchia; Văn hoá cá nhân - nhận biết để ứng xử (Hồ Sĩ Vịnh)

Mỗi tuần gặp một nhà văn: Người trai Mông và xứ sở Mường Tiên (Nguyễn Anh Đào viết về Mă A Lềnh)

Bút kí: Trên đồng cỏ Mongolia (Tô Đức Chiêu)

Tản văn: Những con sóc và những con chuột (B́nh An)

Trang thơ tác giả: Nguyễn Quang Thiều, Lệ Thu, Lê Chí, Nguyễn Minh Khiêm

Lư luận phê b́nh: LLPB và thị hiếu, thẩm mỹ của công chúng ( Hà Quảng)

Văn học Miền Nam trwocs năm 1975 : Người bắt ruồi (Nguyễn Hoàng Thu)

Và nhiều bài vở khác

Văn nghệ Trẻ

Truyện ngắn: Người con bản Kẹng Mụm (Phan Sĩ Quán)

Chuyên trang về Hội nghị nhà văn ba nước Lào - Việt Nam – Campuchia

Đối thoại: Giáo dục mà hỏng là hỏng cả (Hỏi chuyện dịch giả Ông Văn Tùng)

Diễn đàn văn học trẻ: Hoàng Long - người săn lùng những “tia chớp” (Nhă Thuyên thực hiện)

Báo chí: Phan Chu Trinh, nhà cách mạng nhà văn lớn đầu thế kỉ XX; Trở lại Văn Giang- Hưng Yên (Hiến Văn), Tự nói để trốn cô đơn (Minh Châu viết về cuốn sách cùng tên của Việt Văn); Ngày xưa rừng B́nh Thuận (Trần Mỹ)

Thơ trẻ: Nguyễn Bính Hồng Cầu

Văn học nước ngoài: Cáp Kim với tiểu thuyết viết bằng Anh ngữ (Khánh Linh); Đừng quay lưng lại với ước mơ (Dạ Lan Hương)

Ấn tượng trẻ: Ngày mai tôi sẽ tự do (Nhật kí của một cựu tù nhân)

Và nhiều bài vở khác

phongdiep - September 7, 2007 03:59 AM (GMT)


Ngày mai tôi sẽ tự do
( Trích nhật kư của một tù nhân)

Ngày… Không ngủ được.
Chỉ c̣n vài giờ nữa là tôi được tự do. Tôi không thể tin nổi sẽ có một ngày như thế. Tính đến bây giờ tôi đă đi tù được tổng cộng 12 năm 6 tháng 4 ngày. Một thời gian quá dài! Nhưng đêm nay cũng rất dài - dài như 12 năm tù vậy.

Buổi chiều những bạn tù của tôi đă làm một bữa liên hoan theo kiểu tù. Họ rán nem quấn với đỗ xanh, những chiếc nem rán ấy được xếp đều đặn trên đĩa, họ mời tôi ăn và chúc mừng sự tự do của tôi. Tôi không thể nuốt nổi, một cảm giác rất lạ đang xâm chiếm lấy tôi. Tự do - tự do và tự do - nó vang lên trong tôi thật thống thiết. Nó ám ảnh tôi kinh khủng! Tôi sẽ tự do! Tôi không thể ngủ được, những bạn tù của tôi đă ngủ, họ ngủ vùi ngon lành sau một ngày lao động mệt mỏi, sau cuộc liên hoan hiếm hoi, sau những lời chúc tụng và cả sau những ḍng nước mắt. Họ vui với tôi và họ buồn với chính họ.

Thú thực, tôi không biết vui hay buồn. Tôi đă ở nơi này quá lâu, tuổi trẻ của tôi đă gắn bó với nơi này. Tôi sợ! Thật sự tôi sợ những ǵ đang chờ đón tôi ngoài kia. Sẽ có những ǵ ngoài kia nhỉ? Tôi không thể biết. Cái ngày tôi được đưa đến đây lại hiện về. Tôi bị cùm chân, khoá tay, ngồi trong xe tù kín mít, tôi có dỏng tai nghe tiếng động bên ngoài và phán đoán ḿnh đang ở đâu: có tiếng xe, tiếng người, tiếng nước chảy… Chịu, tôi không biết. Đến khi cánh cửa mở ra, ánh nắng oà vào tôi ngất xỉu. Tỉnh dậy thấy ḿnh nằm trong buồng giam, vẫn cùm chân, nhưng tay đă được tháo. Đôi mắt tôi dần dần lấy được ánh sáng rồi tôi bật khóc vẫn là những bức tường lạnh lùng hiện ra.

Cho đến tận đêm nay tôi vẫn không thể nào nhớ nổi những ǵ đă diễn ra trong 12 năm qua. Tôi chỉ lờ mờ nhớ những công việc: chăn trâu, trồng cây, đào đất, trực sinh… Tất cả những công việc đó tôi nhớ nhất 6 năm làm trực sinh. Đối với những tù nhân được làm trực sinh là điều may mắn. Chỉ có những người hiền lành, chăm chỉ và không có ư trốn trại mới được giao công việc ấy. Đó là công việc giúp quản giáo coi tù nhân. Hơn 6 năm tôi chỉ sống trong một dăy buồng biệt giam. Đó là nơi nhốt phạt những tù nhân vi phạm. Công việc của tôi là trông coi, điểm danh họ và chủ yếu làm vào ban đêm. Đôi mắt tôi đă to ra th́ phải, tôi có khả năng nh́n đêm rất giỏi, cả việc lắng nghe những động tĩnh trong đêm tối. Người ta đă gọi tôi là “rếch” - một con chó trong phim truyền h́nh mỹ. Vâng, 6 năm làm công việc này, da trắng bệch, mắt to như mắt cú vọ, ban ngày tôi thường ngủ và chẳng nh́n thấy ai ngoài mấy bạn tù và quản giáo.

Cho đến một ngày, tôi nh́n thấy một đứa trẻ, có thể nó là con cái của một vị quản giáo theo bố vào pḥng biệt giam. Tôi sững sờ, không tin vào mắt ḿnh. Tôi suưt reo lên v́ đă quá lâu tôi không nh́n thấy trẻ con. Tôi chạy lại, nắm sờ nó, nh́n nó đắm đuối khiến đứa trẻ sợ, ̣a khóc. Tôi sợ quá dỗ dành măi nó mới nín và chạy đi. Không biết tôi đứng nh́n theo nó bao lâu, nhưng trong tôi dâng lên một cảm xúc khó tả. Tôi không thể kể rành rọt những cảm xúc đó. Nhưng đại loại là ngạc nhiên, sợ hăi, mừng rỡ, kinh ngạc, kỳ lạ, buồn bă, ṭ ṃ… tất cả những trạng thái đó đan xen làm tôi bối rối. Rồi đêm đó tôi đă khóc và nhớ tới đứa con của tôi. Năm đó nó được 7 tuổi. Tôi đi tù được 20 ngày th́ nó ra đời. Măi tới khi được 4 tuổi nó mới xuống thăm tôi và lần đầu tiên tôi nh́n thấy nó. Tôi đă không nói nổi lời nào với nó. Tôi không khóc, không cười, không buồn, không vui… cứ trơ ra như tượng. Tôi nh́n nó trân trân c̣n nó th́ chui tọt xuống gầm bàn. Bây giờ nó đă 12 tuổi 6 tháng. Chỉ vài ngày nữa tôi sẽ nh́n thấy nó. Không biết cảm giác đó sẽ như thế nào?

Hai ngày trước tôi có nhờ người gọi điện cho em tôi lên đón, nhưng không biết nó có lên được không. Nếu bây giờ thả tôi ra, tôi sẽ không biết bắt đầu từ đâu để về nhà ḿnh. Tôi rất sợ điều đó! Có thể người ta sẽ hướng dẫn tôi cách về nhà, nhưng làm sao tôi có thể đi được v́ đă quá lâu tôi có quyết định điều ǵ một ḿnh đâu. Không gian sống của tôi là những bức tường, cảm giác sống của tôi là mệnh lệnh của người khác. Tôi rất sợ tiếng quát tháo. Chỉ cần ai nói to là tôi sợ. Nếu ở ngoài kia tôi sẽ làm ǵ? Và bắt đầu tự do như thế nào cứ nghĩ như thế là tội lại sợ…
4h sáng… vẫn không ngủ được.

Tôi ngồi dậy và đi lại trong pḥng, những bạn tù của tôi vẫn ngủ. Tôi mở cái túi lấy bộ quần áo b́nh thường (không phải quần áo tù) mặc vào. Bộ quần áo này tôi đă giữ nó cách đây hai năm khi thằng em tôi gửi cho. Nó vẫn c̣n mới và ngái mùi mốc. Tôi mặc nó cảm giác cứng đơ và cứ đi lại như thế. Bên ngoài tiếng nước sông vẫn chảy. Ở đây, tôi chỉ biết ḍng sông ngoài kia có tên là sông Thao. Nó thường chảy dữ dội vào mùa này, tôi vẫn chưa một lần được chạm vào nó. Người ta bảo bên kia sông thao là ga Ấm Thượng, cứ lên Tàu xuôi về Hà Nội thằng em tôi sống ở đó. Chỉ biết thế thôi, nó chỉ hiện ra lờ mờ trong đầu như thế và mỗi lần nghĩ đến tôi lại sợ.

5h sáng… ánh nắng chan hoà ngoài kia.

Tôi hồi hộp đi lại trong buồng giam, những bạn tù của tôi đă dậy hết. Họ ngồi thu lu trên giường, họ nh́n tôi – tôi nh́n họ chẳng ai nói câu ǵ. Hôm nay là chủ nhật, họ không phải đi làm, chỉ lát nữa điểm danh, ăn sáng rồi lại phải vào ngồi như thế. Họ rất sợ chủ nhật.

Khi tiếng lạch cạch bên ngoài vang lên, th́ thằng Phong đă oà khóc nó gào lên: “Chú đi nhé...!”. Người tôi gai lên, mồ hôi rịn ra, tôi không khóc, chẳng cười, cũng chẳng đáp lời nó. Thằng Phong nó gọi tôi là chú v́ nó ít hơn tôi 20 tuổi và đă sống trong tù với tôi 4 năm. Nó rất quư tôi và coi tôi như người thân, án của nó c̣n 2 năm nữa. Nó nhỏ nhoi yếu đuối và tội nghiệp. Tôi không dám nh́n nó chỉ cúi đầu đứng im. Một sự im lặng đáng sợ, tất cả bạn tù cũng im lặng.

Khi quản giáo gọi đến tên tôi. Tôi rùng ḿnh bước ra và kiên quyết không quay lại nh́n họ, tôi không dám chào họ v́ tôi sợ. Sự sợ hăi là phản xạ của tôi. Họ cũng im lặng và cũng chẳng chào tôi. Thế càng tốt, như thế làm tôi bớt sợ. Người quản giáo nh́n tôi mỉm cười rồi nói: “Đi thôi, lên trại chính làm thủ tục. Anh có người đến đón đấy.”. Có người đến đón đấy – câu nói đó xoá tan mọi sợ hăi của tôi. Nó như một luồng điện phá tan sự băng giá trong người tôi. Bất giác tôi quay lại, nh́n những người bạn tù rồi nói rất to: “… về đây”. Lúc này họ mới chào tôi, tất cả chào tôi, thằng Phong hết khóc nó cười mếu máo.

. Rồi tôi theo quản giáo vào pḥng làm việc. Anh ta cười và nói: “Thích đi xe máy hay ô tô?”, tôi không hiểu ǵ cả. Tôi ấp úng không trả lời, rồi anh ta dắt xe máy ra ngoài khởi động và nói với tôi: “Thôi, hôm nay là chủ nhật, ưu tiên ông đi ô tô với người nhà.”. Bây giờ tôi mới hiểu là thằng em tôi có ô tô đến đón. Tôi khá hănh diện về điều đó. Thảo nào chiều hôm qua mấy bạn tù của tôi nói là có một cái xe biển xanh đang đậu ở ngoài, không biết có việc ǵ. Tôi được tự do bước ra khỏi cổng và nh́n thấy thằng em tôi. Nó có khác đi chút ít nhưng tôi vẫn nhận ra. Nó cười vẫy tôi, tôi cũng cười và vẫy lại nó. Tôi tiến lại gần nó một cảm giác an b́nh tràn ngập trong tôi. Cuối cùng mọi sự lo lắng và sợ hăi đă tan biến. Tôi rất yên tâm khi nh́n thấy nó.

Tôi lên xe. Lại một cảm giác choáng ngợp, đă quá lâu tôi không ngồi xe ô tô nên thấy ngột ngạt. Thằng em tôi quay xuống hỏi: “Anh có say xe không?”. Tôi không nói ǵ h́nh như tôi có nói ǵ đó nhưng không hiểu là nói ǵ. Xe chạy, cũng cảm giác lâng lâng đó, tôi chỉ im lặng và nh́n xung quanh. Thật lạ, 12 năm sống ở đây mà chỉ vài bước chân mà mọi thứ đều xa lạ với tôi. Tai tôi ù đi, mắt cũng hoa lên không rơ cảm giác thế nào, có cái ǵ đó từ trên xuống, từ dưới lên, không phải bên trái, cũng chẳng là bên phải, cứ rung rinh khắp người.

Xe đỗ tại cổng trại chính. Nơi này th́ tôi biết rơ, hơn 2 năm tôi sống ở đây. Tôi bước xuống xe theo quản giáo vào pḥng làm việc. Họ đă chờ tôi ở đó, người quản giáo đưa tôi lệnh tha tù và bảo tôi kư vào, rồi họ đưa cho tôi 150 ngàn bảo đó là tiền vé xe. Cuối cùng người quản giáo ngước nh́n tôi nói: “Thôi, bây giờ anh tự do”. Tôi lại rùng ḿnh, hai tiếng tự do ấy lại vang lên. Vâng, sau những ǵ của 12 năm diễn ra tôi cũng có được câu nói ấy từ người cán bộ. Tôi đă tự do - tự do và tự do. Ôi! Tự do! Tôi muốn hét lên thật to câu đó. Thấy tôi vẫn đứng tần ngần quản giáo lại nhắc: “Anh đi được rồi…”. Lần này tôi mới tỉnh hẳn, chào họ và đi ra.
Đến cổng, tôi xững sờ v́ không thấy ô tô của thằng em đâu nữa. Một cảm giác sợ hăi lại ập đến. Nó đâu rồi nhỉ? Hay nó đi rồi? Tôi sẽ làm ǵ đây? Tôi bối rối ngơ ngác, khuôn mặt bạc nhược của tôi đă làm mấy ông xe ôm ở cổng trại chú ư họ gọi: “Đi xe không?”. Tôi vẫn chưa biết thế nào, tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu, cứ luống cuống như đứa trẻ. Rồi tôi quyết định đứng đó, v́ tôi đoán rằng nó chỉ đi đâu đó một lát rồi quay về thôi, mặc dù sự sợ hăi lại xâm chiếm tôi.

Tôi xuưt reo lên khi nh́n thấy ô tô của thằng em tôi đang từ từ tiến lạ. Nó tḥ đầu ra và hỏi: “ Anh có ăn sáng không?”. Ừ nhỉ, ăn – đó là từ mà bọn tù nhân chúng tôi thích nhất, nhớ nhất. Trong những buổi học nội quy, tôi nhớ măi lời của quản giáo họ bảo: các anh chỉ c̣n hai quyền đó là ăn và lao động. C̣n quyền ở lại buồng hạnh phục 24 giờ với vợ là do quyền của người vợ chứ không phải của các anh. Tôi vẫn nhớ như in những câu nói đó. Bây giờ thằng em tôi nhắc đến ăn tôi mới sực nhớ. Nhưng kỳ lạ thay từ sáng tới giờ tôi không thấy đói. Tôi cũng chẳng muốn ăn. Tôi không thèm cái ǵ hết. Trong người tôi rất lạ. Tôi lắc đầu và lên xe.

Xe lại chạy, h́nh như thằng em tôi vẫn nói ǵ đó nhưng tôi im lặng. Bây giờ tôi chỉ muốn ngắm nh́n xung quanh, những quả đồi đầy cọ xanh đang di chuyển cùng tôi, dưới kia là con sông Thao đục ngầu nước, những ngôi nhà ẩn hiện ven đường… tất cả đă cuốn hút tôi. Tôi muốn nh́n thật lâu nơi tôi đă sống 12 năm 6 tháng 4 ngày. Rồi dần dần những quả đồi thưa đi và cánh đồng hiện ra, nhà cửa cũng nhiều hơn… Tôi lại bắt đầu sợ khi thấy phố xá, ôi phố xá! Đă lâu lắm rồi tôi không trông thấy phố xá, những ngôi nhà tầng xan sát hiện lên, người đi lại trên đường đông dần, những chiếc ô tô to lớn chạy rầm rập… tất cả cứ ù ù ào ào làm tôi sợ. Cái ǵ ầm ĩ cũng làm tôi run sợ!

Khoảng 10 giờ trưa th́ xe đến gần Hà Nội, tôi bắt đầu quen dần với khung cảnh xung quanh. Thằng em tôi bảo ăn trưa, nó quả quyết sẽ đăi tôi một bữa thật no nên thịt gà. Xe dừng lại trước một cái quán ăn lớn có biển: “Gà ba cân”. Tôi rất muốn nói với nó rằng tôi không đói, cũng chẳng muốn ăn, tôi chỉ muốn nh́n xung quanh. Nhưng thức ăn đă được dọn ra, một đĩa thịt gà hấp, một tô thịt gà luộc, rồi nhiều nhiều thức ăn khác tôi không nhớ là món ǵ. Tôi vẫn ngồi ngây ra nh́n ngó xung quanh. Bỗng thằng em tôi giục: “…ăn đi..”. Tôi giật ḿnh buột miệng nói: “Vâng”. Thằng em trố mắt nh́n tôi, tôi cũng nh́n nó và ngượng với kiểu xưng hô ấy. Tôi vẫn luông vâng dạ như thế, tôi luôn giật ḿnh như thế, nếu thằng em tôi nói to chút nữa tôi sẽ sợ hăi và có thể oà khóc! Tôi luôn sợ mà!

Đến nhà thằng em. Nó bảo tôi vào nhà, rồi chỉ cho tôi pḥng tắm rồi nó lăn ra ngủ. Có lẽ nó mệt sau một ngày đi đường. C̣n tôi không biết mệt hay không, nhưng bây giờ tôi rất muốn nh́n ngó. Cái ǵ với tôi cũng là lẫm. Tôi lần ṃ đồ vật trong nhà, cái ti vi rất to, cái ǵ đó giống như cái đài mà không phải, rồi cái bếp, rồi cái tủ, rồi cái gương… Vâng, cái gương. Hồi ở trong trại chúng tôi cũng có gương như rất nhỏ chỉ đủ soi khuôn mặt. Nhưng bây giờ là cái gương rất to – to đến nỗi tôi có thể soi khắp người. Tôi giật ḿnh v́ thấy ḿnh gầy quá, cả người tôi chỉ có đôi mắt là đáng kể v́ nó trố ngoác, bật lên trên thân thể tàn tạ của ḿnh. Tôi tắm, ôi nước mát, đă quá lâu tôi không được tắm thoả thích như thế, tôi vừa uống vừa tắm. Nước ở đây mát và trong vô cùng. Hồi ở tù nước mát là thứ xa xỉ với chúng tôi. Mỗi lần chúng tôi phải thay nhau đi cơng nước từ giếng về, nhưng đó chỉ là thứ nước vàng vàng rất tanh. Nhưng cứ có nước là điều tuyệt vời, chúng tôi thi nhau tắm, có thằng nhúng cả quần áo vào để giữ nước cho mát. C̣n bây giờ nước có thể vừa uống vừa tắm…

Đầu đề do Văn nghê Trẻ đặt


phongdiep - September 7, 2007 04:02 AM (GMT)
Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Nhân tài và kiến quốc.

Trong không khí tưng bừng của lễ kỉ niệm 62 năm ngày thành lập nước, ngành Giáo dục và đào tạo cũng long trọng tổ chức lễ khai giảng năm học mới.
Chưa bao giờ sự nghiệp giáo dục của nước ta lại đón nhận được sự quan tâm, đồng thuận của toàn xă hội như hiện nay. Hàng loạt các phong trào thi đua nói không với tiêu cực như: không để giáo viên dạy nhầm lớp, học sinh ngồi nhầm lớp, nói không với bệnh thành tích… đang được phát động rộng răi trong ngành giáo dục, bước đầu đă giúp cho ngành giáo dục và đào tạo đánh giá đúng thực chất của quá tŕnh dạy và học tại các bậc học hiện nay.

Nhân tài và kiến quốc, đó là hai mục tiêu, hay nói đúng hơn là nhiệm vụ nặng nề nhưng vô cùng cao cả mà toàn xă hội đang đặt lên vai ngành giáo dục và đào tạo. Chúng ta đă và đang thấy được rằng sự nghiệp giáo dục đóng vai tṛ quan trọng số một trong việc quyết định vận mệnh dân tộc.

Song giáo dục không phải là việc chạy theo thành tích, đề ra những danh hiệu hăo huyền, mà giáo dục phải đi vào những vấn đề cốt tử nhằm hoàn thiện nhân cách con người.

Bác Hồ đă từng căn dặn: Nay muốn giữ vững nền độc lập th́ chúng ta phải đem hết ḷng hăng hái đó vào con đường kiến quốc. Kháng chiến phải đi đôi với kiến quốc. Kháng chiến có thắng lợi th́ kiến quốc mới thành công. Kiến quốc có chắc thành công, kháng chiến mới mau thắng lợi. Kiến thiết cần có nhân tài. Nhân tài nước ta dù chưa có nhiều lắm nhưng nếu chúng ta khéo lựa chọn, khéo phân phối, khéo dùng th́ nhân tài càng ngày càng phát triển càng thêm nhiều. Chúng ta cần nhất bây giờ là:

Kiến thiết ngoại giao
Kiến thiết kinh tế
Kiến thiết quân sự
Kiến thiết giáo dục …

Vậy chúng tôi mong rằng đồng bào ta ai có tài năng và sáng kiến về những công việc đó, lại sẵn ḷng hăng hái giúp ích nước nhà th́ xin gửi kế hoạch rơ ràng cho Chính phủ. Chúng tôi sẽ nghiên cứu kế hoạch ấy một cách kỹ lưỡng có thể thực hành được th́ sẽ thực hành ngay.

Người đă đặt ra bốn vấn đề cấp thiết để người dân Việt Nam có thể giữ vững được nền độc lập dân tộc và vững bước sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Đó là lư tưởng chính trị, lư tưởng đạo đức và cũng là lư tưởng nhân văn của Người . Và Người cũng đă từng nói: "Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành"…

Thực hiện lời căn dặn của Bác, mỗi năm, nước ta có hàng triệu triệu học sinh được đến trường. Ngành giáo dục và đào tạo đă và đang đặt ra các mục tiêu như: chuẩn hoá đội ngũ giáo viên, thắt chặt hơn nữa kỉ cương dạy và học. Bên cạnh đó là việc lắng nghe ư kiến đóng góp của đông đảo các tầng lớp nhân dân quyết tâm chấn hưng nền giáo dục.

Sự nghiệp giải phóng con người trước hết là giải phóng họ khỏi những tai hoạ do cái đói, cái rét, cái dốt gây nên. Cuộc chiến đấu đó không thể tách rời cuộc chiến đấu để giải phóng dân tộc. Chỉ có thoát khỏi thân phận nô lệ, mỗi con người mới lấy lại được phẩm giá làm người. Tư tưởng nhân văn Hồ Chí Minh được biểu hiện vô cùng đa dạng và phong phú, nó thấm đậm trong toàn bộ cuộc đời và sự nghiệp của Người, được toả sáng trong từng việc làm, từng cử chỉ, từng mối quan tâm ân cần đối với mỗi con người; tất cả đều toát lên t́nh yêu thương, sự tôn trọng, thái độ bao dung và niềm tin vào con người. Bằng hành động và ứng xử của ḿnh, Chủ tịch Hồ Chí Minh truyền lại cho chúng ta một đạo lư làm người là phải biết yêu thương và sống với nhau có t́nh nghĩa. Chủ nghĩa nhân văn là bản chất cốt lơi, là kết tinh của văn hoá. Hồ CHí MINH và cũng là kim chỉ nam để không chỉ ngành giáo dục đào tạo mà tất cả xă hội ta luôn hướng tới.
PV
VNT

phongdiep - September 7, 2007 04:03 AM (GMT)
Mùa thiếu lửa

Thu Anh

Không phải ngẫu nhiên mà những tháng giữa năm luôn được giới nghệ sĩ gọi bằng cái tên chẳng mấy hào hứng: mùa thiếu lửa. Ngay cả thị trường âm nhạc sôi động nhất nước- Sài G̣n- không khí âm nhạc cũng nguội lạnh. Có chăng chỉ xôn xao đôi chút bởi những tin tức bên lề cuộc sống các ca sĩ. Vậy đâu là nguyên nhân…

Sâu xa cũng tại ông trời…

Bắt đầu vào thời điểm tháng 6, khi miền Bắc bắt đầu nóng như đổ lửa th́ miền Nam lại dầm dề những cơn mưa. Thời tiết thất thường đă khiến không chỉ các hoạt động âm nhạc dừng lại, mà ngay cả sân khấu cũng chỉ diễn vài vở thưa thớt. Trong cái tiết trời mưa gió không ngớt ấy, rơ ràng khán giả chẳng mấy mặn mà đến với các live show- vốn là nhân tố quan trọng nhất để khuấy động thị trường âm nhạc.

Vậy là, để tránh mùa thiếu lửa, các ca sĩ Việt Nam- người th́ tranh thủ khoảng thời gian trống để “yên bề gia thất”, người lại mải miết chạy sô những tour diễn nước ngoài, người th́ bận bị trong các pḥng thu thực hiện album mới. Thế là sân khấu âm nhạc chỉ c̣n được làm nóng bởi những chương tŕnh ca nhạc truyền h́nh: Bài hát Việt, Con đường âm nhạc, Điểm hẹn âm nhạc, Việt Nam Idol…

Ăn pḥng thu… ngủ cũng ở pḥng thu….

Thời điểm các sân khấu ca nhạc im hơi lặng tiếng th́ các ca sĩ lại bắt đầu vào mùa làm album. Và khẩu hiệu ăn pḥng thu, ngủ cũng ở pḥng thu càng trở nên quen thuộc. Mỗi album mang theo một niềm hi vọng khác nhau. Có ca sĩ làm album như thực hiện lời hứa với khán giả (Đàm Vĩnh Hưng); có ca sĩ lại muốn tạo dựng một h́nh ảnh mới (Thanh Thảo), hay muốn đem lại một sự kết hợp khác lạ (Quang Dũng- Hồng Nhung). Cũng có ca sĩ làm album với mơ ước tạo được đột phá để bước lên hàng sao trên sân khấu âm nhạc…

Chàng ca sĩ đẹp trai Đăng Khôi, sau hành tŕnh Nam tiến đă cho ra mắt “Đăng Khôi voll 1”. Đi hát đă lâu, cũng tạo dựng được dâú ấn trong ḷng fan hâm mộ, vă đă ra mắt năm album nhạc, nhưng với Đăng Khôi CD lần này thực sự là một bước ngoặt quan trọng. Không chỉ tự ḿnh tạo dựng ekip thực hiện mà Đăng Khôi c̣n quyết tâm thay đổi h́nh ảnh “bạch mă hoàng tử” của ḿnh.

Cùng với thời điểm của Đăng KhôI, Công ty Nhạc Xanh cũng tung ra hai album: một giành cho đôi song ca từng rất ăn khách với hit “Vầng trăng khóc”: Nhật Tinh Anh và Khánh Ngọc (Giọt lệ đài trang); một giành cho gương mặt c̣n khá mới mẻ, xa lạ: Lê Dũng (Niềm tin t́nh yêu). Trong khi đó Nhật Kim Anh lại tŕnh làng cũng lúc cả VCD và CD với cái tên khá lạ: “Nàng N. K”. Album tập hợp mười ba ca khúc với chủ đề t́nh yêu đầy nước mắt.

Thế nhưng tất cả những abuml ấy đều không được chờ đón bằng sự thay đổi h́nh tượng của Thanh Thảo- cô ca sĩ được xem là một trong những con tắc kè hoa của sân khấu âm nhạc- bởi sự biến hoá màu sắc không ngừng. Lần này, Thanh Thảo quyết định ra mắt album “Búp bê con trai” với một h́nh tượng mới: tóc cắt ngắn, áo vét, mũ đội lệch tinh nghịch… Chất lượng các ca khúc trong album chưa được thời gian kiểm định nhưng h́nh tượng mới của tắc kè hoa Thanh Thảo đă nhận được nhiều lời ngợi khen.

Bên cạnh những album đă ra mắt, các dự án thu âm khác vẫn đang tấp nập được tiến hành. Trong số đó phải kể đến dự án hợp tác giữa các cặp đôi: Hồng Nhung- Quang Dũng và Thanh Lam- Đàm Vĩnh Hưng. Khán giả háo hức chờ đợi sự kết hợp giữa các diva nhạc nhẹ hàng đầu Việt Nam với các nam nhân nổi lên từ ḍng nhạc thị trường. Sau live show “V́ ta cần có nhau”, Hồng Nhung và Quang Dũng tiếp tục bắt tay để giới thiệu đến khán giả một album chất lượng. Chất giọng trầm ấm của Quang Dũng và sự trong veo, thánh thót của cô Bống Hồng Nhung lại sắp có cơ hội “đứng chung” trong một album.

Trong khi đó, Đàm Vĩnh Hưng lại tạm gác những chuyến bay show để chuyên tâm vào thực hiện album với thần tượng của chính anh: Nữ hoàng nhạc nhẹ Thanh Lam. Album không chỉ được khán giả chờ đón mà cũng khiến những người trong cuộc hồi hộp không kém. Đàm Vĩnh Hưng c̣n bận bịu với dự án album “Em về” của Mắt nai Hồng Ngọc. Xem ra, bên trong cái thiếu lửa vẫn đang có không ít những “cơn băo” đang rục rịch đổ bộ vào thị trường âm nhạc.

“Người bay đi, kẻ lại bay về”…

Không “định cư” ở pḥng thu, nhiều sao nhạc Việt lại chọn cách tránh mùa mưa bằng những chuyến lưu diễn nước ngoài. Điểm danh ở thời điểm này, thị trường âm nhạc thiếu vắng hầu hết những gương mặt sao. Hoạ mi tóc nâu Mĩ Tâm sau chuyến lưu diễn cùng Duyên dáng Việt Nam 18 đến Singapo lại vội vă lên máy bay sang Mĩ để có mặt trong live show của Lê Quang. Cô nàng rắc rối Hồ Quỳnh Hương cũng đă vắng mặt trên sân khấu âm nhạc nước nhà từ trung tuần tháng 7. Nữ ca sĩ gợi cảm Thu Minh và thỏi socola nóng bỏng Đoan Trang th́ đang bận bịu với chuyến du học ngắn hạn. Lẽ dĩ nhiên, họ không chỉ trau dồi các kiến thức về nhạc lí, vũ đạo mà c̣n tranh thủ đến những show diễn đắt giá tại thị trường hải ngoại.

Không thua kém giới mĩ nhân, các nam ca sĩ Việt cũng chịu khó mải miết bay show . Quang Hà chàng ca sĩ không thực sự nổi ở thị trường trong nước nhưng lại làm nên chuyện khi “chinh chiến” tại các sân khấu hải ngoại, với các ca khúc nhạc xưa trữ t́nh. “Hoàng tử V-Pop” Hoàng Hải cũng vừa có một chuyến lưu diễn quang nhiều tiểu bang của Mĩ.

Hai nhóm nhạc nam- nữ hàng đầu Việt Nam cũng đang vắng mặt trên “sần thi đấu nước nhà”. Các ngôi sao mai Tùng Dương, Tân Nhàn, Thuỳ Trang cũng tất bật với những chuyến lưu diễn phục vụ đồng bào xa tổ quốc.

Trong khi làn sóng ca sĩ Việt Nam tấp nập xuất ngoại th́ lại có không ít các ngôi sao hải ngoại làm cuộc hành tŕnh ngược: trở về và hát cho quê hương nghe. Sau những đêm công diễn đầy nội lực t́nh cảm trong live show “Nối ṿng Việt Nam” của Khánh Hà sẽ là giọng ca thiết tha từng làm say đắm ḷng người Lệ Thu với các t́nh khúc: Ngh́n trùng xa cách, Xin c̣n gọi tên nhau, Đêm đông… Sự trở về của các nữ danh ca đă thu hút được niềm ái một của đông đảo khán giả. Ngược lại với ḍng nhạc trẻ luôn ồn ào và sôi động, những ca khúc của Khánh Hà, Lệ Thu lại chất chứa nhiều nỗi niềm của đứa con xa tổ quốc nhiều năm. Điều đó, đă thêm những nốt trầm đầy cảm xúc cho thị trường âm nhạc không thiếu các nốt thăng lộn xộn của Việt Nam.

Mùa mưa đang dần qua đi, thị trường âm nhạc cũng bước vào những tháng cuối năm nhiều biến động. C̣n sớm khi nhắc đến các danh mục giải thưởng âm nhạc định kỳ hàng năm, nhưng có lẽ các nhà chuyên môn và người hâm mộ cũng đang ngắm dần những cái đích để trao thưởng. Thế nên, sau những album, sau những chuyến lưu diễn dài ngày, các ca sĩ cũng rục rịch trở về, để chuẩn bị cho mùa nhạc cuối năm- vốn đầy lửa.





VNT




* Hosted for free by zIFBoards